Bộ bộ kinh tâm Phần I – Chương 3

Đọc truyện tiểu thuyết Bộ bộ kinh tâm Phần I – Chương 3

Ngày hôm sau dậy sớm, bảo Đông Vân nhất định phải trang điểm cho ta thật đẹp, cũng không phải vì muốn khoe mẽ, chỉ là thấy thích thú thôi.

Quần áo, trang sức cứ nhấc lên nhấc xuống mà chưa có bộ ưng ý, trên giường trên bàn đều trở thành một đống lộn xộn. Ta với Đông Vân thực hiện công cuộc làm đẹp từ sáng sớm cho tới giữa trưa, cảm thấy toàn thân xinh đẹp mới ngừng. Đông Vân không buông tha đến cả những chi tiết nhỏ như lông mi, mí mắt làm ta cảm thấy mệt mỏi rã rời. Đồ hoá trang ở nơi này so với hộp lớn hộp nhỏ ta có ở hiện đại thì thật sự còn non lắm, nhưng với sự chỉ đạo của ta cùng với tay nghề khéo léo của Đông Vân, hơn nữa Mã Nhĩ Thái Nhược Hi này vốn là một tiểu mỹ nhân, nghiêm túc trang điểm vào rất có thể khiến người ta giật mình .

Xảo Tuệ thấy ta cũng ngây ra một lúc, cảm thán “Nhị tiểu thư thực sự trưởng thành giống một đại cô nương rồi.”

Ta dịu dàng e lệ, xấu hổ cúi đầu cười, Xảo Tuệ hét lên “Trời ạ! Tiểu thư, có thật là người không vậy?”

Ta lại ngẩng đầu, nháy mắt với nàng “Ngươi nói xem”

Xảo Tuệ cười nói “Giờ thì đúng rồi”

 

Trời đã dần tối, ta cũng chuẩn bị xong xuôi. Thái giám được tỷ tỷ dặn tới tiếp chúng ta đã đến nơi. Phía trước có thái giám dẫn đường, đằng sau có hai nha hoàn làm bạn, ta thướt tha bước đi.

Trời đã sang thu, ban ngày mặc dù vẫn hơi oi bức nhưng đến tối thì không khí lại rất mát mẻ. Tỷ tỷ chọn địa điểm tổ chức ở bên hồ, sân khấu kịch cũng được dựng ở bên. Đúng dịp này cạnh hồ còn có vài cành quế bạc đang nở hoa, gió nhẹ theo mặt hồ thổi tới như mang theo một chút hương thầm .

Lúc ta đến đó thì tỷ tỷ đang ngồi ở bên lầu xem tạp kỹ, vừa ngẩng lên nhìn ta liền sửng sốt, không nói lời nào, đánh giá ta từ đầu đến chân, cuối cùng cười thở dài “Người còn đẹp hơn tranh mấy phần”. Ta cười nói “Tỷ tỷ, người là đang khen muội, hay là khen chính mình vậy? Chúng ta có đến sáu phần là giống nhau nha”.

Tỷ tỷ cười mắng “Ba hoa”.

Ta hỏi “Mọi người vẫn chưa đến sao?”

Tỷ tỷ đáp “Vừa nãy có nô tài đến báo, lát nữa Bát gia và Cửu gia sẽ qua, giờ chắc cũng đến rồi” Lời còn chưa dứt, đã thấy từ đằng xa có mấy bóng người đi tới, tỷ tỷ đứng dậy đi ra trước lầu, ta cũng đến đứng ở phía sau nàng “Hai người ngươi chưa thấy kia là Thập Nhất a ca và Thập Nhị a ca”.

Đang nói, người đã đến nơi, tỷ tỷ tiến lên thỉnh an, ta cũng bước theo, ngẩng đầu lên thấy Bát a ca, Cửu a ca, Thập a ca trong mắt đều sửng sốt, ngược lại Thập Nhất a ca và Thập Nhị a ca chưa thấy ta bao giờ thì dù có nhìn thêm một lúc nhưng sắc mặt vẫn tỏ vẻ bình thường.

Mọi người đi vào lầu các rồi đều tự tiến vào vị trí của mình, ta liền đứng ở bên tỷ tỷ, Bát a ca cười nói “Tối nay mọi người cùng chung vui, không cần câu nệ quy tắc thế, ngồi xuống đi thôi” Bấy giờ mới ngồi xuống đằng sau tỷ tỷ.

Thập Nhất a ca cười nói “Lần trước uống rượu Thập Tam đệ chạy thoát, lần này không thể tha cho hắn được!”

Thập a ca hưng phấn nói theo “Thì vốn đang đợi hắn đây”.

Bát a ca cười “Ngươi uống lại được ‘Liều mạng Thập Tam Lang’ sao?”

Mọi người đều cười vang.

Ta thấy lúc này bởi vì địa vị của Thái Tử còn vững chắc, các a ca căn bản không có gì mâu thuẫn với nhau, quan hệ với nhau vẫn rất tốt.

Tỷ tỷ cười một hồi, nhìn thấy thái giám đang hướng cổ về phía ngoài, đứng dậy nói “Các vị phu nhân cùng tiểu thư đã đến, ta đi sắp xếp một chút.” Bát bối lặc gật nhẹ.

Tỷ tỷ dẫn ta cùng ra ngoài. Không biết bên trong đang nói gì, chỉ thấy tiếng Thập a ca ồn ào, rồi cả phòng lại cười. Ta nghe mà cảm thán, nếu có thể lựa chọn ta tình nguyện không biết để có thể ngây ngô mà cười hùa.

Hai toà lầu nam bắc, phía nam là dành cho các a ca bối lặc, phía bắc là dành cho đám con gái nghỉ chân. Tỷ tỷ còn muốn tiếp đãi khách, bảo Xảo Tuệ dẫn ta đi phía bắc nghỉ tạm, đợi khi diễn kịch sẽ gọi.

Bên trong lầu có hai thiếu nữ tầm mười bốn tuổi đang cười đùa rúc rích, thấy người đến liền im bặt ngẩng đầu nhìn. Cô gái mặc cung trang xanh nhạt thấy là ta, đầu tiên kinh ngạc đánh giá một hồi, sau đó bĩu môi trừng mắt với ta.

