Chuyện về những cái vong không siêu thoát (P cuối)

Đọc truyện ma : Chuyện về những cái vong không siêu thoát.

(Doctruyenngan.mobi) Hôm nay em phải dậy sớm làm giỗ bà nội, mang tiếng làm vậy thôi chứ thật ra là chân sai vặt ý mà.

Nhà em cũng ít người làm, chỉ có em, bác S, cô em với vài người họ hàng thôi, mẹ em với các anh chị đi dạy hết rồi, thằng cu em nó vẫn đang phè phỡn trên HN. Còn bố em thì nằm xem Thế giới động vật các thím ạ. Bố em 55 tuổi đầu rồi mà hồn nhiên lắm, chả bao giờ làm cỗ bàn hay nấu cơm giúp vợ con cả. Không bù cho bác S em, bác ấy giống ông nên chăm chỉ, sáng nào cũng dậy sớm đi chợ nấu nướng. Nói chung bác S là nội trợ chính trong gia đình, mỗi lần có giỗ em ngồi xem bác ấy trổ tài dao thớt mà thầm ngưỡng mộ. Em chỉ giỏi pha nước chấm thôi. Nhà bác S cũng lắm chuyện liên quan đến vong hồn nhưng em sẽ kể sau nhé.

Khi con gà trong chuồng cất lên tiếng gáy đầu tiên báo hiệu 1 ngày mới đến…cũng là lúc ông em khép đôi mi tìm đến giấc ngủ. Ông đã quá mệt mỏi sau 1 đêm mộng mị, ngủ ban ngày dù sao vẫn an toàn hơn ban đêm.

Sáng sớm ở quê không khí trong lành và mát dịu , những hạt sương nhỏ li ti bám đầy vào cây lá, cảnh vật xung quanh đều vắng lặng. Dịu êm ! Nhưng, trong khu vườn ngỡ là yên bình của nhà ông vẫn thấp thoáng thứ gì đó ma mị, u ám và hoang hoải, khu vườn không có sức sống, nó đang bị chi phối bởi oan khí phát ra từ những vong hồn làm tội nhân gian

Ông em nằm thiếp đi, lại bắt đầu lạc vào 1 giấc mơ khác, đối lập với những hình ảnh man rợn của ngày hôm qua là cánh đồng lúa xanh ngút ngàn, một con đường nhỏ , vòng vèo qua ngõ xóm dẫn tới ngôi chùa ngập tràn tiếng mõ tụng kinh. Có tiếng gọi xa xăm vọng về, ông cứ theo âm thanh ấy mà nhấc bước cho đến khi ngôi chùa đã gần ngay trước mắt. Giấc mơ bỗng trở nên dịu dàng và thanh thản lạ ! Toàn thân ông em nhẹ bẫng đi, như trút được gánh nặng bao năm đeo bám về 3 vong hồn lẩn khuất, rình rập quanh nhà. Hoá ra đây chính là ngôi chùa ở xã em, nó chỉ cách nhà ông em tầm hơn 1km thôi. Bình thường ông em không đến chùa bao giờ cả, chỉ có bà nội và mẹ em là chăm chỉ thôi. Bà em đi quy nên hầu như tối nào cũng đến chùa tụng kinh niệm phật cùng với các phật tử khác. Một tuần khoảng 3, 4 buổi gì đó, lần nào bà cũng cho em đi cùng. Ban đầu là do em theo đi, về sau bà phải nịnh thì em mới đi . Tại vì vào chùa buồn tê tái, chả có gì chơi, trong khi các bà, các mẹ thành tâm tụng kinh thì em lại dồn hết sự chú ý vào hoa quả, bánh kẹo bày la liệt ở chùa . Chẳng biết khi ấy Phật tổ có biết được những ham muốn trần tục chất chứa trong đầu của em không nhỉ ? Mà biết chắc cũng thông cảm, vì em còn bé mà, có biết gì đâu. Người không biết – không có tội, còn người biết rõ sai trái mà vẫn cố tình làm thì mới đáng bị trừng trị và lên án .

