Bộ bộ kinh tâm – C31( PII)

Đọc tiểu thuyết Bộ bộ kinh tâm Phần II – Chương 31

Tái ngoại hành trình chưa bao giờ náo nhiệt như năm nay. Khang Hy dẫn theo Thái tử gia, Tứ a ka, Bát a ka, Cửu a ka, Thập tam,Thập tứ a ka.

Ta vừa mới biết danh sách, lại nghĩ đến cực kỳ có khả năng sẽ có mặt Mẫn Mẫn,đã nghĩ đến việc muốn ở lại kinh thành! Ta không muốn theo đuổi lần đi chơi náo nhiệt này chút nào!

Tự mình lắp bắp thương lượng cùng Lý Phúc, kết quả còn chưa mở miệng, hắn đã nói: “Lần này ngươi đừng nghĩ đến chuyện không đi, mấy ngày đầu năm cho ngươi lén lười biếng rồi, bây giờ cơ thể đã khỏe hơn, không được lắm lời tìm cách thoái thác nữa!”. Ta cúi đầu im lặng, khe khẽ thở dài. Lý Phúc lắc đầu, xoay người bước đi, bỗng ngừng lại, quay nửa người nói: “Mau mau lấy lại tinh thần, tận tâm hầu hạ Vạn tuế gia! Mọi thứ khác đều không quan trọng, tuổi tác đã lớn, ở lại trong cung cũng không còn được bao nhiêu năm. Sau này tự mình sống thích làm gì thì làm nhưng bây giờ cả thế gian chỉ có một Vạn tuế gia thôi.” Nói xong, nhanh bước rời đi. Còn mình ta ở lại, ngơ ngơ ngẩn ngẩn, đờ cả người ra.

———————————————————————————

Ta hướng về phía Thập tứ thỉnh an, hắn lạnh lùng nhìn thoáng qua, cũng không vẩy tay cho ta đứng lên, bước đi liên tục, đi ngang qua trước mặt ta. Ta vội vã đứng lên, đuổi theo vài bước, la lớn: “Thập tứ a ka, ta có chuyện muốn nói!”

Hắn vẫn không quay lại, tiếp tục đi tới: “Ta không có chuyện gì để nói với ngươi!”. Ta nói: ” Có liên quan đến chuyện lần trước, là chuyện về Mẫn Mẫn cách cách”

Hắn ngừng bước, xoay người lại lạnh lùng chăm chăm nhìn ta : “Ta còn nợ ngươi một cái nhân tình, ngươi muốn cái gì?”

Ta hiện tại đối với hắn thật sự là một chút tức giận cũng không còn, bình tĩnh nói: “Hai ngày nữa sau khi đến Mông Cổ, chắc chắn sẽ gặp lại Mẫn Mẫn, đến lúc đó nên làm như thế nào đây?”

Hắn buông mắt suy nghĩ một chút: “Trực tiếp nói thẳng với nàng ta, thêm một lời xin lỗi, nói vài câu êm ái lừa nàng ta, không phải sao?”

Ta lắc đầu, rầu rĩ nghĩ, nào có dễ dàng như vậy? Chuyện lừa gạt trước tiên chưa đề cập đến,trung gian vẫn còn dính dáng đến chuyện của Thập tam nữa, mà Thập tam đối với hắn mà nói quan hệ cũng không được tốt, thở dài nói: “Chỉ sợ không dễ mà lừa gạt như vậy!”

Hắn cười lạnh nói: “Ta xem ngươi lừa gạt người khác đúng là trình độ số một, cần gì phải lo nghĩ nhiều vậy?. Nói xong xoay người bước đi.

Trong lòng ta thầm mắng một câu, hỗn cầu !( dạng như: đồ ăn nói hàm hồ ^^). Bất đắc dĩ mà nhìn hắn rời đi.

