Bộ bộ kinh tâm Phần II – Chương 7

Đọc tiểu thuyết Bộ bộ kinh tâm Phần II – Chương 7

Các a ka tuỳ giá lần này có Thái tử gia, đại a ka, tứ a ka cùng thập tam a ka. bắn cung hay cưỡi ngựa bọn họ cũng đều thông thạo , đến vùng thảo nguyên ” Trời cao xanh, đồng cỏ mênh mông” này, bọn họ cũng như là những dân du mục ở nơi đây. Nhìn bóng dáng bọn họ cưỡi ngựa tung hoành trên thảo nguyên, ta cảm thấy nơi này mới là ‘nhà’ của bọn họ. Kỳ thật trong họ vẫn còn bản tính hoang dã tự nhiên, chẳng qua ngày thường đều bị tầng tầng luỹ lũy ở Tử Cấm Thành trói buộc lại mà thôi.

Đang nhìn mê mẩn chăm chú, Ngọc Đàn đi tới bên cạnh hỏi”tỷ tỷ rất thích cưỡi ngựa hay sao?” Ta vẫn hướng tầm mắt ra đằng xa, nói” Đúng vây! Rất thích, cảm giác như được bay lượn ở trong gió vậy” Nói xong, thở dài “Đáng tiếc ta sẽ không được cưỡi ngựa” Ngọc Đàn cười một tiếng” Ta cũng không được. thật tiếc là ở nơi này cả ngày cũng chỉ có thể nhìn ngựa, mà không có cơ hội học”.

Tôi lại nghĩ đến “Muốn thì phải nỗ lực”, quay đầu cười hỏi “Chuẩn bị mọi thứ xong hết chưa ” Nàng trả lời” Yên tâm đi! Đều đã chuẩn bị mọi thứ thoả đáng rồi” Ta nghĩ một chút rồi hỏi” Cho người mang khối băng tới đây chưa?”. Ngọc Đàn trả lời” Mới vừa giục tiểu thái giám đi làm rồi”. Ta gật đầu, quay lại nhìn một chút mấy bóng dáng đang rong ruổi trên đồng cỏ dưới trời xanh,rồi xoay người bước đi.

Khi tiến vào hầu phòng,các thái giám khi đang làm thấy ta bước vào đều hướng ta thỉnh an, ta chỉ nhìn tới hoa quả đang bày trên án thượng, cũng mặc cho bọn họ tiếp tục công việc.

Ngọc Đàn thấy ô mai đang đặt trên án thượng, cười hỏi” Định ướp lạnh nước ô mai sao”. Ta chỉ cười nói”Cũng gần như thế, nhưng không phải”

Hai người xắn ống tay áo, rửa sạch tay, khối băng cũng được đem tới. Ta để cho các thái giám bào khối băng thành những lát mỏng, lấy hộp đã chuẩn bị lúc trước rồi thả các lát băng vào đó. Sau đó đặt những bọc nước trái cây đã chuẩn bị lên khối băng, tuỳ vào màu sắc của từng loại nước mà chuẩn bị dụng cụ.tiếp đó dùng nước nóng để làm nở các cánh hoa khô, tỷ mỉ đặt vào khay.

Đang bận rộn làm thì Vương Hỉ chạy vào nói” Vạn tuế gia cùng các vị a ka đã trở về rồi”. Ta cũng không ngẩng đầu lên, nói lại” ta chuẩn bị xong rồi đây”, hắn liền vội vã chạy đi.

Đợi làm xong toàn bộ. Ngọc Đàn cũng pha trà xong,bước tới nhìn ngắm, kêu lên” Thật tinh xảo, đẹp quá đi mất. Chỉ cần nhìn thôi cũng đã cảm thấy trong lòng mát mẻ rồi.” Ta ngẩng đầu cười một tiếng, bảo thái giám chuẩn bị chén đĩa, mang trà Ngọc Đàn đã pha bước về phía đại trướng.