Ông em đứng bần thần một lát, không hiểu vì sao mình lại ở đây ? Bỗng từ trong cửa chùa , ông cố em xuất hiện, khuôn mặt phảng phất nét buồn, ông cố nhìn ông em không nói. Được gặp lại bố của mình, ông em dường như không thể tin được, vì sau khi ông cố mất thì ông em chưa mơ thấy ông cố lần nào, biền biệt hơn chục năm trời…

Ông cố nhìn ông em hồi lâu, khẽ lắc đầu, chỉ tay vào trong chùa rồi biến mất. Đó cũng là lúc ông nội em giật mình bừng tỉnh, ngó đồng hồ thấy đã 7h sáng, ông vội vã lấy xe đạp phi ngay ra chùa. Ngôi chùa này ở xã em linh thiêng lắm, ngày nay đã được công nhận là di tích lịch sử cấp Tỉnh. Hầu như Tết nào em cũng ra chùa đón giao thừa rồi mới về nhà nhận lì xì, không biết có phải chủ yếu là do em xông nhà không mà gia đình em làm ăn phọt phẹt, mãi chẳng giàu được :

Ông ra đến chùa thì dắt xe vào, vừa bước qua cổng phụ thì gặp sư cụ đang ngồi uống trà buổi sáng dưới giàn thiên lý. Ông em tiến đến, lạy cụ rồi thuật lại cho cụ nghe mọi chuyện xảy ra trong nhà. Sư cụ cũng biết bà nội em, nhưng sở dĩ bà em không dám kể cho sư cụ nghe chuyện trong nhà vì sợ ông em mắng. Ông cấm cả nhà không được nói với ai, có lần em đi mua bánh đa với ông xong vênh mặt khoe với cô bán hàng : ” Nhà cháu mới được cúng to lắm nhá” thế mà ông quát là trẻ con nói linh tinh, rồi ông bảo cô ý đừng tin. Kết quả hôm đó em bị ông phạt, không cho ăn bánh đa nữa mặc dù em thèm nhỏ cả dãi dớt ra áo… Ông em nghiêm khắc và nóng tính, cả nhà ai cũng sợ.

Sau khi nghe ông em kể lại mọi chuyện rùng rợn xảy đến với gia đình. Sư cụ chậm rãi nói : ” Vạn vật sinh linh trên thế giới này đều vận động theo 1 quy luật nhất định – ấy là luật nhân quả và nhân duyên. Gia đình con có duyên với những cái vong đó, nhưng không phải duyên nào cũng tốt, muốn nó trở nên tốt đẹp, hãy cảm hoá nó trước đã! ” Bởi vì những vong hồn không thể siêu thoát thật ra lại rất đáng thương, oán khí lớn tích tụ lâu ngày biến nó thành tinh. Một khi vong đã thành tinh thì rất khó diệt trừ, nó mạnh lắm, sức mạnh của nó lớn dần từ sự sợ hãi của con người. Bởi vậy bọn ma quỷ mới thường trêu chúng ta. Muốn khuất phục nó, thì đừng sợ nó. Muốn không sợ nó, phải mạnh mẽ hơn nó. Nhưng ở đời có mấy ai làm được điều đó đâu, gặp ma quỷ bao giờ cũng co giò chạy hoặc không chịu đựng được sự sợ hãi mà ngất lịm đi… Dù có nhiều người đối đầu với nó nhưng đa phần đều bị khuất phục, không bằng cách này thì cách khác.

Sư cụ chỉ cho ông em thấy rằng, cuộc đời con người luôn bị chi phối bởi tham – sân – si. Trên thế gian này có người tốt – kẻ xấu thì dưới âm cũng vậy – có vong tốt và không tốt. Nguồn gốc của những vong xấu thường từ cái ác mà ra, sống độc ác sẽ tạo nên nghiệp, cho nên cứ lương thiện thì chả phải sợ gì. Nhiều người thắc mắc tại sao mình ăn ở hiền lành mà lại toàn gặp đau khổ, đó là do họ đang gánh chịu nghiệp của kiếp trước đấy!

Sư cụ đưa cho ông em 1 cuốn băng có nội dung giảng đạo của nhà phật. Bảo ông em đêm nay mang ra mở , hy vọng lũ vong ngoài vườn nghe thấy sẽ thuần đi. Cụ bảo diệt trừ chúng nó rất khó, cho nên trước tiên cứ dùng biện pháp nhẹ đã, may ra thì hiệu quả. Chỉ cần đêm nay là biết có ổn không, nếu không ổn thì ngày mai ra gặp cụ.

