Chị ! Sao không thể yêu em ? (Chương III – P2)

(Doctruyenngan.mobi) – Chị không nói gì hết, có lẽ Quân đã biết trước mọi việc sẽ diễn ra như thế nào rồi nên mới sắp xếp như vậy. Thật sự chị cũng chẳng biết mình phải làm gì nữa.

* * *

– Mẹ nói sắp xếp tuần sau giới thiệu bạn gái cho mẹ biết, anh có hẹn mà mẹ không đồng ý.

– Phù……em biết rồi. Quân ôm lấy chị!

– Em yên tâm, dù xảy ra chuyện gì anh cũng không để em 1 mình đâu…..

Cái gì đến rồi cũng sẽ đến, cái ngày chị lo sợ cũng đã đến.

– Mai mẹ đến rồi, em không biết sao nửa.

– Không có gì đâu. mẹ anh là người hiền lành em biết mà

– Nhưng đây là con trai của mẹ, cũng là ảnh hưởng gia đình anh nửa

–  Thì mình cũng biết trước là mẹ không chịu mà em

Chị tựa vào vai Quân, chị cảm thấy mình nhỏ bé quá, chị chỉ mong sao có thể dựa dẫm vào người đàn ông này mãi mãi.

– Hãy lạc quan lên em, biết đâu mẹ thương mẹ đồng ý thì sao

– Điều đó có thể xảy ra sao anh. Quân ôm lấy vai chị

– Thật sự anh chưa bao giờ nghĩ mình lại ở trong hoàn cảnh khó khăn này. Nhưng dù khó khăn đến mấy thì chỉ cần em ở bên anh là được, Anh không sợ gì hết chỉ sợ không có em thôi.

Chị khóc thật nhiều, chị cũng vậy,chị không cần gì hết, chị chỉ cần Quân thôi.

Cả đêm họ không ngủ, họ ngồi bên nhau và tựa vào nhau như thể truyền cho nhau sức mạnh. Hơn 9h họ hồi hợp chờ đợi bà Phụng đến, chị lo lắng vô cùng,tim chị đập liên hồi, Quân nắm tay chị trấn an.

-Bình tỉnh đi em, có anh ở đây mà, Quân thở dài,chị biết Quân cũng rất lo lắng.

Tiếng chuông cửa reo lên bà Phụng đến rồi, chị không nhấc nổi chân mình, chị run quá.

– Để anh ra mở cổng.

Bà Phụng bước vào nhà, vẫn gương mặt phúc hậu, vẫn nụ cười hiền lành nhưng sao chị thấy sợ quá.

– Con khỏe không ? Bà Phụng vẫn thân thiện như ngày nào.

– Dạ……..kh.ỏe.chị đứng như trời trồng.

– Mẹ uống gì ?

– Thôi được rồi,mẹ vừa mới uống trước khi ghé đây? bạn gái con đâu?

– Con lấy nước lọc cho mẹ nhé.Quân lấy cho bà phụng ly nước và ngồi xuống.

– Mẹ uống nước đi.

– Bạn con chưa đến sao?

– Mẹ à!

– Ừm con nói đi.

Quân đứng lên và nắm lấy tay chị.bà Phụng chợt chau mày,có lẻ bà vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

– Có chuyện gì vậy con?

– Mẹ! Người con yêu là chị Loan, mẹ cho phép tụi con cưới nhau nha mẹ.

[su_posts id=”5000″ tax_term=”1″ tax_operator=”0″ order=”desc”]

Bà Phụng nhìn chị, bà liếc nhìn đôi tay của họ,chị vội rút lại nhưng Quân vẫn nắm chặt tay chị không buông, Bà tựa hẳn vào ghế,uống ngụm nước,có lẽ bà muốn lấy lại bình tĩnh, bà cũng không ngờ mọi chuyện lại xảy ra như thế này.bà im lặng, Quân nói tiếp

– Chẳng phải mẹ cũng rất thương chị Loan sao,mẹ chấp nhận cho tụi con nha mẹ.

– Đó là 2 là 2 chuyện khác nhau.

– Loan nè!

– Dạ

– Con lên lầu đi.cô cần nói chuyện riêng với Quân.

– Mẹ à…-Mẹ cần nói chuyện với con.bà phụng nghiêm mặt.

– Dạ.chị đi lên lầu,chị biết mọi chuyen sẽ không dễ dàng gì

Bà Phụng nói:

– Mẹ và chú Thắng nói chuyện với nhau rồi,cuối tháng này con Quyên về bên đó sắp xếp việc học,năm sau các con sẽ cưới nhau.

