Chị ! Sao không thể yêu em ? (Chương II – P5)

Loading...

(Doctruyenngan.mobi) – Quân nói như cố tình để chị thấy họ đang quen nhau, đang rất hạnh phúc, đã nửa tháng rồi chị không thể chịu đựng được nữa, tình yêu chị dành cho Quân nhiều quá, lúc đầu chị nghĩ chỉ cần thấy Quân mỗi ngày là được…

Nhưng không, chị không thể chịu đựng được nữa, có lẽ chị nên rời khỏi nơi này, có thể chị sẽ rất khó để quên được Quân, nhưng chị sẽ cố gắng

Quân lên phòng và chị rón rén đi theo. Chị gõ cửa

-Có chuyện gì?

-Tôi có chuyện muốn nói!

-vào đi

Quân đang ngồi trên bàn làm việc đọc sách, chị bước vào tiến lại gần Quân

-Tại sao?

-Tôi có việc ở quê nên muốn xin nghỉ

-Việc gì?

-Là việc riêng thôi!

-Không được

-Tại sao?

-Chẳng phải chị nói sẽ làm ở đây dù tôi cưới vợ chị vẩn làm sao. Quân trừng mắt nhìn chị, lời nói vẫn lạnh lẽo như thế.

-Vâng, nhưng giờ tôi nghĩ không nên như thế nữa, tôi sẽ nghỉ.

-Không được Tôi không cho phép, Quân bắt đầu lớn tiếng.

-Tôi đến đây vì mẹ cậu, mẹ cậu là người thuê tôi, tôi sẽ nói với bà, chị quay lưng đi, Quân nắm thật mạnh tay chị kéo lại và quát lớn, chị chưa từng thấy Quân giận dữ như vậy.

-Chị là người ở nhà tôi, do tôi quyết định, chưa được sự đồng ý của tôi không được đi đâu hết, nghe rỏ chưa, chị từng nói dù tôi cưới vợ hạnh phúc bên vợ chị vẫn ở đây, tôi sẽ cưới,còn chị phải ở đây, không được đi đâu hết.

-Đau quá cậu buông tay ra, chị nói mà nước mắt cứ trào ra, tay chị đau, lòng chị còn đau hơn. Quân buông tay chị, đôi mắt u buồn, Quân bước bến bàn làm việc, dấm thật mạnh vào bàn, chị cũng đau khổ không kém.

[su_posts id=”4437″ tax_term=”1″ tax_operator=”0″ order=”desc”]

-Tôi đi mọi việc sẽ tốt hơn, cậu sống với tình yêu của cậu, tôi ở đây sẽ rất khổ sở, cậu biết mà, tôi không thể chịu đựng được nữa, Quân Quơ tay thật mạnh sách và ly trên bàn rơi xuống đất, chị sơ hải vô cùng, Quân hét lớn.

-Ra ngoài đi, chị không được đi đâu hết khi chưa có sự đồng ý của tôi, chị hiểu chưa ? chị chạy ra ngoài và lên thẳng phòng mình, cả 2 rất đau khổ.

Những ngày sau đó cuộc sống của chị và Quân như địa ngục, chẳng ai nói với ai 1 câu, cả ánh mắt Quân trở nên buồn bả, đôi lông mày lúc nào cũng chau lại Quân cũng không nhìn chị, sáng ra Quân đi làm trưa thì gọi nhưng chẳng nói lời nào cả, như chỉ để xem chị có nhà không, đêm thì về rất khuya, lúc nào cũng có rượu trong người, thỉnh thỏang thì mở cửa phòng xem chị đã ngủ chưa, họ đang tự đày đọa nhau, cuộc sống như vầy thật khổ sở, hôm nay cũng vậy chị đã ngồi và khóc thật nhiều, chị muốn đi, nhưng cũng muốn ở lại

1h khuya Quân về, cậu không thèm nhìn đến mặt chị, dù trong lòng Quân biết rất rỏ chị đang chờ.

-Cậu Quân, mai tôi qua nhà hàng tìm bà chủ!

Tùy chị, nếu chị bước ra khỏi ngôi nhà này thì đừng bao giờ hối hận, cả đời tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho chị.

Quân đi thẳng lên phòng, Giọng nói Quân thật nhẹ, không cáu gắt như thường ngày nhưng sao nghe như ai cào ai xé lòng chị.

Chị muốn đi thật xa, muốn rủ bỏ tất cả nhưng đau buồn nơi đây nhưng chị không thể làm được chị sợ không gặp Quân, chị sợ cả đời này anh sẽ óan hận chị, nghe mâu thuẩn quá nhưng bởi chị là người nhu nhược, chị muốn đi để quên Quân nhưng chị cũng sợ khi chị đi rồi Quân sẽ thật sự quên chị, một hôm hơn 1h rồi chị tắt đèn nhưng vẫn thể ngủ được vì chưa thấy Quân về. Đang nằm thao thức bỗng phòng có tiếng mở cửa, chị biết là Quân, mùi rượu lan khắp phòng chị, Quân tiến đến bên chị, nắm chặt tay chị, nước mắt chị rơi trên gối, Quân tiến lại gần cửa sổ và ngồi đó cho đến tận sáng.