Ông em lạy cụ ra về, trong lòng nhấp nhổm chẳng yên. Tối đó ông gọi em lên ngủ cùng, tất nhiên là em lên rồi vì lúc chiều đã thấy ông mua 2 gói bim bim thủ sẵn ở giỏ xe. Nhưng em không thể ngờ được là khi mà em say giấc cũng chính là lúc ông em trải qua giây phút kinh hoàng còn hơn cả đêm qua…

[su_posts id=”4316″ tax_term=”6″ tax_operator=”0″ order=”desc”]

Theo lời sư cụ, ông em lôi cái đài cũ trong nhà ra lắp băng. Tiếng niệm phật, tiếng gõ mõ tụng kinh cứ đều đều vang lên không ngớt, nghe êm dịu và sâu sắc nên rất dễ ngủ. Ông em đang mê man thì thấy có tiếng móng tay cào rồn rột ngoài cửa , rồi đến tiếng vỗ tay rền rĩ không ngớt phát ra từ gầm giường nghe đinh tai nhức óc. Toàn thân ông không thể cử động được, lúc thì nhẹ nhõm, lúc lại thấy nặng trịch như có ai đè lên chốc. Tim ông đập tình thịch, cảm giác hồi hộp, hoang mang không thể tả . Bỗng ông thấy có cái gì đó vướng víu bám vào cổ chân, ông từ từ nhích người từng chút một để ngồi dây, ông em ghé sát mặt xuống xem đó là gì thì … Trời ơi ! Nó là cái đầu người với mái tóc xoăn xoăn đang dính chặt vào cổ chân ông. Theo quán tính, ông em giơ chân lên khua liên tục để hất nó ra nhưng không ăn thua. Cái đầu phát ra tiếng cười man rợ, nó hú lên như chó sói rồi lại cắn cả vào chân ông tê buốt. Ông em không biết phải làm gì để cái thứ quái đản kia biến mất, ông sợ lắm , làm sao mà mạnh mẽ để thắng nổi nó khi mà càng ngày nó càng giở nhiều chiêu quái dị thế này ? Tiếng tụng kinh phát ra từ đài bỗng im bặt, không gian im lặng đến rợn người, ông quay sang thấy em vẫn nằm đó, cố hết sức bình sinh đập chân lia lịa vào thành giường nghe chan chát, ông đập càng mạnh thì nó cười càng to, mặc dù máu me chảy ra không ngớt.

Ông em hoảng loạn gục người xuống, chân tay run lẩy bẩy, mồm ngáp ngáp như người sắp chết đuối. Chớp mắt cái, ông thấy mình đang nằm ngoài vườn, cạnh thành giếng. Con quỷ cùng 2 cái vong lượn lờ xung quanh, đứa con gái liên tục thè lưỡi về phía ông, thi thoảng lại trợn mắt. Cái vong không đầu tiến sát vào người ông, thở mạnh phả ra mùi hôi thối của những các xác chết đang phân huỷ. Nó vẫn mặc bộ quần áo binh lính, nhưng không lắp cái đầu lên cổ mà cứ cầm vung vẩy ở tay, mỗi lần nó vung sát vào mặt ông em là ông lại tưởng mình chết đi ấy. Khu vườn u tối trong cái hoang hoải mờ ảo của đêm, ông em chỉ thấy 1 màu đen bao phủ trong đáy mắt, tiếng nói : ” Rồi mày sẽ phải trả giá” lại liên tiếp vang lên bên tai, nó như muốn ăn sâu vào tiềm thức. Và rồi, ông em không biết gì nữa…vì bà em lay lay ông dậy. Khi ông mở mắt ra thấy mình đang nằm dưới đất, cửa chính mở tung, gió thổi vào nhà khiến lạnh mọi người ơi là lạnh dù vẫn đang giữa hè, toàn thân ông đau nhức, mà đau nhất là ở cái mắt cá chân. Bà em bảo đang ngủ thì giật mình bởi tiếng đập rầm rầm bên giường ông, cả em cũng nghe thấy. Lúc em tỉnh thì bà sang, ông em lăn lộn từ trên giường xuống dưới đất, khuôn mặt ánh lên những nét sợ hãi tột độ, mãi mãi ông mới tỉnh táo trở lại….

Ông lê những bước khó nhọc để bước đến giường, tuy nhiên ông không dám ngủ nữa, ông kể lại cho bà và em nghe mình đã bị hành như thế nào. Chân ông vẫn còn thâm tím tái, nhưng ông nói rằng nhất quyết trời sáng sẽ ra chùa tìm sư cụ.

Không thể chịu đựng được nữa rồi… Kẻ trả giá sẽ là con quỷ kia, chứ không phải là ông !

Ông em nói với bà rằng : ” Đã đến nước này thì chắc chắn phải chiến đấu, mà đã chiến đấu là phải thắng ! Thắng được người đã khó, thắng được ma quỷ lại càng khó khăn hơn… Nếu không nhà ta sẽ gặp họa ! ”

Nói rồi ông hướng anh mắt ra ngoài vườn – phía cái giếng, đôi mắt ấy có sương và trống vắng…

Sau khi ăn sáng xong, ông em xuống ủy ban xã xin nghỉ 1 buổi để ra chùa gặp sư cụ tìm cách đối phó với những cái vong không siêu thoát kia ! Sư cụ thấy ông em mặt mũi bơ phờ thất thểu bước vào cửa đã đoán ngay được cơ sự đêm qua. Cụ bảo ông em lên thắp hương khấn Phật tổ, rồi xuống nhà cụ sẽ đưa cho 1 thứ.

