Bộ bộ kinh tâm Phần I – Chương 8

Đọc tiểu thuyết hay Bộ bộ kinh tâm Phần I Chương 8

Tết âm lịch đang đến gần, ai nấy cũng đều trông ngóng chờ đợi, ta thì càng ngày lại càng chán nản. Nghĩ đến tết âm lịch qua đi, rồi đến tết nguyên tiêu, sau đó sẽ bắt đầu tuyển tú nữ, tính toán mãi cũng không quá một tháng nữa. Trong lòng đối với việc tết đến cũng không thấy một chút vui vẻ, thậm chí còn mong cái tết này vĩnh viễn đừng đến. Có điều việc trong đời vốn không theo ý nguyện của con người, dù không tình nguyện, ta vẫn đang nghênh đón Khang Hy năm thứ bốn mươi hai. Tết âm lịch trong cung lại tổ chức tiệc lớn. Gần nửa năm qua, ta cũng tham dự đủ loại yến tiệc to nhỏ, hiện tại không còn cảm giác mới lạ lúc ban đầu, hơn nữa trong lòng còn có chuyện, cho nên có chút lười biếng. Đến hôm đó, tuỳ ý Đông Vân sắp xếp rồi cùng bối lặc gia và tỷ tỷ đi vào trong cung.

Trong lòng có phần u ám, đối với việc chung quanh bố trí hết sức tinh xảo đẹp đẽ cũng coi như không thấy. Bảo ta hành lễ, ta liền hành lễ. nói ta đứng yên, ta cũng đứng yên. Kêu ta ngồi xuống thì ta ngồi xuống, giống như một hình nhân tuỳ cho mọi người giật dây, như thế cũng sẽ không gây ra sai lầm gì.

Lần này không giống với hôm yến hội đêm Trung Thu, phần lớn đại thần cùng thê quyến hôm nay đều ở đây, số người tham dự so với đêm đó dường như nhiều gấp ba, làm cho không khí càng thêm phần náo nhiệt. Thầm nghĩ như vậy là tốt nhất, không có ai chú ý đến ta, ta có thể một mình tự tại.

Nhưng người xưa đã nói rồi” Đời người tám chín phần mười là không được như ý”. Thập a ka cùng thập phúc tấn chính là đầu sỏ thúc đẩy câu cổ ngữ này này hiện thực.

Đầu tiên là Thập a ka nhìn ta, mặc kệ thập phúc tấn ở bên cạnh, hướng ta nhìn tới nhìn lui, sau đó ta bắt đầu chịu bốn đạo ánh mắt sáng quắc nhìn tới, lưỡng đạo là hoả, lưỡng đạo là băng, băng hoả đan xen tao ra lưỡng vị đau khổ, hại ta như đứng đống lửa, như ngồi đống than. Cuối cùng thật sự không thể nhịn được nữa, ngẩng đầu trợn mắt hung dữ nhìn thập a ka, hắn xem bộ dạng ta như đang muốn ăn thịt,dường như có chút sợ hãi, rốt cục cũng rời tầm mắt ra chỗ khác. Thập phúc tấn thấy hắn không nhìn ta nữa, trợn mắt khinh thường liếc ta một cái, rồi cũng dời mắt đi.

Thế giới cuối cùng đã yên tĩnh. Ta thở dài, lại ngồi ngẩn người ra. Cũng không được một lúc, cảm giác có người tiếp tục nhìn mình, bực mình nha! Lão thập ngươi không muốn ta được yên sao. Ta ngẩng đầu,dùng ánh mắt ta cảm giác có khả năng giết người nhất nhìn qua, lại phát hiện khuôn mặt đang cười hữu hảo niềm nở của thập tam. Nụ cười hữu hảo niềm nở của thập tam gặp phải ánh mắt ác độc của ta phút chốc bị đông cứng lại trên mặt. Ta lập tức cười toe một cái với hắn, vẻ mặt chuyển đổi quá nhanh làm cho cơ mặt có phần bị đau. Cười xong một cái lại hướng hắn làm một biểu tình bất đắc dĩ, cũng không biết hắn xem có hiểu không. Dù sao hắn vẫn cười với ta một cái, hướng ta mời rượu, ta liền vui vẻ cầm lấy chén rượu của mình đối ẩm từ xa với hắn.

