luxu

Lấy chồng giàu đâu có sướng!

Loading...

Truyện ngắn: Lấy chồng giàu đâu có sướng!

Mỗi gia đình, mỗi hoàn cảnh, mỗi cách sống cho nên chuyện gia đình vẫn mãi là dấu hỏi cho các chị em. Cn gái ở đời hơn nhau ở cái số, lấy phải chồng không biết cách sống thì khổ, mà lấy được chồng biết điều thì sẽ gặp được hạnh phúc. Cùng đọc truyện ngắn dưới đây nhé!

***

Tôi xuất thân từ tỉnh lẻ lên trên Hà Nội học đại học, gia đình tôi lại là gia đình thuần nông nên cuộc sống 4 năm sinh viên nói chung là khá chật vật. Bố mẹ ở nhà cấy gần mẫu ruộng chẳng dư giả để cho tôi đủ tiền đi học. Cả bốn năm tôi phải sớm tối đi làm thêm để kiếm tiền nuôi sống bản thân trên mảnh đất khắc nghiệt này.
 
Ngày ra trường, tôi may mắn được nhận vào làm việc ở một công ty nhà đất với mức lương đủ sống. Từ ngày đi làm cũng có khá nhiều anh chàng theo đuổi để ý tôi. Trong số đó người tôi yêu là anh – chồng tôi bây giờ. Lúc ấy tôi biết anh qua một lần đi hội thảo, anh đã chủ động làm quen tán tỉnh tôi. Sau một thời gian dài thì tôi đồng ý yêu anh.
 
Tôi không phải là một cô gái ham vật chất, nên tôi cũng không quan tâm gia đình anh có điều kiện hay không? Vì tôi nghĩ, tôi cũng chẳng phải người có tiền, danh gia vọng tộc gì mà kén cá chọn canh. Yêu anh rồi tôi mới biết nhà anh giàu tới cỡ nào.Ngày anh đưa tôi về ra mắt bố mẹ anh, tôi choáng ngợp trước căn biệt thự rộng, đẹp như tranh. Bên trong nhà toàn những đồ nội thất đắt tiền, xa hoa. Ngày bình thường anh đi với tôi chẳng bao giờ anh diện xe đẹp, đồ hàng hiệu.Tất cả mọi thứ của anh đều bình thường, nên khi đến nhà anh tôi mới bất ngờ về gia thế gia đình anh như vậy.
lay-chong-giau-dau-co-suong
Tôi thấy hơi sợ trước gia cảnh nhà anh, mẹ tôi vẫn thường bảo “Con gái lấy được người yêu thương mình thật lòng thì mới tốt. Đừng lấy nhà nào giàu có, người ta khinh thường mình lắm con à”. Giờ ngẫm lại mới thấy thấm thía lời mẹ dạy thì đã quá muộn.
Nghĩ tới lời mẹ nói tôi cũng đắn đo suy nghĩ có nên đồng ý lấy anh hay không? Nhà tôi với nhà anh chênh lệch nhiều quá. Gia đình anh tỏ vẻ không thích tôi ngay từ đầu, nhưng do anh kiên quyết đòi ba mẹ cho lấy tôi bằng được. Nghĩ mãi, anh năn nỉ nữa về sau tôi cũng nhận lời đồng ý lấy anh.
 
Ngày anh về quê rước tôi đi tới hẳn hơn 20 chiếc oto về làng, ai cũng trầm trồ khen ngợi và không ít người bực tức, ghen tỵ ra mặt. Để tôi đi lấy chồng giàu, mẹ tôi chẳng vui chút nào. Bà lúc nào cũng lo cho tôi, sợ về nhà người ta giàu, người ta ăn hiếp, khinh thường con mình là đồ “quê mùa”.
 
Ấy vậy mà đã 3 năm kể từ ngày tôi về làm vợ anh. Ba năm sống trong nhà cao cửa rộng, có cả người giúp việc, ăn những của ngon vật lạ mà tôi chẳng thấy sung sướng chút nào. Nhiều khi tôi chỉ muốn bỏ về quê ôm mẹ mà khóc nức nở thôi. Đúng là không cùng đẳng cấp khó sống quá. Cả nhà chồng ai cũng làm ông này bà nọ, ai cũng quyền quý cao sang…chỉ duy nhất mình tôi là gái nhà quê. Có lẽ vì thế nên tôi bị bố mẹ ghẻ lạnh. Họ chẳng coi tôi là con cái trong nhà mà ngược lại nhiều khi họ đối xử với tôi không bằng cô giúp việc. Nghĩ cảnh đời mình mà thấy chán, nhưng thôi tôi vẫn phải cố, lỡ bước chân vào rồi rút ra làm sao được.
 
