Bộ bộ kinh tâm Phần I – Chương 4

Bộ bộ kinh tâm Phần I – Chương 3

Cùng doc truyen ngan đọc tiếp tiểu thuyết bộ bộ kinh vân !

Một ngày rồi lại một ngày qua đi, ta bắt đầu thấy cuộc sống hết sức buồn chán, đi tới đi lui cũng chẳng có việc gì làm, tỷ tỷ thì vẫn lạnh lùng thản nhiên. Những nơi có thể đi trong phủ Bối Lạc ta cũng lượn tới vô số lần. Ta lại càng nhớ cuộc sống xa hoa truỵ lạc, chơi bời trác táng ở Thâm Quyến, những việc mà ở đây chỉ có đàn ông mới có thể hưởng thụ.

Ta cảm thấy buồn chán vô cùng , ngồi trên tảng đá, nhìn về phía hồ thở dài:

“Ai!”…

“Ai!”…

“Ai!”…

Chợt nghe thấy tiếng Thập Tứ a ca từ phía sau “Đệ thắng rồi”,

Quay đầu liền thấy Cửu, Thập, Thập Tứ a ca đang đứng đằng sau, ta vội đứng dậy thỉnh an. Thập a ca lớn tiếng nói “Ngươi có chuyện gì mà than thở mãi không dứt. Mấy tiếng than của ngươi làm ta mất không hai mươi lượng bạc”

Cửu a ca lại thêm vào “Còn cả hai mươi lượng của ta nữa”.

Ta hoang mang nhìn Thập Tứ a ca đang cười toe toét. Hắn cười nói: “Chúng ta đánh cược xem ngươi đến cùng có thể than bao nhiêu tiếng. Cửu ca cược ngươi than không quá hai mươi tiếng, Thập ca đoán ngươi than dưới bốn mươi tiếng, còn ta cược ngươi vượt quá bốn mươi.”

Ta nghĩ một chút rồi hỏi “Ta có thể than nhiều như vậy sao?”

Ba người ba miệng một lời: “Sao lại không thể”.

Ta bĩu môi, không nói gì.

Thập a ca hỏi “Ngươi thở dài cái gì chứ?”.

Ta vừa định trả lời, Thập Tứ đã chen vào “Đừng nói vội, chúng ta lại đánh cược tiếp đi”

Ta cười nói “Đánh bạc thành nghiện”

Thập Tứ thúc giục “Cửu a ca đoán trước đi”

Cửu a ca khoát tay nói “Ta đoán không được, hai đệ đoán đi”.

Thập a ca cẩn thận nhìn mặt ta rồi nói “Nhàm chán”

Thập Tứ cười nói “Xem ra hôm nay chỉ có thể kiếm bốn mươi lượng, đệ cũng đoán là nhàm chán”.

Ta phụng phịu lắc đầu nói “Không phải nhàm chán”.

Hai người đều là sửng sốt nghi hoặc nhìn ta, Thập a ca hỏi “Vậy là gì?”

Ta nghiêm túc nói “Là rất, rất, rất nhàm chán” Nói xong, trong một lúc, cả bốn đều cười.

Thập Tứ nói “Đừng buồn nữa, sắp đến Tết Trung Thu, trong cung sẽ tổ chức yến hội”

Ta cũng quên tính ngày, nói “Vậy mà sắp đến Trung Thu rồi”, lại hỏi “Các huynh định đi gặp Bối Lạc gia sao?”

Thập a ca đáp “Ừ, có điều Diêu thị lang đang ở thư phòng, ta không muốn gặp lão ta, cho nên đi dạo trong vườn một lúc.”

Ta nói “Ta muốn đi thỉnh an Bối Lạc gia cùng các huynh được không?”

Thập Tứ nhíu mày nói “Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo”. Ta trừng mắt nhìn hắn không nói lời nào.

Lúc vào trong phòng, Bát a ca nhìn thấy ta đi cùng ba vị a ca cũng không có biểu hiện gì đặc biệt, chỉ mỉm cười cho ta ngồi.

Ta nở nụ cười, nói “Việc của muội rất nhanh, không cần phải ngồi đâu ạ, nói xong muội đi liền”.

Anh ta tựa về sau ghế, tiện tay chơi đùa khối ngọc ban chỉ, khoé miệng nhếch lên “Chuyện của muội ta không giúp được đâu, ai gây ra thì người ấy phải tự giải quyết thôi[ii]”.

Ta sửng sốt một chút, chán nản cúi người, nói “Nhược Hi cáo lui” .

Anh ta cười cười “Đi đi”.

Ta xoay người bước ra thư phòng, vừa đi vừa nghĩ, cứu binh không đến, xem ra buộc phải tự lực cánh sinh thôi.

Khi về phòng, tỷ tỷ vẫn đang ở phật đường niệm kinh. Ta đi đi lại lại trong phòng một hồi, vừa nghĩ xem nên nói cái gì. Đang nghĩ thì tỷ tỷ bước vào, không để ý ta đang lượn vòng vòng, đi thẳng về phía giường nghỉ.

Ta cũng đi qua ngồi theo. Một lúc thật lâu, mới khẽ nói “Lúc ngạch nương mất thì muội vừa mới ra đời. Từ nhỏ đến lớn, chỉ thấy a mã nói muội là ‘sao gây hoạ’, dì lại chán ghét muội bướng bỉnh, các huynh muội khác dù có tốt thì cũng là không phải cùng mẹ sinh ra. Chỉ có tỷ tỷ với muội là cùng một mẹ, người cũng luôn thương yêu muội. Muội có làm sai chuyện gì, mặc kệ là tỷ tỷ đánh cũng được, chửi cũng tốt, muội đều nghe. Nhưng tỷ tỷ không thèm để ý đến muội, muội…” Lúc nói, vừa nghĩ đến việc đời này không còn gặp lại được cha mẹ, vừa vì thực sự bị tỷ tỷ lạnh nhạt mấy ngày nay, nước mắt liền trào ra, nói không nên lời. Tỷ tỷ nghe thế, nước mắt cũng rơi xuống, đứng dậy ôm ta. Hai người ôm nhau khóc một hồi, sau Xảo Tuệ cùng Đông Vân tới khuyên mới dừng nước mắt.

