Bộ bộ kinh tâm Phần I – Chương 1 : Bối Lạc Phủ

Đọc tiểu thuyết Bộ bộ kinh tâm: Phần I – Bối Lạc Phủ

Mở đầu

Không gặp sẽ không mến

Không biết không tương tư

Không trao gửi sẽ không nợ

Không tiếc nuối sẽ không nhớ

Không gắn bó đã chẳng rời xa

 

Không khác biết chẳng gần nhau

Không gây ra lỗi lầm sẽ không phụ bạc

Không đính ước đã chẳng nối tơ duyên

Không phụ thuộc, không cần dựa dẫm

Không gặp gỡ sẽ không ở bên nhau

Nhưng đã gặp nhau thì liền quen nhau, như vậy chi bằng chẳng gặp

Thà rằng quyết tuyệt cùng chàng, khỏi phải nói chuyện sinh tử rồi tương tư.

Chương 1

Đúng là thời tiết giữa hè, không thể nào so với đầu xuân khắp trời tươi mới, hiểu được ngày tháng tươi đẹp vừa mới bắt đầu cho nên tràn đầy hân hoan vui mừng. Còn màu xanh trước mắt đã trở nên nặng trĩu, có lẽ bởi vì biết rực rỡ đã đến cực hạn, những ngày sau chỉ càng thêm xấu đi mà thôi.

Cũng như tâm tình ta lúc này. Đây đã là ngày thứ mười ở cổ đại, nhưng ta vẫn cảm thấy giống như một giấc mộng, chỉ chờ ta tỉnh lại thì sẽ là xã hội hiện đại, mà không phải ở đây – năm Khang Hi bốn mươi ba này, vẫn đang là một cô nhân viên độc thân hai mươi lăm tuổi Trương Tiểu Văn, mà không phải một cô nàng Mãn Thanh mới mười ba tuổi.

Mười ngày trước khi ta đang leo thang đổi bóng đèn thì bị ngã, tỉnh lại đã nằm ở trên giường trong thân thể này. Theo nha hoàn nói, ta từ trên thang lầu ngã xuống, sau đó hôn mê một ngày một đêm. Mà đối với “chứng bệnh” sau khi tỉnh lại đã quên hết mọi thứ của ta, thầy thuốc nói là do bị sợ hãi quá mức, từ từ điều dưỡng là có thể khôi phục.

Đi dạo chưa được bao lâu, trên trán ta đã lấm tấm mồ hôi. Nha hoàn hồi môn của tỷ tỷ – Xảo Tuệ – ở bên khuyên nhủ: “Nhị tiểu thư, chúng ta trở về thôi, tuy rằng đã qua giữa trưa, nhưng khí nóng từ mặt đất lúc này mới là độc nhất, thân thể của người vẫn chưa hoàn toàn bình phục đâu.”

Ta nhẹ nhàng đáp : “Ừ! Tỷ tỷ chắc cũng đã niệm kinh xong rồi.”

Hiện tại tên của ta là Mã Nhĩ Thái Nhược Hi, mà vị tỷ tỷ bỗng dưng mà có này tên là Mã Nhĩ Thái Nhược Lan, là trắc phúc tấn của Liêm thân vương Bát a ca Duẫn Tự, một người rất có tiếng tăm trong lịch sử Thanh triều, có điều, hiện tại Bát a ca còn chưa được phong vương, vẫn chỉ là Đa La Bối Lặc, hơn nữa cũng chưa phải kiêng dè tên huý của Ung Chính mà phải đổi tên, cho nên vẫn gọi là Dận Tự.

Tính cách của tỷ tỷ nói dễ nghe là dịu dàng hiền thục, mà khó nghe thì là yếu đuối không biết tranh giành, một ngày thì có đến hơn phân nửa là tỷ ấy ngồi đọc kinh niệm phật. Ta đoán chỉ sợ là không được sủng ái, ít nhất ta ở nơi này đã mười ngày mà chưa bao giờ thấy Bát a ca đến. Có điều ta thấy trong mười ngày này, nàng đối xử với cô em gái cũng vô cùng tốt, từ ăn uống cho đến áo quần, chuyện lớn hay nhỏ, lúc nào cũng e ta không thoải mái. Ta thầm thở dài, nếu như không thể trở về hiện đại, ở nơi này cũng chỉ có nàng làm chỗ dựa, nhưng khi tưởng tượng đến kết cục của Bát a ca trong tương lai, lại cảm thấy chỗ dựa này cũng tuyệt đối không đáng tin cậy. Có điều, đấy cũng là chuyện của rất nhiều năm sau nữa, hiện tại tạm thời cứ thế này đã.