Xảo Tuệ tiến lên thỉnh an, nàng không để ý, vẫn cứ tiếp tục chuyện trò, cô gái bên cạnh lại có phần áy náy mới nói “Miễn đi”

Chuyện gì đây, ta kết thù lúc nào thế này? Ngồi vào bên cửa sổ, hỏi Xảo Tuệ “Sao thế?”

Xảo Tuệ thủ thỉ với giọng oan ức: “Nhị tiểu thư kết oán, ta không may dính lây” Xảo Tuệ thấy vẻ mặt mơ hồ của ta, biết bệnh của ta còn chưa khỏi, giải thích thêm: “Quách Lạc La Minh Ngọc, được gọi là Minh Ngọc cách cách, em gái của đích phúc tấn”.

Ta cũng thầm hiểu được chút chút, Nhược Hi trước đây coi trời bằng vung, có lễ vì thấy tỷ tỷ của mình không được sủng, bèn tìm đến bên kia gây sự. Nhưng đối phương có ngạch nương là Hoà Thạc công chúa – con gái của An Thân Vương Nhạc Nhạc em ruột của Thuận Trị, em họ nội của Khang Hi, a mã là Minh Thượng ngạch phụ, tỷ tỷ là đích phúc tấn, Nhược Hi làm gì được người ta chứ?

Xảo Tuệ lại thì thầm bên tai ta “Lúc tiểu thư ngã từ trên lầu xuống, chỉ có nàng ở đấy, nàng nói là người đi không vững trượt chân nên ngã xuống, chúng ta đều biết chắc nàng có liên quan đến chuyện đấy.”

Ta thở dài ngao ngán, không biết nên nói gì, nếu không có nàng e là ta thực sự đã chết rồi, nhưng rốt cuộc chết là tốt, hay ‘mượn xác hoàn hồn’ như thế này mới là tốt đây? Có lẽ sống dù sao cũng tốt hơn.

Bảo Xảo Tuệ lấy tới một chút điểm tâm, vừa ăn ta vừa ngoái ra nhìn bên ngoài cửa sổ. Thấy mấy gã thái giám, nô tài đang vây lấy ba người bước về hướng lầu phía Nam, trong đó có một thiếu niên tuấn lãng chính là Thập Tứ a ca, đi cạnh là cũng là một thanh niên tầm tuổi ấy, mặc áo choáng xanh ngọc, mặt mày anh tuấn, nhưng so với Thập Tứ a ca còn nhỉnh hơn vài phần ương ngạnh. Ta đoán chắc là người bọn họ vừa đùa cợt ‘Thập Tam Lang liều mạng’. Người đi phía trước Thập Tam a ca cùng Thập Tứ a ca mặc trường bào xanh thẫm, sắc mặt thoáng tái nhợt, mi mày lãnh đạm. Ta nghi hoặc đây là ai nhỉ? Lại có thể đi trước Thập Tam cùng Thập Tứ a ca, một lúc mới nhớ đến, ngoài Tứ a ca tiếng tăm lừng lẫy thì còn ai vào đây? Ta kích động đứng vọt dậy, nhoài ra cửa sổ để có thể nhìn thấy Ung Chính tương lai rõ hơn một chút.

Bát a ca đi ra đón, thỉnh an với Tứ a ca, sau đó nghiêng người mời Tứ a ca đi trước. Thập Tứ a ca đi ở phía sau, đột nhiên dừng lại, ngẩng đầu nhìn qua đây, Thập Tam a ca cũng nhìn theo ánh mắt hắn, bèn thấy ta đang cố nhoài người ra thám thính ở bên song cửa

Ta vội vàng lùi về, đứng thẳng người, cười ngây ngô nhìn về phía bọn họ. Rình coi lại bị bắt gặp, không thể không cảm thấy xấu hổ.

Sắc mặt hai người đều không chút thay đổi, chỉ chằm chằm nhìn ta, ta đứng bên cửa sổ, cúi nhẹ thỉnh an. Khoé miệng Thập Tứ a ca nhếch lên cười khẽ, quay sang nói với Thập Tam a ca mấy câu, chắc là nói rằng ta là ai, Thập Tam a ca cũng nhìn ta cười, rồi hai người quay đầu đi vào phòng.

Trời tối hẳn, đèn lồng lung linh đã được thắp lên ở mọi chỗ, mặc dù không được sáng như đèn điện, nhưng vẻ mờ mờ ảo ảo của ‘ngắm hoa trong sương’ lại có cái đẹp riêng của nó. Mọi người ngồi ở dưới lầu, trên lầu có ta cùng Xảo Tuệ ngồi, tiếng cười nhẹ theo dưới lầu truyền lên từng tràng. Ta nằm bò trước cửa sổ, giương mắt nhìn đám nô tài cùng nha hoàn bận rộn dưới lầu, thỉnh thoảng nói dăm ba câu với Xảo Tuệ, rồi thả đồ ăn cho đàn uyên ương trong hồ.

Xảo Tuệ nhẹ kêu lên “Tiểu thư”

Ta “ừ” rồi quay nhìn nàng, đã thấy nàng cúi đầu cung kính đứng ở phía sau, ta khó hiểu quay đầu nhìn sang hướng đối diện, thấy Tứ a ca, Bát a ca thẳng tắp đứng song song ở cửa sổ đối diện. Bị che khuất bởi song cửa, lại dưới ánh nến chập chờn, sắc mặt hai người cũng thoắt ẩn thoắt hiện. Ta theo bản năng đứng lên, thầm nghĩ, hai mỹ nam tử hôm nay đứng cạnh bên nhau, nhưng tới một ngày lại ở hai bên đối lập ngươi chết ta sống. Mặc dù trước mắt là ngày tốt cảnh đẹp, trong lòng lại nhói lên một tia đau thương. Xảo Tuệ ở sau túm tay áo ta, ta mới phát giác mình đang nhìn si ngốc về phía đối diện. Vội bày ra vẻ mặt tươi cười cúi xuống thỉnh an. Đối diện hai người đồng thời nâng tay, ta chậm rãi đứng lên, nghiêng người đứng bên cạnh Xảo Tuệ.