 

Ta vừa mới uống xong, đang cúi đầu xuống tiếp tục ngẩn người, lại thấy bát a ka khoé miệng tự tiếu phi tiếu, ánh mặt không có chút ấm áp nhìn ta. Ta nghĩ, hắn nhìn thấy hết rồi! Nhất thời không biết nên xử lý thế nào, không biết làm gì hơn là rót rượu cho mình rồi hướng hắn nâng chén, hắn cười, cũng cầm chén đối ẩm với ta.

Đặt chén rượu xuống, thầm nghĩ bây giờ chắc mình có thể nghỉ ngơi được rồi. Đảo mắt nhìn qua bỗng thấy thập tứ đang nhìn ta chăm chú như đang suy nghĩ chuyện gì. Ta không rõ hắn đang nghĩ cái gì, cũng không bận tâm suy nghĩ, chỉ hướng hắn híp mắt làm cái mặt quỷ cho xong chuyện. Hắn nhìn ta làm mặt quỷ, hơi hơi lắc đầu nhưng khoé miệng vẫn nhếch lên cười. Ta cũng mỉm cười lại.

Đang nghiêng đầu mỉm cười, lại phát hiện tứ a ka ở bên thập tứ a ka , vừa rồi như đã để ý hết mọi việc. Vẻ mặt trên mặt mặc dù vẫn thản nhiên, nhưng đáy mắt như mang theo tia nghiền ngẫm ta. Ta nghĩ tới đó là người tuyệt đối không thể đắc tội, nếu không sau này chết như thế nào cũng không biết, vội cười một tiếng thật ngọt ngào với hắn rồi lập tức quay đi, không dám ngẩng lên nhìn tiếp.

Dạ tiệc kết thúc, về đến phủ bỗng cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Trong lòng thầm than, mặt mình đúng là không thể chơi đùa với quan toà, huống hồ là còn làm trò với một đám người nhân trung long thuỵ ( có tướng làm vua chăng )

Đi cùng tỷ tỷ về phòng, vội bảo bon nha hoàn giúp mình rửa mặt rồi nghĩ tới việc lên giường đi ngủ. Tỷ tỷ nhìn bộ dạng như thể ba trăm năm chưa nhìn thấy giường của ta, nhịn cười nói” Buổi tối hôm nay không cho ngươi ngủ sớm như vậy, phải cùng ta đón giao thừa”. Ta vừa nghe thoáng chốc sửng sốt, mấy năm đi làm toàn là đi chơi với bạn bè suốt đêm, đã nhiều năm rồi ta không có tham gia đêm trừ tịch( đêm 30). Có điều đang ở cổ đại, ta phải làm theo cổ lễ thôi. Tỷ tỷ sai nha hoàn đem trái cây điểm tâm đã chuẩn bị từ trước ra, lôi Đông Vân và Xảo Tuệ cùng ngồi xuống, cùng nói chuyện phiếm chờ năm mới tới. Ta thấy thật sự là nhàm chán, so với bữa tiệc lúc tối thì độ khó coi cũng là ngang ngửa đi. Xảo Tuệ nhìn bộ dạng gục xuống liền ngủ của ta liền đi tìm dây thừng tới cho ta chơi.

Ta và Xảo Tuệ thì chơi dây còn Đông Vân và tỷ tỷ chỉ đứng đó nói chuyện rồi nhìn bọn ta đấu nhau mà cười. Chợt nghe thấy tiểu nha đầu bên ngoài kêu lên” Bối lặc gia cát tường” Đông Vân cùng Xảo Tuệ vội vàng cúi người thỉnh an, tỷ tỷ cùng ta kinh ngạc nhìn nhau, cũng vội hành lễ.
Bát a ka cười rồi cho mọi người đứng dậy, Xảo Tuệ và Đông Vân lui ra ngoài. Bát a ka nhìn ta và tỷ tỷ đứng bất động một chỗ, bèn cười hỏi”Không hoan nghênh ta đến cùng các ngươi đón giao thừa sao?” Tỷ tỷ vội cười đáp” Chỉ là không ngờ đến nên có chút kinh ngạc thôi”, vừa nói vừa hầu hạ bát a ka ngồi xuống. Bát a ka cười nói” Đều ngồi cả đi, khó có dịp được cùng nhau ngồi đón năm mới”. Ta yên lặng ngồi xuống, tiện tay cầm khối điểm tâm đưa lên.