Còn chưa đến nơi đã thấy từng trận cười từ trong trướng truyền ra, nghĩ tới tâm tình của Khang Hi hôm nay chắc rất tốt. Bước vào đại trướng, thấy Khang Hi ngồi ở giữa, các vị a ka ngồi ở hai bên. Ta thỉnh an Khang Hi trước, sau đó bưng trà tới nói” Nghĩ tới Hoàng thượng hôm nay cưỡi ngựa chắc rất nóng bức, nô tỳ đã chuẩn bị một chút nước trái cây ướp lạnh, không biết Hoàng thượng có chịu nếm thử tay nghề của nô tỳ không?” Khang Hi cười nói “Bưng lên đây đi, làm tốt sẽ có thưởng, không tốt thì phải phạt”. Lý Đức Toàn nhìn tinh thần Hoàng Thượng vui vẻ, vội bước tới tiếp nhận chén đĩa trong tay dâng lên.

[su_posts id=”2913″ posts_per_page=”0″ tax_term=”21″ tax_operator=”0″ order=”desc”]

Trang trí trên chén, đĩa là những chiếc lá cúc xanh biếc, ở chính giữa những chiếc lá là một bông cúc vàng tươi đang nở rộ, trong chén là nước lê trong suốt, từng phiến băng mỏng nhè nhẹ bay trong đó, trên cùng được điểm thêm mấy lát cúc vàng. Khang Hi nhìn thoáng qua nói” Rất công phu” Ta đưa thìa bạc cho Lý Đức Toàn, hắn thử trước, sau đó mới dâng cho Khang Hi. Khang Hi uống một ngụm xong, gật gật đầu nói” Trước kia chưa từng được thưởng thức loại đồ uống này”, quay đầu nói với Lý Đức Toàn “Lần này đúng là không uổng công mang nàng đi theo”. Lý Đức Toàn gật đầu đáp vâng.

Nhìn thấy Khang Hi vừa lòng, ta mới mang nước tới cho các a ka. Của tứ a ka là một bộ chén đĩa màu tím có trang trí hoa mộc lan, trên đĩa có từng sóng nước màu tím, còn nổi bật trên chén là hình một bông hoa Mộc Lan trong sáng, trong chén là nước nho xanh biếc, thả thêm vài miếng hoa nhài trắng bên trên. Hắn nhìn chén đĩa trên bàn, sắc mặt vẫn là lạnh lùng, có điều trong mắt lại có tia cười, nhìn ta một cái, rồi cầm thìa bạc.

Khang Hi nhìn đồ được bưng lên của các bàn đều khác nhau, thái tử gia là mẫu đơn, đại a ca là tường vi, tứ a ka là mộc lan, không khỏi hưng phấn, nhìn sang bàn của Thập tam cười nói” Thật muốn xem người làm ra được những dạng gì” ta cũng cười, cúi người đáp”Chỉ cần vạn tuế gia vui vẻ, thì dù không thể cũng sẽ thành có cách để làm cho mọi việc được phong phú”.

Nói xong lấy từ trên khay của thái giám đứng sau, cầm lên một bộ bạch tuyết hồng mai dâng cho thập tam. Ở giữa đia là một bông tuyết trắng, còn trên chén là một đoá hồng mai đang ngạo nghễ đón sương tuyết, ở trên nước lê trong chén đang có mấy cánh hoa hồng mai nhấp nhô. Thập tam nhìn ta gật đầu, cười một tiếng.

Khang Hi cười nói”Những chén đĩa này trước kia sao chưa từng thấy”. Ta nhìn Lý Đức Toàn, đang định trả lời, Lý Đức Toàn đã khom người nói” Chén đĩa này đều là do Nhược Hi vẽ mẫu năm ngoái, nô tài nhìn thấy rất mới mẻ, bèn bảo thái giám đem tới chỗ chế tác.”

Khang Hi lại hỏi”Tổng cộng chế ra bao nhiêu loại?” Ta trả lời” Có tất cả là ba mươi sáu kiểu. Có điều lần này đi cũng chỉ mang theo một số này thôi ạ!” Khang Hi cười nói” Thật muốn có dịp nhìn hết xem còn có những loại hoa cỏ gì nữa”, lại khẽ gật đầu” Vất vả cho ngươi một hồi công phu, ngươi muốn trẫm thưởng cho cái gì?”. Ta vội cúi người trả lời ” những thứ này tuy là chủ ý của nô tỳ, có điều những người khác cũng bỏ không ít công sức, nô tỳ không dám một mình nhận thưởng” Khang Hi nói” Vậy ai cũng được thưởng” Ta lập tức quỳ xuống tạ ơn, Ngọc Đàn cũng với thái giám phía sau cũng vui mừng quỳ xuống tạ ơn.