– Con không yêu Quyên,người con lấy sẽ là chị Loan.

– Sau khi lấy nhau Quyên sẽ trông coi nhà hàng cho mẹ, mẹ sẽ chuyên tâm đi từ thiện và giữ cháu.

– Mẹ không nghe con nói gì sao, con sẽ lấy chị.

– Con tranh thủ ngày mai về nhà ăn cơm, mẹ sẽ bàn với chú Thắng kĩ hơn về chuyện của các con.

– Mẹ à…

– Mẹ không muốn nghe con nói chuyện này 1 lần nào nữa.Vợ con , mẹ đã cho con tự chọn rồi, nhưng con không chọn được thì để mẹ chọn

– Người con chọn là chị, nếu không là chị thì không là ai hết.

………….

– Mẹ không thể chấp nhận chị hay sao ?

– Bao nhiêu cô gái con không chọn lại chọn chị Loan,con biết rỏ về Loan mà con vẫn chọn,con điên rồi sao ?

– Tình yêu thì đâu thể nói trước điều gì hả mẹ,có lẽ đây là duyên số của con,mẹ chấp nhận cho tụi con nha mẹ.

– Mẹ rất quý Loan và xem nó như con cháu trông nhà,con làm sao thì làm,đừng để mẹ phải ghét nó.mẹ về đây.

Bà Phụng về.Quân ôm đầu suy nghĩ,mọi chuyện khó hơn anh nghĩ,mẹ anh là người hiền lành nhưng rất kiên quyết,bà không dễ thay đổi quyết định của mình.chị cũng đi xuống,chị biết chắc mọi chuyện còn phức tạp hơn nửa.

– Không sao đâu em,1 vài ngày là mẹ sẽ đồng ý thôi mà.

………………

– Mẹ nói vậy thôi chứ mẹ dễ mềm lòng lắm,mẹ chỉ có anh là con trai thôi,trước giờ anh làm gì mẹ cũng ủng hộ anh hết,em yên tâm đi,đừng suy nghỉ gì hết.Chị biết Quân đang an ủi chị.

“Vì là con trai duy nhất của mẹ nên mẹ sẽ không bao giờ chấp nhận được em đâu anh à”

Sau ngày hôm đó bà Phụng vẫn không nói gì khiến chị càng thêm lo lắng,không biết ý của bà ra sao.Quân đưa chị đi nhiều nơi để xem nhà,nhưng chị thì không còn tâm trí nào để nghỉ đến nhà cửa,thôi thì Quân làm gì cũng được,Chị ở đâu cũng được chỉ cần nơi đó có Quân thôi.

– Dạ Alo

– Quân nó đi làm về chưa con

– Hôm nay cô cháu mình nói chuyện với nhau 1 lát. Con qua nhà hàng gặp cô.

– Dạ!

Cuối cùng thì bà Phụng cũng tìm chị,mọi việc không biết như thế nào,thôi thì cứ xuôi theo số phận.

………………………………………….. …

Chị đến nhà hàng, bà Phụng gọi chị vào phòng làm việc riêng, bà vẫn như ngày nào, hiền hòa và ân cần.

– Con chào cô!

– Con ngồi xuống đây đi,Bà kéo chị lại ngồi gần bà.

– Con ốm hơn trước rồi, sao số con lại khổ như vậy hả con.

Chị! Sao không thể yêu em

Đọc truyện online – Chị! Sao không thể yêu em ? 

Chị lại rơi nước mắt, bà phụng là người mà chị rất quý,bà cũng rất thương chị nên chị cũng không muốn làm bà phải buồn.

– 2 đứa quen nhau lâu chưa ?

– Dạ cũng được 1 năm rồi.

– Nó tốt với con chứ?

– Dạ!

– Loan nè, thằng Quân nó còn trẻ,bản tính lại hiếu thắng,con thì đã có gia đình rồi,con biết đó,đàn ông nó cả thèm chóng chán lắm,giờ thằng Quân cảm thấy thương con,nhưng 1 vài năm nữa nó sẽ cảm thấy những cô gái trẻ hiện nay mới hợp với nó,lúc đó con sẽ khổ lắm.có lẽ vì ở cùng nhà nên nó quen với sự có mặt của con,hay nó xem con như 1 người chị,rồi nó lại nghĩ đó là tình yêu.rồi nó thấy hoàn cảnh của con nó đồng cảm,chứ không hẳn là yêu đâu con.2 khác xa nhau quá,khó mà có hạnh phúc con à.