[su_posts id=”2881″ posts_per_page=”0″ tax_term=”21″ tax_operator=”0″ order=”desc”]

Bát a ka cùng tỷ tỷ cười nói vài câu. Cuối cùng thấy tỷ tỷ nói chuyện thì ít,im lặng thì nhiều, hai người dần ngừng lại. Ba người ngồi im lặng một lúc, ta liền cảm thấy đầu óc có phần nặng nề, mắt như sắp sụp xuống đến nơi.Tỷ tỷ nhìn bộ dạng ta không chịu nổi nữa, đem ta kéo vào lòng nói” Ngủ một lúc vậy, đến giờ ta sẽ gọi muội dậy”. Ta lập tức gục vào lòng nàng.

Đang mơ mơ màng màng, chợt nghe mấy tiếng pháo nổ từ bên ngoài vọng đến, giật mình tỉnh lại từ trong lòng tỷ tỷ. Tỷ tỷ thay ta vuốt lại tóc, nói”Năm mới đến rồi” Bát a ka cũng cười nói” Đúng vậy” Ta liền đứng dậy “Tốt rồi, mọi việc cũng xong xuôi, muội đi ngủ đây” Nói xong không chờ bọn họ đáp lại, bỏ chạy về phòng, nhảy vội lên giường. một lát đã thiếp đi.

Ngày hôm sau tỉnh lại, vừa tỉnh giấc bỗng cảm thấy cái tết âm lịch đầu tiên ở cổ đại lại cứ thế trôi qua, nghĩ đến có phần tiếc nuối. Có điều lại nghĩ những cái tết sau này cũng cứ như vậy mà trôi qua, không hẳn là không tốt.

Đông Vân đang đứng ở phía sau chải đầu giúp ta, ta đột nhiên hỏi” Đêm qua bối lặc gia nghỉ ở nơi này à?”. Đông Vân ngừng tay laị, thở dài nói” Không ạ, sau khi cô nương trở về, ngồi được một lúc, gia cũng rời đi” Ta lặng nhìn mình trong gương, cũng không nói thêm gì.

Không khí vui mừng của tết âm lịch còn chưa tan, tết nguyên tiêu đã lại tới. Dù trong lòng ta vẫn có nhiều lo lắng, nhưng với tết nguyên tiêu lại có không ít hứng thú. Tết nguyên tiêu cũng là tết hoa đăng, ở nơi này mỗi nhà đều phải đi thả đèn vào đêm ấy, buổi tối còn có múa sư tử, múa rồng, giải đố , đốt pháo hoa. Bình thường con gái khó có dịp ra khỏi cửa, mà vào hôm ấy lại có thể cùng bạn gái kết giao chơi đùa,giải câu đố ngắm hoa đăng, vì thế đây là ngày hội mà nữ tử ở nơi này mong ước nhất. Hơn nữa trong văn thơ vẫn miêu tả sự gặp gỡ của tài tử giai nhân dưới cảnh đẹp đêm trăng đầy mê hoặc, làm ta không khỏi có phần hồi hộp, ngóng trông ngày hội này.

Trời còn chưa tối, ta đã bảo Đông Vân giúp ta búi tóc, mặc quần áo chỉnh tề, còn thúc giục Xảo Tuệ mau đi thay quần áo. Xảo Tuệ cười” Tiểu thư của ta ơi! Người có sốt ruột ngắm đèn thì cũng phải chờ trời tối nha”. Ta mặc kệ nàng nói, vẫn vội vàng thúc giục. Xảo Tuệ bị ta giục giã đến nóng nảy, cũng phải vội đi thay đồ, cầm tới hai kiện áo choàng cùng ta ra phủ.