[su_posts id=”2401″ posts_per_page=”0″ tax_term=”14″ tax_operator=”0″ order=”desc”]
 
Theo năm tháng tình yêu chồng dành cho tôi cũng thay đổi hẳn. Được nửa năm anh quan tâm yêu thương tôi thì anh bắt đầu lạnh nhạt, thờ ơ với tôi. Nhiều khi về nhà cả ngày nhưng anh không thèm nói chuyện với tôi nửa lời, chỉ khi nào có gì cần sai khiến anh mới nói với tôi bằng giọng cáu gắt. Sống ở nhà chồng ba năm trời, sinh cho gia đình anh một cậu bé kháu khỉnh. Nhưng bố mẹ anh chỉ luôn quan tâm đến thằng bé, nhiều khi tách hai mẹ con tôi ra, vì không muốn cho tôi lại gần chăm nó. Bố mẹ anh chê tôi “đồ nhà quê bẩn thỉu ấy chăm làm dơ cháu họ”!
Có lần tôi liều xin phép gia đình nhà chồng cho hai mẹ con về ngoại chơi mấy hôm. Vì ba năm lấy chồng, tôi được về quê duy nhất một lần.
 
– Con xin phép bố mẹ cho hai mẹ con con về nhà ngoại chơi ít hôm ạ. Từ lúc sinh cháu đến nay cũng được hai tuổi rồi, mà ông bà ngoại mới được gặp cháu 1 lần, nên con xin phép…
 
Chưa nói dứt câu mẹ chồng tôi đã lớn tiếng quát:
 
– Ai cho cô mang cháu tôi đi. Đi đâu thì đi, chứ về cái chỗ quê mùa bẩn thỉu ấy thì đừng có mơ nhé. Cháu tôi không phải mấy loại thấp hèn như vậy. Cô mà dám bế thằng Bo (con tôi) ra nhà này, tôi không để yên cho cô đâu.
 
– Mẹ…nhưng…
 
– Không có nhưng nhị gì hết. Cô muốn ở trong gia đình này phải biết chấp nhận. Đồ quê mùa như cô, tôi nhân nhượng như thế là phúc cho cô lắm rồi. Đừng có mà đòi hỏi.
lay-chong-giau-dau-co-suong3
Chồng tôi vừa đi làm về đến cửa nghe thấy vậy, cũng chạy vào mắng tôi té tát:
 
– Gái nhà quê như cô, lấy được gia đình giàu có không biết thân biết phận lại còn thích đòi hỏi hả. Đáng lẽ ra cô phải biết rằng nhà tôi đã ban ơn cho cô một cuộc sống sung túc, thì cô phải biết điều lại còn đòi hỏi à. Có thích tôi cho cô ra đường hay thích về luôn cái chỗ khỉ ho cò gáy nhà cô mà lội ruộng…
 
………..
 
Vừa thưa gửi được vài câu nhà chồng đã xúc phạm tôi chẳng ra gì. Muốn về quê thăm ông bà thôi mà cũng khó đến vậy. Gia đình gần như muốn tôi cự tuyệt với bố mẹ mình họ mới vừa lòng.
 
Nhiều đêm nằm mà ứa nước mắt ra, thương cho cái phận nghèo hèn của mình để người ta khinh miệt như vậy. Lấy chồng giàu tôi khóc nhiều hơn cười. Cùng là con người với nhau sao họ lại có thể đối xử với tôi như vậy, ít ra tôi cũng là dâu con trong nhà. Vậy mà…
 
Giá như ngày xưa tôi nghe mẹ khuyên ngăn đừng lấy nhà giàu, thì có lẽ cuộc đời tôi không khổ như thế này, lại còn để họ xúc phạm tới bố mẹ tôi ở quê nữa. Tôi đúng là một đứa con không ra gì, đi lấy chồng rồi mà vẫn để bố mẹ khổ vì con.

Chẳng lẽ nhà chồng tôi lại coi trọng vật chất, địa vị xã hội hơn danh dự. Họ chẳng tiếc lời mắng nhiếc khi nhắc tới đứa con dâu, xuất thân từ nông thôn nghèo khó như tôi. 

Ghé thăm doctruyenngan.mobi thường xuyên để đọc truyện nhé. Chúc các bạn online vui vẻ!

Lấy chồng giàu đâu có sướng!
3 2 votes
Bài viết cùng chuyên mục:

Bình luận