Lúc quay về phòng, tỷ tỷ quả nhiên đã ngồi đó rồi, đang ngồi bên bàn ăn điểm tâm, nhìn thấy ta bước vào, nàng có chút quở trách :”Không sợ bị say nắng hay sao?”

Ta tiến đến ngồi sát bên nàng cười nói:” Sao phải khoa trương như thế? Vả lại muội ra ngoài đi dạo vài vòng còn cảm thấy thân thể khá hơn nhiều, không ê ẩm như mấy hôm trước nữa.”.

Nàng chăm chú nhìn ta: ” Nhìn qua cũng thấy có chút khí sắc rồi, có điều hiện tại thời tiết rất độc, đừng đi ra ngoài làm gì”. Ta thuận miệng đáp” Biết rồi “.

Đông Vân mang chậu đến giúp ta rửa tay, ta cười thầm trong lòng, biết là biết, không chắc là sẽ không có lần sau nha. Xảo Tuệ giúp ta lau tay, lại bôi lên tay ta một chút cao hổ phách, mùi vị thật ngọt ngào, chỉ là không biết làm từ thứ gì.

Xong xuôi, chuẩn bị ăn điểm tâm, đột nhiên cảm thấy kỳ quái, ngẩng đầu nhìn lên thì thấy tỷ tỷ đang nhìn chằm chằm vào ta, làm ta có chút sợ hãi, khó hiểu nhìn lại nàng. Nàng đột nhiên nở nụ cười: “Muội ấy, trước kia tính tình ngang tàng, lời a mã nói đều không để tâm, ngã một cái thì con người cũng thay đổi luôn, dịu dàng lễ phép làm sao”. Ta thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu nhìn điểm tâm cười nói: “Chẳng nhẽ tỷ tỷ lại muốn muội cứ ngang tàng mãi sao?”.

Tỷ tỷ đưa ta miếng bánh hạt sen ta thích ăn, cười: “Nửa năm nữa sẽ tuyển tú nữ, cũng phải đi vào khuôn phép thôi. Không thể cứ rong chơi nghịch ngợm mãi được”.

Miếng bánh hạt sen như bị chặn lại ở cổ họng, ta vội vàng đứng dậy ho khan. Tỷ tỷ bèn đưa nước đến, Xảo Tuệ liền giúp ta vỗ vỗ lưng, Đông Vân mau chóng lấy khăn tới. Ta lập tức phải uống thêm mấy ngụm nước, mới bình tĩnh trở lại được. Tỷ tỷ vừa bực vừa cười nói: “Mới nói muội có phép tắc, muội liền cho người ta xem cái bộ dạng này, không ai tranh ăn cùng muội đâu!.”

Ta vừa lau miệng, vừa suy nghĩ trong lòng: nên làm gì bây giờ? Nói cho nàng ta không phải muội muội Nhược Hi của nàng, tuyệt đối không thể, nghĩ tới nghĩ lui, cũng không có biện pháp gì, chỉ có thể an ủi chính mình, không phải còn có nửa năm nữa đấy sao?

Đành vờ như không có chuyện gì, hỏi nàng: ” Lần trước tỷ tỷ nói, a mã đóng quân ở Tây Bắc, ba tháng trước muội mới đến đây, chẳng lẽ là vì tuyển tú nữ mà a mã mới mang muội đến ư?”.

“Ừ, A mã nói ngạch nương qua đời sớm, muội lại không nghe lời dì, càng quản càng loạn, nghĩ rằng muội vẫn còn chịu nghe ta một chút, bèn cho muội tới chỗ ta học phép tắc”.

>>> Các bạn đang đọc truyện tại doctruyenngan.mobi <<<

——-

Mấy ngày hôm nay, ăn cơm sáng xong ta sẽ đi vài vòng, buổi tối ăn xong cũng lại đi thêm vài vòng, đây là biện pháp duy nhất ta nghĩ ra để rèn luyện cơ thể. Tuy nói là đơn giản, nhưng cũng có hiệu quả khá tốt, càng ngày ta càng thấy thân thể này giống như là của mình vậy, không như mấy hôm đầu tỉnh lại, lúc nào cũng cảm giác lực bất tòng tâm.