[su_posts id=”3630″ tax_term=”21″ tax_operator=”0″ order=”desc”]

——————————————————————–

Đang sầu lo, đang phiền muộn, đang sợ hãi, Mẫn Mẫn cách cách cũng đã theo Tô Hoàn Qua Nhĩ Vương Gia tới rồi. Ta đứng sau Khang Hy, nhìn bên cạnh trái phải hai bên chính là Thập tam và Thập tứ, nghĩ lát nữa Mẫn Mẫn sẽ đi vào, chỉ cảm thấy hai chân mềm nhũn, tóc tai dựng đứng.

Đang sợ hãi, Thập tứ đột nhiên đứng lên, hướng về Khang Hy, cúi người nói: “Nhi thần bỗng nhiên có chuyện cấp bách, muốn xin cáo lui một lát!”. Khang Hy tịnh không để ý, tùy ý gật đầu, Thập tứ không dám ngẩng đầu lẳng lặng rời khỏi lều lớn.

Ta dẫn theo tim gan, từ từ trả về chỗ cũ, trước tiên đã tránh được một lúc, chí ít ta còn có cơ hội để giải thích cho Mẫn Mẫn hiểu. Bằng không nhân tiện lại làm trò trước mặt Khang Hy, Mẫn Mẫn lại không phải là người khôn ngoan, trong chốc lát mà vạch trần, ta chính là thật lo lắng cho cái mạng nhỏ của mình.

Tô Hoàn Qua Nhĩ Giai Vương Gia cùng vài người Mông Cổ khác đi về phía Khang Hy hành lễ. Sau khi chủ khách đều yên vị chỗ ngồi của mình,lại nhao nhao đàm tiếu. Ta liên tục chú ý đến Mẫn Mẫn, Mẫn Mẫn từ lúc vào trông thấy Thập tam ở phía sau, thì đầu vẫn chưa chịu ngẩng lên, vẻ mặt thẹn thùng lẳng lặng ngồi. Thập tam dường như vẫn chưa nhận ra, đang cùng với huynh trưởng của Mẫn Mẫn là Tô Hoàn Qua Nhĩ Giai Hợp Thuật đàm tiếu.

Ta thở dài, nhìn cái bộ dạng này của Mẫn Mẫn, chính là Thập tứ ở ngay trước mắt nàng, e rằng nàng cũng không nhìn thấy. Nghĩ đến câu trả lời của Thập tam, lại đau xót vô cùng cho nàng.

Ta nhìn qua Thập tam lại nhìn qua Mẫn Mẫn, còn nghĩ đến Thập tứ, thật sự là một bụng lo lắng. Mắt nhìn nét mặt Thập Tam và Mẫn Mẫn lưỡng lự, đột nhiên lại đối diện với ánh mắt của Tứ a ka, hắn phiêu mắt nhìn vẻ e thẹn của Mẫn Mẫn, lại phiêu mắt nhìn Thập tam đang cười nói vui vẻ, lại đưa mắt nhìn qua ta, trong mắt ánh lên nụ cười. Ta sầu không bằng sầu, hắn còn có lòng dạ nhìn xem ta đùa giỡn, tức giận liếc hắn một cái, rồi dời chuyển tầm mắt đi.

Ánh nhìn còn chưa kịp thu hồi, đã trông thấy đối diện Bát a ka đang cười mỉm với ta, lẳng lặng nhìn ta và Tứ a ka, ta không dám đối diện với ánh mắt của hắn, vội vàng buông mắt nhìn xuống dưới đất.

