Chị ! Sao không thể yêu em ? (Chương IV – P2)

(Doctruyenngan.mobi) – Anh điên rồi! Thôi con à, nó say rồi, con đừng để ý làm gì, bà Phụng vỗ về Quyên, để khi nào nó tỉnh bác sẽ nói nó xin lỗi con. Quân à, để mẹ đưa con lên phòng ngủ.

Không, con ở đây, con không đi không đâu hết, mẹ về đi, em về đi. Giọng Quân lè nhè.

Bà Phụng lắc đầu buồn bã, bà chưa bao giờ thấy Quân như vậy, bà thở dài và bước ra về.

Em vui rồi đúng không? Quân nhắm mắt lại, gương mặt đầy đau khổ, tay cầm điện thoại, miệng lẩm bẩm” em không thể gọi cho anh 1 lần sao ?” nhưng vẫn không quên gửi 1 tin nhắn cho chị.

Sáng hôm sau khi Quân còn chưa tỉnh rượu thì Thúy đến.

-Em tìm anh có việc gì.Quân tỏ ra mệt mỏi.

-Có có mấy hồ sơ cần anh kí, Em có nghe cô Phụng nói về chuyện của anh.

-Em ngồi đi, để anh pha cà phê cho em

Không cần đâu anh, anh rửa mặt cho tỉnh táo đi, để đó em pha cho.

-Xin lỗi em, nhà hơi bề bộn.

-Không sao đâu anh.

Với Thúy Quân luôn dành nhưng lời lẽ nhẹ nhàng và tôn trọng, bởi Thúy là bạn đã hơn 10 năm với anh, tuy không phải tình yêu, nhưng Thúy luôn là người bạn mà Quân rất quý.

………

Anh có muốn ăn gì không?

Không, Quân lắc đầu.

Đừng tự hành hạ bản thân mình nửa anh à, anh như vầy nếu chị ấy biết được chắc sẽ đau lòng lắm, anh càng sa đà, cô sẽ càng giận chị, hãy cố gắng lên anh,rồi cô sẽ đồng ý thôi, hãy xem như tạm xa nhau 1 thời gian để thử thách tình yêu của anh chị, em sẽ ở bên cạnh cô thuyết phục cô, anh hãy cho cô thấy anh đã lớn,anh có đủ bản lĩnh vượt qua tất cả, em tin rằng cô không phải là người sắt đá,rồi qua 1 thời gian cô sẽ thấy tình yêu của anh không phải là bồng bột, lúc đó cô sẽ chấp nhận chị thôi anh à!

-Nhưng anh không thể làm được hết,cũng không thể tìm cô ấy,anh nhớ cô ấy phát điên lên. Quân gục đầu vào vai Thúy, anh khóc thật nhiều, anh như trút hết bao nổi đau mà những ngày qua đã gồng mình chịu đựng.

Anh khóc đi,Thúy vỗ nhẹ vai anh,rồi anh sẽ tìm được chị thôi, em tin rồi đây anh chị sẽ hạnh phúc.

……………………………

Chị làm xong việc thì trời đã khuya,mọi người đã ngủ còn chị thì thao thức,chị ngồi đó giữa 4 bức tường lạnh lẽo,nổi nhớ Quân khôn xiếc, chị ước có thể nhìn thấy Quân,chị thở dài mệt mỏi,dù sao mơ vẫn là mơ,chị đã mơ 1 giấc mơ dài đã đến lúc phải trở về với hiện thực,mà hiện thực thì không có chỗ cho lọ lem như chị.

Bao đêm mơ,bao đêm nhớ,bao đêm dằn đặt giữa tình yêu và hiện thực,cuối cùng thì nỗi nhớ thương Quân đã chiến thắng tất cả,chị muốn gặp Quân dù chỉ là từ xa nhưng chị vẫn muốn.

Chị đón xe lên sài gòn trong lòng mang bao nổi nhớ, chị tự nhủ “chỉ 1 lần này thôi, chị chỉ muốn nhìn thấy anh 1 lần nửa thôi,sẽ không sao hết, chị sẽ đứng thật xa, thật xa rồi”.

Chị đi thẳng đến khách sạn nơi Quân làm việc,đã hơn 12h rồi, có lẽ Quân đã nghĩ trưa, hơn 1h thì chiếc xe quen thuộc của Quân cũng đến khách sạn, nhưng chị không nhìn thấy Quân, Quân lái xe thẳng vào tầng hầm để xe, không nhìn thấy Quân, không sao hết, chị lại quay về nhà Quân, chị chọn 1 quán cafe gần đó và đợi, chị mong sao cho thời gian trôi qua thật nhanh, thật nhanh.