Một gã nô tài đi tới bên cạnh Bát a ca thì thầm điều gì, Bát a ca cùng Tứ a ca nói lại vài câu. Tứ a ca gật gật đầu, hai người theo nhau bước đi. Một lát sau nha hoàn tới nói bữa tiệc đã bắt đầu, ta hỏi “Thái Tử gia không phải vẫn chưa đến sao?”

Nàng cười trả lời “Vừa rồi Thái Tử gia cho người đến báo, người vừa mới xong việc, muốn thay y phục một chút, mọi người không cần đợi nữa, cứ bắt đầu trước đi”. Ta gật đầu, theo nàng xuống lầu.

Ngồi cùng ta là hai tiểu cô nương cùng không lớn lắm. Lúc ta đến, họ đang cười đùa, thấy ta, đôi bên cùng cúi người chào nhau. Ngồi vào chỗ của mình, rồi nhìn sang bốn phía xung quanh, thấy một cái bàn ở chính giữa phía trước không có ai, ta đoán là chỗ của Thái Tử gia. Bên trái theo thứ tự là Bát a ca, Cửu a ca, Thập a ca, Thập Tứ a ca, bên phải lần lượt là Tứ a ca, Thập Nhất a ca, Thập Nhị a ca, Thập Tam a ca.

Thái giám nâng khay gỗ bên trên có trải một mảnh satanh đỏ, danh mục kịch được đặt lên đó, đứng bên bàn Tứ a ca. Tứ a ca không xem, chỉ căn dặn thái giám mấy câu, rồi thấy hắn mang khay gỗ đi tới bên bàn Thập a ca đáp lời, Thập a ca nghe xong xong chỉ gật đầu không nói, cầm lấy danh sách xem qua, viết mấy câu rồi đưa lại cho thái giám. Thái giám lúc này lại quay lại bàn Tứ a ca, Tứ a ca cũng viết mấy chữ. Thái giám đem khay tới chỗ Bát a ca thì Bát a ca phất tay cho hắn lui xuống.

Chốc lát trên sân khấu tiếng hát đã cất lên, lúc này kinh kịch vẫn chưa ra đời, vẫn là đang hát tuồng Côn Sơn. Chỉ tiếc ba trăm năm sau, tuồng Côn Sơn cũng chẳng còn thịnh hành nữa, ta cũng chỉ biết đến mấy vở cực nổi danh như ‘Tây sương ký’, ‘Mẫu đơn đình’ thôi, còn cả vở ‘Ma cô mừng thọ’ hôm qua vừa mới cùng Đông Vân học nữa. Có điều nhìn trang phục và đạo cụ cũng có thể đoán ra đấy là ‘Võ Tòng đả hổ’, đúng là do Thập a ca chọn, chỉ thích náo nhiệt. Vừa diễn đến cảnh Võ Tòng ở trên lưng hổ, đang định đánh một quyền xuống, thái giám hô “Thái Tử đến”. Lập tức trên đài cũng như dưới đài mọi người đều quỳ xuống, ta nhìn đám người đang đến, một người mặc trường bào màu vàng, dung nhan đoan tú chậm rãi đi tới.

[su_posts id=”2860″ posts_per_page=”0″ tax_term=”21″ tax_operator=”0″ order=”desc”]

Chờ Thái Tử ngồi vào chỗ của mình, mọi người mới dám đứng dậy. Ta đứng lên theo đám đông, ngồi lại vào bàn. Thái giám lại mang danh sách kịch tới, khom người đứng trước bàn Thái Tử, Thái Tử cất cao giọng nói “Hôm nay là sinh nhật Thập đệ, để thọ tinh chọn trước đi”

Thập a ca đứng dậy “Vừa nãy đệ đã chọn rồi, đang chờ Nhị ca tới chọn ạ”. Thái Tử bấy giờ mới lấy ra nhìn.

Ta hoàn toàn không biết ở trên đang hát cái gì, còn hai cô nương ngồi bên cạnh thì xem hết sức chăm chú.

Mấy a ca lớn lớn chủ yếu là nói chuyện, không uống nhiều lắm. Có điều từ Thập a ca trở đi, mấy người uống rượu như uống nước lã. Thập a ca cùng mấy vị a ca đứng bên bàn của Thập Tam a ca ép hắn uống, hắn cũng không nhiều lời, nâng chén lên uống, Uống xong, cất tiếng nói “Chúng ta hôm nay phải mời thọ tinh uống thật nhiều” Chúng a ca lại hướng Thập a ca nâng chén. Ta thầm than hắn đúng là tự chuốc hoạ vào mình

Trên đài cũng đã thay vở diễn mới, ta vẫn chẳng hiểu đang hát gì, ăn cũng đã no, bỗng thấy Thập a ca đứng dậy ra ngoài. Đảo qua thấy tỷ tỷ đang xem kịch, vừa cùng các phúc tấn khác nói chuyện, ta bèn đứng dậy theo đuôi Thập a ca bước đi. Xảo Tuệ muốn đi cùng, ta nói “Ngươi cứ ở đây đi, ta đi một lúc rồi quay lại thôi”. Phía trước có tiểu thái giám đốt đèn lồng dẫn đường, Thập a ca xiêu vẹo bước đi. Quả nhiên là uống không lại được Thập Tam, người ta vẫn còn tỉnh táo ngời ngời mà mình thì đã ngất ngưởng. Nhìn đến gian phòng phía trước, hoá ra là hắn muốn đi vệ sinh. Ta đành quay người lại đứng chờ.

Một lát sau, tiểu thái giám cùng đi ra, nhìn thấy ta đứng đó, hắn bước nhanh tới, hỏi “Ngươi đứng đây làm gì vậy?”.

Ta nói “Mang quà tặng thọ tinh.”

Hắn nhìn ta đi người không, hỏi “Quà ở đâu chứ ?”

Ta nhìn sang thái giám bên cạnh, hắn liền cho thái giám quay về trước. Thái giám hành lễ rồi trở về.

Ta dẫn đường đi đến phía trước, hắn tò tò theo sau, vẫn hỏi “Quà đâu vậy ?” Ta không để ý tới hắn, vẫn bước tiếp, hắn đi theo ta tới nhà thuỷ tạ bên hồ. Cách sân khấu kịch không xa, bên kia đèn đuốc sáng trưng, nhưng chỉ mơ hồ nhìn được đám người trên sân khấu. Ta đứng lại, chỉ vào băng ghế sát lan can, nói với Thập a ca “Mời thọ tinh ngồi”.