Tỷ tỷ dùng khăn lau lau mắt rồi ta nói “Muội về sau phải bỏ cái tính dữ dằn nông nổi đi, nếu không cái mạng nhỏ của mình bị làm sao cũng không biết.” Một lúc lại nói tiếp “Muội tưởng đánh Minh Ngọc cách cách dễ lắm sao? Lần này nếu không phải Bối Lạc gia thay muội chuộc lỗi, đừng nói đến đích phúc tấn, phủ a phụ cũng nhất định không tha muội” Nhìn dáng vẻ buồn bã của tỷ tỷ , ta nghe xong chỉ biết gật đầu đáp ứng.

Từ ngày hai chị em ngồi ôm nhau khóc, tỷ tỷ không còn giận ta nữa, lại ôn nhu săn sóc ta như ngày xưa. Sắp đến Tết Trung Thu, phúc tấn đang mang thai nên không tiện lo liệu việc trong phủ vì vậy mọi việc chuẩn bị đều là tỷ tỷ gánh vác, mỗi ngày đều hết sức bận bịu.

Trong lòng không còn vướng mắc, tâm tình ta cũng trở nên tốt hơn, dù rằng vẫn là một người vô công rỗi việc. Chuyện khiến ta vui nhất đó là sau lần ta cùng Thập a ca và Thập Tứ a ca kêu nhàm chán, bọn họ thỉnh thoảng lại cho đem tới mấy thứ đồ chơi để ta giải sầu, cũng giúp ta không ít, lại còn khiến ta ngồi đoán xem lần sau sẽ cho mang đến vật gì. Nha hoàn trong phòng mỗi lần như thế cũng cực kỳ hứng thú, cười đùa không dứt.

Chớp mắt đã đến Trung Thu, không khí vui mừng ngập tràn trong phủ. Bởi vì muốn vào cung dự tiệc, những hôm trước ngày nào ta cũng phải nghe tỷ tỷ giảng dạy quy củ. Nơi nào là nhà vệ sinh, nơi nào là chỗ ngồi dự tiệc, nơi nào nhận quà tặng, nơi nào khai yến, nơi nào ra về, nói đến mòn tai, sợ ta hôm đó cư xử không đúng phép tắc.

Sau khi ăn trưa xong, Bối Lạc gia, tỷ tỷ đều đã chuẩn bị xong, ta cũng ở tư thế sẵn sàng, cả ba bước lên kiệu, hướng về Tử Cấm Thành.

Bởi vì ở đại học, lúc học môn ‘Họa sử thư pháp’, Cố Cung thường xuyên có triển lãm tranh, vì vậy ta cũng rất hay tới, có điều chỉ được đi tới mấy nơi lân cận Hội Họa Quán. Cố Cung quá lớn, ta chưa từng dạo hết bên trong. Hôm nay được ngắm nhìn cung điện này ở lúc rực rỡ nhất, nói không kích động là nói xạo.

Qua mỗi cửa đều có một đống lễ, một loạt thủ vệ xếp hàng, ta cũng dần bị choáng váng, tinh thần khẩn trương cao độ, sợ mình sẽ đi sai bước nhầm, căn bản cũng không nhìn được quanh cảnh xung quanh. Lúc này mới thầm cảm thấy may mắn, tỷ tỷ đã dạy dỗ thật chu đáo.

Vất vả ngồi vào chỗ của mình, cảm thấy chân như sắp nhũn ra. Bình tĩnh lại mới có tâm trí đánh giá xung quanh: Đèn giăng khắp chốn sáng như ban ngày, ánh bạc lấp lóa hắt tới từ châu báu nơi nơi, mùi hương long đàn nhẹ bay, …

Âm thầm thở dài, khung cảnh xa hoa này của hoàng gia, phim truyền hình cũng khó có thể miêu tả được.

Các vị phi tần, a ca, phúc tấn, cách cách dần dần đến đông đủ, tự ngồi vào chỗ của mình. Đợi một hồi, thấy một đoàn thái giám bước nhanh đến, đầu đều hướng về một phía, hô “Hoàng Thượng giá lâm”. Mọi người đều đứng dậy, chờ thêm một lúc mới thấy một người bước tới, dáng người trung bình, thân mặc hoàng bào, mạo sức mỹ ngọc, một người đàn ông trung niên vẻ mặt vui vẻ chậm rãi đi tới.

Mọi người đều lập tức quỳ rạp xuống. Ta thầm nghĩ, đây chính là thiên cổ nhất đế – Khang Hi!

Mặc dù toàn thể đều đang quỳ xuống, mà một tiếng thở mạnh cũng không có. Đợi Khang Hi ngồi vào chỗ của mình, thái giám ở bên mới hô to “Đứng lên”. Lúc này mọi người mới nhao nhao đứng dậy.

Khang Hi cười nhìn người bên dưới một vòng “Đều ngồi đi. Khó có dịp gặp mặt, mọi người cứ thoải mái một chút. Mọi người đồng thanh “Vâng ạ” rồi ngồi xuống.

Nói thì nói vậy, ta nhìn mọi người cũng chẳng ai dám tự tiện sai lễ. Thở dài nghĩ, phải chăng đây là uy nghiêm của thiên tử trong truyền thuyết.

Qua ba lượt rượu, không khí mới có phần sôi động lên một chút.

Các tiểu a ca bắt đầu đứng dậy bày trò, nhao nhao nâng chén. Trong đó tiếng của Thập a ca là vang dội chói tai nhất. Thái Tử gia, Tứ a ca, Bát a ca cũng ngồi vừa uống rượu vừa bàn luận.