[su_posts id=”5703″ tax_term=”1″ tax_operator=”0″ order=”desc”][su_posts id=”5768″ tax_term=”87″ tax_operator=”0″ order=”desc”][/su_posts]

Cuối cùng Quân cũng về đến nhà, Thoáng nhìn thấy Quân từ trên xe bước xuống, tim chị như thắt lại, nỗi nhớ mong ấp ủ bấy lâu nay, giờ Quân ở đó còn chị đứng đây,chị muốn chạy thật nhanh đến và ôm lấy Quân,chị muốn rằng hét lên rằng chị nhớ anh, nhưng điều chị có thể làm là đưa tay lên miệng như cố kiềm nén cảm xúc của mình,nước mắt tuôn ra hòa cùng tiếng nấc,Quân bước vào nhà mà không hề hay biết,Chị lê từng bước trên con dài,vậy là đủ rồi,chị đã nhìn thấy Quân,con người mà hằng đêm đi vào giấc mơ của chị,chị quay về và tự nói với lòng,sẽ không bao giờ tìm Quân nữa,tình yêu đó chị sẽ để vào tim,chị sẽ sống mãi với giấc mơ đó dù cho giấc mơ không bao giờ là hiện thực.

Rồi thời gian trôi qua đã 3 tháng rồi, Quân đã đi làm trở lại, anh không buông thả như trước,nhưng đêm đến thì rượu chính là bạn của anh,bà Phụng không thuê người giúp việc như trước mà chỉ để cho họ đến dọn dẹp, nấu cơm,họ luôn ra khỏi nhà trước khi Quân về,bởi anh không muốn tiếp xú với ai hết, còn Quyên do không chịu nổi sự lạnh lùng của Quân nên đã quay về Mỹ, chỉ có Thúy luôn bên cạnh và chia sẻ mọi nỗi buồn cùng anh.

Quân về đến nhà,có tiếng động từ trên lầu vọng xuống.Thúy từ phòng anh bước ra.

Là em sao?

Anh tưởng là ai hả? Thúy cười và hỏi.

Không, mà sao em lại ở đây?

Cô đưa chìa khóa cho em, nhờ em nấu cơm cho anh, hôm nay cô giúp việc không đến.

Cảm ơn em! Cả 2 trò chuyện thi bất chợt Thúy hỏi:

Anh nè, sao Anh không tìm chị ?

Để làm gì em, Quân thở dài, nếu thật sự là duyên phận thì sẽ gặp lại nhau thôi, vả lại mẹ anh vẫn chưa đồng ý, giờ gặp nhau chỉ làm khổ chị ấy mà thôi.

Sau khi Thúy ra về Quân bước lên lầu 2, đã lâu rồi từ ngày chị đi Quân chưa bao giờ bước lên phòng của chị,anh nhìn ra cửa sổ,bầu trời bao la quá,nên anh không thể nhìn thấy chị.

Sau 1 ngày làm việc mệt nhọc, chị nhìn vào điện thoại,vẫn tin nhắn đó, dòng chữ đó,không nhiều không ít,nhưng giờ chị không khóc nữa, chị ôm lòng và mỉm cười, Quân vẫn chưa quên chị như vậy là đủ rồi,chị đã sống bằng tình yêu đó, cứ thế mà yêu, ai bảo yêu nhau nhất thiết phải ở bên nhau, mỗi người 1 hoàn cảnh, chỉ cần trong tim có nhau là đủ rồi, bỗng chuông điện thoại reo lên. Bà Phụng gọi:

Con khoẻ không ? vẫn giọng nói nhẹ nhàng của ngày đầu gặp mặt.

Dạ con khỏe. Cô có khỏe không ạ? ..giọng chị run run..

Cô vẫn khỏe.con đã tìm được việc làm chưa?

Dạ rồi!

Cuộc sống của con thế nào?

Dạ bình thường cô ạ!

Như vậy là tốt rồi,khi nào có khó khăn gì thì con cứ nói với cô!

Dạ!

Chắc con trách cô nhiều lắm phải không ?

Dạ không đâu cô, là do con đã khiến cô buồn lòng. Thời gian rồi sẽ giúp con quên đi tất cả. Hãy xem như cô đã nợ con.

Chị thật muốn hỏi Quân có khỏe không, sống có tốt không, nhưng rồi đến khi cuộc nói chuyện kết thúc cả 2 người họ không ai nhắc đến Quân.

Thời gian thật sự có thể khiến mình quên được Quân sao ? chị tự hỏi. Chị nắm lấy QL và thì thầm”nhớ qua” chị cười buồn, rồi nước mắt lại tuôn ra,” lại một đêm mất ngủ vì nhớ anh”.

Truyện ngôn tình lãng mạn

Đọc truyện ngắn hay – Chị! Sao không thể yêu em! 

………………………….