Cũng từng nói khéo bảo Xảo Tuệ dẫn ta đến gác đình nơi Nhược Hi bị ngã. Đứng ở trên đó, nhiều lần xúc động định nhảy xuống, biết đâu khi mở mắt ta đã trở về hiện tại rồi. Nhưng càng sợ hiện đại thì không thể trở về, ngược lại lại trở nên tàn tật hay ngu dại, với cả tiềm thức bên trong có lẽ cũng hiểu được khả năng thứ hai cao hơn nhiều, dù sao chuyện này cũng không phải loại dễ dàng xảy ra lần nữa. Lịch sử như vậy đã lộn xộn từ lâu rồi. Đành thuận theo tự nhiên vậy.

Xảo Tuệ đi cùng ta một vòng, cả hai đều cảm thấy hơi mệt, hòn non bộ sau lưng vừa hay có tảng đá bằng phẳng, Xảo Tuệ đặt mảnh khăn lên đó cho ta ngồi, ta cũng kéo nàng ngồi xuống bên cạnh. Mặt trời vừa xuống núi, mặt đá vẫn còn hơi ấm, gió nhẹ thổi tới mang theo chút cảm giác mát mẻ, thật là thoải mái.

Ta ngẩng lên nhìn bầu trời, trời bắt đầu tối, sắc xanh dần ngả sang đen nhưng vẫn còn trong suốt, trông lên cảm thấy mới gần làm sao, như thể giơ tay là có thể chạm được. Đúng là không khí ở cổ đại, thời điểm còn học ở Bắc Kinh, lần duy nhất ta nhìn thấy bầu trời thế này là ở trên Linh Sơn. Nhớ tới cha mẹ, ta bỗng thấy đau xót, cũng không phải đau xót vì mình đã chết, mà là thương cha mẹ phải chịu nỗi đau người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, cũng may là ta còn có anh trai, từ nhỏ đã được cha mẹ hết mực tin tưởng, có anh ấy ở bên, ta cũng yên lòng đôi phần.

Đang bồi hồi thương cảm, nghe thấy Xảo Tuệ nói: “Nhị tiểu thư, người thật sự đã thay đổi rồi”.

Gần đây, nghe tỷ tỷ nói mãi những lời này, ta cũng quen rồi, lúc trước còn căng thẳng hồi hộp, giờ cũng chẳng để tâm nữa, vẫn mải ngắm trời: “Thay đổi ở chỗ nào thế?”.

“Người trước kia làm sao có thể im lặng như vậy, luôn không ngừng nói, không ngừng hoạt động, lão gia gọi người là “Ngựa non hoang dã”, trước lúc bị ngã, người vẫn thường khuyên chủ tử bớt niệm kinh, mặc quần áo sáng màu một chút, chúng ta cảm thấy may mắn vì rốt cuộc có người khuyên nhủ nàng rồi, có điều hiện tại người cũng không còn nói gì nữa”.

Ta nghiêng đầu nhìn sang Xảo Tuệ, nhưng nàng vừa bắt gặp ánh mắt của ta liền cúi thấp đầu xuống.

Ta nghĩ một lát: “Tỷ tỷ như bây giờ cũng rất tốt”.

Xảo Tuệ cúi đầu, tiếng nói run run “Tốt ư, được năm năm rồi, người ta vào sau cũng đã có rồi”.

Ta không biết giải thích thế nào cho nàng hiểu, chẳng lẽ nói cho nàng kết cục bi thảm của Bát a ca sau này. Hiện tại càng gần gũi, tương lai càng đau khổ, thở dài, nói “Rời xa mọi việc với tỷ tỷ cũng không phải là chuyện gì không tốt, hiện tại tâm tình của tỷ tỷ rất yên bình, tự thấy đủ đời sẽ vui. Ta không thấy có gì không tốt cả”.

Xảo Tuệ ngẩng đầu nhìn ta, như muốn xem ta có đúng là đang nói thật lòng không, sau đó nghiêng đầu nói “Nhưng những người trong phủ …”.

Ta chặn lời nàng “Ngẩng lên nhìn trời đi, bầu trời thật đẹp phải không, ngươi cứ quên hết những chuyện không vui đi đi.”.