Ta đang đưa mắt nhìn xung quanh đột nhiên gặp phải ánh mắt nhìn tới của Minh Ngọc cách cách, ánh mắt hận thù nhìn ta. Ta nhìn nàng lập tức cười tươi một cái, vô cùng dễ nhìn, cho ngươi tức chết! Nàng lại càng thêm hận ý nhìn tới, có điều đột nhiên lúc đó, như nhớ ra chuyện gì, nhếch miệng, cũng cười quyến rũ nhìn ta, sau đó nghiêng đầu. Ta lập tức cảm thấy sởn gai ốc, toàn thân run run. Thầm thở dài, tâm địa phụ nữ đúng là nham hiểm đáng sợ nhất.

Vui chơi giải trí, ăn ăn uống uống, cười cười nhìn quanh, mặc dù không có người để ý đến ta, nhưng ta cũng tự thấy rất vui vẻ. May mắn được tham gia yến tiệc thế này, sao lại có thể vô tình mà không hưởng thụ chứ.

Ta đang cúi đầu cười, đột nhiên tất cả trở nên rất an tĩnh, ngẩng đầu thấy tất cả mọi người như đang nhìn ta, rồi đột nhiên có thái giám đứng lên nói “Mã Nhi Thái Nhược Hi tiến lên yết kiến”

Ta giật mình, nhất thời mới có phản ứng trở lại. Sau đó vội đứng dậy, tiến ra, quỳ xuống. Cúi đầu nói vang “Hoàng Thượng cát tường!”

Khang Hi nói” Đứng dậy nói đi”.

Ta vừa đứng dậy, vừa nghĩ, có chuyện gì vậy nhỉ? Khang Hi cười nói “Đây là “Liều mạng Thập Tam muội” sao?”

Một phi tử ngồi bên hòa cười theo “Thật không nghĩ lại có thể là một cô nương nũng nịu như vậy”.

Mọi ánh mắt cứ đổ dồn về ta, làm ta cảm thấy vô cùng căng thẳng. Khang Hi cười hỏi “Ngươi thấy trẫm rất căng thẳng sao?”

Ta thấy nếu cứ không nói gì cũng không được, đành đáp “Vâng ạ”.

Khang Hi cảm thấy có chút thú vị, hỏi tiếp “Tại sao?”

Ta nghĩ một hồi, nói “Lần đầu được diện kiến thiên nhan, cảm thấy người uy nghiêm vô cùng nên có phần hồi hộp”.

Khang Hi ừ một tiếng, lại hỏi “Ngươi thấy ta thật uy nghiêm sao?”

Ta than thầm, trời ạ, cũng không để yên cho ta sao, rồi cân nhắc cẩn thận xem nên trả lời thế nào, chỉ cần trả lời sai một bước chỉ sợ mình cũng xong luôn.

Khang Hi nhìn ta không trả lời ngay, lại cười hỏi “Ngươi sợ trẫm à?”

Ta nghĩ chỉ có bạo quân mới hy vọng mỗi người đều sợ hắn,các vị minh quân từ xưa đều mong mọi người phục mình, không dám chần chừ, vội nói: “Không phải, Hoàng Thượng là một đời thánh quân, thần tại sao lại phải sợ người chứ? Chỉ là nô tỳ là lần đầu tiên tiến cung, cảm thấy không khí có phần uy nghiêm, nên hơi căng thẳng thôi ạ”.

Khang Hi cười hỏi “Một đời thánh quân? Sao ngươi lại cho rằng trẫm là một đời thánh quân?”

Ta có phần ngây ra. Vì sao á? Vì lịch sử nói lại như vậy. Có điều lại không thể rập khuôn tám tuổi đăng cơ, bắt Ngao Bái, bình tam phiên, thu Đài Loan, bình định loạn Cát Nhĩ Đan…bởi vì đó là những lời mà Khang Hi về già tự viết về mình, ta không nên cướp lời kịch ông ta soạn. Đành phải ra sức cân nhắc, đầu óc biến chuyển vài vòng, tự nhiên lại nhớ tới mấy câu từ ‘Thẩm Viên Xuân – Tuyết'[iii] trong sách giáo khoa hồi trung học, cảm thấy vô cùng hợp cảnh, không thể suy nghĩ nhiều hơn nữa, tính mạng là quan trọng, đành cao giọng nói:

“Tích Tần Hoàng Hán Võ, lược thâu văn thải

Đường Tông Tống Tổ sảo tốn phong tao

Nhất đại thiên kiêu, Thành Cát Tư Hãn chích thức loan cung xạ đại điêu

Câu vãng hĩ, sổ phong lưu nhân vật, hoàn khán kim triều.”[iv]

Khang Hi nghe xong, gật gật đầu cười nói “Luôn nghe những lời về Nghiêu Thuấn Vũ Canh, nhưng lời hôm nay lại thật mới mẻ!”

Ta thầm thán, sao lại quên mất những vị Nghiêu Thuấn này chứ. Có điều hiện tại hiệu quả lại rất tốt, vỗ mông ngựa[v] cũng không bị hụt.

Khang Hi nói “Xem ra ngươi hiện tại cũng không chỉ là một vị “‘Liều mạng’, lại quay sang nói với thái giám ở bên “Thưởng!”

Ta lập tức quỳ rạp xuống tạ ơn, lĩnh thưởng xong mới quay lại chỗ ngồi. Ngồi về chỗ mới nhận thấy tay mình toàn là mồ hôi. Ngẩng đầu nhìn phát hiện Thái Tử gia cùng Tứ a ca đang cẩn thận đánh giá ta, lại vội cúi đầu xuống.

Làm trò một hồi, Khang Hi tâm tình cũng coi như tốt, các vị phi tần cũng bắt đầu rộn ràng trò chuyện.

Các vị a ca cũng sôi nổi tiến tới mừng rượu Khang Hi.

Cửu a ca chúc xong, tới lượt Thập a ca đi tới, bưng rượu nói: “Hoàng a mã, những lời cát tương các ca ca đã nói hết rồi, ta không có nói được hay hơn, chỉ cung chúc Hoàng a mã thân thể an khang.” Nói xong liển ngẩng cổ uống rượu.