Quân ngồi trên sofa tay cầm ly rượu, mắt nhìn vào khoảng không vô định, trời đa khuya rồi, mọi người đã chìm trong giấc ngủ, Quân chìm trong cơn say, ”em ngủ có ngon không ? Còn anh thì không “

Họ cứ thế mà sống trong nổi nhớ, nổi cô đơn,có lẽ trong tim mỗi người đã lắp đầy hình bóng của đối phương,thời gian liệu có làm phai mờ hình bóng của nhau, liệu có ai đó 1 lần nữa đi vào trái tim của họ.

………………………………

Một năm sau…

Quân có chuyến công tác tại Cần Thơ 5 ngày. Gia đình anh định đầu tư xây dựng 1 khách sạn 4 sao tại Cần Thơ. Sau khi đã tìm hiểu và làm việc nhiều nơi, Quân về đến khách sạn. Anh lang dạo bước Bến Ninh Kiều. Cảnh vật nơi đây vẫn không khác xưa là mấy,lần nào đến đây trong lòng anh điều mang nhiều tâm sự. Anh nhớ đến chị,thời gian trôi nhanh quá và trái tim Anh dường như nhỏ lại,nó không đủ chổ để người khác bước vào,và vì thế anh đau,nổi đau đó không ai nhìn thấy được ,cũng không ai có thể xoa dịu niềm đau đó.

Quân ngồi nhâm nhi ly rượu,tiếng nhạc sập sình hình như cũng không thể làm cho tâm trạng anh tốt hơn,các đồng nghiệp và đối tác của anh họ đang quay cuồng theo tiếng nhạc,còn anh thì say sưa uống,có lẽ rượu giờ là ng bạn thân nhất của anh, Quân càng uống càng nhiều,và hình như rượu đã làm cho hình ảnh chị càng hiện ra càng rõ rệt.Trong tầm mắt Quân là hình ảnh chị cũng với chiếc áo màu xanh,vẫn gương mặt ,ánh mắt của ngày nào ,chị đang ngồi đó,Quân không tin vào mắt mình,có lẽ Anh đã say, Nhưng chị đây rồi, chị ngay trước mắt anh.Quân bước gần và nắm lấy tay chị.

Chị !! giọng Quân nghẹn ngào.

Cô gái giật mình!

Anh là ai?

Là anh!

Anh nhầm người rồi.cô gái nói lớn,tiếng nhạc dường như quá lớn Quân không thể nghe gì cả.

Phía sau có người đàn ông vỗ vai và nắm lấy tay Quân.

Đó là bạn gái tôi!

Mọi người cũng nhìn thấy cảnh đó và vội kéo Quân ra.

Có chuyện gì vậy anh?

Quân xua tay và xin lỗi “tôi nhầm người”. Mọi người cũng xin lỗi và đưa Quân về phòng.

Quân đứng trước gương, nhìn mình trong gương “ quên 1 người thật sự khó vậy sao “anh ngồi bệch xuống đất. Anh tự nói chuyện với chính mình ”em là ai, là ai chứ ? là ai mà bắt anh phải nhớ,” là em sao? “Quân đấm tay vào tường, ”sao không thể quên em, tại sao chứ” rồi nước mắt tự tuôn ra… Lại phải khóc vì em….người đàn ông như anh”, anh cười nhạt nhẽo “sao lại yêu em như thế chứ??” Và rồi anh hét lên “ANH NHỚ EM”. Nước mắt cứ chảy và anh thiếp đi trong nỗi nhớ da diết về Loan.

Quân đang chìm trong giấc ngủ thì có tiếng chuông điện thoại reo.

Dạ sếp ơi dậy chưa, 8h chúng ta có hẹn với giám đốc khách sạn X đó anh nhớ chứ??

À,tôi nhớ rồi,cám ơn cậu!

Đau đầu qua, Quân đưa tay lên bóp trán, bỗng tay cảm thấy đau qua, anh cũng chẳng nhớ tại sao tay lại đau thế này. Quân gọi xuống phòng tiếp tân và và ít nước đá, anh muốn chườm đá cho đỡ đau (anh nghĩ vậy). Quân bước vào phòng tắm, hơn 10 phút sau phục vụ phòng đến.

Dạ tôi đem nước đá đến cho anh.

Quân mở cửa và trước mắt anh ,người phụ nữ luôn xuất hiện trong giấc mơ của anh .

Chị ngước lên nhìn Quân, có sự gặp gỡ này sao?? không phải là sự vui mừng, cảm giác này là sao? tim như nghẹn lại, không thể thốt nên lời. Sau giây phút bất ngờ Quân lên tiếng.

…………………………….

Tình yêu của họ rồi sẽ đi đến đâu ? cùng đón đọc những phần tiếp theo của truyện ngôn tình đầy cảm xúc “Chị ! Sao không thể yêu em?” tại doctruyenngan.mobi nhé bạn!

 

Chị ! Sao không thể yêu em ? (Chương IV – P2)
3.5 2 votes
Bài viết cùng chuyên mục:
Loading...

Bình luận