Khang Hi nói” Vậy hiện tại ngươi đã có thể nói ngươi muốn được thưởng cái gì chưa”. Ta nghĩ một lúc nói “Nô tỳ nhìn thấy tư thế trên ngựa của vạn thế gia rất mạnh mẽ và oai hùng, liền vô cùng hâm mộ, cho nên cũng muốn học cưỡi ngựa, mặc dù không dám trông chờ có được tư thế như người, nhưng chỉ cần học xong được cưỡi ngựa, nô tỳ cũng cảm thấy mãn nguyện, không uổng mất bản sắc của nữ nhi người Mãn”. Nói xong trong lòng cũng cảm thấy mình vừa quá ư nịnh nọt, các a ka ngồi hai bên cũng đều nở nụ cười, đến cả tứ a ka -sắc mặt luôn luôn lạnh nhạt – cũng nhếch nhếch khoé miệng. Khang Hi cười nói “Nói nhiều điều dễ nghe như vậy, trẫm không đáp ứng cũng không được. Đồng ý”. Ta liền dập đầu ta ơn rồi cùng Ngọc Đàn, thái giám bưng khay lui ra.

Hai người bọn họ trên đường đi đều không ngừng cảm ơn ta, nói” Tiền thưởng cũng không phải vấn đề gì, quan trọng chính là thể diện, đây chính là tự Vạn tuế gia ban thưởng” Thái giám cười nói: “Một lúc nữa mọi người đều biết, đảm bảo là vui ngất trời. Ta từ lúc vào cung đến giờ đây chính là lần đầu tiên được vạn tuế gia ban thưởng” nói xong, lại luôn miệng cảm ơn ta. Ta nghĩ thầm, không cho các ngươi chút lợi ích, các ngươi làm sao sẽ tận tâm làm việc cho ta. Đạo lý này từ lúc đi làm cũng đã hiểu được, ở nơi này càng là nơi hợp thời để phát triển. Mặc dù không thể bảo đảm tất cả đều là bạn bè, nhưng ít nhất cũng sẽ giảm bớt được thù địch.
—–

Đang ngồi nghỉ mát ở bóng râm ngoài trướng, nhìn thấy Vương Hỉ cùng Ngọc Đàn sắc mặt vui mừng vội vã chạy đến,ta nhìn bọn họ hỏi” Được ban thưởng cái gì mà hào hứng đến vậy?” Hai người cười, bước tới thỉnh an,nói ” Chúng ta có được ban thưởng thế nào cũng không dám khoe khoang trước mặt tỷ tỷ. Là Vương gia của Mông Cổ tới yết kiến Hoàng Thượng, dâng tặng hai bảo mã cho Hoàng thượng, nghe nói vô cùng quý giá, Hoàng Thượng rất vui, truyền lệnh tối nay mở tiệc” . Ta vừa nghe, đứng lên cười nói” Đáng để vui mừng, Người trên thảo nguyên rất hảo sảng, nhiệt tình, lại giỏi ca múa, tối nay nhất định sẽ vô cùng vui vẻ.” Ngọc Đàn vỗ tay,cười nói” Ta đã biết tỷ tỷ sẽ cao hứng mà”.

Lửa trại vừa được nhóm lên, rượu ngon cũng bưng tới, tiếng ca hát và cười nói của mọi người đã vang vọng, mùi thịt nướng quyện với mùi rượu toả ra khắp trời hè đầy sao. Ta cùng Ngọc Đàn cũng đang tận hưởng không khí vui vẻ, dù sao yến hội đêm nay cũng không nghiêm ngặt như những yến hội đầy đủ lễ quân thần được tổ chức trong Tử Cấm Thành.

Hôm nay Hoàng Thượng chủ yếu uống rượu, cho nên chỉ bảo tiểu thái giám ở bên sẵn sàng chuẩn bị nước và bếp lò,còn Vân Hương chuẩn bị trà cụ cho tốt, vạn tuế gia muốn uống lúc nào cũng sẵn sàng. Mọi việc đều đã có Lý Đức Toàn để ý nên ta cũng vô cùng rảnh rỗi.