Vẻ mặt hắn hơi hoang mang, có phần không kiên nhẫn, nhưng vẫn đi vào chỗ ngồi.

Ta nhìn thẳng về phía hắn, nghiêm túc thỉnh an. Nhà thuỷ tạ không có đèn, chỉ có ánh sáng trăng chiếu tới, hắn ngồi trong bóng tối nên ta chẳng thể nhìn rõ mặt hắn, chỉ nghe thấy hắn hỏi “Đừng nói quà của muội chỉ là một lần thỉnh an này thôi đấy?”

Ta hắng giọng một cái, nhẹ nhàng hát:

“Tiệc mừng tuổi khéo mở ra

Người người chen ngắm rỡ ràng thọ tinh

Ma cô khép nép dưới đình

Một lời xin chúc thọ kình Vương nương

Nến bày sáng, ngạt ngào hương

Chén vàng rượu thọ tay đương dâng đầy

Liền tay đào thọ một khay

Phúc như Đông Hải, thọ tày Nam Sơn….”

Âm cuối vừa dứt chợt nghe bên ngoài nhà thuỷ tạ có tiếng vỗ tay.

“Không biết Thập ca đi đâu, hoá ra ở nơi này có sân khấu nhỏ.” Thập Tứ a ca vừa vỗ tay, vừa bước vào, phía sau là Thập Tam a ca đang cười cười. Ta cúi người thỉnh an, nhất thời có chút xấu hổ, không biết nên nói gì.

Thập a ca lại cực kỳ khác thường không hề đáp lại, chỉ đứng dậy nói “Ta uống hơi nhiều, muốn ngồi ở bên ngoài một lát, giờ thì về thôi.”

Thập Tứ a ca đi vòng quanh ta, vừa quan sát khắp người vừa nói “Khi nào cũng hát cho ta nghe nhé”.

Ta bị hắn nhìn đến phát bực “Sinh nhật Thập Tứ gia, nếu không chê, Nhược Hi nhất định sẽ hát cho ngài nghe”.

Hắn cười cười, nói với Thập Tam a ca: “Thập Tam ca, huynh có muốn không?” Thập Tam a ca chỉ cười không nói. Thập Tam a ca tính tình rõ ràng còn thoải mái hơn, nhưng lại không hùa theo Thập Tứ trêu đùa, hiển nhiên Thập Tứ a ca có quan hệ gần gũi với Thập a ca hơn nhiều, cho nên vui đùa không chút kiêng dè.

Thập Tứ a ca còn muốn đùa tiếp, sắc mặt ta dần dần khó coi, Thập a ca nóng nảy nói “Thập Tứ đệ”

“Ôi! Thập ca sốt ruột rồi đấy!” Thập Tứ a ca xua tay cười nói “Được, được rồi. Đi thôi”

Ba người lần lượt rời đi. Ta tìm chỗ ngồi xuống, sao lại thành thế này chứ?

* : ngạch phụ là chồng của công chúa

Ngồi một lúc, cảm thấy không mau quay lại, Xảo Tuệ nhất định sẽ sốt ruột, liền đứng dậy trở về. Nhìn khung cảnh ca múa vui mừng phía trước, trong lòng lại thấy thê lương. Cảm giác phía trước đang là một sân khấu thật lớn, ta cũng chỉ là một người ngồi đó xem kịch. Vở kịch được diễn là một bi kịch, nếu như không cảm động, dù có xem hết cũng chẳng sao, nhưng hiện tại ta cũng đã gia nhập vở kịnh ấy, đã bị cảm động lây, nhưng lại chẳng có cách nào để thay đổi kết cục đó.

Đang cúi đầu thong thả đi, một tiếng quát vang lên “Mắt ngươi mọc ở đâu vậy? Đi thế đụng vào người ta thì sao.”

Ta nhất thời bị doạ, dừng lại, ngẩng đầu nhìn, thì ra là Quách Lạc La Minh Ngọc cách cách, đang đứng ở phía trước cách ta tầm mười bước, phía sau có một tiểu nha đầu đi theo. Ta không có bụng dạ nào mà để ý đến nàng, định bước nhanh khỏi đó, thì nàng lại đi tới chắn ngang ta. Nàng châm chọc “Thật là cái ‘Dã nhân’, một chút phép tắc cũng không có.”

Ta quay qua bên kia, nàng cũng quay theo, ta đi một bước nàng cũng tiến một bước, cứ đứng che ở trước mặt ta.

Ta thấy hơi phiền, ngẩng đầu nhìn nàng chằm chằm, xem xem rốt cuộc nàng muốn làm gì. Nàng vô cũng đắc ý, cười nói “Nghe nói ngươi bị ngã, đầu óc cũng hỏng rồi.”

Ta cười nói “Có người không bị ngã mà đầu óc đã sớm hỏng rồi.”

Nàng ngừng cười, giận dữ nói “Đúng là ‘dã nhân’ có người sinh mà không có người dưỡng.”

Ta vẫn cười nhạt “Có một số người được nuôi dưỡng tử tế, nhưng còn chẳng bằng cả ‘dã nhân’.”

Nàng có phần nóng nảy, nhìn nàng càng cuống, ta càng thấy buồn cười, đúng là một tiểu cô nương, cũng chỉ hai câu nhẹ nhàng như vậy cũng khiến nàng nhộn lên. Nhớ năm xưa ta ngồi cãi nhau với bạn cùng bàn, mắng chửi không kiêng dè, một người mắng còn một người ngồi cười, càng thản nhiên càng vui vẻ, như thế mới vui.

Thấy ta cười tủm tỉm, nàng đột nhiên thốt ra “Ngươi cũng y như tỷ tỷ ngươi, tiện nhân không biết cấp bậc lễ nghĩa”.

