Chị ! Sao không thể yêu em ? (Chương IV – P1)

(Doctruyenngan.mobi) – Bà Phụng ra về không quên để lại 1 túi tiền, có rất nhiều tiền trong đó, chị cũng không quan tâm là bao nhiêu, bởi chị có phải yêu Quân vì tiền đâu, chị nhớ những lời bà Phụng vừa nói, đúng vậy, nếu trước kia chị không đến đây thì chị đã không phải đau khổ như vậy, nhưng chị vẫn không bao giờ hối hận, nếu thời gian có thể quay lại chị vẫn muốn được yêu Quân, vẫn muốn vì Quân mà rơi nước mắt.

Chị sẽ không được nhìn thấy Quân nữa rồi, có lẽ mọi chuyện sẽ yên ổn nếu chị ra đi, có lẽ Quân sẽ giận chị, sẽ ghét chị nhưng chị không muốn sau này Quân sẽ phải hối hận khi đánh mất mọi thứ vì mình.

Tối đó sau khi ăn cơm xong, khác với thường ngày, Quân ngồi trên sofa còn chị thì nằm gối đầu trên đùi anh, chị không muốn nhắc lại bất cứ chuyện gì đau buồn nữa, chỉ muốn nhìn Quân thôi, chị không còn nhiều thời gian ở đây chị không muốn nước mắt chiếm lấy thời gian quý báu đó.

– Sao vậy, hình như chỗ này là của anh mà.

– Thì em cũng muốn biết cảm giác được nằm trên đùi anh là thế nào mà.

– Em thấy sao ?

– Rất dễ chịu!

Quân đưa tay vuốt má chị,chị nắm lấy tay Quân, và nói:

– Con trai mà trắng như con gái vậy.

– Thì anh là bạch mã hoàng tử mà.

-Anh có thói quen tự khoe khoang mình hả.

-Đâu có, anh có khoe đâu,toàn là thiên hạ nói không đó chứ.

-Tại sao lại yêu em,em đâu có đẹp.

-Anh không yêu em vì đẹp hay xấu,chỉ đơn giản là yêu thôi,vì yêu nên không cần có lý do em à,còn em ?

-Em yêu vì anh đẹp trai mà,chị cười mắc cỡ,vì chị không ngờ mình lại nói ra những lời này

-Nếu vậy mai mốt em phải sinh con sao nó giống anh,như vậy mới đẹp được,Quân cười,chị đưa tay sờ lên mặt Quân,con người này,gương mặt này mãi mãi sẽ in sâu trong lòng chị,dù có chết chị cũng không muốn Quên.

-Không được,chỉ là con gái giống anh thôi,con trai sẽ giống em.chị nói như muốn mơ về 1 tương lai tốt đẹp hơn,cái mà chỉ có trong mơ chị mới có được.

-Sao vậy?

-Con gái thì không sao.con trai mà đẹp như ba thì sẽ làm khổ các cô gái đó. Quân lại cười,anh cũng như chị, cũng muốn quên đi tất cả để mơ về cuộc sống của riêng họ, Quân vuốt tóc chị.

-Thì em cũng đẹp mà.

-Em đẹp sao, lần đầu mới nghe anh khen đó.

-Ừm, chỉ là không muốn nói thôi, anh muốn em tự cao.

-Em đâu có tính đó, hai người cười nói đến tận khuya.

-Khuya rồi em ngủ đi, trưa mai anh về chở em đi mua 1 số đồ chuẩn bị dọn qua nhà mới đó. Chị gật đầu, đôi mắt hiện rõ nét u buồn. Quân ôm lấy chị hôn nhẹ lên môi chị. Chúc em ngủ ngon!

[su_posts id=”5396″ tax_term=”1″ tax_operator=”0″ order=”desc”]

………………….

Sáng hôm sau như mọi ngày,khi Quân chuẩn bị đi làm,chị bước đến chỉnh lại cổ áo cho Quân dù nó đã rất ngay ngắn,nhưng chị vẫn muốn chỉnh lại,chỉ là chị muốn làm 1 điều đó mà thôi,chị ôm lấy Quân,Ôm thật chặt như thể sẽ chẳng bao giờ còn cơ hội để làm điều đó.Quân ôm lấy chị và hôn lên má chị.

-Trưa anh sẽ về.chị gật đầu.

Quân đi rồi chị một mình……và chỉ một mình ngồi khóc.