Mọi người cười nói cả buổi,chợt Khang Hy hỏi thăm: “Thập tứ sao cả buổi còn chưa quay lại?”. Trong lều trướng an tĩnh xuống một lúc, tim ta lập tức bị treo ngược lên lại. Bát a ka cả người đứng lên, cúi xuống trả lời : “Đệ ấy hôm qua dạ dày khó chịu, chỉ sợ mấy ngày gần đây ăn uống có phần không ổn”

Khang Hy hỏi : “Đã gọi Thái y đến chưa?”. Bát a ka trả lời: ‘Vẫn chưa!”. Khang Hy chau mày nhìn xuống các vị a ka nói: “Đừng ỷ vào tuổi còn xuân, đối với bệnh nhẹ mà không quan tâm!”. Các vị a ka cùng vội vàng đáp lại xác nhận, Bát a ka cũng cúi người nói : “Nhi thần xin ghi nhớ!”. Nói xong nghiêng đầu ra lệnh cho tiểu tử phía sau đi mời Thái y đến xem bệnh cho Thập tứ.

Khang Hy cười cười quay qua Tô Hoàn Qua Nhĩ Giai Vương Gia nói: “Trẫm tuổi đã cao, mới hiểu được việc dưỡng sinh hàng ngày là hết sức quan trọng!”. Tô Hoàn Qua Nhĩ Giai Vương gia vội cười đồng tình, hai người lại tiếp tục chuyện trò về việc ăn uống thường ngày của mình.

Ta từ từ thở phào, hiện tại xem như an toàn rồi!

Trái lại buổi chiều suy nghĩ, cảm thấy cần phải chủ động nói ra, sự việc có thể bị bại lộ trước khi được hóa giải. Ngày thứ hai vừa lúc không có công việc gì quan trọng, liền đi tìm Mẫn Mẫn, trên đường đi, vẫn còn lo lắng rốt cuộc không biết nên nói như thế nào.

Cúi đầu rầu rĩ đi, “Ta đang muốn tìm ngươi đây, không nghĩ đến lại đụng phải ngươi ở đây!”. Ta nghe tiếng ngẩng đầu lên nhìn, Mẫn Mẫn đã đứng trước mặt,cười trong trẻo. Ta vội cúi người thỉnh an, nàng tiến lên kéo tay ta đứng dậy, cười nói: “Hơn nửa năm không gặp ngươi, ngươi khỏe không?”

Ta trả lời: “Mọi thứ đều khỏe! Còn cách cách?”. Nàng cười gật đầu.

Hai người tay trong tay sánh vai nhau mà đi,ta một bụng suy tư, không biết làm thế nào để mở miệng. Mẫn Mẫn cũng gục đầu lặng im. Lặng một hồi lâu, hai người mới song song nghiêng đầu nhìn đối phương nói: “Ngươi…!”…Là vừa đồng loạt nói.

Ta vội nói: “Ngươi nói trước đi!” Mẫn Mẫn cười trong một thoáng, vừa đi tới, vừa chăm chú nhìn về phía trước, nhẹ giọng hỏi: “Ngươi đã giúp ta hỏi chưa?”

Ta hít sâu hai hơi, chẳng biết cách nào để mở miệng, làm tan vỡ tâm hồn trắng trong của nàng, không phải là tàn nhẫn lắm sao?. Mẫn Mẫn đợi cả buổi, thấy ta chỉ cúi đầu trầm hẳn đi,không khỏi ngừng bước, cúi thấp đầu hỏi: “Hắn không thích? Đúng không?”

Ta không biết trả lời như thế nào, nhìn nàng, suy nghĩ hồi lâu rồi nói: “Dù sao a mã cách cách cũng không muốn gả người cho hắn, cách cách sau này không cần nghĩ đến hắn!”

Nàng ngừng bước, mở to hai mắt, dồn dập hỏi: “Vì sao chứ? Vì sao hắn không để mắt đến ta chứ? Lẽ nào ta thua kém so với phúc tấn của hắn sao?”. Vừa nói,mỗi lời của Mẫn Mẫn đều chất chứa nỗi nghẹn ngào.

Ta kéo tay nàng nói: “Cách cách, không phải là vì người không tốt! Thật đấy!”

Mẫn Mẫn buông mạnh tay của ta ra, vừa chạy vừa nói: “Ta phải đi hỏi hắn, rốt cuộc là ta có chỗ nào không tốt?Mà hắn nhìn không vừa mắt.”