Ông em răm rắp nghe lời, thành tâm khấn vãi, chỉ mong sao gia môn được bình an… Xong xuôi ông đi ra đã thấy cụ đứng đằng sau từ lúc nào, cụ đưa cho ông 1 cái cục hình tròn nhưng hơi méo, màu trắng đục, nhỏ bằng ngón chân cái được gói trong miếng vải màu vàng. Cụ dặn : ” Vong thành tinh đa số rất cứng đầu, càng nhún nhường nó sẽ càng lấn tới. Sở dĩ nó chưa bắt được ai trong nhà là do phúc nhà con lớn, âm khí tuy nặng nhưng vẫn không đủ làm hại được đến tính mạng con người ! Lần này ta sẽ giúp gia đình con được yên ổn ”

Sau đó cụ dặn ông em cứ về nhà đi, đúng 12 giờ trưa đặt cái bọc màu vàng ấy ở trên thành giếng rồi vào nhà mở băng niệm phật, gia đình con cháu cũng phải tập trung ở gần đó cùng thành tâm niệm phật nữa, tối nay cụ sẽ ra, nhà em không cần phải sắm lễ.

Đương nhiên là gia đình em thực hiện đúng theo lời cụ, riêng có bác S là không chịu vì bác S là bộ đội, lại khá bảo thủ nên không ai nói được nhưng vẫn phải ngồi khấn vái vì sợ ông. Ông em nóng tính mà, có lần đã cho cái ấm vài mặt bác nên bác chả dám cãi lời ông nữa. Tầm 8 giờ tối bố em phóng xe ra chùa đón cụ, hành trang cụ mạng cũng khá đơn giản : 1 cành dâu, 1 cuốn kinh đã cũ, tượng phật và tràng hạt. Mọi thứ được cụ bày ra 1 cái chiếu trải giữa sân….

Tối đó, trời không có trăng, cũng chẳng có sao, nhìn ra vườn cứ có cảm giác rờn rợn, mọi người trong nhà em không ai bảo ai đều linh cảm có điều gì đó đáng sợ sắp xảy ra… và chỉ vài phút nữa thôi, nó sẽ xảy ra….

Sư cụ ngồi đầu tiên, vị trí này gần cái giếng nhất, cụ bắt đầu nhắm mắt, tay lần tràng hạt nhanh dần đều với vận tốc cực đại có lẽ là 1s/1 hạt ( là cứ 1 giây chạm vào 1 hạt ý ) , tràng hạt xoay tròn, cụ cũng bắt đầu lẩm nhẩm gì đó trong miệng…

Bỗng dưng bác L em đang ngồi khấn thì lăn đùng ra sân, ( bác L là vợ bác S ạ – nghĩa là bác dâu em ý ) hai mắt bác nhắm tịt lại, 2 tay bắt đầu đấm thùm thụp vào đầu, hết đấm lại xoa, rồi hò hét điên đảo. Cả gia đình em tím hết cả mặt, em nép sau lưng mẹ thi thoảng mới ló cái mẹt ra nhìn trộm tí,mọi người không hiểu tại sao ? Sư cụ quát : ” Kệ nó, không sao đâu ! Hai anh kia ( ý bảo bố em và bác S ) vào đây giữ chặt chân tay nó cho tôi “. Bố và bác em tuy sợ nhưng vẫn cố lao vào, người thì đè chặt 2 chân, người thì giữ chắc 2 tay, không cho bác L cựa quậy.

Sau đó sư cụ cầm cành dâu, tiến về phía bác L em, 1 tay túm tóc, 1 tay cầm cành dâu để bên cạnh như kiểu đe nẹt trẻ con :

– Sao ngươi không chịu siêu thoát mà ở lại nhân gian gây nghiệp ? Sư cụ nói.