Chị xếp gọn đồ đạc vào vali, lê từng bước chân nặng nề xuống cầu thang, nước mắt chưa bao giờ ngưng chảy, nó cứ chảy xuống đầy mặt chị, chị bước xuống bếp như vẫn thấy hình ảnh Quân ngồi đó,chị ngồi xuống ghế sofa nơi Quân vẫn thường gối đầu lên chị, chị vẫn như còn cảm nhận được hơi ấm của Quân đang ở đây,rồi chị tưởng tượng đến cảnh Quân về không nhìn thấy chị,có lẽ Quân cũng đau khổ không kém gì chị,có lẽ mọi thứ sẽ trở nên thế nào với tính khí Quân, chị cẩn thận dẹp tất cả các bình hoa trên bàn ,chị sợ Quân sẽ gây tổn thương cho chính mình, rồi chị nắm lấy sợi dây chuyền trên cổ “QL”,chị sẽ giữ lại nó, như giữ lấy tình yêu của họ. chị lấy trong vali túi tiền của bà Phụng và để lên bàn, chị chẳng biết mình phải đi đâu, lại 1 lần nữa chị không nhìn thấy được hướng đi của chính mình. Chị có thể đi đâu khi ở nơi này có Quân, liệu chị có thể vượt qua nổi nhớ nhung khi hình ảnh của Quân đang ngập tràn trong đầu chị ,nhưng chị vẫn phải đi, “tạm biệt anh tình yêu của em”

Chị đến bến xe nhưng chẳng biết phải đi đâu, chị leo lên đại 1 chiếc xe sắp khởi hành mà cũng chẳng hỏi điểm đến của xe là nơi nào,vì trong lòng chị chỉ muốn đến 1 nơi thôi, nhưng nơi đó sẽ mãi không có chuyến xe nào dành cho chị.

Quân về đến nhà,chị không ra đón, dưới bếp bữa cơm đã được chuẩn bị sẵn. Quân nghĩ rằng chị đi ra ngoài, anh gọi điện,chị không bắt máy. Quân linh cảm có gì đó đã xảy ra, anh chạy vội lên lầu, mọi thứ yên ắng quá,đầu óc trống rỗng,Quân cố gọi thêm mấy lần nửa nhưng chị vẫn không nghe.Quân như nghĩ ra điều gì đó,anh cố trấn an bản thân,anh gọi cho mẹ.

Mẹ gọi chị Loan qua nhà rồi hả?

Bà Phụng chưa nói hết câu thì Quân đã tắt máy. Anh đi đến tủ quần áo và mở ra, anh đấm tay thật mạnh vào đó, không có gì hết, mọi thứ trống lỏng, Quân lái xe ra bến xe chạy khắp nơi tìm chị với hi vọng chị đang đợi chuyến xe nào đó, hay vẫn còn đợi anh đến mà chưa đi, Quân chạy mãi, tìm mãi vẫn không thấy chị. Tim anh cũng đau không kém chị.

Quân thơ thẩn về nhà cậu như phát điên lên,Quân gọi cho chị liên tục,chị vẫn không bắt máy,anh đau khổ giận dữ,quân đập nát tất cả mọi thứ trong tầm mắt mình,rồi Quân nhìn thấy túi tiền trên bàn ,anh hiểu ra mọi chuyện ,Quân đau khổ ngồi phịch xuống ghế,lúc này bà Phụng đến, nhìn mọi thứ đổ vở dưới sàn bà biết chị đã đi.

Có chuyện gì mà con đập phá lung tung thế này?

Quân ôm đầu đau khổ.

-Mẹ về đi,con không muốn nói chuyện với mẹ nữa,chị đi rồi,tất cả là tại mẹ,tại mẹ hết, Quân hét lên.

Tại sao mẹ lại như vậy chứ,sao mẹ lại muốn làm khổ 2 chúng con,tại sao không thể là chị chứ ,mẹ nói đi.

Mẹ cũng vì thương con thôi,con còn tương lai,còn trẻ sao lại có thể lấy người đã có gia đình chứ!

Có gia đình thì đã sao,con không quan trọng chuyện đó.

Nhưng mẹ thì quan trọng,rồi người ta sẽ nói gì về gia đình mình đây,có bao giờ con nghĩ đến danh dự nhà mình không ? con Quyên có gì không xứng với con mà con không chịu,bao nhiêu người không chọn đi chọn con Loan,mẹ làm gi sai chư,mẹ nghĩ đến con đến gia đình là sai sao,còn con,con vì một người đàn bà mà lớn tiếng với mẹ,con nghĩ con đúng sao?

Đúng vậy là mẹ đuổi nó đi,là mẹ đưa tiền bắt nó phải rời xa con,vậy giờ con muốn sao,muốn mẹ phải xin lỗi hay chạy đi tìm nó về cho con.

Là tiền này đúng không? Quân đưa túi tiền cho bà Phụng, mẹ dùng tiền để ép chị rời con sao, đây có phải là mẹ con không, từ bao giờ mẹ con biết dùng tiền để mua chuộc người khác thế này, mẹ cầm tiền về đi, không cần tiền thì chị cũng đi rồi, Quân đau khổ tột cùng.

chị sao không thể yêu em chương 5

Đọc truyện ngắn hay – Chị! Sao không thể yêu em! 

Bình tỉnh lại đi còn, 1 thời gian rồi con cũng sẽ quên thôi,con sẽ có vợ và sống hạnh phúc.

Hạnh phúc ? Quân cười nhạt,đúng vậy từ giờ con sẽ sống hạnh phúc,mẹ về đi và con muốn ở 1 mình.

Quân ngả người xuống ghế,giờ chỉ còn mình anh với nổi cô đơn lạnh lẽo,nhà không chị vắng vẻ quá,anh cầm chai rượu trên tay và bắt đầu cuộc sống không có chị

Chị mệt mỏi và thiếp đi trong nước mắt,xe dừng lại tại cần thơ,chị cũng không biết đến đây để làm gì,rồi chị chợt nhớ đến 1 nơi mà chị đã cùng Quân từng đến.