Nói ta tiện cũng không có vấn đề gì, cũng chỉ nằm trong từ điển mắng chửi sơ cấp của ta mà thôi. Nhưng ta không cho phép mắng tỷ tỷ. Lúc ta mới đến cái thế giới này, tỷ tỷ rất cẩn thận chăm sóc, yêu thương, nuông chiều, tình thương của nàng từng chút từng chút đã ngấm vào máu ta. Ở nơi này tỷ tỷ là người ta quan tâm nhất! Là người thân duy nhất của ta! Ta lạnh lùng nhìn Quách Lạc La Minh Ngọc: “Người nghe từ đâu mà nói vậy?”

Nàng nhìn ta thấy nổi nóng, cười đắc ý “Nghe từ đâu không quan trọng, dù sao cũng vẫn là tiện…” Nàng cố ý kéo dài lời nói, “Bốp” – một cái tát được ta đánh ra. Tiểu nha hoàn xông lên đỡ nàng “Cách cách” nàng ôm mặt nhìn ta, vẻ mặt chưa tin nổi. Ta vẫn nhìn nàng chằm chằm,lạnh lùng hỏi “Ngươi nghe từ đâu?”

Nàng đột nhiên đẩy nha hoàn ra định xông đến tát ta.

Đáng tiếc khí thế của ta tuy là hai mươi lăm, có điều thân thể mới chỉ mười ba mà thôi. Cho nên tình cảnh sau đó, chỉ có thể hình dung bằng bốn chữ ‘Vô cùng thê thảm’.

Đã từng nhìn thấy nữ sinh đánh nhau chưa? Chính là túm, cào, cấu, vặn, nhéo, còn thêm cả giật tóc.

Bởi vì chân đi guốc hoa, nên khi chúng ta ngã xuống đất xoay qua lộn lại, chúng ta còn ‘cắn’ nữa.

Chỉ nghe thấy tiếng tiểu nha đầu vừa khóc vừa hô “Cách cách, cách cách” ở bên, nàng nỗ lực tách hai chúng ta ra, nhưng mà hai cô gái cứ xoay xoay lộn lộn mãi trên đất, nàng cũng chẳng biết làm thế nào. Cuối cùng nàng đành gọi “Người đâu, người đâu”. Thái giám, nha hoàn nghe tiếng chạy đến cũng chỉ biết hô “Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa”. Đáng tiếc hai vị chủ nhân vốn được nuông chiều đang trong cơn cuồng, sao có thể nghe bọn họ chứ? Bọn họ lại không dám dùng lực, ai bị tổn thương thì cũng không phải điều hay.

Vốn nơi này cũng gần nơi tổ chức tiệc, ồn ào càng lúc càng lớn, rốt cuộc cũng kinh động tới đám thái tử, a ca, phúc tấn, cách cách, mấy tiểu a ca hiếu động rất nhanh đã chạy tới, các đại a ca cùng Thái Tử cũng theo đến, đám con gái đi chậm lại cách nơi này xa hơn một chút, nên đến càng chậm hơn.

Thập Tam, Thập Tứ a ca đến trước, sau đó là Bát a ca và Cửu a ca đi ở phía sau, Thập a ca không khoẻ cũng vội vàng chạy tới. Tứ a ca và Thái Tử không cần vội vàng, nên là tới chậm hơn chút.

Thập Tứ a ca người chưa tới mà đã nghe thấy tiếng: “Các ngươi đang làm cái gì vậy, còn không mau dừng tay”

Thập Tam a ca cũng kêu “Đừng đánh nữa”.

Ai thèm nghe bọn hắn nói chứ? Ta cùng Minh Ngọc cách cách vẫn cứ tiếp tục. Không còn cách nào, Thập Tam và Thập Tứ đành xông đến, chuẩn bị cưỡng ép chúng ta tách ra.

Chợt nghe một tiếng “Bùm”, mọi người cùng kêu lên sợ hãi.

Thì ra nơi hai chúng ta đánh nhau vốn ở bên hồ, ngã xuống đất lăn lộn một hồi, sớm đã mơ hồ, lăn thêm vài vòng liền rơi xuống hồ.

Ta còn mừng thầm lúc mới rơi xuống, nhớ đến lúc ở đại học đã từng kiểm tra bơi ếch 200, nàng Minh Ngọc cách cách này khẳng định là không biết bơi, nhưng ngay sau đó ta đã phát hiện mình mừng hụt rồi.

Chân đi guốc hoa, mặc cung trang rườm rà, trang sức trên đầu thì nặng nề, hơn nữa còn bị một người cứ túm chặt lấy quần áo không ngừng kéo, ta biết bơi hay không cũng chẳng có gì khác nhau. Đành phải nhoi lên gọi người đến cứu, nghĩ rằng chắc sẽ rất nhanh, nhiều người trên bờ như vậy không thể đứng đó mà nhìn hai chúng ta bị chết đuối được.

Có điều thời gian trôi mới chậm làm sao, ta đã cảm thấy khó thở, càng lúc càng khó chịu. Lúc nghĩ không thể chịu được nữa, cảm giác có người đến gần ta, ôm người ta rồi kéo lên, chậm rãi nhoi lên mặt nước. Ra khỏi mặt nước ta bắt đầu há mồm thở dốc, người cứu ta thì trái ngược, cõ lẽ là không nghĩ đến ta nhịn thở ở trong nước, ý thức hoàn toàn tỉnh táo .

Sau khi lên bờ, phát hiện người cứu ta là Thập Tam a ca, còn Thập Tứ a ca thì đang ôm Minh Ngọc cách cách bò lên bờ, nàng đã hoàn toàn hôn mê, hai mắt nhắm nghiền, thân thể không hề động đậy.

Tuy rằng ta khá hơn nàng chút chút, nhưng thân thể cũng không còn chút sức lực nào, yếu ớt nằm trên mặt đất, dựa vào lòng Thập Tam a ca ngồi thở. Thập a ca xông lên, kéo ta hỏi “Muội có làm sao không?”

Ta không đủ sức nói chỉ chớp mắt vài cái, tên ngốc này! Rõ là thấy mắt ta vẫn đảo liên hồi, còn có thể có chuyện gì chứ?

Phía Minh Ngọc cách cách thì đang loạn trong tiếng kêu khóc, ta thấy bọn họ vẫn đang ra sức đè bụng nàng xuống mà nàng vẫn không có phản ứng, vẻ mặt của đám a ca đứng bên đều hết sức nghiêm túc, ta có phần sợ hãi, sẽ không gây ra tai nan chết người chứ?