Nàng định nói thêm nhưng rồi ngây ra ngẩng lên nhìn trời, lại nhìn sang ta, còn muốn nói điều gì, thấy ta vẫn mải ngắm trời như cũ không phản ứng, nàng cũng đành thôi, cũng ngơ ngác cùng ta ngắm trời

Đột nhiên nghe thấy một trận cười, có hai người đi ra từ phía sau hòn non bộ. Người đi trước hơi thấp, có chút béo, cười lớn nói với người đằng sau: “Tiểu nha đầu này thật thú vị. Tiểu cô nương mười ba mười bốn tuổi, mà sao lại nói chuyện nhân thế như thể đã trải hết sự đời, như một bà cụ non ấy”.

Xảo Tuệ vừa nhìn thấy người đi tới, lập tức đứng dậy hành lễ “Cửu a ca, Thập a ca cát tường”.

Từ lúc tới đây cũng chưa gặp qua người ngoài, ta nhất thời sững sờ đứng đó. Nhìn Xảo Tuệ thỉnh an xong mới đột nhiên nhớ ra, thời kỳ này phân biệt tôn ti, may là mấy bộ phim cổ trang xem được cũng không ít, liền vội vàng học theo điệu bộ của nàng khom người thỉnh an, trong lòng lại vì những lời anh ta vừa nói mà có chút bồn chồn, ta bỗng quên mất rằng mình đang mười ba tuổi, mà không phải là hai mươi lăm.

Người thiếu niên cười cười đằng trước cũng không nói gì nữa, vừa vuốt cằm vừa đánh giá ta, ta đoán anh ta là Thập a ca, còn người trông rất chững chạc, đứng sau chắc là Cửu a ca. Cửu a ca lãnh đạm nói: “Đứng dậy đi”.

Ta và Xảo Tuệ liền đứng thẳng lên, thầm nghĩ tới hoá ra trong đám con nổi danh lừng lẫy của Khang Hi, ta nhìn thấy đầu tiên không phải là Hiền vương Bát a ca, mà là lão Cửu “rắn độc” và lão Thập “bao cỏ” (kẻ ngốc) trong truyền thuyết, vừa cân nhắc xem những lời vừa nói có gì không ổn, hình như cũng không có câu nào có ý bất kính, bọn họ có nghe thấy, chắc cũng không có việc gì đâu nhỉ?

Thập a ca cười nói: “Ngươi là người nhà Mã Nhĩ Thái sao?”.

Ta đáp: “Vâng ạ”.

Anh ta vẫn còn muốn nói gì, Cửu a ca thúc giục: “Chúng ta đi thôi, Bát ca đang chờ”.

Thập a ca vỗ đầu, vội vàng đi qua bên người chúng ta, hét lớn:” Đúng rồi, đệ vừa thấy náo nhiệt liền quên mất chính sự, đi thôi đi thôi”.

Chờ bọn họ đi qua, ta nhìn theo bóng dáng họ, lại nghĩ đến bộ dạng của Thập a ca vừa rồi, cảm thán: “người xưa đúng là không lừa ta”, thật sự là có điểm giống cái “bao cỏ”, liền bèn cười rộ lên. Vừa mới nở nụ cười thì Thập a ca quay đầu nhìn, bỗng chốc gương mặt trở nên cứng ngắc. Cười nhạo bề trên không biết là tội gì đây? Đang lo sợ bất an, không ngờ anh ta nhìn ta rồi làm một cái mặt quỷ, ta không nhịn được cười “xì” một tiếng. Anh ta cũng cười cười nhìn ta, rồi quay đầu, đưổi theo Cửu a ca.

Lúc đi về, Xảo Tuệ không nói gì, không biết là vừa rồi sợ hãi, hay vì bất mãn với ta. Ta cũng vẫn im lặng, trong lòng âm thầm xem xét lại sự việc vừa rồi. Nếu như lịch sử mà ta vẫn biết là sự thật, Thập a ca kia cũng không có chuyện gì đáng ngại, chỉ sợ chuyện vừa rồi anh ta sẽ buột miệng nói với Bát a ca, việc Bát a ca sẽ có phản ứng gì thì ta hoàn toàn không biết, với danh hiệu “Bát Hiền vương” của anh ta có thể thấy anh ta không phải người lòng dạ hẹp hòi, có điều ta vẫn cứ nên nói trước với tỷ tỷ một tiếng, có chuẩn bị vẫn tốt hơn. Đã thầm quyết định xong, cũng sắp đến nơi, bèn đi chậm chậm nói với Xảo Tuệ: “Ta lúc nào cũng mong điều tốt cho tỷ tỷ, ngươi yên tâm đi”. Nói xong cũng không để ý phản ứng của Xảo Tuệ, nhanh chóng bước vào phòng.