Khang Hi lắc lăc đầu nói “Không nhớ được văn vẻ hoa mỹ, chỉ biết nói mỗi tục ngữ”.

Một vị phi tử dung mạo kiều diễm ngồi bên Khang Hi cười nói: “Tuy là tục ngữ, nhưng đều là chân tình.”

Khang Hi gật gật đầu, nhìn Thập a ca một chút rồi nói: “Đã mười bảy rồi đấy.”

Nàng kia lại cười: “Cửu a ca lúc trước cũng lập phúc tấn năm mười bảy tuổi, Thập a ca cũng nên như vậy đi.”

Nàng vừa dứt lời, các vị a ca đều dừng lại chú ý nghe, Thập a ca cúi đầu, bộ dạng đầy suy tư.

Khang Hi cười “Cũng đến lúc rồi.”

[su_posts id=”2865″ posts_per_page=”0″ tax_term=”21″ tax_operator=”0″ order=”desc”]

Nàng lại cười theo: “Hôm trước Tĩnh cách cách cũng nói với với nô tỳ, tiểu nữ Minh Ngọc cũng đã tới tuổi dựng vợ gả chồng, muốn nô tỳ giúp nàng tìm một người thích hợp. Nô tỳ thấy cũng rất xứng đôi với Thập a ca nha.”

Thập a ca nghe xong như vậy, đột nhiên ngẩng đầu nhìn Khang Hi, vẻ mặt căng thẳng. Khang Hi gật gật đầu nói: “Rất hợp”.

Khang Hi suy nghĩ một lúc, nhìn Thập a ca nói: “Vậy lập Quách Lạc La Minh Ngọc làm phúc tấn của con đi!”

Mặt của Thập a ca đã sớm đỏ lên, vội vàng cao giọng nói: “Hoàng a mã, nhi thần hãy còn nhỏ…”

Còn chưa kịp nói xong, Khang Hi đã ngắt lời: “Mười bảy mà còn nhỏ?”

Thập a ca cuống đến mức đầu cứ không ngừng đảo, rồi vội nói “Tứ ca, Bát ca đều là lập trắc phúc tấn trước, nếu vậy, cũng lập trắc phúc tấn cho con trước đi!”

Khang Hi xịu mặt nói “Nói càn! Minh Ngọc làm phúc tấn của ngươi ngươi còn cho là không xứng hay sao?”

Thập a ca gấp đến mức không biết nói gì để đáp lời, vội quỳ rạp xuống đất nói: “Nhi thần không phải ý tứ này! Nhi thần, chính là … nhi thần chỉ là nghĩ…”

Nói chưa dứt, Bát a ca đã đứng dậy, mỉm cười, thái độ ung dung chậm rãi nói: “Hoàng a mã, nhi thần nghĩ là Thập đệ có cảm giác quá bất ngờ, nhất thời chưa thích ứng được. Chờ tới lúc bình tĩnh, chỉ sợ vui mừng con không hết đó ạ”

Thập a ca đột nhiên quay đầu trừng mắt nhìn Bát a ca, mặt có phần tím lại, vài phần nóng ruột, vài phần giận dữ, vài ohần đau, thêm cả vài phần cầu xin.

Bát a ca cũng nhìn lại hắn, khoé miệng vẫn cười lên: “Thập đệ còn không mau tạ ơn đi!”

Thập a ca nhìn chằm chằm Bát a ca, thấy hắn vẫn là bộ dạng tao nhã, ánh mắt u ám nặng nề, không thể rõ bên trong đang nghĩ cái gì.

Cuối cùng, vẻ mặt cầu xin, đau lòng, phẫn nộ của Thập a ca – tất cả đều biến mất, chỉ còn lại sắc mặt hờ hững. Hắn chậm rãi quay đầu, quỳ rạp xuống đất, từ từ, nặng nề mà dập đầu lạy ba cái, có thể nghe rõ thanh âm đầu chạm vào đất, cao giọng nói: “Nhi thần tạ ơn Hoàng a mã!”.

Bát a ca cũng chậm rãi ngồi xuống.

Ta cảm thấy ba tiếng dập đầu kia dường như đang đập vào trong lòng mình. Một tiếng, một tiếng, lại một tiếng, nặng nề đè xuống, ép ta không thể thở nổi. Sớm biết rằng hôn nhân ở cổ đại là nghe theo cha mẹ, cá nhân khó có quyền tự chủ của mình, nhưng là thực sự chứng kiến một màn này, mới cảm giác được sự tàn khốc của nó.

Ta phẫn nộ nhìn chằm chằm Minh Ngọc, nàng cũng nhìn lại ta, trên mặt có một chút bi thương, một chút đắc ý, một chút không cam lòng, còn cả một chút phẫn hận. Sau đó, bi thương, đắc ý, không cam lòng, phẫn hận cũng đều tan đi, từ từ chuyển thành một nụ cười quyến rũ. Trong ánh mắt phẫn nộ của ta, nàng dần dần đứng dậy, dáng vẻ đoan trang tiến lên tạ ơn. Nhìn bóng nàng cùng Thập a ca song song quỳ xuống, ta chỉ muốn hét lên: Vì sao? Vì sao? Vì sao chứ? Hắn không phải a ca sao? Hắn không phải có được thân phận tôn quý nhất sao?Tại sao chính thân phận tôn quý nhất ấy lại tước đoạt đi thứ trân quý nhất của hắn – tự do!

Nhớ tới tỷ tỷ, lại nhìn đến một màn trước mắt, còn cả ngày tuyển tú đang tới gần. Chẳng lẽ đây đều là vận mệnh của những người ở trong Tử Cấm Thành sao? Sợ hãi trong người đều bừng dậy, ta lại sẽ bị gả cho ai? Nhìn đến người phi tử ngồi cạnh Khang Hi với tuổi tác đáng làm con gái ông ta, nhìn trên yến hội mỗi một gương mặt xa lạ lại dối trá, toàn thân ta đã muốn run lên, trong đầu không thể khống chế suy nghĩ đến chính mình sẽ làm tiểu thiếp cho ông lão này, hay là làm vợ cả của chàng trai kia.