– Con biết thân phận con không xứng đáng với cậu Quân,nhưng không hiểu sao lại như vậy nữa,cũng không phải con trèo cao hay mơ mộng gì,chỉ là con yêu Quân thôi,chị vừa nói vừa như muốn thanh minh cho bà Phụng hiểu.Bà Phụng vỗ vai như an ủi chị.

– Cô hiểu chứ,khi con ở đây là cô biết tính con rồi,cô thương con cũng vì con hiền lành,chịu khó,cô cũng không muốn con phải khổ,nhưng mà con à,nếu con là cô có chấp nhận cho con trai mình lấy 1 người đã li dị chồng không,cô xin lỗi con Loan à,Cô cũng buồn lắm,cô không muốn phải nói ra những lời khiến con đau lòng,nhưng cô không thể chấp nhận được chuyện này con à. Rồi gia đình dòng họ cũng không ai chấp nhận đâu con,cô biết con sẽ buồn,nhưng hãy cố quên nó đi con,cả 2 không có tương lai đâu.chị chỉ biết khóc….khóc……khóc….mà thôi.

– Con có trách cô nhẫn tâm cô cũng chấp nhận,con thương Quân thì cô cũng thương nó,con hãy nghĩ đến tương lai của nó mà ra đi đi con.

– Con không cần gì hết cô à,con biết con không xứng với Quân,con chỉ xin được ở gần Quân thôi,chỉ cần nhìn thấy cậu ấy mỗi ngày là được,cậu Quân cưới vợ cũng không sao,con sẽ sống lặng lẽ,chỉ cần được ở bên Quân thôi cô ơi,chị nức nở.hãy để con giúp việc cho vợ chồng cậu ấy,cô đừng bắt con phải đi cô ơi,con xin cô,con xin cô.

– Con bình tỉnh đi,cô cũng không muốn như vậy đâu,nhưng con nghĩ xem,có người đàn bà nào chấp nhận cho người yêu của chồng mình sống chung nhà không.

– Cô ơi cô thương con cô đừng bắt con đi cô ơi.

– Hazzz,sao số con lại khổ như vậy chứ,cô thương con,nhưng vẫn không thể để Quân lấy con,có lẽ 2 đứa sẽ oán hận.

cô,nhưng là 1 người mẹ cô không thể chấp nhận con à!

Mọi thứ xung quanh chị giờ là bóng tối.chị chẳng tìm thấy con đường nào để có thể đến với Quân.Ừ thì Duyên Và Phận.

Chị lang thang trên đường nước mắt cứ chảy liên tục,chỉ chẳng dám trách ai hết chỉ trách cho số phận mình,chị nghĩ đến những lí do khiến người ta không thể chấp nhận chị,đúng là có quá nhiều thứ để chị không thể đén với Quân,nhưng lí do lớn nhất khiến người ta không thể chấp nhận được là chị đã có 1 đời chồng,tiền thì nhà Quân không thiếu,bà Phụng không phải là người quan trọng chuyện tiền bạc,còn vì chị lớn tuổi sao ? đó chỉ là thứ yếu,cái rào cản mà chị vĩnh viễn không thể vượt qua đó là quá khứ từng li dị chồng,ừ thì chị cũng có muốn vậy đâu,đàn ông li hôn thì vẫn có thể tìm cho mình người khác,còn phụ nữ thì 2 chữ li hôn như cái gì đó nặng nề lắm,nó như cái mũ sắt khi đội vào thì vĩnh viễn không lấy ra được,đời thật là bất công,nhưng cũng đâu phải chị muốn như vậy là do ông trời sắp đặt hết đấy thôi ,ông sắp đặt cho chị phải lấy người đàn ông xấu xa rồi giờ đây lại cho chị gặp người đàn ông tốt và hoàn hảo như Quân rồi thì giờ lại bắt chị phải chịu mọi đau khổ như vậy,có phải ông trời đang trêu đùa với chị ,hay trời đang trừng phạt chị vì dám trèo cao ,lọ lem như chị thì không thể nào gặp được hoàng tử………………ôi bao nhiêu thứ đang hiện ra trong đầu chị như thể để chị biết rằng chị và Quân mãi không thể đi trên cùng 1 con đường.

Tình yêu của họ rồi sẽ đi đến đâu ? cùng đón đọc những phần tiếp theo của truyện ngôn tình đầy cảm xúc “Chị ! Sao không thể yêu em?” tại doctruyenngan.mobi nhé bạn!

 

Chị ! Sao không thể yêu em ? (Chương III – P2)
3.67 3 votes
Bài viết cùng chuyên mục:
Loading...

Bình luận