Bộ bộ kinh tâm Phần I – Chương 5

Truyện tiểu thuyết Bộ bộ kinh tâm Phần I Chương 5

Đây là trận tuyết đầu tiên của mùa đông năm nay, mới hôm trước sắc trời vẫn không có gì khác thường, thế mà sáng hôm sau tỉnh lại, đã là cả một trời trắng xoá.

Sau khi tốt nghiệp đại học đến làm việc ở Thâm Quyến, đã hơn ba năm không nhìn thấy tuyết, hôm nay nhìn thấy, trong lòng có chút kinh ngạc và hưng phấn, bị kích động muốn đi nghịch tuyết. Xảo Tuệ khuyên không được đành mặc ta, vội vàng mang áo choàng và mũ tuyết đến cho ta. Ta chọn một chiếc áo đỏ thẫm viền ngoài là da cáo trắng muốt. đội mũ tuyết cho hợp, vội vàng đạp tuyết mà đi. Xảo Tuệ ở phía sau kêu “Người đi sớm trở về nhé!”

Tuyết vẫn nhẹ nhàng bay trên không, mặc dù không lớn, có điều trời đất lúc này cũng thành một mảnh mơ hồ, tầm nhìn chỉ giới hạn trong mười bước chân, mọi vật lúc này thật mờ ảo. Ta không chủ định đi nơi nào vì thế cứ tuỳ ý mà bước. Xung quanh không một bóng người,như thể “trời đất bao la, chỉ có mình tôi” càng bước càng cảm thấy cô đơn.

Đang đi tới, chọt nghe thấy tiếng đạp tuyết, phía sau có người chạy tới sánh vai cũng ta bước đi. Nghiêng đầu nhìn, thì ra là Bát a ka. một thân áo choàng đen, đội một chiếc mũ rộng vành, càng phát ra khuôn mặt thanh nhuận, phong thần vượt trội. Ta biết là cần phải thỉnh an hắn, cũng không biết vì sao không muốn để ý đến hắn. Vì thế chẳng quay đầu, cứ thẳng hướng đi tới. Hắn cũng không nói gì, cùng ta đạp tuyết bước đi.

Tuyết đang rơi, cả thế giới im ắng chỉ nghe thấy tiếng chúng ta bước trên tuyết. Hai người mặc dù cũng không nói chuyện, nhưng mà cảm giác cô tịch vừa rồi đã dần dần biến mất. Chỉ cảm thấy trong lòng thực bình thản, thực yên bình, có thể cứ như vậy mà đi mãi.

Đột nhiên chân đạp phải một khối đá, lảo đảo, có thể sẽ ngã sấp xuống. Trong đầu ngàn lần không muốn, Một bàn tay đã vững vàng đỡ ta. Ta ổn định lại, không hé răng, lại tiếp tục bước đi. Hắn cũng không nói gì, chỉ là vẫn cầm tay ta không buông . Ta dứt vài lần hắn cũng không buông ra, đành mặc kệ hắn .

 [su_posts id=”2870″ posts_per_page=”0″ tax_term=”21″ tax_operator=”0″ order=”desc”]

Hắn nắm tay ta đi một hồi, ta cũng không nhìn xung quanh, lúc bước theo hắn, vốn đã không biết phương hướng, xung quanh cũng toàn là tuyết, vì thế cũng không biết hiện tại đang ở nơi nào.Chợt thấy phía trước là thái giám thân cận của hắn – Lý Phúc đang đứng chờ, càng ngày càng nhìn được rõ người xung quanh, ta vội vàng muốn buông tay, hắn lại càng nắm chặt. Rồi hắn dặn “Bảo mọi người ở thư phòng lui ra hết đi” Lý phúc cúi người xác nhận, rồi quay người đi. Ta vẫn thử rút tay ra vài lần, có điều hắn vẫn gắt gao nắm, tiếp tục đi tới. Đi một hồi, ta mới nhận ra sắp đến thư phòng.

Trước cửa chỉ có Lý Phúc đứng đó, thấy chúng ta lại vội cúi người xuống. Bát a ka không để ý đến hắn, lập tức dẫn ta vào thư phòng.

Vào đến phòng, hắn liền buông tay, giúp ta cởi mũ ra, lại muốn đưa tay xuống giúp ta cởi áo choàng. Giật mình, vội bước lui lại, nói” Ta tự làm được”. Hắn nở nụ cười, không để ý đến ta nữa, quay qua cởi áo choàng và mũ của mình.

Trong phòng có lò sưởi thật ấm áp. Sau khi gây hấn xong, cũng không biết làm gì, lại đứng trơ ra giữa phòng.

Hắn rót đưa ta chén trà nòng, theo bản năng ta cũng nhận lấy, tay cũng dần dần ấm lên. Hắn đi tới bàn, bắt đầu ngồi xem một đống sổ sách. Ta cứ giữ tách trà và vẫn đứng ngây ngốc ở đó. Qua một hồi, hắn ngẩng đầu cười nói “Ngươi rất thích đứng à?”. Hốt hoảng, đành tìm cái ghế ở xa hắn nhất rồi ngồi xuống. Hắn cười khẽ, lắc đầu, lại cúi xuống xem công văn. Thỉnh thoàng lại lấy bút đề vài chữ.

Chúng ta cứ ngồi như vậy, giữa chừng Lý Phúc tiến vào thay trà hai lần. Động tác thuần thục mau lẹ, không gây ra một tiếng động nhỏ, rất nhanh liền lui ra.

Lúc mới đầu, ta hoàn toàn không dám liếc ngang ngó dọc, chỉ chằm chằm nhìn khoảng không trước mặt. Sau lại thấy hắn làm việc vô cùng chăm chú, cũng không ngẩng đầu lên, lá gan bắt đầu to lên, bắt đầu vụng trộm nhìn hắn. Một thân xanh nhạt, khí sắc tươi sáng, bên miệng ẩn chứa nụ cười.