Một nữ tử xinh đẹp, mặc áo choàng Mông Cổ rất đẹp đẽ và quý giá , đang bưng bát rượu, nửa qùy trước bàn thái tử gia hát ” Chúc tửu ca”(khúc hát mời rượu), nghe không hiểu đang hát cái gì, chỉ cảm nhận được sự uyển chuyển nhiệt tình không nói ra lời, Thái tử gia tuy không tự nhiên nhưng vẫn cảm thấy vui sướng, ngồi lắng nghe chăm chú. Khúc ca vừa xong, thái tử gia đã tiếp nhận bát rượu, một lần uống hết, xung quanh tuôn ra tiếng cười trầm trồ khen ngợi. Khang Hi ngồi ở trên vừa mỉm cười nhìn, vừa nói hai ba câu với Vương gia Mông Cổ ngồi dưới. Vương gia Mông Cổ lập tức bưng bát tới hướng Khang Hi làm lễ của người Mông Cổ, rồi ngửa cổ, uống cạn bát rượu.

Lúc này nữ tử xinh đẹp kia đã chạy tới bên bàn tứ a ka, hát tiếp một khúc ca rất êm tai, vừa giơ tay tới trước bàn múa một điệu múa đơn giản. Ta cảm thấy có chút buồn cười, muốn nhìn cái người suốt ngày mang bộ mặt lạnh lùng này sẽ có phản ứng thế nào trước lửa tình bày ra trước mắt. Vừa chăm chú nhìn, vừa nhỏ giọng bảo Ngọc Đàn “Ngươi đi hỏi một chút xem cô nương này là ai?”

Không nghĩ tới vẻ mặt của tứ a ka mãi như băng tuyết trên cao nguyên, muôn đời không đổi, thần thái tự nhiên, thản nhiên nghe khúc ca một lúc rồi đứng dậy tiếp nhận bát, vừa nghe hát vừa uống sạch chén rượu. không có thêm bất kỳ biểu hiện nào khác. Ta lắc đầu, thầm nghĩ, ta phục ngươi!

Thời điểm hắn cầm chén trả lại cho nữ tử kia, vừa lúc thấy ta nhìn hắn đang cười cười, mắt hắn hiện ra vài tia vui vẻ, nhìn ta liếc mắt rồi ngồi xuống.

Nàng kia lại tiếng tới bàn thập tam, tiếp tục xướng ca, bưng chén rượu, trên mặt mang theo ba phần vui vẻ, ba phần ngạo khí. Ngọc Đàn đã trở về, bám vào tai ta nói” là con gái của vương gia mông cổ,Tô Hoàn Qua Nhĩ Giai Mẫn Mẫn, là mỹ nữ nổi danh trên thảo nguyên.” Ta thầm nghĩ, thảo nào như vậy. Ai có thể tới mời rượu các vị a ka chứ. Đang nghĩ ngợi, thấy thập tam đã đứng lên, vui vẻ cầm chén rượu cạn sạch.

Uống xong, không như các a ka khác đem chén trả lại cho Mẫn Mẫn cách cách, hắn ngoắc một nô tài đem rượu tới đổ đầy, sau đó hắn bưng chén rượu, trên mặt cũng có ba phần vui vẻ nhìn Mẫn Mẫn cách cách cao giọng xướng “chúc tửu ca”. Hành động ngoài dự kiến này lập tức khiến cho toàn thể đều chú ý, ai nấy đều tĩnh lại. Ta không biết thập tam dùng Mông ngữ hay Mãn ngữ, dù sao ta nghe cũng không hiểu, có điều một chút cũng không ảnh hưởng tới mị lực của giọng hát hắn.