Mới đi khỏi phủ không xa, chợt nghe phía sau có người gọi” Thập tam muội!”. Ta liền chau mày, tuy cái ngoại hiệu này cả Tử Cấm Thành đều biết đến, nhưng không ai dám ở trước mặt mà kêu, ai mà lại tuỳ tiện như vậy chứ? Quay đầu nhìn thấy thập tam a ka, mặc một bộ xanh nhạt giống như những sĩ tử bình thường, bên cạnh có một gã sai vặt dung mạo thanh tú đẹp đẽ, đang chậm rãi bước tới. Gặp hắn làm ta thấy rất vui vẻ, cười hỏi”Làm sao mà lại trùng hợp như vậy” Hắn cười” Cố ý tự nhiên sẽ trùng hợp”. Ồ thì ra là hắn đặc biệt đứng đợi ta, liền hỏi ” Sao ngươi biết hôm nay ta sẽ ra ngoài chơi” Hắn cười đáp” Một ngày vui vẻ như thế này, ngươi sẽ ngồi khô ở trong phòng chắc?”. Ta chỉ cười, không đáp.

Hai người sóng vai bước đi, Xảo Tuệ và gã sai vặt kia đi ở phía sau. Đi một đoạn, thập tam nói” Ta mời Lục cô nương cùng tới đi chung nhé” Ta nghĩ một lúc ” Là người ở nơi lần trước chúng ta đến sao?”. Hắn gật đầu, ta cười” Được chứ! Ta còn đang cảm thấy buồn vì ít người đi cùng đây. Hơn nữa lần đó còn dùng áo choàng của nàng mà vẫn chưa có cơ hội để cảm ơn”. Thập tam nghe xong, dừng lại, quay đầu cười với gã sai vặt kia ” Ta nói không sai chứ”. Ta cũng dừng bước, quay đầu lại theo hắn.

Người kia liền cười rồi tiến lên hai bước, hai tay chắp lại, nói” Thập tam gia nói cô nương không phải nữ nhi bình thường. Ta còn không tin, hôm nay gặp được, thấy lời thập tam gia nói cũng không sai.” Ta cũng cười nói “Đây nhất định là Lục Vu tỷ tỷ. Không biết tỷ tỷ hôm nay cũng tới, nếu không đã mang áo choàng trả lại cho tỷ rồi”. Nhớ tới cách nàng bố trí gian phòng, cũng biết nàng mặc dù là một nữ nhân lạc vào chốn phong lưu, vẫn là một người tâm cao khí ngạo, e sợ người khác xem thường mình nên không muốn trực tiếp cùng ta quen biết.

Sắc trời dần dần tối, người trên đường đi lại cũng càng nhiều. Đèn treo ở hai bên phố nhìn như không có điểm dừng, thật giống như biển sao. Hương khói nhẹ bay, tiếng huyên náo cũng không dứt. Ta ngây ngô nhìn qua nhìn lại hai bên đường, ngay cả nữ tử vừa đi qua ta cũng không nhịn được quay lại ngắm, ba người bọn họ đều cười rộ lên, Lục Vu còn trêu ghẹo ” Bộ dạng của cô nương như thể chưa bao giờ được đi dạo phố vậy” Ta thở dài lắc đầu nói ” Còn không phải sao? Cả ngày ngồi nhà giống như ngồi tù vậy” Nàng sửng sốt, tiếp đó liền hé nụ cười.

Ta chưa bao giờ thạo giải đố nên chỉ ở một bên ngắm đèn. Mà Thập tam cùng Lục Vu cũng không để vào mắt, bộ dạng không có chút hứng thú gì, cho nên bốn người trên đường cũng chỉ tuỳ ý xem một chút.