Tỷ tỷ nằm nghiêng trên tháp thượng, có tiểu nha đầu đang bóp chân cho nàng, ta ra dấu im lặng, tìm ghế ngồi xuống đối diện nàng. Có thể nói tỷ tỷ là một mỹ nhân, chiếc cằm thon nhọn, ta thấy còn yêu, nước da càng đẹp hơn, trắng trẻo mịn màng, dưới ánh đèn lung linh phản chiếu càng lóng lánh như ngọc. Nếu ở hiện đại, sợ rằng những người muốn làm quen với tỷ tỷ không được một doanh thì nhất định cũng được một liên.

Tỷ tỷ mở mắt, thấy ta đang nhìn nàng, bảo nha hoàn nâng dậy, ngồi dựa vào đệm, cười hỏi: “Muội càng ngày càng yên lặng, trở về cùng không nói, mặt tỷ có gì đẹp mà nhìn chứ”.

Ta cũng cười nói: “Tỷ tỷ nếu không đẹp, vậy e là người đẹp cũng không nhiều rồi”.

Nha hoàn bưng nước tới cho nàng, ta nhìn nàng nhấp vài ngụm,rồi đưa cho nha hoàn, lại lim dim nhắm mắt.

Ta thản nhiên nói: “Vừa rồi ở trong vườn muội gặp phải Cửu a ca và Thập a ca.”

Nàng đợi một lúc không thấy ta nói tiếp, bèn mở mắt ra liếc nhìn ta, rồi quay qua căn dặn nha hoàn ở bên” Các ngươi đi chuẩn bị nước tắm cho cô nương”.

Đợi cho nha hoàn lui hết, ta đến ngồi cạnh nàng, đem chuyện ban chiều kể một lượt. Tỷ tỷ nghe xong cũng không nói gì, chỉ nhìn quanh phòng một lượt, nhìn đến bức bình phong ngọc lưu ly có cảnh tuấn mã trên thảo nguyên lại ngẩn người. Một lát sau, thở dài “Muội muội, muội trưởng thành thật rồi! Hiện tại chẳng giống một cô nương mười ba tuổi, như là một lần ngã đã lớn thêm mười tuổi nữa vậy”. Ta thầm nghĩ chính mình thật sự là lớn hơn mười tuổi mà.

Nha đầu tiến vào bẩm báo rằng nước ấm đã chuẩn bị xong rồi. Tỷ tỷ đẩy ta, “Muội đi tắm đi.”

Ta vẫn giương mắt nhìn nàng, không động đậy.

Nàng nhìn ta, trong mắt có yêu thương lại thêm vài phần thương xót, nói với ta: “Muội trưởng thành rồi, có thể biết vì tỷ mà lo lắng, tỷ thực sự rất vui. Nhưng ở chỗ tỷ, muội cũng đừng nghĩ quá nhiều, cứ thoải mái mà sống, chỉ cần không làm chuyện gì quá giới hạn, muốn cười đùa hay náo loạn đều tuỳ muội.” Nàng giúp ta chỉnh lại một chút tóc rối bên tai, dịu dàng nói: “Sau này… sau này vào trong cung, muội muốn… cũng không thể được nữa rồi.”

Ý tứ trong lời của nàng ta cũng mơ hồ hiểu được, tâm tình trong phút chốc trở nên nặng nề, ta cúi đầu đáp “vâng”, rồi bước theo nha đầu đi tắm.

—————

Ngày ấy qua đi, ta nghĩ chính mình tuy rằng không nói điều gì vượt quá khuôn phép, tâm lý vẫn có chút khó chịu, nhưng ba ngày trôi qua, thấy không có động tĩnh gì, trong lòng cũng dần bình yên như trước, chỉ là tự nhắc nhở mình, về sau nhất định phải thận trọng, tỷ tỷ cũng không được sủng, ta không thể gây thêm phiền toái cho nàng.