Ta vội vã đuổi theo sau, kêu lớn: “Cách cách! Cách cách! Ngươi đừng chạy! Nghe ta nói đã!”

Mẫn Mẫn chỉ nhào chạy về phía trước, dù ta có kêu gào bao nhiêu nàng cũng ngoảnh mặt làm ngơ. Khi chạy ra doanh địa, nàng tiện tay đoạt lấy con ngựa và roi ngựa đang ở trong tay một quân sĩ, xoay người bước lên ngựa, nóng nảy phi như bay. Ta cũng vội cướp lấy một con, thúc ngựa chạy đuổi theo.

Nàng ở phía trước bạt mạng thúc ngựa, ngựa phi nhanh như thiểm điện (thiểm: tia chớp), kỹ năng cưỡi ngựa của vốn thua kém nàng, so với nàng khác chi là phi ngựa trong lúc trời tối om om, hiện tại càng lúc càng cách xa, thân ảnh của nàng cũng dần khuất mờ.

Nhìn thoáng xa xa thấy nàng đã thúc ngựa vọt tới gần trước mặt Thập tam, nhảy xuống ngựa, ta còn trông thấy bóng dáng một người đứng cạnh Thập tam, rõ ràng chính là Thập tứ, trong lòng cuống cả lên, ngay cả nỗi sợ hãi cũng vứt qua một bên, chỉ biết quất ngựa chạy thục mạng, hy vọng có thể mau mau chạy tới kịp.

Khi mới từ lưng ngựa nhảy xuống, vừa lúc nghe Thập tam nói: “Cách cách thác ái! Thập tam không dám nhận!Hôm nay còn có chuyện, hôm khác sẽ lại tìm cách cách đền tội!” ( thác ái= quá yêu, theo từ điển nghĩa là lời nói khiêm tốn, tỏ ý cám ơn đối với sự yêu thương của người khác,mình giữ nguyên vì không biết dùng từ gì để thay thế ^^)

>>> Các bạn đang doc tieu thuyet ” Bộ bộ kinh tâm”

Nói xong, đã muốn chạy đi, Mẫn Mẫn ngăn trước người hắn hỏi: “Ta chỉ là muốn biết, ta có chỗ nào không tốt? Ngươi lại coi không hợp mắt!”

Ta vội vàng chạy tới, đứng sau lưng Mẫn Mẫn, Nhìn về hướng Thập tam cúi đầu chắp tay lạy! Lại gấp gáp hướng về phía Thập tứ khua tay, ý ra hiệu cho hắn rời đi. Thập tứ mang vẻ mặt kinh ngạc chằm chằm nhìn về phía Mẫn Mẫn và Thập tam, đối với ta thì làm như không thấy. Thập tam liếc mắt xem xét ta một cái, lại liếc nhìn Thập tứ đang ở bên cạnh, nhíu mày nhìn Mẫn Mẫn ôn hòa nói: “Cách cách còn không quay về đi, nơi này không nằm trong địa phận! Hoàng a mã còn đang chờ ta và Thập tứ đệ nữa!”

Mẫn Mẫn bướng bỉnh nói: “Có cái gì mà không thể nói?”. Một mặt nghiêng đầu đảo qua nét mặt Thập tứ, sau đó thì dời mắt, nhưng đột nhiên quay mạnh trở lại nhìn chằm chằm vào Thập tứ la lớn: “Ngươi, ngươi…sao ngươi lại ở chỗ này!”. Một mặt ngoảnh đầu lại nhìn ta.

Ta ngay cả sức lực để sợ hãi cũng không còn, chỉ ngây ngốc nhìn. Thập tam nhìn Thập tứ kêu lên: “Thập tứ đệ, chúng ta đi thôi!”. Vừa nói đã lên ngựa bắt đầu đi.

