Bộ bộ kinh tâm – C46( PII)

Đọc tiểu thuyết Bộ bộ kinh tâm Phần II – Chương 46

Nghe hai người bọn họ đối thoại, trông thấy bộ dáng Thập tứ gượng gạo, lại nghĩ đến tên Cửu a ka tính tình háo sắc, trong lòng kinh hãi, không dám tin mà vẫn hỏi xem: “Cửu a ka làm gì đối với Lục Vu vậy? Lục Vu mấy năm nay không phải đã sớm thoát tịch chuộc thân rồi sao? Hơn nữa cho dù trước kia có chưa chuộc thân, nàng cũng là bán nghệ không bán thân mà!”

[su_posts id=”6793″ tax_term=”21″ tax_operator=”0″ order=”desc”][su_posts id=”5768″ tax_term=”87″ tax_operator=”0″ order=”desc”][/su_posts]

Thập tứ lúng túng liếc nhìn ta, nói: “Ngươi đối với một cô nương chưa chồng, hỏi thăm nhiều như vậy làm gì?”. Thập tam nói : “Chuyện là buổi tối tết nguyên tiêu, tên hỗn đản nào trông thấy Lục Vu, ‘sắc đảm bạo thiên’ (háo sắc nên có gan trời ^^), nhất định dùng sức bức ép Lục Vu. May mà có Thập tứ đệ bắt gặp, cứu thoát!”

Ta nhìn lại Thập tứ nổi giận: “Đã biết Cửu a ka là tên háo sắc! Cũng không nghĩ tới rốt cuộc lại đến mức này! Thấy cô nương nào đẹp một tí là tùy tiện động vào làm càn! Hắn là cái đồ lòng dạ đen tối!”

Thập tứ lớn tiếng trách mắng, nói: “Nhược Hi!”. Ta ngừng nói, vẫn còn bực tức, quay về phía Thập tam nói tiếp : “Dứt khoát là ngươi phải tìm vài người, một ngày nào đó ở bên ngoài lén lút chặn Cửu a ka lại, đem bao tải trùm hắn, thần không biết quỷ không hay mà cho hắn một chầu hành hung!”. Thập tứ nổi nóng hét : “Im miệng! Nhược Hi, Lục Vu nếu đã bình yên, việc này giải quyết tốt nhất chính là ‘đại sự hóa tiểu, tiểu sự hóa liễu’! (vệc lớn hóa thành bé, việc bé hóa thành không). Nào có cái đạo lý càng lúc càng gây loạn lên như vậy hả? Chẳng nhẽ ngươi muốn cả kinh thành này đều biết chuyện? Cuối cùng chỉ sợ nguyên bản là việc cũng không có gì đều có thể bị truyền lại thành có! Ngươi để cho Lục Vu từ nay về sau còn biết giấu mặt mũi đi đâu nữa đây?”

Thập tam trầm lặng một hồi, rồi nói với Thập tứ: “Ngươi quay về nói lại với hắn cho rõ ràng, nếu như hắn còn dám làm bậy, ta nhất định liều mạng dù có bị hoàng a mã trách cũng đem hắn ra đánh một trận.” Thập tứ chỉ liên tiếp gật đầu nói: “Tuyệt đối không có lần sau!”. Thập tam lại hướng về phía Thập tứ nói ‘đa tạ’, vẫn còn tức giận xoay người vội vã bước đi.

Thập tứ nhìn ta mắng: “Ngươi là do ăn hùng tâm con báo mà can đảm đến vậy á? A ca mà ngươi cũng dám mắng chửi?”. Ta trừng mắt liếc hắn, không nói gì. Hắn lại nhẹ giọng mềm mỏng nói: “Kỳ thực cũng không hoàn toàn trách được Cửu a ka! Đêm hôm đó hắn uống liền mấy chén rượu, đúng lúc người đi bên cạnh biết Lục Vu xuất thân phong trần, lại bị người đó kích cho vài câu, nói ‘Đúng là người được Thập tam gia bảo bọc, nhìn Cửu gia không ra cái đinh gì!’ Cửu a ka nhất thời hồ đồ không khống chế được hành vi!”

Ta ngửa mặt lên trời lạnh lùng cười hai tiếng, mỉa mai nói: “Nói như vậy trái lại là Thập tam và Lục Vu có lỗi! Hôm nay thật đúng là được mở mang tầm nhìn!” Nói xong xoay người rời đi.

Thập tứ đứng phía sau tức giận nói: “Ta cũng đảo ngược thành ‘trư bát giới chiếu kính tử, lý ngoại bất thị nhân’ (trư bát giới soi gương- trong ngoài đều không phải người)*! Vì cứu Lục Vu, Cửu ca giận ta mất vài ngày, bây giờ đến lượt ngươi tức ta! Sớm biết phiền phức như vậy, dứt khoát buông tay mặc kệ người ta chế giễu!”

>>> Đọc tiếp Bộ bộ kinh tâm C47 (PII)

Rate this post
Bài viết cùng chuyên mục:
Loading...

Bình luận