Lúc xem sổ sách thỉnh thoàng lại nhíu mày, nhưng rất nhanh lại giãn ra. Tư thái lúc viết chữ hết sức thanh nhã. Ta thấy có thể nói là: Lịch sự tao nhã như trúc lộ thanh phong, phong tư lại như minh châu ngọc nhuận.

Một con người phong tư tuyệt vời như vậy, thật không hiểu nổi Ung Chính như thế nào về sau lại có thể ban cho hắn danh hiệu ” A kỳ na”( này nọ kia)? Có lẽ đây là mối hận lớn nhất của Ung Chính, bỏ xa những người bị chém đầu hay lưu đày phương xa.

Nhìn hắn, trong lòng có trăm ngàn tư vị, đủ loại cảm thán. Không biết đã ngồi bao lâu, bụng cũng bắt đầu đói. Nhìn xung quanh phòng, chỉ thấy trên bàn hắn có hai đĩa điểm tâm. Do dự một hồi, cũng quyết định qua lấy, liền đứng dậy đi tới, tuỳ ý lấy lấy một khối điểm tâm. Hắn ngẩng đầu, nhìn ta, hé miệng cười. Ta nói ” Nếu ta không sớm về, tỷ tỷ nhất định sẽ rất lo lắng ” Miệng hắn ẩn chứa ý cười, cúi đầu một hồi, mới ngẩng lên, xoa xoa hai huyệt Thái Dương, kêu lên ” Lý Phúc”.

Lý Phúc nhanh bước đến, cúi đầu nghe dặn dò. Hắn nói ” Hầu hạ Nhị cô nương trở về”. Lý Phúc tiến đến lấy áo choàng rồi giúp ta mặc lại, xong xuôi, hai người cùng bước ra ngoài.

Tuyết còn đang rơi, xung quanh vẫn chẳng có ai. Lý Phúc ở phía trước dẫn đường. Ta nhìn kỹ, hắn đều dẫn đi những con đường nhỏ vắng lặng, bình thường vốn đã ít người, bây giờ đến một tiếng chim cũng không có. Vòng vo một lúc, đưa ta đến một đường, hắn dừng lại, nói” Cô nương cứ đi theo đường này, rất nhanh sẽ đi tới phòng của Lan chủ tử, nô tài còn phải trở về nghe gia sai bảo, không tiễn cô nương được” Ta gật gật :”Ngươi cứ về đi”. Hắn bèn cúi đầu, quay đi.

>>> Các bạn đang đọc truyện online tại website doctruyenngan.mobi ! <<<
——
Mấy ngày nay, ta thường xuyên không tự chủ chăm chăm ngắm bàn tay trái rồi lại ngẩn người ra, Có lúc như hiểu được ý tứ của bát a ka, có lúc lại mơ hồ. Lúc học trung học cũng đã từng trải qua cái tình cảm học trò, có điều lúc đó còn nhỏ, tâm tình còn đơn giản dễ hiểu. Hiện tại ta lại chẳng thể hiểu được rốt cuộc là hắn đang suy nghĩ chuyện gì.

Có tình ý? Vô tình? Chơi đùa? Thật lòng? Nhất thời cao hứng? Sớm có chủ định? Ta không biết. Việc ham mê hay đấu đá tranh giành nữ nhân đối với những nam tử trong cung này mà nói, cũng chỉ là trò giải trí khi vui buồn mà thôi. Ngay thẳng nhiệt tình như thập a ka, cũng nghĩ đến gom ta và Minh Ngọc cách cách lại cùng một chỗ. Ta cũng chẳng dám ôm kỳ vọng gì với bọn họ.

Từ lúc làm những bài phải chứng minh vấn đề này nọ,ta cũng dưỡng cho mình một thói quen. Nếu không thể ngay lập tức nghĩ ra, liền bỏ sang một bên. Qua một thời gian có lẽ sẽ tìm được đáp án. Cho nên lần nay ta cũng vậy, bỏ qua một bên cái đề khó siêu cấp này. Thời gian có lẽ sẽ cho ta câu trả lời.

Chuyện trước mắt ta phải quan tâm chính là đại hôn của Thập a ka, diễn ra vào ba ngày sau. Từ lần vào cung đó, một tháng trôi qua cũng không gặp lại hắn. Chỉ nghe nói, Khang Hi đã ban cho hắn phủ đệ riêng. Ta đang cân nhắc, đám cưới của hắn, ta nên đến hay không đây? Lại nghĩ, thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện. Thôi không đi nữa vậy.

Tỷ tỷ nghe ta nói không đi, thản nhiên nói ừ thì không đi vậy. Có điều quay người đi, lại bị Xảo Tuệ kéo tới” Chủ tử trừ ngày lễ tết phải đi thỉnh an phúc tấn ra, bình thường cho đến giờ đều không lai vãng đến đó. Bên kia vốn đã rất bất mãn, nếu tiểu thư không đi dự đám cưới của cách cách nhà người ta, chỉ sợ bên đó lại tăng thêm oán hận với chủ tử. Nói chúng ta không biết cấp bậc lễ nghĩa.” . Ta nói ừ, lại đi tìm tỷ tỷ nói ta muốn đi, tỷ tỷ vẫn là lạnh nhạt nói đi cũng được, nhưng ngay sau liền thêm, đi nhưng không được làm náo loạn. Ta buồn cười, cam đoan tuyệt đối sẽ không.

>>> Đọc tiếp Bộ bộ kinh tâm Phần I Chương 6

Bộ bộ kinh tâm Phần I – Chương 5
5 1 vote
Bài viết cùng chuyên mục:
Loading...

Bình luận