Đang suy nghĩ thì thấy Minh Ngọc cách cách ói ra mấy ngụm nước rồi chậm rãi mở mắt, ta mới thở phào một hơi.

Tỷ tỷ lúc này mới đến, thấy ta ngồi dưới đất bèn tiến đến, vừa thấy bộ dạng ta, tay đã run run, ta an ủi nàng “Muội không sao cả, không có việc gì đâu!”

Nàng xác định ta ổn, không có việc gì xong mới đứng dậy chạy tới chỗ Minh Ngọc kiểm tra. Xảo Tuệ cùng Đông Vân tới đỡ ta từ tay Thập Tam a ca, giúp ta đứng dậy, khoác thêm áo choàng cho ta.

Bát a ca cau mặt, không còn vẻ tươi cười, bên cạnh anh ta là tiểu nha hoàn của Minh Ngọc cách cách đang đứng cúi đầu nói gì đó, nhất định là thuật lại chuyện của chúng ta .

Tứ a ca cùng Thái Tử gia đứng một bên không nói gì, tuy rằng bọn họ hiểu sâu biết rộng, nhưng e là tình cảnh này vẫn là lần đầu gặp được.

Bên kia Minh Ngọc vừa mới bình thường lại, cố gắng đẩy tỷ tỷ ra rồi ngồi dưới đất khóc oà. Tỷ tỷ lảo đảo một chút rồi ngã xuống. Ta vội giãy ra khỏi Xảo Tuệ, chạy qua, tỷ tỷ lớn tiếng quát “Ngươi còn muốn làm gì”.

Ta đành đứng lại, Tỷ tỷ cao giọng hỏi “Sao lại thế này?”

Ta mặc áo choàng đứng đó, khinh miệt nhìn Minh Ngọc đang ngồi trên đất, “Hừ” một tiếng không nói gì.

Tỷ tỷ lại chuyển qua Minh Ngọc cách cách, dịu dàng nói “Đừng khóc nữa, đừng làm thân thể thêm mệt, Nhược Hi bắt nạt muội sao, nói cho tỷ biết, tỷ thay muội làm chủ”, rồi rút khăn tay định thay nàng lau nước mắt.

Nàng ném mạnh tay tỷ tỷ ra rồi lại khóc lớn “Các ngươi đều bắt nạt ta, các ngươi đều là…”

Ta lớn tiếng quát to “Ngươi dám nói tiếp”.

Nàng nhìn ta chằm chằm với ánh mắt toé lửa, ta cũng hằn học nhìn lại nàng, muốn đấu với ta sao?

Nàng đành nhịn xuống lời định nói, vừa muốn mở miệng khóc, ta bước tới quát “Không được khóc”.

Nàng ngồi dưới đất ngửa đầu, giương mắt nhìn ta, hiển nhiên là chưa từng bị dọa như vậy, nên có chút choáng váng.

Có điều lúc đó cũng không chỉ có nàng ngây người, tỷ tỷ , Thập a ca, Thập Tam, Thập Tứ a ca đều bị chấn động, Tứ a ca, Bát a ca, Thái Tử gia cũng im lặng nhìn ta, cả không gian im lặng như tờ, tiếng kim rơi lúc đó dường như cũng có thể nghe thấy.

Cuối cùng Thái Tử gia cười khẽ hai tiếng “Không nghĩ tới ở đây Thập Tam đệ lại có một cô em gái cơ đấy”.

Mọi người lúc bấy mới hồi tỉnh, Minh Ngọc Cách Cách lại khóc to. Tỷ tỷ nhìn ta giận dữ, bảo Xảo Tuệ và Đông Vân đưa ta trở về, rồi chính mình lo cho Minh Ngọc cách cách.

Đông Vân đun canh gừng cho ta uống, Xảo Tuệ thì chuẩn bị quần áo nước tắm cho ta. Hai người đều không nói lời nào, lúc tỷ tỷ quay về cũng không buồn để ý đến ta, xem ra bộ dạng của ta buổi tối hôm nay thật sự làm người ta hoảng sợ rồi.

Ban đầu nghĩ rằng tỷ tỷ giận một lúc cũng thôi, vậy mà đã được năm ngày, dù cho ta có năn nỉ, vờ đáng thương hay giả ngây giả dại, tỷ tỷ vẫn không nói chuyện với ta. Nha hoàn trong phòng làm gì cũng lẳng lặng đến, lẳng lặng đi, coi ta như người vô hình.

Ta nghĩ dù có tự giam mình trong phòng cũng không nhận được tha thứ, thôi thì ra ngoài đi dạo.

Vật vờ đi trên đường, cảm thấy ánh mắt của nô tài và nha hoàn trong phủ có gì khác thường, so với bình thường thì đối đãi ta thêm mấy phần cẩn thận và cung kính. Ta cũng không quá để ý, vẫn như cũ lang thang trong vườn. Nhìn thấy Thập a ca, Thập Tứ a ca đang ở phía xa vội đuổi theo.

“Các huynh đang đi đâu vậy?”

Bọn họ thấy ta đều sửng sốt, soi ta thật kỹ. Ta cũng chẳng quản bọn họ, nghênh nghênh đầu nhìn lại. Cuối cùng Thập Tứ phụt cười, nói “Bộ dạng này của ngươi là sao?” Ta tỉnh bơ nói “‘Bất cần đời’ đó.” Thập a ca cười ha hả “Ta còn tưởng ngươi đối với ta lúc trước đã rất ác rồi, bây giờ cảm thấy, ngươi đối với ta vẫn còn tốt chán”.

Thập Tứ a ca lắc đầu thở dài “Lúc mới gặp còn nghĩ là một mỹ nhân nhu mì”

Ta hỏi “Hiện tại thì sao?”

Hắn mím môi cười, hỏi ngược lại “Ngươi có biết bây giờ ngươi đã ‘Một trận thành danh’ không?”

Ta nghĩ lúc ấy các thiếu gia, tiểu thư tôn quý của thành Bắc Kinh đều có mặt, kiểu gì cũng sẽ có người thay ta tuyên dương sự tích. Miệng mím chặt rồi nói “Đoán cũng biết được”.