Ta không biết sau đó xảy ra chuyện gì, cũng không biết chính mình ra cung như thế nào. Chỉ loáng thoáng khi kiệu vừa dừng trước cửa phủ, ta liền vọt ra, chạy vào đại môn, phía sau đều kêu lên sợ hãi.

Ta cứ chạy, nhanh chóng mà chạy, liều mạng mà chạy, dùng sức lực của toàn thân mà chạy về phía trước. Ta cảm thấy phải tìm được một chỗ mà trốn đi, bằng không ta cũng chẳng hiểu tại sao mà đã được gả cho ai đó rồi.

Nha hoàn, nô tài đều ở phía sau đuổi theo, tỷ tỷ cũng vừa chạy vừa gọi “Nhược Hi, Nhược Hi…”

Bát a ca bước nhanh tới, vừa sai thị vệ đi tới tóm ta lại. Một thị vệ nhảy ra trước mặt ngăn ta lại, ta nghĩ nghiêng người qua định chay tiếp thì anh ta liền tóm chặt lấy ta. Ta liều mạng giãy dụa, thầm nghĩ thoát ra khỏi anh ta, nhanh tìm một chỗ mà trốn đi.

Vừa lúc nghe thấy tiếng Bát a ca từ xa truyền tới: “Đánh ngất nàng!”

Gáy ta chợt đau nhói, rồi sau đó không biết gì nữa.
____________________________________________________________________________
[i] Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo: Không có chuyện gì mà xun xoe, không phải kẻ gian thì cũng là kẻ trộm

[ii] Nguyên văn: ‘Giải linh hoàn nhu hệ linh nhân’ – gỡ chuông phải do kẻ treo chuông

[iii] Một bài thơ của Mao Trạch Đông

[iv]Dịch nghĩa: Tiếc thay Tần Thủy Hoàng, Hán Vũ Đế còn thiếu phong thái văn vẻ, Đường Thái Tông, Tống Thái Tổ chưa đủ phong nhã thanh tao. Con trời kiêu ngạo một thuở, Thành Cát Tư Hãn cũng chỉ biết giương cung loan bắn chim điêu lớn. (Họ) đều đã qua hết rồi, muốn tính nhân vật phong lưu, hãy nhìn ngày nay.

[v] Nguyên văn: ‘mã thí’ – nịnh hót

Từ sau hôm Trung Thu, ta trở nên ít nói hơn. Xảo Tuệ và Đông Vân mang hết bản lĩnh trong người ra trổ tài, cũng không lay chuyển được, mỗi ngày ta nếu không ngồi trên bàn tập viết chữ, thì cũng ngồi một chỗ ngẩn ngơ.

Lần đầu tiên ta ngồi nghiêm túc suy nghĩ tới cuộc sống ở cổ đại này của ta, nghiêm túc suy nghĩ đến vận mệnh bản thân. Ta không ngừng tự hỏi bản thân, chẳng lẽ chỉ có thể chờ mọi việc được sắp xếp sao?

Đám nha hoàn và nô tài trong phủ đều dùng ánh mắt quái dị len lén đánh giá ta, ta biết tất cả mọi người đều bàn tán, nghĩ ta vì chuyện của Thập a ca mà nổi điên, nhưng mà ta chẳng quan tâm tới chuyện này.

Tỷ tỷ vẫn ôn nhu như thế, có điều càng thêm lặng lẽ, ưu thương nhìn ta. Ta ngày càng gầy đi, nàng cũng ngày một gầy.

Có lúc nghe thấy Xảo Tuệ nhỏ giọng nói: “Chủ tử, người khuyên tiểu thư đi.”

Tỷ tỷ nhẹ giọng: “Khuyên cũng chẳng được, đến lúc, muội ấy sẽ tự hiểu thôi, phải chấp nhận số phận!” Ta nghĩ, không, sẽ không đâu, ta vĩnh viễn sẽ không hiểu rõ. Số phận là của ta tại sao lại chỉ do một câu nói của người khác quyết định? Từ nhỏ đến lớn, ta chỉ biết, cố gắng hôm nay – kết quả ngày mai. “Hôm nay hoa, ngày mai quả” là lời răn của ta. Ta không thể tiếp nhận được chuyện vận mệnh của mình sẽ do mấy câu nói của người khác. Ta không thể, không thể! Ta hận ông trời, tại sao người lại đưa ta đến đây? Nếu ban đầu ta vốn được sinh ra ở nơi này, như vậy ta có thể dễ dàng chấp nhận được, nhưng ta lại đã sống ở hiện đại được 25 năm rồi, được giáo dục rằng số phận là do bản thân nắm giữ, hiện tại lại đột nhiên nói cho ta biết, tất cả đều đã định, chỉ có thể chấp nhận mà thôi! Ta không thể đón nhận nổi!

Đã vào cuối thu, lá cây rụng lả tả trong vườn, ta thường đứng dưới tàng cây, ngắm những chiếc lá vương theo gió bay. Mỗi một phiến lá trong gió như thể một vũ công, nhẹ bay lên trên, khẽ vờn xuống dưới, lượn sang trái, uốn sang phải, rồi đột nhiên xoay tròn, thấp thoáng trên sâu khấu là cái eo thon nhỏ của người con gái ấy, quyến rũ vô cùng, nhưng cuối cùng cũng không thể chống lại sức hút của trái đất, chậm rãi rơi xuống, mang theo nhớ nhung khôn nguôi với cơn gió.

Bát a ca và Thập Tứ a ca đứng bên cạnh, cùng ta ngắm một hồi ‘vũ đạo lá rơi’.

