luxu

Độc Hưởng – Chương 24

Doc truyen online hay_Độc Hưởng – Chương 24

Tác giả: Tang Y Y Y

Có Em Chung Đường

Vì ghi hình cho chường trình nên Giản Chi hơi mệt mỏi, may mà mọi việc cuối cùng cũng suôn sẻ. Người bên đài truyền hình đưa một bản ghi hình đầy đủ cho Giản Chi xem. Vừa hay Thẩm Quân Mặc cũng ở đây, anh thấy Giản Chi vui vẻ thì cười càng rạng rỡ. Chờ nhân viên đài ra về, anh ôm vai Giản Chi hỏi có thích đi du lịch cùng anh không? Bởi tháng sau công việc cũng ít mà kì nghỉ hè đang đến gần nên anh có thể sắp xếp thời gian đi du ngoạn.

*****

Giản Chi cực kì thích đi du lịch, giờ lại bị giọng nói trầm ấm của Thẩm Quân Mặc dụ dỗ nên gật đầu cái rụp.

Sau đó cô điện thoại cho Ôn Tử, thông báo cho cô bé biết mình sắp rời thành phố B vài ngày nên quán ăn cũng đóng cửa. Vì vậy Ôn Tử cứ ở nhà nghỉ ngơi cho thỏa thích.

Với Ôn Tử nghỉ hay không nghỉ chẳng quan trọng. Quan trọng là cô đã sớm nghe được thông tin từ Tiêu Dịch nên bắt đầu trêu chọc Giản Chi định đi hưởng tuần trăng mật sớm với thầy Thẩm phải không?

 “À, vậy Tiêu Dịch có nói với em rằng anh ấy cực kì vui vẻ vì cuối cùng cũng thay đổi được địa điểm hẹn hò với em hay chưa?”. Giản Chi chỉ để lại một câu như thế rồi cúp máy.

Bên kia Ôn Tử lắc đầu cảm thán, quả nhiên người với người ở cùng lâu ngày sẽ bị lây nhiễm lẫn nhau. Trước giờ chị Chi nói chuyện có như vậy đâu. Đều do thầy Thẩm làm hư chị ấy rồi.

Hiệu suất xử lý công việc của thầy Thẩm thật sự rất cao. Ngày hôm sau đã điện thoại cho Giản Chi dặn cô thu dọn hành lý chuẩn bị lên đường vào ngày kia.

Giản Chi như học sinh tiểu học lần đầu được đi du lịch, kích động đến nỗi quên hỏi Thẩm Quân Mặc là sẽ đi đâu.

Mãi đến khi hai người ra sân bay, Thẩm Quân Mặc dẫn cô đến cửa dành cho chuyến bay quốc tế, cô mới ngơ ngơ ngác ngác hỏi anh đi du lịch ở đâu thế này?

Giờ cô mới nhớ đến vấn đề này khiến Thẩm Quân Mặc không biết là nên cười vì anh được tín nhiệm tuyệt đối hay nên buồn vì cô không có khái niệm tự bảo vệ bản thân.

Thẩm Quân Mặc bất đắc dĩ cười, mở miệng nói: “Đầu tiên đi Anh, sau đó sẽ đến Pháp”.

“Xa vậy ư?”. Giản Chi kinh ngạc. Khi nghe Thẩm Quân Mặc nhẹ nhàng nói đi du lịch, cô chỉ nghĩ sẽ đi đến một địa điểm nào đó trong nước ngắm cảnh, ai ngờ đi xa thế này.

“Sao vậy? Em không thích à?”.

Giản Chi lắc lắc đầu, ủ rũ dùng ánh mắt ra hiệu về túi hành lý trên vai: “Em không ngờ chúng ta đi tận nước ngoài nên chỉ mang theo vài bộ quần áo”.

Cô cau mày nói thêm: “Bên kia thời tiết thế nào em cũng chẳng biết. Anh phải sớm nói rõ để em chuẩn bị chứ”.

Lời này sao nghe như có mùi ai oán lại có cảm giác như cô đang làm nũng với anh nhỉ?

Thẩm Quân Mặc nín cười, vẻ mặt vô tội: “Em không hỏi, anh cũng quên mất”.

Giản Chi thấy anh giả vờ nên không tranh cãi nữa. Cô mỉm mỉm cười. Dù sao tình huống này đâu phải có gì không tốt đâu.

Thẩm Quân Mặc hiểu cô đang nghĩ gì, đưa tay ôm lấy bờ vai cô: “Yên tâm, có anh ở đây, em còn định giận dỗi nữa à?”