Thân hình rắn rỏi, mặt mũi anh hào, bộ dáng tươi cười niềm nở nhẹ nhàng lan toả ra xung quang, giọng hát của Thập tam vừa sâu, lại trong trẻo vang xa, như đang bước sâu vào bóng đêm yên tĩnh, trên thảo nguyên như chỉ còn duy nhất thanh âm của hắn. Hắn tựa như thiên mã trong truyền thuyết của thảo nguyên, bất chợt xuất hiện, chỉ đơn giản nhảy nhẹ một bước đã làm cho xung quanh chấn động. Mọi người vốn chỉ nhìn Mẫn Mẫn cách cách đi mời rượu, lúc này đều chăm chú nhìn thẳng, để tai lắng nghe.

Ta yên lặng ngồi nghe mà nở gan nở ruột, nghĩ thầm, thập tam, ngươi thể hiện cũng thật đẹp mắt. Nhìn thấy sắc mặt Mẫn Mẫn cách cách có chút ửng đỏ, hơi sửng sốt một chút, có điều rất nhanh lại mỉm cười nghe hát, sau đó dịu dàng cười, tay nhận lại bát, ngẩng đầu một hơi cạn sạch. Thập tam vỗ tay cười lớn.

>>> Đọc truyện ngắn tại website doctruyenngan.mobi <<<

Nghe tiếng cười và tiếng vỗ tay tự nhiên của thập tam, mọi người cũng đều nở nụ cười, tiếng vỗ tay cùng tiếng kêu xen lẫn vang tới, ta cũng vỗ tay thở dài “Đúng là người con gái của thảo nguyên”.

Nàng uống rượu xong, tuỳ ý đưa chén cho hạ nhân bên cạnh, xoay người hướng Khang Hi quỳ xuống, cao giọng nói” Xin bệ hạ cho Mẫn Mẫn được dâng một điệu múa” Khang Hi mỉm cười đồng ý.

Nàng chậm rãi từ dưới đất đứng lên, nhẹ xoay người, diễn bộ dạng như đang cưỡi ngựa, yên lặng bất động. Xung quanh cũng đều an tĩnh chăm chú nhìn nàng. Sau đó nàng vỗ vỗ hai tay, cùng với tràng pháo tay thanh thuý vang lên là tiếng vũ khúc vui tươi của thảo nguyên trỗi dậy. Nàng cũng lập tức chuyển động theo tiếng nhạc. Cúi xuống, ngẩng lên, xoay người uốn lượn, nhún chân bay tới…Nàng dùng kỹ thuật nhảy vừa sôi nổi mà nhẹ nhàng, thể hiện những nét đặc sắc của nữ nhân nơi thảo nguyên, các nàng là hùng ưng, là tuấn mã, là nữ nhân của trời đất nơi này.

Người Mông Cổ ở đây bắt đầu vỗ tay theo tiết tấu, có người còn từ từ ngâm lên khúc ca, tiếng vỗ tay chậm rãi càng lúc càng lớn, người Mông Cổ đều bị ‘ngọn lửa đang bùng cháy ở giữa sân’ làm cho kích động. Lúc nàng lướt tới bên người thái tử gia, thái tử cũng không khỏi ngẩn người, ngay sau đó liền vỗ tay theo tiết tấu điệu múa.

Nàng cứ bước tới từng bàn, lại thổi lên ở đó một ngọn lửa. Chỉ trừ tứ a ka, lúc nàng nhảy ở bên hắn, tuy hắn có đánh theo vài nhịp nhưng trên mặt vẫn là lạnh lùng thản nhiên.

Điệu múa kết thúc, mọi người xung quanh đều hoan hô nhiệt liệt. Mẫn Mẫn cách cách mỉm cười, nhìn xung quanh một vòng, rồi ánh mắt dừng lại trên người thập tam, sau đó giơ tay đặt lên ngực, hướng Khang Hi thi lễ. Khang Hi vừa đưa tay ý bảo nàng đứng dậy, vừa quay sang nói nói gì đó với Vương gia Mông Cổ. Ta nhìn tới đấy trong lòng liền thầm thở dài, quay người nói với Ngọc Đàn” Ta cảm thấy hơi mệt, muốn đi về trước, Tuy có Vân Hương ở phía trước hầu hạ, nhưng ngươi vẫn cần để ý một chút”. Ngọc Đàn vội cười”tỷ tỷ cứ yên tâm về trước đi,nhất định sẽ không có sai sót gì đâu”. Ta gật đầu rồi bước ra khỏi đám đông.