Ta nhẹ nhàng nói: “Chúng nó đều mang theo đau buồn, không muốn rơi xuống, nhưng cuối cùng vẫn chẳng thể chống lại số mệnh ‘phải rơi'”

Thập Tứ a ca nhẹ nhàng nói: “Ngươi bây giờ đang trong tình trạng ‘Cảm thời hoa tiên lệ, hận biệt điểu kinh tâm’, đợi mấy ngày nữa tâm tình tốt lên, ngươi sẽ không nghĩ thế nữa.”

Ta không nói gì, chỉ tiếp tục nhìn những chiếc lá vờn trong gió.

Thập Tứ a ca đợi một hồi, hỏi “Nhược Hi ngươi thật sự rất thích Thập ca phải không?”

Ta tiện tay nắm lấy một mảnh hoàng diệp bay qua trước mắt, nói: “Đúng vậy! Ta rất thích huynh ấy. Huynh ấy trong sáng, thẳng thắn, hồn nhiên, hoạt bát, có thể làm cho ta vui vẻ. Quan trọng nhất là huynh ấy đối xử rất tốt với ta.” Ta đem chiếc lá trong tay thả theo chiều gió, nhìn nó tiếp tục dập dờn trên không, tiếp tục nói: “Có điều ta thích huynh ấy khác với việc thích trong suy nghĩ của các người, huynh ấy chỉ là bạn tốt của ta thôi”.

Thập Tứ a ca kinh ngạc hỏi “Vậy người vì sao lại khó chịu với hôn sự của Thập ca? Người ta đều nói ‘Thập Tam muội vì hôn sự của Thập a ca mà giận điên lên’.”

Ta xoay người nhìn hắn nói: “Ta khó chịu không phải vì hôn sự của huynh ấy, ta khó chịu vì hôn sự đó là do bị ép buộc, huynh ấy cũng không muốn thế.” Hít vào một hơi, ta nói tiếp: “Ta khó chịu vì tại sao số phận của mình lại do người ta áp đặt, tại sao lại không phải tự mình nắm giữ chứ?”

Vừa dứt lời khuôn mặt Thập Tứ a ca như bị đông cứng, trừng mắt nhìn ta. Bát a ca nhìn ta chằm chằm. nghiêm mặt lạnh lùng, rồi nói “Những lời đại nghịch bất đạo này, lần sau không được phép nói nữa!”

Ta nhếch miệng, cười lạnh một tiếng, nghiêng đầu quay đi. Anh ta tiến đến gần, nắm chặt cằm của ta hướng về anh ta, mắt anh ta nhìn chằm chằm vào mắt ta, lạnh lùng nói “Nghe rõ chưa?”

Ta quay quay đầu né tránh, lại phát hiện anh ta dùng lực quá mạnh, hoàn toàn không có cách nào giãy giụa, không thể làm gì khác là nhìn thẳng vào mắt anh ta.

Anh ta từ từ tăng thêm sức mạnh ở tay, giọng nói lạnh lùng lại vang lên: “Nghe rõ chưa?”

Ta không chịu trả lời, chỉ cảm thấy cằm mình càng lúc càng đau, anh ta giống như muốn bóp chết ta. Thập Tứ a ca kêu lên: “Bát ca!”

Bát a ca không để ý hắn, chỉ hỏi ta: “Đã nghe rõ chưa?”

Ánh mắt anh ta lạnh như băng, ta đành giương mắt oán hận nhìn, không cam lòng mà nói “Nghe thấy rồi!”

Anh ta chăm chú nhìn ta, từ từ thu tay, phất tay áo bỏ đi.

Thập Tứ a ca trầm giọng nói: “Ngươi điên rồi? ‘Người ta’ này là thiên tử Đại Thanh, Bát ca cũng vì tốt cho ngươi!” Nói xong liền xoay người đuổi theo Bát a ca.

Ta vẫn cứ đứng ngây ngốc trong mưa lá một lúc, mãi khi nó đọng lại thành một hình ảnh trong gió.

Mãi đến khi Xảo Tuệ tới tìm ta, nàng nhìn ta, thở dài, nhẹ nhàng đỡ lấy ta “Tiểu thư, nơi này gió lớn, chúng ta đi về thôi”.

Ta chậm rãi bước vô thức theo nàng quay về. Vào nhà, tỷ tỷ nhìn thấy ta, vội tiến lên đỡ, kéo qua tay ta, giật mình nói: “Sao tay lại lạnh đến thế này?” Vừa giúp ta ngồi xuống, vừa sai Xảo Tuệ lấy trà nóng,

Tỷ tỷ xoa xoa hai tay giúp ta, tay nàng thật ấm áp,hơi ấm truyền đến tay ta, sự ấm áp lại từ tay truyền đến tim ta. Ta nhìn gương mặt gầy yếu của tỷ tỷ, rồi cảm thấy đau lòng, vừa thấy ấm áp, vừa thấy tủi thân, không nhịn được liền ôm nàng khóc oà lên.

Tỷ tỷ ôm ta, vừa vỗ vỗ lưng vừa thì thầm: ” Khóc ra là tốt rồi, khóc ra là tốt rồi”.

Khóc cả buổi, cảm thấy họng cũng nghẹn lại, nước mắt ta mới ngừng rơi, chỉ là không muốn đứng dậy, vẫn ngồi ôm chặt tỷ tỷ.

Tỷ tỷ cũng không nói gì, bàn tay vẫn xoa lưng cho ta, qua một hồi lâu, cúi đầu dựa vào trong lòng nàng, ấp úng hỏi: “Bởi vì muội đánh Minh Ngọc cách cách, nàng mới phải gả cho Thập a ca sao?”

Tỷ tỷ nâng ta dậy, lấy khăn tay lau mặt cho ta, nói: “Muội đánh hay không, nàng cũng vẫn phải gả cho Thập a ca.” Nàng khẽ thở dài, “Chúng ta cũng chỉ là con cờ trong tay Hoàng Thượng mà thôi. Muội tưởng Hoàng Thượng nhất thời nảy ra chuyện đó sao, thực ra chẳng qua là quý phi đoán được tâm ý của người, tìm lúc thích hợp,phối hợp cùng Hoàng Thượng thôi.”