Ngủ trưa dậy, ta đi thỉnh an tỷ tỷ, thấy vẻ mặt của nha đầu vú già ở xung quanh đều vui mừng hớn hở, tỷ tỷ thì vẫn hờ hững, bèn hỏi: “Có chuyện gì thế?”.

Tỷ tỷ không nói tiếp, nụ cười còn chưa nở trọn đã ngừng lại, có chút chua chát. Xảo Tuệ vui vẻ trả lời: “Người hầu của gia vừa đến truyền lời, nói là buổi tối gia tới đây dùng bữa.” Ta nhất thời không biết nói gì cho phải, đành im lặng ngồi đó. Tỷ tỷ thấy ta không nói lời nào, tưởng là ta đang sợ hãi, liền mỉm cười nói: “Không có chuyện gì quan trọng đâu.” Rồi quay sang dặn Đông Vân: “Trở về trang điểm cho tiểu thư, buổi tối tuy là bữa cơm bình thường, nhưng hôm nay là lần đầu tiểu thư gặp mặt gia, lễ nghi cũng không thể thiếu được.”

Ở cổ đại này những chuyện chải đầu, mặc quần áo, vẽ mi, ta một chút cũng không biết, nên ngoan ngoãn ngồi yên làm người gỗ, để hết cho nha hoàn lo liệu. Trong lòng lại miên man suy nghĩ, nghĩ lại lúc trước xem trong mấy vở kịch về Thanh triều, vị Bát vương gia này là đối thủ một mất một còn của Ung Chính. Có thể làm cho Ung Chính coi là đối thủ, mất ăn mất ngủ, khẳng định là người này cũng chẳng phải tầm thường. Trong lòng thầm mong đến tối, như là sắp được gặp thần tượng, à mà thậm chí còn có cảm giác như sắp đi hẹn hò vậy.

Đến lúc trang điểm xong xuôi, mới hiểu được phụ nữ ngày xưa chịu khổ nhường nào, trên đầu, dưới chân, nơi nào cũng che kín không cho để lộ da thịt, so với gói bánh chưng cũng không khác là bao, lúc này vẫn còn đang giữa mùa hè, còn tăng thêm mấy phần khó chịu. Ta ngồi trên ghế xoay tới xoay lui, giờ ăn tối đã qua, mà Bát a ca vẫn chưa tới, cảm giác hứng thú lúc ban đầu cũng dần dần tan biến, càng lúc càng không thể ngồi yên, đứng dậy, đoạt lấy quạt từ trong tay nha hoàn, quạt mạnh mấy cái, tỷ tỷ nhíu mày nói “Nóng đến thế sao?”

Ta vừa quạt, vừa nói “Nếu như vẫn không đến, muội đi về thay quần áo, nóng chết đi mất.” Còn chưa nói xong, đã thấy mành rung lên, ba người nối tiếp nhau đi vào, đi đầu tiên là một người tầm hai mươi hai hai mươi ba tuổi, dáng người cao lớn, mặc trường bào xanh nhạt, bên hông đeo đai lưng màu đỏ, còn treo một miếng ngọc bội cùng màu trên đó. Mặt như mỹ ngọc, mắt như lãng tinh, ta thầm khen, Bát a ca tuy bộ dạng có phần âm nhu, nhưng vẫn là một mỹ nam tử.

Anh ta trông thấy ta, trong mắt hiện lên vài tia kinh ngạc, nhưng rất nhanh chóng lại trở về như bình thường, quay sang cười nhìn tỷ tỷ. Lúc này, vú già và nha hoàn trong phòng đều cúi mình xuống thỉnh an, ta mới chợt có phản ứng lại, cũng vội vàng cúi người xuống, aiz, ta còn chưa quen mấy cái quy củ này đâu, phiền quá.

Anh ta mỉm cười nâng tỷ tỷ dậy, nói với xung quanh “Đứng dậy cả đi” rồi cười với tỷ tỷ nói: “Ta có chút việc dây dưa, lát nữa ta và cửu đệ, thập đệ vẫn còn có chuyện cần bàn bạc, vì thế dẫn luôn hai người tới đây, cũng là nhất thời nghĩ đến nên cũng không báo lại với nàng”.

Tỷ tỷ cười cười nói: “Cũng không phải chuyện quan trọng gì”.