Giản Chi lườm lườm anh. Cô cáu giận với anh khi nào chứ, chỉ là hơi hờn hờn thôi. Giản Chi ít khi làm nũng thế này, Thẩm Quân Mặc hôm nay được lợi, ánh mắt lóe sáng, nụ cười rạng rỡ hơn rất nhiều.

Khi đến London, bên này mới là buổi chiều. Bởi vì lệch múi giờ, hơn nữa ở trên máy bay Giản Chi ngủ rất nhiều nên giờ tinh thần rất tỉnh táo.

Thẩm Quân Mặc đã đặt trước một căn phòng có hai phoàng ngủ và một phòng khách. Sau khi sắp xếp xong hành lý, hai người ăn tạm bữa tối trong khách sạn. Dù bay một chặng đường dài nhưng Giản Chi chẳng hề uể oải, tinh thần còn cực kì phấn khích. Thẩm Quân Mặc không biết làm sao, hết kể chuyện cười đến hát tình ca bằng tiếng Pháp mong cô mau chìm vào giấc ngủ.

Lời bài hát Giản Chi nghe không hiểu nhưng giai điệu thì cô biết, là bài Ánh trăng nói hộ lòng em.

Giản Chi nằm trong lồng ngực anh, bên tai văng vẳng giọng hát trầm thấp, uyển chuyển say mê. Ánh đèn mờ ảo chiếu qua của sổ, gió thổi rèm cửa bay phất phơ.

Cô cảm thấy đáy lòng rạo rực, phập phồng, tràn ngập ngọt ngào. Cô càng không buồn ngủ. Hát xong khúc ca, Thẩm Quân Mặc cụp mắt nhìn vào đôi mắt trong suốt của Giản Chi. Anh tự hiểu biện pháp của mình không có hiệu quả như mong muốn mà còn có tác dụng ngược.

Anh khẽ ho, giả vờ buồn bã nói: “Tình ca mà anh hát thánh khúc hát ru mất rồi”.

Giản Chi vẫn chìm đắm trong không gian ngọt ngào, mở mắt nhìn anh. Cô nghe được tâm tình trong giọng nói của anh, dẫu biết anh chỉ đùa nhưng lại cứ thế nói một cách tự nhiên: “Anh đừng ủ rũ, sau này sinh con, tài lẻ này không phải có đất dùng rồi ư”.

Giản Chi cực vừa ý nên định an ủi anh, ai ngờ nói mà chưa nghĩ, sau khi bật thốt ra khỏi miệng mới ý thức được ý nghĩa câu chữ. Cô lập tức đỏ mặt, rụt cổ, hai tay che kín mặt.

Nghe cô nói xong, Thẩm Quân Mặc “thiện tâm” không trêu ghẹo cô. Cười vui vẻ, nhìn cô như con đà điểu rúc vào lòng mình.

Lúc đầu Giản Chi vì ngượng nên giả vờ ngủ, chẳng biết qua bao lâu, cô dần dần thấy buồn ngủ, không để ý phản ứng của Thẩm Quân Mặc, cứ thế tiến dần vào mộng đẹp.

[su_posts id=”8446″ tax_operator=”0″ order=”desc”][su_posts id=”5768″ tax_term=”87″ tax_operator=”0″ order=”desc”][/su_posts]

Ánh mắt Thẩm Quân Mặc ôn nhu nhìn cô. Nghe hơi thở của cô đều đều mới khẽ than thở lắc đầu. Anh nhẹ nhàng xuống giường, sửa lại tư thế nằm cho cô rồi rời khỏi phòng.

Hôm sau Thẩm Quân Mặc dẫn Giản Chi đến ngôi trường anh từng học – Cambridge. Ngôi trường tọa lạc trên một vùng đất rộng lớn nằm ở phía Bắc London – là nơi có ý nghĩa to lớn trong cuộc đời Thẩm Quân Mặc.

Lần này anh dẫn Giản Chi đi du lịch, ngoại trừ nguyên nhân anh nói với Giản Chi, còn có một lí do khác.

Anh biết, dù ít hay nhiều, sự xuất hiện của Đinh Di San cũng khiến Giản Chi cảm thấy không thoải mái. Nhưng cô ấy chưa bao giờ than thở, oán trách anh mà vẫn cứ vui vẻ, thoải mái.

Cô không nói ra nhưng anh thì để bụng. Hôm nay đưa cô đến những nơi này – đều là những nơi chốn in đậm dấu vết thanh xuân của anh. Anh và cô tuy không thể gặp gỡ sớm hơn, nhưng anh hy vọng với cách này, anh có thể giúp cô cảm nhận được cuộc sống trước đây của anh.