Ta nghe xong không nói gì, thầm thở dài, là ta đánh giá bản thân mình quá cao, lại cho rằng Minh Ngọc cách cách nghĩ là ta thích Thập a ca liền muốn đoạt đến để trả thù ta. Có điều như vậy cũng tốt, ta cũng giảm được vài phần áy náy với Thập a ca. Những người trong cung này…! Đột nhiên rùng mình một cái, toàn thân toát ra khí lạnh. Nhớ tới lời nói lúc trước, vội ôm chầm tỷ tỷ, trong lòng vô cùng sợ hãi, không thể tiếp tục nói linh tinh, tuyệt đối không thể, nếu không sẽ hại chết tỷ tỷ.

Lá cây càng lúc rơi càng ít, tâm tình ta cũng dần trở lại bình thường, ít nhất là ngoài mặt. Ta cũng đã có thể cười đùa được hai ba câu với nha hoàn, chỉ là cơm vẫn không ăn được nhiều. Không phải không nghĩ tới chạy khỏi phủ, nếu ta là một nha hoàn, có lẽ chạy trốn cũng không bị quá để ý, mà ta là con gái của tướng quân, em vợ của Bát bối lạc gia, lại là tú nữ đang chờ tuyển. Thiên hạ này là thiên hạ của nhà Ái Tân Giác La, ta có thể chạy đi nơi nào?. Hơn nữa, ta còn có tỷ tỷ, nếu ta thực sự bỏ đi, chỉ sợ nàng không chịu nổi.

Một ngày, ta đang ở trong phòng tập viết chữ thì Xảo Tuệ nói có Thập Tứ a ca tới. Ta dừng bút, ra khỏi phòng, thì thấy Thập Tứ đang ở trong viện.

Ta tiến lên thỉnh an hỏi: “Tại sao không vào phòng?”

Hắn nói “Chúng ta đi dạo một chút đi.”

Ta gật đầu, Xảo Tuệ cầm một chiếc áo choàng gấm màu xanh nhạt có thêu hoa khoác thêm cho ta, lại dặn đừng đứng ở đầu gió, ta đáp ứng rồi đi theo Thập Tứ a ca .

Trên đường đi cả hai đều im lặng, được một lúc, Ta cười nói “Ngươi làm sao vậy? Đi một hồi mà một câu cũng không nói, buồn chết người.”

Thập Tứ cười khan hai tiếng rồi đáp: “Lúc trước dường như có rất nhiều điều muốn nói, mà bây giờ lại không biết nói điều gì.”

Ta đứng nghiêm, nghiêng người nhìn hắn “Ta ổn rồi.”

Hắn dừng lại, nhìn ta “Ngươi thì ổn, nhưng Thập ca vẫn còn…”

Ta không nói chuyện, chỉ nhìn hắn.

Hắn lại thở dài, nói: “Từ sau tiệc Trung Thu, huynh ấy cũng không lên triều, hoàng a mã hỏi mấy lần, Bát ca đều nói là thân thể không khoẻ, nều cứ tiếp tục như vậy hoàng a mã sẽ cho thái y tới khám.”

Ta cúi đầu ngắm giầy của mình, hỏi “Ngươi muốn ta làm cái gì đây?”

Hắn đáp: “Tới gặp rồi khuyên nhủ huynh ấy.”

Ta im lặng một chút, rồi gật đồng đồng ý, “Khi nào thì đi?”

Hắn nói “Ngày mai tan triều ta đến đón người.”

Ta đáp “Được!”

Ta ngồi cùng Thập Tứ trên xe ngựa, trên đường cả hai đều không nói gì.

Lúc ra khỏi cửa cũng không thấy tỷ tỷ hỏi gì, ta nghĩ chắc Bát a ca đã cho người nói qua với nàng. Tới cửa cung, xuống xe ngựa, lại đổi sang ngồi kiệu, đi được nửa buổi kiệu mới ngừng.

Thập Tứ a ca đưa ta vào sân, sau đó dừng lại, chỉ vào cửa phía đối diện, nói: “Ta không vào đâu.”

Ta gật đầu, đang muốn cất bước, hắn lại nói thêm : “Lát nữa ta giữ chân bọn thái giám thị vệ, cố gắng nhanh một chút.”

Ta ừ một tiếng rồi vén rèm đi vào.

Bước vào cửa đã thấy nồng nặc mùi rượu, chỉ là chưa nhìn thấy người. Ta nhìn cổng vòm bên cạnh có bức rèm châu buông xuống liền bước vào đó. Những hạt châu va vào nhau nghe thật êm tai. Thập a ca nằm nghiêng ở trên sạp, không buồn nhìn, quát: “Ta đã nói đừng làm phiền ta, mau cút đi!”

Ta tiến lên hai bước đứng lại nhìn hắn, định nói nhưng chẳng biết nên bắt đầu từ đâu. Hắn mở choàng mắt, vẻ mặt tức giận, nhìn là ta, tức giận lại chuyển sang kinh ngạc, rồi lại thành ảm đạm, chậm rãi ngồi dậy.

Ta bước đến bên bàn ngồi xuống, cầm bầu rượu trên bàn lắc lắc, bên trong còn một chút rượu, lại buông xuống. Im lặng một hồi, ta hỏi: “Huynh định tiếp tục say sưa thế này sao? Say rồi thì sẽ không phải cưới Minh Ngọc cách cách nữa sao?”

Hắn im một lúc, rồi nói: “Ta chỉ là có chút phiền muộn trong long.”

Ta hỏi” Phiền chuyện gì vậy?”

Hắn cúi đầu nhìn xuống, giọng buồn bực: “Muội nói xem ta phiền chuyện gì?”