Sau đó, thập tam dẫn chúng ta tới một tửu lâu, tiểu nhị hiển nhiên trước đó đã biết thập tam, vội tìm một vị trí gấn cửa sổ cho chúng ta, nói” Đợi đoàn múa sư đi qua, mọi người ngồi ở trên này vừa có thể nhìn rõ,lại không phải chen chúc”

Bốn người ngồi đó vừa nhìn mọi người đi đường bên dưới vừa nói chuyện phiếm, chợt nghe thấy tiếng nói” Đây không phải Thập tam ca sao?” Chúng ta vừa quay đầu liền thấy Thập tứ a ka cùng một đám thiếu niên đang đứng ở phía sau. Mấy thiếu niên liền tới thỉnh an thập tam, mà ta với Xảo Tuệ cũng vội hành lễ với thập tứ, không khí nhất thời thật náo nhiệt. Có điều thập tam cùng thập tứ không chờ chúng ta mở miệng, khoát tay nói” Đều mặc trang phục thường ngày, không cần nhiều quy củ như vậy”.

Không gian tự nhiên có phần tĩnh lặng, Lục Vu đứng bên cạnh ta nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, Xảo Tuệ cúi đầu đứng, ta hết nhìn thập tam lại quay qua nhìn thập tứ. Hai người dù mặt đều là mỉm cười, có điều là không phải cùng vui vẻ. Thập tam là cái bộ dạng lười biếng, không có chuyện gì. Thập tứ dù đang cười rất nho nhã, khoé miệng lại mang theo vài tia lạnh lùng. Thập tứ thấy ta nhìn hắn, lạnh lùng liếc ta . Ta bĩu môi một cái, cúi đầu.

>>> Đón đọc những câu truyện ngắn hay tại doctruyenngan.mobi <<<

Đang đứng, bỗng một thiếu niên cao gầy đi tới cùng thập tứ kêu lên “Đây không phải là Lục Vu cô nương sao?” Lục Vu lúc này mới quay đầu lại liếc nhìn người vừa nói, không lên tiếng, cúi đầu. Thập tứ bấy giờ mới để ý tới Lục Vu là một nữ tử, chăm chăm nhìn nàng. Lục Vu vẫn cúi đầu, vẻ mặt hờ hững, ta đưa tay tới nhẹ nắm lấy nàng, nàng nghiêng đầu nhìn, ta liền cười với nàng một cái rồi buông tay.

Lúc này một thiếu niên mập lùn, lộ vẻ cười nhạo nói “Đúng là “người không phong lưu uổng tuổi trẻ” nha, thập tam gia lại đang trái ôm phải ấp, thật có diễm phúc lớn” Hắn còn chưa dứt lời, thập tam mặt đã bắt đầu cứng lại, còn chưa phát tác, đã thấythập tứ “hừ” một tiếng “Lâm Hiển ngươi nói bậy bạ gì thế?” Lâm Hiển đương nhiên không hiểu việc “mã thí”(vỗ mông ngựa – nịnh hót) này sao lại làm cho thập tứ a ka tức giận, cứ ngây ngốc đứng đó Bên cạnh có người đã nhận ra ta,nhưng muốn nhắc nhở cũng đã muộn.

Ta cúi đầu thoáng cười, ngẩng lên hỏi” Các ngươi là đang ngắm đèn hay nhìn người vậy”. Mọi người lúc này mới tự tìm chỗ ngồi xuống.

Sư tử nhảy cũng cũng không tệ, rồng múa cũng khá đẹp, có điều mọi người ở đây, thực sự ngồi xem chắc chỉ có ta với Xảo Tuệ . Những người khác đều như đang có suy nghĩ, có người len lén nhìn ta, có người lại thỉnh thoảng liếc qua chỗ Lục Vu.

Cái gì xem cũng đã xem, cái gì chơi cũng đã chơi, đêm cũng khuya rồi, cũng tới lúc phải hồi phủ rồi. Thập tứ giành trước nói” Ta đưa Nhược Hi trở về”. Ta nghe xong, nhân lúc thập tứ không để ý, nhìn thập tam nhún vai, thập tam cười một tiếng không nói gì. Sau đó thập tam đưa Lục Vu, thập tứ đưa ta và Xảo Tuệ về, những người khác đều tự tan ra.

Trời cũng dần lạnh hơn, may mà Xảo Tuệ đã mang thêm áo choàng cho ta mặc thêm. Ta bước song song với thập tứ phía trước, Xảo Tuệ đi ở đằng sau, cho tới lúc đi đến tận cửa phủ cũng không ai nói một câu nào.