Đợi Bát a ca, Cửu a ca, Thập a ca ngồi vào chỗ, nha hoàn liền hầu hạ lau mặt, rửa tay, tỷ tỷ đi ra ngoài dặn dò thái giám truyền cơm. Ta đứng ở bên cạnh, thầm oán, tỷ tỷ à! Sao người lại nỡ bỏ quên muội chứ? Sắc mặt Cửu a ca lạnh lùng không tỏ vẻ gì, Thập a ca lại vẫn là cái bộ dạng vô lại kia, từ lúc vào cửa luôn liếc mắt nhìn ta, Bát a ca khoé miệng có chút cười, dường như hơi mệt nên nhắm hờ mắt.

Tỷ tỷ đi vào, mỉm cười nói: “Có thể dùng bữa được rồi”. Bát a ca gật gật đầu, mới mở to mắt, nhìn ta cười hỏi: “Đây là Nhược Hi phải không, mấy ngày trước nghe nói muội thân thể không khoẻ, giờ đã đỡ hơn chưa?”

Ta trả lời: “Đã khoẻ lại rồi ạ”.

Bát a ca cười nói “Muội vừa khỏi bệnh, đừng đứng mãi thế, ngồi đi”.

Ta liếc nhìn tỷ tỷ, thấy nàng không có phản ứng gì, ta liền ngồi xuống.

Trong bữa ăn, Bát a ca và tỷ tỷ cười nói vài câu, Cửu a ca yên lặng ăn, ngược lại với anh ta là Thập a ca, có lẽ là do ta ngồi đối diện với hắn, hắn vừa ăn cơm, vừa cười híp mắt nhìn ta, dáng vẻ vô cùng hứng thú. Ta vốn vì trời nóng nên ăn không ngon miệng, lại bị hắn nhìn tới nhìn lui, càng thêm khó nuốt, nghĩ thầm, hắn nhìn ta như thể ta là “mỹ nữ thay cơm” của hắn vậy.

Ta trộm liếc một vòng, thấy không có người chú ý, lập tức giương mắt hung hăng trừng hắn, Thập a ca đang vừa ăn vừa nhìn rất vui vẻ, chợt bị ánh mắt của ta chiếu tới, bất chợt sửng sốt, chiếc đũa ngậm luôn trong miệng, quên cả lấy ra. Ta nhìn chằm chằm hắn vài giây, nhìn cái bộ dạng ngốc nghếch kia của hắn lại cảm thấy buồn cười, hé miệng nở nụ cười một chút lại cúi đầu xuống ăn cơm. Cúi xuống, ánh mắt lơ đãng nhìn quanh, phát hiện tỷ tỷ, Bát a ca, Cửu a ca đều đang nhìn ta. Lòng ta hốt hoảng, không dám ngẩng đầu, ăn vội hai miếng, nhưng phút chốc lại bị sặc, nghiêng người qua một bên, nấp dưới mép bàn cúi đầu ho, vừa xua tay tỏ vẻ với tỷ tỷ rằng không có việc gì. Nghe thấy Thập a ca cười to, lại không dám nhìn hắn, giả bộ như không có việc gì rồi súc miệng, tiếp tục ăn cơm, có điều mặt đã đỏ bừng.

Mệt mỏi dùng xong bữa tối, Bát a ca chỉ ngồi một lúc, rồi cùng Cửu a ca Thập a ca rời đi. Bà vú trông cửa hỏi: “Buổi tối có cần để cửa cho gia không ạ?”

Bát a ca thản nhiên nói: “Không cần.”

Chờ bọn họ vừa đi, ta lập tức thoải mái nhảy lên, giục giã Xảo Tuệ mau thay quần áo cho ta. Tỷ tỷ cười cười, quạt cho ta nói: “Sao chỉ có muội thấy nóng vậy? Chúng ta đều vẫn bình thường mà.”

Ta cười trừ không nói, các vị từ nhỏ đến lớn đều bị gói bánh chưng thành quen, ta thì lại chỉ quen mặc váy vào ngày hè thôi.

Bọn Bát a ca đi rồi, ta cùng tỷ tỷ đều rất hài lòng, trên mặt của nha đầu bà vú lại không có một chút vui vẻ. Ta suy nghĩ một lúc, cũng đã hiểu ra, có điều thấy cái vẻ phớt lờ của tỷ tỷ, cũng chẳng nghĩ nhiều nữa.

>>> Đọc tiếp Bộ bộ kinh tâm Phần I – Chương 2

Rate this post
Bài viết cùng chuyên mục:
Loading...

Bình luận