Đối với anh, cô từ trước giờ không phải là người ngoài cuộc, không thể là người ngoài cuộc. Điều này là một điều hiển nhiên chẳng ai có thể thay đổi được.

Anh không muốn, không thể để trong lòng cô có chút gợn sóng hay lăn tăn nào đó chỉ vì một kẻ ngoài cuộc.

Hai người đi dạo trong sân trường. Giản Chi vừa hứng thú vừa hiếu kì. Thỉnh thoảng cô chỉ vào một công trình kiến trúc hoặc phong cảnh nào đó rồi tán gẫu với Thẩm Quân Mặc.

Giản Chi nghĩ một ngôi trường lâu đời sẽ luôn có những điển cố hoặc những câu chuyện lưu truyền thú vị nào đó.

Thẩm Quân Mặc rất kiên nhẫn, dịu dàng nói chuyện về từng nơi với cô.

Khi đi ngang qua một hồ nước nhân tạo, Giản Chi phát hiện ra xung quanh hồ trồng những cây nhỏ không biết tên là gì, thân cây thấp, tán lá tươi tốt.

Dưới vòm cây, có rất nhiều đôi tình nhân nước ngoài đang hôn nhau tắm thiết. Giản Chi nhìn loanh quanh, hơi không thích ứng được. Dù sao cảnh tượng này ở trong nước cô chưa bao giờ gặp nên vẫn hơi ngại ngần. Ánh mắt cô hơi tò mò, như có như không nhìn về phía hồ nước.

Thẩm Quân Mặc nhìn cô, khẽ mỉm cười, chỉ vào một góc hồ nước nói: “Nơi này cũng có điển tích đấy”.

“Ồ”. Giản Chi ngẩng đầu, hơi nghi hoặc hỏi: “Ở đây có truyền thuyết gì ạ?”.

Khóe mắt Thẩm Quân Mặc lóe ý cười, anh giơ tay để bên mép giả vờ ho một tiếng. Vẻ mặt bình thản dẫn Giản Chi đến một cái cây không người bên hồ, vừa đi vừa nói.

Ở đây có một truyền thuyết nho nhỏ về tình yêu. Trước đây từng có một đôi tình nhân yêu nhau tha thiết nhưng không đến được với nhau. Tình yêu của họ khiến trời đất cảm động nên hồi sinh cho họ gặp lại nhau, sống hạnh phúc trọn đời.

Chuyện xưa không mới mẻ, độc đáo nhưng nhờ giọng kể ấm áp, cuốn hút của Thẩm Quân Mặc, thêm vào không khí lúc này nên Giản Chi vẫn bị cuốn vào câu chuyện.

Thẩm Quân Mặc tựa vào thân cây, nhìn Giản Chi, lời nói bất tri bất giác tràn ngập mê hoặc: “Mà, có người còn nói, những người yêu nhau, chỉ cần mười ngón tay nắm chặt dựa vào thân cây bên hồ thì sẽ vĩnh viễn đầu bạc răng long”.

Kiểu truyền thuyết bình thường này, nếu ở thời điểm khác, Giản Chi nhất định sẽ không tin. Nhưng bởi giờ đây nó liên quan đến chuyện hai người nên cô thà tin thật còn hơn không.

“Thật ư?”. Giản Chi nôn nóng muốn thử xem.

Thẩm Quân Mặc lặng lẽ cười trong lòng, thuận theo lời nói của cô: “Thật cũng được, mà giả cũng không sao, chúng ta thử xem”.

Dứt lời, anh cầm chặt tay Giản Chi, kéo cô ôm vào lồng ngực. hai người giống hệ những đôi tình nhân khác, âu yếm ôm nhau dưới bóng cây.

Giản Chi hơi tin anh nên cũng nhắm mắt, bắt đầu thì thầm ước nguyện.

Cuối cùng Thẩm Quân Mặc không nhịn được bật cười thành tiếng. Giản Chi nghe thấy, mở mắt nhìn anh.

Thẩm Quân Mặc nhếch mày nở nụ cười, môi mỏng khẽ mở: “Anh còn nhớ một thầy giáo già trong trường từng nói, nếu muốn nguyện vọng của mình thành hiện thực còn phải thực hiện một động tác”.

Giản Chi trừng mắt hỏi: “Động tác gì?”.

Thẩm Quân Mặc im lặng, chăm chú nhìn cô bằng ánh mắt thâm thúy, nồng nàn tạo nên một sự mê hoặc kì lạ.

Giản Chi cảm thấy bản thân bị anh “chuốc say” mất rồi. Rõ ràng biết anh định làm mấy chuyện xấu xa nhưng không thể tránh đi được.