Hắn cười nói “Mấy ngày nay khắp Tử Cấm Thành, đám công tử bạn hữu đàm tiếu toàn là về ‘Liều mạng Thập Tam muội’. Ta ‘hả’ một tiếng, hắn nói tiếp “Ngay cả Hoàng a mã cũng trêu Thập Tam ca ‘Ngươi nhận thêm vị muội muội khi nào vậy'”

Ta che miệng không dám tin, trừng mắt nhìn Thập Tứ a ca, nghĩ thầm, ‘Trời ạ, ngay cả Khang Hi cũng biết ta.’ Thập Tứ xem phản ứng của ta, càng cười dữ.

Đang cười đùa, chợt thấy một tiểu thái giám vội vàng chạy tới, lau lau mồ hôi trên trán rồi tiến tới thỉnh an, sau đó quay qua ta khom người nói “Nô tài tìm người mãi, Gia nói muốn gặp người, gia đang đợi ở thư phòng ạ”

Ta nghĩ cuối cùng thẩm phán cũng công bố kết quả. Trong lòng liền thấy lo sợ. Không phải sợ anh ta làm gì mình, mà là sợ liên luỵ đến tỷ tỷ.

Thập a ca thấy sắc mặt ta lo âu còn đe “Bây giờ mới biết sợ?”

Thập Tứ a ca không cười nữa, an ủi “Đừng sợ, ta sẽ nói giúp ngươi”.

Ta kinh ngạc nhìn hắn, hắn mỉm cười, bèn nhẹ nhàng nói “Vậy thì cám ơn ngươi.”

Khi chúng ta bước vào, Bát a ca đang ngồi trên bàn viết gì đó. Quay qua Thập a ca , Thập Tứ a ca gật gật đầu, cũng không ngó ngàng gì đến ta, tiếp tục viết. Thập a ca, Thập Tứ a ca đều tìm ghế tự ngồi. Ta đứng ở giữa vẫn không nhúc nhích, cúi đầu nghĩ, lại một người nữa coi ta như người vô hình.

Qua một hồi lâu, Thập a ca, Thập Tứ a ca cũng uống trà xong, Bát a ca mới ngừng bút, nói với thái giám bên người “Đem tấu chương này mang thẳng tới Bộ Lại.” Thái giám vâng lệnh quay đi.

Bát a ca nhấp ngụm trà, nói với Thập a ca cùng Thập Tứ a ca “Các đệ nghĩ thế nào về việc phán xét Thường Thụ chiêu an hải tặc Quảng Đông làm bảo tiêu sáng nay?”

Thập a ca nói to “Còn thấy thế nào? Sao có thể nương tay với bọn hải tặc hoành hành này chứ? Không giết một doạ trăm chỉ khiến bọn chúng càng thêm ngang ngược”

Bát a ca không để ý hắn, chỉ nhìn Thập Tứ a ca. Thập Tứ suy nghĩ rồi nói “Hoàng a mã dù không lên tiếng, nhưng ta nghĩ trong lòng người đã sớm có chủ ý, chỉ sợ là khen ngợi việc làm của Thường thị lang. Hai trăm ba mươi bảy hải tặc này đều dũng mãnh, thiện chiến, đối với hải vực đều nắm rõ như lòng bàn tay, mỗi người đều là hảo hán. Chiêu an bọn họ làm quân binh, vừa tăng cường lực lượng của hải binh, làm cho những hải tặc khác phải kiêng sợ, lại vừa giương cao oai nghi của Đại Thanh ta, chỉ cần là người có bản lĩnh, muốn vì nước phục vụ, Hoàng a mã sẽ cho họ cơ hội”

Bát a ca nghe xong gật đầu, xem ra lời của Thập Tứ a ca hợp với ý nghĩ của anh ta, “Vậy trước mắt ta cứ dâng tấu cầu xin cho họ Thường.”

Bọn họ còn nói thêm một hồi nhưng ta có nghe cũng không vào, chỉ nghĩ, chính trị, âm mưu! Ta vẫn cứ đứng đó, đứng, rồi đứng…

Trời đã tối, một thái giám vào hỏi chuyện chuẩn bị bữa tối.

Bát a ca cười nói “Mải nói chuyện, cũng chẳng để ý thời gian. Đã trễ thế này, các đệ trở về cũng muộn giờ ăn, nếu không có chuyện gì vội, hay cứ ăn ở đây luôn đi”.

Thập a ca, Thập Tứ a ca đều cười đồng ý, thái giám lĩnh ý, rồi quay ra ngoài.

Bát a ca nhìn ta, ngón tay gõ gõ trên bàn, khuôn mặt vẫn đang cười cười.

Trong phòng im ắng chỉ nghe thấy thanh âm cộc cộc phát ra từ trên bàn. Ta vẫn đứng cúi đầu bất động, nhờ có sự huấn luyện quân sự nghiêm khắc năm xưa, ta còn đứng được như thế thêm vài canh giờ nữa.

Bát a ca quay đầu nói với Thập a ca, Thập Tứ a ca “Các đệ đi trước đi, ta ra sau một chút”. Hai người đứng lên, Thập Tứ a ca lập tức đi, Thập a ca còn lắp bắp “Chúng ta cùng đi đi”.

Bát a ca nhìn hắn thật sâu cười nói “Còn không đi đi”. Thập a ca nhìn ta liếc mắt một cái, rồi cũng quay người bước đi.

Bát a ca cho các thái giám lui hết ra ngoài, sau đó đi đến trước người ta, dừng lại.

Chỉ cảm thấy một luồng áp lực vô hình đang ép tới, khiến ta sắp đứng không vững. Cúi đầu nhìn giày của anh ta mà tim cứ loạn nhịp “Bụp bụp”, tâm tư rối bời, lại không rõ mình đang suy nghĩ cái gì.

Thật lâu thật lâu anh ta mới nói “Ngẩng đầu lên đi”.

Ta vạn lần không muốn, có điều chẳng đủ cản đảm không nghe, lại ngoan ngoãn ngẩng đầu lên. Cổ, cằm, miệng… đều bị anh ta xoi mói. Như một hồ nước sâu dù trong vắt cũng không thể nhìn xuống tận đáy, ta rất muốn quay đi chỗ khác, nhưng cũng không biết tại sao không hề động đậy, vẫn mở to mắt nhìn ạnh ta.