Bến Ninh Kiều về chiều đông người qua lại,lần thứ 2 chị đến đây ,vẫn phong cảnh này,dòng sông này,nhưng giờ chị 1 mình,chị ước mình có thể hòa mình cùng dòng sông ấy,để nước có thể cuốn đi bao nhiêu kí ức đau buồn và nổi nhớ mong trong đầu chị.

Chị mở điện thoại ra xem ,bao nhiêu là cuộc gọi của Quân,chị nhớ anh da diết,chị muốn được nghe giọng nói của Quân,nhưng chị không có can đảm gọi cho anh,Chị vào 1 nhà nghỉ và vùi đầu vào gối, chị muốn ngủ 1 giấc để quên tất cả,nhưng chị cũng không làm được.1 tin nhắn được gửi đến,chỉ vỏn vẹn 3 chữ “Anh nhớ Em” nước mắt cứ thế mà tuôn ra,chị không trả lời,chị đưa tay nắm thật chặt sợi dây chuyền QL, Chị nấc từng tiếng “Em Nhớ Anh”.

Những ngày tiếp theo của Quân là chuỗi ngày” hạnh phúc “ bên ly rượu,quán Bar,anh bỏ bê công việc,rồi những buổi tiệc ồn ào thâu đêm suốt sáng,anh tìm đến tất cả các quán Bar ở Sài Gòn,nhưng anh không lần nào tìm chị,anh cũng không biết tại sao,Quân không cho phép mình tỉnh táo,bởi nếu không say,không vui anh sẽ không thể nào không nhớ chị,nhưng rồi sau mỗi cuộc vui dù say đến mấy Quân vẫn không quên nói “Anh về rồi”Quân vẫn nằm tại đó,nơi anh vẫn hay nằm trên đùi chị,nước mắt vẫn rơi,miệng vẫn thì thầm ‘Em đang ở đâu,anh nhớ em’ và rồi trong cơn say anh lại nhắn cho chị “anh nhớ em”.

Còn chị cũng không khác Quân là mấy,sau hơn 1 tuần vùi đầu trong nước mắt chị xin làm tạp vụ cho 1 khách sạn,đêm thì rửa chén phụ bán quán ăn,chị làm hết súc lực mình,chị muốn quên đi tất cả,nhưng càng muốn quên thì chị lại càng nhớ,đêm về chị lại nhìn vào điện thoại chỉ 3 chữ “Anh nhớ em”chưa bao giờ Quân viết hơn 3 chữ,nhưng cũng chưa ngày nào anh quên nhắn cho chị, chị đọc rồi lại khóc,Chị nhớ Quân,nhớ nét mặt lạnh lùng của ngày đầu gặp mặt,nét cau có khi chê chị nói nhiều,nhớ nụ cười khi anh trêu ghẹo chị,nhớ ánh mắt,nhớ tất cả mọi thứ thuộc về anh,nhưng chị sẽ cố gắng sống thật tốt,sống với tình yêu của anh chứ không phải để quên anh,bởi chị dù có chết cũng không muốn quên anh.

Hơn 7h Bà Phụng và đến nhà Quân,căn nhà ngổn ngang và đầy mùi rượu,Quân nằm đó,chẳng để ý gì đến người đối diện.

Con lại như vậy nửa rồi,không ngày nào con tỉnh được hay sao?

Anh ngồi dậy đi,chẳng giống anh tí nào cả

Con uống đủ chưa,nếu đủ rồi thì tỉnh táo lại mà lo làm việc đi chứ,con bỏ cả tháng nay rồi còn gì,như vậy là đủ rồi con à,còn bao nhiêu là việc chờ con giải quyết,hãy quên hết đi con,con cứ như vậy thì mẹ làm sao đây chứ?

Vì 1 người chẳng ra gì mà phí phạm cuộc đời mình, anh không thấy tiếc hả ?

Em nói ai chẳng ra gì, em nói lại lần nữa xem.

– Em nói chị ta đó, anh vì 1 người đàn bà tối ngày say xỉn,anh chẳng đáng là đàn ông tí nào cả,vì loại người đó mà anh trở nên bê tha vậy có đáng không chứ.

Vậy thì với ai là xứng đáng,cuộc đời anh không liên quan đến em, em về đi.

Nhưng anh sẽ là chồng em.

Nếu em muốn lấy 1 người như anh thì mai chúng ta đám cưới,nhưng anh nói cho em biết,lòng anh chỉ có 1 mình chị Loan thôi,mãi mãi không có em,không bao giờ có em.

…………………………….

Tình yêu của họ rồi sẽ đi đến đâu ? cùng đón đọc những phần tiếp theo của truyện ngôn tình đầy cảm xúc “Chị ! Sao không thể yêu em?” tại doctruyenngan.mobi nhé bạn!

 

 

Chị ! Sao không thể yêu em ? (Chương IV – P1)
4.2 5 votes
Bài viết cùng chuyên mục:
Loading...

Bình luận