Cũng gần 1 tháng rồi chưa đêm nào chị ngủ ngon, cũng không thể ăn uống được gì nên cơ thể chị dường như rất mệt mỏi, sáng nay chị cảm thấy choáng váng, tay chân thì mềm nhũn ra, đầu thì đau dữ dội, nhưng chị vẫn cố gắng chuẩn bị cho Quân bữa sáng, sau khi Quân đi làm chị muốn ra ngoài hít thở 1 chút không khí nên đã lang thang ngoài đường, chị ngồi tại một băng ghế đá công viên, nhìn những dòng xe chạy, những con người đi qua, những cặp trai gái đang cùng nhau tản bộ, đọc sách, đột nhiên chị thấy buồn vô cùng, chị và Quân chưa từng nắm tay nhau đi dạo, chưa từng nắm tay nhau công khai trước mặt đám đông, bởi chị sợ lỡ như có ai vô tình bắt gặp thì mọi chuyện sẽ trở nên phức tạp hơn, họ lặng lẽ ở bên nhau và giờ thì lặng lẽ nhìn nhau và làm khổ nhau, càng nghĩ chị càng đau đầu nước mắt càng chảy xuống, chị ngồi mà quên mất thời gian.

Chị! Sao không thể yêu em

Đọc truyện ngắn – Chị ! Sao không thể yêu em ? 

Khi về đến nhà thì vật dụng trong nhà trở nên ngổn ngang, còn Quân thì đang ngồi đó gương mặt giận dữ, trên sàn nhà là những mảnh vỡ của bình hoa, những quyển sách bị xé rách, ngay cả chiếc điện thoại của chị cũng vỡ nát. chị hốt hoảng vô cùng, nhưng chị cũng không muốn hỏi chuyện gì xảy ra, nhìn thấy chị bước vào nhà Quân đã tức giận bỏ lên phòng, chị cũng không còn hơi sức để cãi với Quân, chị tranh thủ quét dọn những thứ trên sàn, thật là mệt mỏi……………cả ngày hôm đó chị cảm thấy như mình sắp ngất đi,chị cố gắng làm xong tất cả mọi việc,chị muốn ngủ 1 giấc thật ngon nhưng không tài nào chợp mắt được, hơn 4h đêm đầu chị như sắp nổ tung, người chị nóng rang lên ,nhưng cảm giác rất lạnh, chị không thể xuống nhà để lấy thuốc, mệt quá, tay chân chị bủn rủn không thể ngồi nổi, chị tự nhủ cố gắng đến sáng sẽ hết.

Sáng ra như thường lệ hơn 7h Quân thức dậy chuẩn bi ăn sáng ăn làm, nhưng khi xuống bếp anh không thấy chị nhưng cũng không thấy thức ăn chuẩn bị sẳn, Quân hốt hoảng, anh tưởng tượng đến cảnh chị rời khỏi nhà, Quân vội chạy lên phòng chị, chị nằm trên giường trán nóng rang. “Chị, chị ơi, chị bệnh hả?”‘ chị mệt mỏi mở mắt ra nhìn Quân “tôi mệt quá”.Quân vội vã gọi bác sĩ đến, anh dùng nước ấm lau mát cho chị. Sau khi bác sĩ khám và cho chị uống thuốc, chị thiếp đi lúc nào không hay. Quân ở bên cạnh chăm sóc chị, anh nắm tay chị, có lẽ anh đã làm khổ chị nhiều lắm, nhưng anh cũng đâu sung sướng gì hơn chị đâu. Đến trưa chị đã khá hơn, Quân đỡ chị ngồi dậy.

-Tôi sẽ lấy cháo cho chị ăn.

–Cám ơn cậu, nước mắt chị lại chảy xuống. Quân ôm lấy chị.

-Tôi xin lỗi, tôi đã làm khổ chị quá nhiều rồi. anh lau nước mắt cho chị.

-Chúng ta đừng làm khổ nhau nữa được không chị ? bỏ qua tất cả không được sao chị, chị vẫn khóc, có lẽ chị đã đợi câu nói này của Quân, chị đã mong mọi chuyện đừng xảy ra.

-Trong lòng tôi không có ai ngoài chị hết, chuyện hôm đó chỉ là sự cố, là cô ta ôm lấy và hôn tôi, tôi cũng bất ngờ, chị không thể quên chuyện này sao ?

…………………………….

-Tôi cũng khổ sở lắm rồi, chị, tình yêu chị dành cho tôi chỉ cần 1 lời nói chia tay là sẽ quên hết sao, chị lắc đầu.

-Đừng giận nữa chị nhé, bao nhiêu đó đủ rồi, chị mà giận nửa là tôi cưới vợ thiệt đó. Chị tựa đầu vào vai Quân, mọi việc đã qua rồi, từ giờ chị không được bướng bỉnh hay hiểu lầm nữa, chị phải tuyệt đối tin tôi, chị không nói lời nào, chị chỉ biết nghe Quân nói và làm theo lời Anh, chị không muốn phải sống trong khổ sở như những ngày đã qua, thời gian vừa qua như 1 thử thách ban đầu trong tình yêu của họ.

……………………………..

Tình yêu của họ rồi sẽ đi đến đâu ? cùng đón đọc những phần tiếp theo của truyện ngôn tình đầy cảm xúc “Chị ! Sao không thể yêu em?” tại doctruyenngan.mobi nhé bạn!

 

Chị ! Sao không thể yêu em ? (Chương II – P5)
5 2 votes
Bài viết cùng chuyên mục:

Bình luận