Sắc mặt trầm tĩnh, nhìn chằm chằm ta với vẻ nghiên cứu tìm tòi như tìm gì đó từ khuôn mặt ta.

Không biết qua bao lâu, một giây, hay một canh giờ, khoé miệng anh ta bắt đầu cười, sau đó ý cười lan toả trên mặt, cuối cùng ánh mắt cũng cười. Ta thực sự cảm thấy không dừng được nữa, đành ôm ngực lui lại hai bước. Anh ta liền cười to. Ta giờ mới biết hoá ra tiếng cười của anh ta cũng dễ nghe đến vậy. Trái tim như có dòng điện chạy qua, khiến lòng chợt tê dại.

Anh ta chế nhạo “Sự mạnh mẽ tối hôm đó của muội bay đi đâu hết rồi”.

Ta cảm thấy giật mình, không biết nói gì cho phải, đành đứng ngây ra.

Anh ta cười vài tiếng, rồi cất bước ra ngoài, ra đến cửa liền quay lại hỏi ta “Muội vẫn còn muốn đứng đây sao?”

Ta vừa nghe, vội xoay người ra theo. Anh ta sai thái giám đưa ta quay về chỗ tỷ tỷ rồi bỏ đi.

Đứng đã lâu, chân có chút tê cứng, ta bước từng bước chậm chạp đằng sau thái giám dẫn đường. Vừa đi vừa cân nhắc, Bát a ca làm vậy là cái ý tứ gì, như vậy là xong rồi sao? Đang đi, thái giám bỗng dừng lại cúi đầu thỉnh an “Thập a ca cát tường, Thập Tứ a ca cát tường.”

Thập a ca thấy mặt ta xịu xuống, vội hỏi “Sao rồi”.

Ta cắn môi, muốn nói lại thôi, muốn nói lại thôi, mấy lần như vậy cuối cùng cũng không nói được điều gì.

Thập a ca nắm lấy tay ta, nói “Đi, chúng ta đi tìm Bát ca”.

Ta rút tay ra, xa xăm liếc nhìn hắn, sau đó chuyển hướng nhìn về đằng trước, vẻ mặt vạn phần đau khổ, sau đó chậm rãi lắc lắc đầu.

“Ha ha ha…”

Thập Tứ a ca tóm ngang lưng, ôm bụng cười to, kêu lên “Trời ạ”.

Thập a ca bị tiếng cười của hắn làm cho giật mình, giận dữ nhìn Thập Tứ a ca .

“Phù..” ta cũng cười lên.

Thập a ca nhìn ta, rồi lại nhìn Thập Tứ, hiểu ra rằng hắn bị ta đùa, đột nhiên vung tay áo xoay người đi, tức giận nói “Ta đúng là thừa hơi mà”.

Ta cùng Thập Tứ vội đuổi theo ngăn hắn.

Ta ngừng cười, nhẹ nhàng nói “Lần sau ta không dám nữa,huynh tha thứ cho ta lần này đi mà”.

Thập Tứ a ca cũng phải năn nỉ, hắn mới nguôi giận.

Ta quay đầu nhìn chằm chằm Thập Tứ, hỏi “Là ai nói sẽ nói giúp cho ta”.

Thập Tứ cười nói “Bát a ca vốn nổi tiếng là người quân tử hiền hậu, đối nhân xử thế luôn nho nhã lễ độ. Nếu khi ngươi đi vào, huynh ấy đối với ngươi tất cả đều bình thường, ta mới nghĩ tới cầu xin giúp ngươi.” Dừng lại một chút, nói tiếp “Sau rồi, nhìn ngươi đứng ngày càng lâu, ta nghĩ, chuyện này cũng chẳng cần giúp ngươi nữa.”

Ta nghe xong không nói gì, Thập a ca lại trách “Vậy sao ngươi không nói cho ta”

Thập Tứ cười “Chờ xem diễn trò”.

Thập a ca cả giận “Được lắm, Thập Tứ, ngươi…”

Thập Tứ cướp lời “Người cũng đã nhìn, tâm cũng an, đi ăn cơm thôi. Bằng không Bát ca thực sự giận đó.”

“Ta cũng đói bụng rồi, ta đi về đây.” Ta nói. Mới vừa đi được hai bước, nghĩ một chút, liền quay lại hỏi bọn họ “Thái độ của phía bên phủ a phụ Quách Lạc La như thế nào”.

Thập a ca vừa muốn nói, Thập Tứ liền chặn lại “Dù sao chuyện cũng đến đây là xong rồi, ngươi đứng vẫn chưa đủ sao, mau trở về bảo nha hoàn xoa bóp chân cho đi”

Trở về phòng, tỷ tỷ nhìn ta bước vào, vẫn không biểu hiện gì, chỉ quay sang nha hoàn sai bảo “Bảo phòng bếp mang đồ ăn nóng lên đi”.

Nha đầu nói dạ, rồi đi xuống, chốc lát, lại tiến vào cười đáp”Mới ra cửa liền gặp Tiểu Tứ Tử, hắn mang tới một thùng đựng đồ ăn, nói là đưa tới cho tiểu thư, cho nên nô tỳ quay lại hỏi có cần bảo nhà bếp làm nóng đồ ăn nữa không ạ?”

Tỷ tỷ nhìn mặt thái giám, nói “Không cần, đồ ăn trong thùng chắc vẫn nóng”

Nha hoàn xoay người nhận đồ ăn, hầu hạ ta dùng cơm.

Đứng hai canh giờ, sớm đã đói mềm, ta liền ăn thật nhiều.

Tỷ tỷ ngồi trên tháp thượng, chăm chăm nhìn ta, vẻ mặt có chút đăm chiêu. Chờ ta ăn xong, tỷ tỷ thờ ơ nói “Tắm rửa rồi sớm nghỉ đi”.

Ta thở dại, nàng vẫn chưa hết giận, nhưng chẳng biết làm sao, đành quay về phòng nghỉ tạm.

>>> Đọc tiếp Bộ bộ kinh tâm Phần I – Chương 4

Rate this post
Bài viết cùng chuyên mục:
Loading...

Bình luận