Mẫn Mẫn sững sờ, nhìn Thập tứ thì thào hỏi: “Thập tứ đệ? Thập tứ a ka?!!”. Thập tứ gật đầu nói: “Đúng vậy!” Mẫn Mẫn không chờ hắn nói thêm, đã quay đầu phẫn nộ nhìn ta chằm chằm : “Ngươi gạt ta !”

Ta bước lên phía trước,muốn kéo cánh tay nàng, nàng ra sức đẩy ta ra, giận dữ nói: “Hắn là Thập tứ a ka! Ngươi gạt ta!”. Ta khổ sở van nài: “Cách cách, người hãy nghe ta nói!”.

Mẫn Mẫn nhìn vào ánh mắt sững sờ của Thập tam đang đứng bên cạnh, nắm chặt lấy roi ngựa, chỉ vào Thập tứ hỏi: “Hắn có phải là ý trung nhân của ngươi không?’. Ta cắn môi, lắc đầu, nàng giật mình sửng sốt một hồi, cười nhạt nói: “Ngươi một mực lừa gạt ta! Ngươi một mực lợi dụng ta! Vậy mà ta còn xem ngươi là tỷ tỷ tốt, giãi bày hết tâm sự của ta với ngươi, nhưng ngươi lại lợi dụng ta!”

Ta cảm thấy nhục nhã hổ thẹn không ngừng, chỉ nói: “Cách cách, ngươi không phải đã nói : ‘Nữ nhân trên thảo nguyên đối với bằng hữu không sẽ không tùy tiện buông bỏ’ sao? Xin ngươi hãy tha thứ cho ta! Ta lừa ngươi là ta sai, nhưng cái gì cũng có nguyên nhân của nó, xin hãy nghe ta giải thích!”

Mẫn Mẫn ngửa đầu cười lạnh lùng hai tiếng, quay nhìn vẻ mặt hết sức ngạc nhiên của Thập tam, dùng roi ngựa chĩa vào người ta mà hỏi: “Ngươi và nàng có phải là quan hệ tốt?”. Thập tam gật đầu! Mẫn Mẫn giọng lạnh lùng nói: “Vậy ngươi cũng biết là nàng gạt ta giấu diếm Thập tứ a ka lẩn trốn?”

Thập ta liếc nhìn ta xem xét, nói: “Không biết!”. Mẫn Mẫn phẫn nộ nhìn ta chằm chằm, hỏi: “Ngươi đối với bằng hữu là như thế này sao? Vừa gạt ta lại vừa gạt hắn!”

Thập tam và Thập tứ vẻ mặt đều giật mình, hai bên liếc nhìn nhau, rồi nhìn về phía ta và Mẫn Mẫn. Ta không thể bác bỏ lại, nhìn Mẫn Mẫn khẩn cầu nói: “Cách cách, người tha thứ cho ta lúc này có phải tốt hơn không?”

Mẫn Mẫn tức giận nói: “Vĩnh viễn đừng hòng! Ta còn muốn đi tố cáo Hoàng thượng, xem xem các ngươi năm ngoái rốt cuộc là đã làm cái quái gì?”. Nói xong cất bước đi.

Lòng ta đầy sợ hãi, vội vàng kéo nàng lại, quỳ rạp trên đất, van xin: “Cách cách! Cách cách! Vạn vạn lần không thể! Ngươi đánh ta cũng được, mẳng chửi ta cũng được! Đều là lỗi của nô tỳ!”

Thập tứ tiến lên lôi ta đứng dậy, quay qua Mẫn Mẫn thương lượng: “Cách cách đang tức giận, cứ hướng đến ta mà trút giận! Không cần ngươi đi nói, ta sẽ đến trước mặt hoàng a mã nói cho rõ ràng”. Thập tam cũng chạy lên vài bước, lấy người ngăn trước mặt Mẫn Mẫn, nói: ” Có chuyện gì ghê gớm đâu cơ chứ, đáng để làm ầm ĩ trước mặt hoàng a mã?”