Bác L em 2 mắt trợn ngược lên, không thấy lòng đen đâu, mồm thì sùi bọt mét như người lên cơn nghiện, cứ lắp bắp, ú ớ không thành lời rồi bác L bắt đầu giãy dụa, hai hàm răng nghiến vào nhau ken két, đôi mắt bác gằn những ánh nhìn xảo quyệt và thách thức. Có lẽ bây giờ bác không còn là bác nữa rồi, bác đã bị cái vong thành tinh kia nhập vào. Sư cụ thấy thế mới lấy cành dâu quất mạnh vào người bác hay cũng chính là con quỷ, mỗi lần bị quất nó oằn người lên, khuôn mặt đau đớn dữ dội. Vừa quất, sư cụ vừa ngồi giảng giải những lời răn của phật, cụ nói nhiều lắm : nói về nghiệp báo – nhân quả , về chữ hiếu, về cái chết…

Khi con người chết đi, thường xuất hiện 3 luồng ánh sáng màu xanh, màu đỏ và màu vàng giống như 3 con đường dẫn linh hồn con người về 3 cõi khác nhau… Ánh sáng màu vàng về với phật, nếu không đi theo luồng ánh sáng đó thì linh hồn vẫn cứ lai vãng chốn nhân gian, vẫn luôn bị đeo bám bởi hận thù mà tích tụ lâu ngày sẽ khiến vong hồn làm hại người còn sống. Với những người chết già thì thường họ sẽ đi theo ánh sáng màu vàng để được siêu độ sang kiếp khác, nối tiếp vòng luân hồi…

Sau khi nghe cụ giảng một hồi, nó bắt đầu khóc…Nó kể rằng xưa kia làm lính dưới thời nhà Mạc, cụ thể là dưới trướng quan Đô đốc trong vùng, nhưng bị bọn giặc phương Bắc bắt và giết nó bằng cách chặt đầu, treo lên cột để làm gương, sau đó ném xác xuống giếng trước, cái đầu thì cứ để khô trên đó, người dân quanh vùng thấy thương, ném nốt xuống cho đầu được gần xác… Nó chết trong đau đớn và căm hận.

Khi được hỏi tại sao lại quấy phá nhà ông em, ông có làm hại gì nó đâu thì cả nhà mới té ngửa ra là từ bé ông em hay ra vườn tè xuống đấy, có lần còn ngồi trên thành giếng đi nặng , xác động vật chết cũng vứt luôn xuống dưới đó, cả rác rưởi nữa…. Đối với vong hồn người chết mà nói, nơi họ chết giống như ngôi nhà vậy, thế mà cái nhà ấy bị người ta ném biết bao nhiêu thứ vào thì ai chẳng tức ?

Cụ nghe xong khuyên nó nên theo cụ vào chùa để nghe tụng kinh, nhanh chóng siêu thoát nhưng mãi mà nó không chịu, thế là cụ cứ lôi cành dâu ra mà vuột vào chân, nó hết khóc lại cười, lại vật vã rồi lìa khỏi xác bác em… Cụ bảo nó đã bắt đầu thuần rồi, nếu không thuần sẽ biết tay cụ !

Tiếp theo cụ chiêu 2 vong còn lại lên, thì ra đây là 1 đôi yêu nhau nhưng do cha mẹ 2 bên phản đối, bế tắc quá ra giếng làng tự vẫn. Mà cái kiểu bất mãn với cha mẹ xong tự tử là tội bất hiếu, không thể chấp nhận được. Đến con ruồi, con muỗi nó còn muốn sống nữa là con người… Và cụ cũng khuyên 2 vong này theo cụ về chùa luôn.

Cụ nhìn hồi lâu ra giếng, dặn dò gia đình em: ” Bây giờ đã tạm ổn, thầy sẽ đưa chúng về chùa ! ”

Mãi sau này em mới biết các thứ bọc trong tấm vải màu vàng là xá lị phật, sư cụ bảo phải để đó cho vong nó sợ, không đủ sức mạnh làm hại đến sinh linh khác. Nếu không có xá lị phật thì chưa chắc hôm đó chúng chịu nghe theo.
Từ đó gia đình nhà em sống bình lặng, nhưng đi qua khu vườn vẫn sợ lắm.

Đến năm em học lớp 7 thì ông em bán miếng đất vườn cho người khác, người ta cũng lấp giếng đi để xây nhà ngay sau đó. Giờ chả còn vết tích gì nữa, cái sân nhà ông vẫn còn nhưng được đổ bê tông cao hơn rồi.
Em cũng không rõ là 3 cái vong kia liệu đã siêu thoát được hay chưa. Nhưng mà đã bị đưa vào chùa là xác định rồi

Mời các bạn đón đọc những câu truyện online hay và hấp dẫn nhất tại doctruyenngan.mobi !

Chuyện về những cái vong không siêu thoát (P cuối)
3.6 5 votes
Bài viết cùng chuyên mục:
Loading...

Bình luận