Từ từ đi xa, tiếng cười nói cũng dần dần biến mất sau lưng, dọc đường đi gặp phải mấy binh sĩ đang đi tuần đều đứng lại nhường đường cho ta. Lòng ta đang bay tới nơi khác, cũng không để ý tới bọn họ, cứ thế yên lặng bước đi.

Ta cũng đã từng trải qua cảm giác chỉ một điệu múa mà làm mọi người xung quanh bị chấn động. Từ nhỏ lớn lên ở Tân Cương, học được vũ đạo của dân tộc Duy Ngô Nhĩ, cũng không hề kém so với cô gái dân tộc Duy Ngô Nhĩ thực sự, Ở Tân Cương lúc ấy người biết nhảy múa cũng rất nhiều, ta cũng không phải là cái gì đặc biệt lắm. Lúc lên trung học, phụ thân được luân chuyển công tác về Bắc Kinh, liền dẫn cả nhà chuyển đến Bắc Kinh. Khi ta mặc phục sức Duy Ngô Nhĩ, tại buổi cắm trại dã ngoại của toàn trường nhảy múa, cũng nhận được tiếng vỗ tay vang dội từ xung quanh.

Hắn đại khái lúc đó mới thực sự chú ý tới ta, mặc dù trước kia ta tình cờ chiếm lấy ngôi vị đầu bảng của hắn , hắn cũng chỉ thoáng nhìn ta liếc mắt. Các bậc tiền bối đối với chuyện yêu sớm của chúng ta đều cảm thấy tức giận, không hiểu nổi hai học sinh ưu tú tại sao lại làm chuyện khác người như vậy, ngang nhiên nắm tay nhau giữa chốn đông người, lúc ăn cơm chúng ta cũng vẫn nắm tay nhau, hắn vì thế rất nhanh đã thành tài trong việc ăn bằng tay trái. Rực rỡ bùng cháy đến mấy rồi cũng bị tan biến. Hắn cuối cùng cũng rời xa ta. Mà ta chỉ có thể chọn cách rời xa Bắc Kinh để quên đi tất cả.

Nằm trên cỏ, ngắm những vì sao đang rơi, ta phát hiện thì ra mình vẫn luôn nhớ rõ. Luôn nhủ lòng rằng mọi thứ chỉ là chuyện tình của kiếp trước, vậy mà tối nay lại vì một điệu múa mà tất cả như ùa về. Tay cầm chặt mấy nhánh cỏ, nước mắt đã rơi xuống tự lúc nào. Nếu như ta biết sẽ có chuyện này, ta tuyệt đối, tuyệt đối sẽ không rời xa cha mẹ, nếu như ta ở lại bên cha mẹ những năm đó, có lẽ bây giờ cũng không hối hận nhiều đến thế. Ta chỉ vì chút đau lòng của mình mà lại làm thương tổn tới những người yêu mến mình.

Khóc một hồi, trong lòng mới bình tĩnh trở lại. Hô to một tiếng,rồi quỳ rạp xuống đất, trong lòng thầm cầu nguyện, ông Trời, dù cho người có đối xử với ta thế nào, nhất định phải đối xử tốt với cha mẹ ta. Anh trai, chị dâu mọi việc đều nhờ cậy vào hai người. Khấn thầm xong, ở trên đất dập đầu lạy ba cái, yên lặng quỳ thêm một lúc mới chậm rãi đứng dậy.

Vừa mới xoay người, chợt thấy tứ a ka và thập tam đang lẳng lặng đứng ở đằng sau. Trời cũng đã tối, ta cũng không thể nhìn rõ vẻ mặt họ, nhưng cảm thấy không được tự nhiên, cúi người thỉnh an xong, nhất thời cả ba đều đứng im lặng.

Thập tam cũng mau bước tới, đứng ở trước mặt, nhẹ nhàng hỏi” Có chuyện gì khổ tâm sao?” Tứ a ka cũng chậm rãi đến, đứng bên cạnh thập tam. Ta cố nở nụ cười” Chỉ là nhớ cha mẹ, trong lòng không kìm được”. Thập tam nghe ta nói xong, cũng cảm thấy buồn bã, lại im lặng. Tứ a ka nhìn hắn, lấy tay vỗ nhẹ vào sau lưng.