Ta đã không còn bối rối như lúc mới bước vào, lúc này lại càng bình tĩnh: “Thứ nhất phiền vì huynh không thích Minh Ngọc cách cách, không muốn kết hôn với nàng. Thứ hai là vì huynh có cảm tình với ta lại không thể lấy ta.” Hắn đứng lên đi đến ngồi bên cạnh, cầm chén rượu xoay xoay, qua một lúc, thấp giọng hỏi: “Muội chịu làm trắc phúc tấn của ta sao?”

Ta nhất thời sửng sốt, không ngờ đến hắn sẽ hỏi điều này. Đã quên mất ở cổ đại năm thê bảy thiếp là chuyện thường tình.

Hắn ngẩng đầu, nhìn ta tha thiết, nhấn mạnh: “Ta sẽ đối đãi với muội thật tốt, ta nhất định…”

Ta vội vàng cắt đứt lời hắn, “Ta không muốn.”

Hắn cắm chặt hàm răng, nhìn ta gật gật đầu, đột nhiên cầm chén rượu, một hơi cạn sạch, “Ta biết! Cho dù muốn muội làm đích phúc tấn của ta, muội cũng chưa chắc đồng ý. Lúc trước chỉ có một chút hi vọng. Hiện tại…” Hắn cười khổ, “Càng không có khả năng.”

Ta cầm chén rượu trên bàn lên ngắm, “Nếu huynh chuyện gì cũng đều đã hiểu , vậy liền làm một người thông minh đi. Không cần làm cho Bối Lạc gia bọn họ lo lắng, lại khiến cho Hoàng Thượng tức giận.”

Hắn lại rót rượu, uống hết rồi nói: “Ta đã làm theo Hoàng a mã sắp xếp, chẳng lẽ cả khó chịu cũng không thể bộc lộ?”

Ta lấy bầu rượu rót cho mình một chén, “Việc lớn cũng đã khuất phục, đừng ở đây làm việc ‘Thân giả thống, cừu giả khoái'[ii]?” Nói xong chính mình cũng uống một ly.

Uống hơi vội, ta liền bị sặc,phải lấy khăn tay che miệng, ho khan hai tiếng, đang lau miệng lại hắn nhẹ hỏi: “Nhược Hi, muội có từng thích ta không?”

Ngẩng đầu, thấy trong mắt hắn vừa là chờ mong, căng thẳng lại pha lẫn sợ hãi. Ta cúi đầu, vân vê khăn tay, một lát sau thấp giọng nói “Đã từng thích.”

Hắn thở ra, cười khẽ đứng lên, “Nhược Hi ta rất vui. Muội biết không? Mấy ngày nay đều muốn hỏi muội chuyện này, có điều lại sợ câu trả lời của muội, liền thôi.” Hắn lại uống nữa, “Muội yên tâm. Ta sau này sẽ sống thật tốt. Nghĩ tới muội đã từng vì ta mà xướng khúc, từng khiến ta vui vẻ, từng làm ta khổ sở, ta nhất định sẽ vui vẻ.”

Ngừng một hồi, hắn chậm nói, “Từ nhỏ đến lớn, tất cả mọi người đều cảm thấy ta ngu dốt, học hành không tốt, dạy mãi cũng thế. Chỉ là bọn họ chẳng bao giờ hiểu, ta đã cố gắng hết sức, ta có cố mấy cũng không thể bằng Tứ ca, Bát ca hay Thập Tứ đệ. Bọn họ đọc một lần liền nhớ, ta đọc ba lần cũng vẫn không vào. Hoàng a mã nói cái gì, bọn họ rất nhanh liền hiểu, ta thì nghĩ mãi cũng không biết rốt cuộc người có ý gì. Tính tình lại nóng nảy, cho nên thường xuyên gặp rắc rối. Mọi người đều ngầm cười nhạo ta, chỉ có Bát ca lúc nào cũng lo cho ta, che chở cho ta.” Hắn ngừng một lúc, nhẹ giọng hỏi, “Nhược Hi, muội có thấy ta ngốc không?”

Ta hé miệng cười, nói : “Ngốc! Không ngốc ta có thể bắt nạt được sao?” Cố ý dừng một chút, nói tiếp: “Nhưng mà ta thích cùng huynh chơi, chính vì huynh ngốc, bởi vì huynh vui buồn rõ ràng, vui là vui, không vui là không vui, nói thích tức là thích, nói ghét tức là ghét, không giống những người kia nói chuyện lòng vòng, trong lòng thì hận, trên mặt lại cười, cho nên đứng trước mặt huynh, ta vui có thể cười to, không vui có thể tức giận. Huynh biết không? Ở bên cạnh huynh, ta rất vui vẻ, thực sự vui vẻ.”

Hắn nhìn ta chăm chăm lúc ta nói. Ta nói xong, hắn quay đi, im lặng, một lúc mới thì thầm nói với đầy giọng mũi “Ta cũng rất vui”.

Nhất thời hai người đều không biết nói gì, đang ngồi im lặng thì nghe tiếng Thập Tứ a ca: “Phải trở về rồi!”

Ta đứng lên, rót ra hai chén rượu, đưa Thập a ca một chén, ta một chén. Hướng hắn mời rượu, rồi nâng chén cạn sạch, sau đó để lại trên bàn. Hắn thấy ta uống hết, cũng cầm lên uống cạn.

Ta cười, cúi người chào “Nhược Hi cáo lui!”, rồi đi ra cửa.
___________________________________________________________________________________
2 câu trong bài ‘Xuân Vọng’ – Đỗ Phủ; dịch nghĩa: Cảm thương thời thế hoa rơi lệ, oán hận biệt ly chim đau lòng.

[ii] Người thân thì đau đớn, kẻ thù thì vui mừng

>>> Đọc tiếp Bộ bộ kinh tâm Phần I Chương 5

Bộ bộ kinh tâm Phần I – Chương 4
5 1 vote
Bài viết cùng chuyên mục:
Loading...

Bình luận