Thẩm Quân Mặc hơi nghiêng người, cúi đầu hướng về phía Giản Chi, cho đến khi bờ môi anh gặp bờ môi cô.

Lúc Thẩm Quân Mặc buông cô gái trong ngực ra, hai gò má Giản Chi đã phơn phớt hồng.

Vì đây là ở nước ngoài nên nụ hôn triền miên giữa hai người chỉ là chuyện bình thường. Nhưng Giản Chi vẫn hơi ghét, lườm anh một chút.

Vẻ mặt Thẩm Quân Mặc vô tội, rõ ràng bản thân được lợi còn ra vẻ chính nhân quân tử nói: “Do em hỏi anh động tác gì, anh sợ em sẽ ngại nên trực tiếp thể hiện bằng hành động luôn”.

Giản Chi: “…”.

Thầy Thẩm, anh ngày càng vô sỉ rồi.

Màn đêm buông xuống, Thẩm Quân Mặc hỏi Giản Chi có muốn chèo thuyền dạo sông không.

Ban ngày Giản Chi đi cùng Thẩm Quân Mặc chào hỏi rất nhiều giáo viên và bạn bè cũ của anh. Giờ này cô cũng chỉ hơi mệt, còn tinh thần vẫn cực kì tốt.

Cho nên đối với đề nghị của Thẩm Quân Mặc, Giản Chi rất hứng thú. Vấn đề là thời gian này những người chèo thuyền trên sông đều đã nghỉ ngơi. Hai bên bờ sông cũng chẳng thấy khách du lịch chèo thuyền.

Thẩm Quân Mặc nở một nụ cười tự tin, dẫn cô đến một ngôi nhà nhỏ ven sông. Bên trong có một người đàn ông mập mạp đầu trọc. Thẩm Quân Mặc thân thiện cười chào ông, hàn huyên vài câu. Ông lão híp mắt nhìn Giản Chi, sau đó quay người gọi một chàng trai trẻ tuổi, lấy từ sau nhà một chiếc thuyền gỗ nhỏ.

Thẩm Quân Mặc lúc này mới giải thích với Giản Chi. Tuy buổi tối du khách khó tìm được nơi cho thuê thuyền nhưng nếu là sinh viên trường Cambridge thì sẽ có cách mượn được thuyền dạo sông.

Thẩm Quân Mặc nhìn biểu hiện “hóa ra là vậy” của Giản Chi mới nói tiếp: “Ông lão vừa rồi là một thợ thuyền, ông ấy hỏi anh có muốn ông chỉ cho cách khiến bạn gái cười vui vẻ không?”.

“…Anh còn nói”. Giản Chi nhớ đến cảnh hai người ôm hôn thân mật bên hồ, lại nghĩ đến ánh mắt nụ cười sâu xa của ông lão lúc nãy nên cảm thấy lúng túng.

Thẩm Quân Mặc chẳng nói đúng sai: “Anh không kể cho ông ấy, là ông tự đoán ra. Còn khen anh có mắt chọn người, tìm được một cô gái đáng yêu”.

Thẩm Quân Mặc vừa dứt lời, khuôn mặt Giản Chi đỏ bừng.

Thẩm Quân Mặc tìm được người chuyển thuyền đến bờ sông, anh nắm tay Giản Chi bước lên thuyền.

Ban đêm trên sông yên tĩnh hơn ban ngày rất nhiều. Quang cảnh cũng mang một màu sắc hoàn toàn khác biệt, lung linh mờ ảo.

Giản Chi ngồi tựa vào Thẩm Quân Mặc, cảm thấy bản thân dường như muốn chìm đắm vào cảnh đẹp mê người này.

Cô bỗng nhớ đến một bộ phim từng xem trước đây. Trong đó hai nhân vật nam nữ chính cũng trải qua một khoảng thời gian lãng mạn cùng nhau ở Cambridge. Nhân vật nam cũng dẫn nhân vật nữ chính chèo thuyền trên sông.

Giản Chi rất thích bộ phim này. Cô còn nhớ nhân vật nam trong phim còn giả vờ hù dọa nhân vật nữ bằng cách khiến con thuyền lay động dập dềnh. Sau đó còn vốc nước từ lòng sông lên, bọt nước bắn trắng xóa khắp nơi. Hình ảnh đó đẹp như bước ra từ một bức tranh sơn dầu. Chẳng ngờ bây giờ cô cũng may mắn trở thành người trong bức họa.

Mời bạn đón xem những tập tiếp theo của bộ truyen ngon tinh lang man mang tên Độc Hưởng tại website Doctruyenngan.mobi nhé!

Độc Hưởng – Chương 24
5 1 vote
Bài viết cùng chuyên mục:

Bình luận