Mẫn Mẫn tức giận nói: ” Nàng lợi dụng ta giúp Thập tứ a ka, hai người lén lút, không biết là đã làm nên cái chuyện nhơ bẩn gì rồi!”. Thập ta liếc mắt xem xét ta, nhìn Mẫn Mẫn nói: “Nhược Hi không phải loại người như thế! Chỉ sợ cách cách đã hiểu lầm thôi!”

Mẫn Mẫn vẻ mặt bừng bừng đỏ, tức giận vội vàng mang toàn bộ chuyện đã xảy ra vào năm ngoái một năm một mười tố lại hết với Thập tam. Sau khi nói xong, nộ khí trừng mắt liếc nhìn ta một cái, rồi nhìn Thập tam.

Thập tam hít một hơi dài, quan sát Thập tứ một hồi lâu, đột nhiên cười rộ lên, quay lại Mẫn Mẫn, dịu dàng nói : “Cách cách, việc không đáng để cách cách vì thế mà sinh tức giận! Thập tứ đệ và Nhược Hi từ nhỏ quen hay chơi đùa ồn ào, hắn cải trang giả dạng đến xem Nhược Hi, cũng là chuyện bình thường! Quả thực không cần vì thế mà kinh động đến Hoàng a mã!”

Mẫn Mẫn nghe xong,hung hãn trừng mắt liếc ta một cái, nhìn Thập tam ra vẻ khó có thể tin nổi, hỏi: “Sao ngươi lại bao che cho nàng ta như thế này?”. Thập tam liếc mắt nhìn ta, bất đắc dĩ nhìn lại phía Mẫn Mẫn. Mẫn Mẫn lại hỏi: “Nếu như đó là ta, ngươi có như thế này không? Ngay cả nguyên nhân cũng không hỏi rõ, chỉ vì nàng mà nói dóc! Chẳng qua là một mực thiên vị nàng!”

Ta kêu lên một tiếng: “Thập tam a ka!”. Thập tam lại lên tiếng thương lượng: ” Ta cùng Nhược Hi kết bạn nhiều năm nay, nàng là loại người gì, trong lòng ta tự rõ hơn ai hết!”

Mẫn Mẫn cười nhạt hai tiếng, lướt qua Thập tam, lập tức thẳng vọt chạy, thúc ngựa rời đi. Thập tam vội vàng xoay người phi lên ngựa chạy đuổi theo. Ta và thập tứ sau đó cũng thúc ngựa chạy theo.

Bốn người đều thúc ngựa chạy như điên, Thập tam vài lần đã đến kề sát bên Mẫn Mẫn, đều bị Mẫn Mẫn huy vũ roi ngựa chạy vượt lên. Thập tứ thúc ngựa chạy bên cạnh ta nói : “Bất kể xảy ra chuyện gì, ngươi cứ đẩy hết toàn bộ trách nhiệm lên người ta là được!”

Ta dừng ở phía trước, chỉ lo thúc ngựa băng băng chạy, chưa có phản ứng gì với hắn. Hắn còn nói: “Ta dù sao cũng là a ka. Kháng chỉ mặc dù nghiêm trọng, nhưng bất luận như thế nào cũng không ảnh hưởng nghiêm trọng đến tính mạng”

Từ phía xa xa, đã nhìn thấy Khang Hy phía trước, còn có cả Tô Hoàn Quan Nhĩ Giai Vương gia, Thái tử gia, Tứ a ka, Bát a ka cũng đều đang đứng tại đó. Bọn họ chứng kiến thấy chúng ta bốn người bốn ngựa trước sau cuồn cuộn phi tới, đều ghìm cương ngựa đứng lại nhìn về phía chúng ta.

Đầu óc ta hóa trống rỗng, không biết cuối cùng chuyện gì đang chờ đợi ta phía trước.

>>> Đọc tiếp Bộ bộ kinh tâm C32 (PII)

Rate this post
Bài viết cùng chuyên mục:
Loading...

Bình luận