Nô tài ra mở cửa, thấy ta cùng thập tứ, lập tức cười thỉnh an, vừa nói” Cô nương đã về rồi, Lan chủ tử cho người đến hỏi người đã về phủ chưa mấy lần rồi”. Thập tứ cho hắn đứng dậy, hỏi” Bát ca giờ ở đâu? ” nô tài đáp ” Đang ở chỗ của phúc tấn ạ. Ngài muốn nô tài đi báo chủ tử ạ?” Thập tứ vừa bước tới vừa nói” Nói với Bát ca ta đợi huynh ấy ở thư phòng.”

Ta đang định quay về chỗ tỷ tỷ, lại bị thập tứ gọi lại, cau mặt nói” Theo ta đi thư phòng” Ta nghĩ một chút, sao lại phải đi thư phòng cùng hắn chứ, nhưng vẫn gật đầu. Bảo Xảo Tuệ đi về trước báo với tỷ tỷ một tiếng rồi đi theo thập tứ.

Hai người ngồi yên lặng ở thư phòng được một lúc, rồi thấy Lý Phúc vén rèm lên, bát a ka mỉm cười bước vào, nhìn thấy chúng ta đang ngồi đó, trên mặt có chút kinh ngạc.

Thập tứ cũng không chờ được, đứng lên, vội nói” Bát ca đoán xem, hôm nay ta nhìn thấy Nhược Hi đi cùng với ai nào”. Bát a ka vẫn cười, thoáng nhìn Lý Phúc, Lý Phúc vội vàng lui ra, rồi khép cửa vào.

Bát a ka ngồi xuống rồi mỉm cười hỏi” Đi cùng ai vậy”. Thập tứ nhìn ta nói ” Cũng không biết từ lúc nào nàng quan hệ với thập tam thật tốt, nàng cùng thập tam ở một chỗ”, “hừ” một tiếng mới nói tiếp ” Như thế cũng chưa đủ, nàng lại còn ngồi cùng với nữ tử thanh lâu nữa chứ” Ta vừa nghe cũng rất tức giận, Thập tứ hắn là gì của ta, chuyện của ta đến lượt hắn quản lý chắc” bèn hỏi ngược lại “Cùng thập tam ở một chỗ thì làm sao chứ? Cùng nữ tử thanh lâu ngồi chung thì có vấn đề gì nào?”
.
Thập tứ tức giận nhìn ta nói” Ngươi đã thấy ở Tử Cấm Thành có tiểu thư, cách cách nào lại cùng nữ tử thanh lâu ở chung một chỗ chưa?” Ta lại càng tức giận, nhìn thẳng hắn, cười lạnh nói” Ta chỉ biết kỹ nữ như Lục Châu vì thủ tình nhảy lầu mà chết, kỹ nữ như Lương Hồng Ngọc cùng chồng chống quân Kim, Lý Sư Sư không chịu hầu hạ người Kim liền dùng trâm tự sát, Lâm Tứ Nương liều chết cứu Hoành vương, Viên Bảo Nhi khẳng khái mà chết…” Nói xong mới nhớ Viên Bảo Nhi là dư đảng nhà Minh, đối kháng Thanh triều, miệng dừng lại nhưng mặt vẫn giận dữ nhìn thẳng thập tứ.

Thập tứ hiển nhiên không ngờ hai câu nói của hắn lại khiến ta xổ ra một tràng như thế , vẫn đang tức giận, lại không biết nói gì phản bác lại, chỉ cắn răng, trừng mắt nhìn ta.

Bát a ka nhìn hai chúng ta cứ giương mắt nhìn đối phương chằm chằm, không khỏi lắc đầu cười ” Đừng trợn mắt nữa. Thập tứ đệ ngươi đi về trước đi. Chuyện của Nhược Hi ta sẽ xử lý.” Thập tứ lại trừng mắt liếc ta, rồi nhìn bát a ka, muốn nói lại thôi, rồi lại quay lại liếc ta một cái mới phất tay bỏ đi.

>>> Đọc tiếp Bộ bộ kinh tâm Phần I Chương 9

Rate this post
Bài viết cùng chuyên mục:
Loading...

Bình luận