Ta cũng vội chuyển đề tài” Các ngươi làm sao lại ra đây”. Thập tam chỉnh lại vẻ mặt, trả lời” Uống rượu có phần nóng người, cho nên đi dạo một chút để tỉnh rượu”. Ta “ừ” một tiếng, nói” Mấy bình rượu Mông Cổ cũng chịu cho các ngươi ra ngoài sao?” Thập tam cười nói” Người có ba chuyện khẩn cấp, bọn họ không cho đi cũng không được” Ta hé miệng cười, không nói gì.

Im lặng một lúc,ta nói » Ra ngoài cũng đã lâu, cũng nên trở về rồi” Thập tam nhìn tứ a ka nói” Chúng ta cũng đi về thôi”, thế rồi ba người cũng bước về hướng doanh trại.

Đi trên đường, thập tam đột nhiên hỏi” Sao hôm đó ngươi lại đưa cho ta hồng mai?” Ta nghĩ thầm, bởi vì sau này ngươi sẽ bị giam cầm mười năm, nhưng cuối cùng vẫn được hưởng phúc, khổ tận cam lai, chẳng phải giống như hoa mai đứng trong gió lạnh mà vẫn toả sắc đấy sao. Nhưng cũng chỉ trả lời” Mai là một trong tứ quân tử, chẳng lẽ ngươi không thích sao?” Thập tam cười nói “Chỉ là thấy ngươi đưa cho tứ a ka hoa mộc lan mà hắn thích nhất, cho nên thuận miệng hỏi thôi?”

Hắn nói chưa dứt lời, ta cảm thấy cơn tức đã lên tới đầu,bất chợt thốt ra” Lúc trước hỏi ngươi thì không thấy ngươi trả lời, bây giờ thì cái gì cũng biết”. Nói xong, trong miệng lẩm nhẩm “không thể tin tưởng được”. Hắn mất tự nhiên nhìn ta, rồi lại quay qua nhìn tứ a ka, cuối cùng cười cười nói” Ta đã hết sức tận tâm,cố gắng đi nghe ngóng giúp ngươi, chỉ là lại bị tứ ca phát hiện” Ta chỉ lạnh “Hừ” một tiếng, không buồn lên tiếng. Hắn ngừng một hồi, lại cười nói” Hôm nay có tứ ca ở đây, hay ngươi hỏi hỏi…. một chút xem sao” Hắn suy nghĩ hồi lâu, dường như không tìm được từ thích hợp, há miệng, chỉ dùng mắt nhìn ta. Ta thấy đã gần tới trướng, nói “Được rồi, ta phải về trướng nghỉ ngơi, ngươi đi uống rượu tiếp đi thôi! Nô tỳ này xin cáo lui” Nói xong không đợi hắn trả lời, bước nhanh bỏ đi. Chỉ nghe thấy hắn cười cười, cùng tứ a ka ở đằng sau vừa nói điều gì đó.

———-
*nguyên văn : Thiên thương thương, dã mang mang
– là một câu trong bài “Sắc Lặc ca” tả cảnh sinh hoạt của dân du mục, do Hộc luật kim sáng tác nhằm ổn định lòng dân trong trận Ngọc Bích. Trong “Nhạc phủ quảng đề” chép bài này: “Sắc Lặc xuyên, Âm sơn hạ, thiên tự khung lư, lung cái tứ dã. Thiên thương thương, dã mang mang, phong xuy thảo đê kiến ngưu dương.” 敕勒川,陰山下,天似穹廬,籠蓋四。天蒼蒼,野茫茫,風吹草低見牛羊 (Dòng Sắc Lặc, dưới núi Âm Sơn, trời như chiếc trướng, bao trùm lên bốn nội. Trời xanh xanh, nội mênh mông, gió thổi cỏ rạp xuống thấy bò dê).

* Duy ngô nhĩ là dân tộc chiếm phần lớn ở Tân Cương (tên chính thức là Khu tự trị Duy ngô nhĩ Tân Cương).

>>> Đọc tiếp Bộ bộ kinh tâm Phần II Chương 8

Rate this post
Bài viết cùng chuyên mục:
Loading...

Bình luận