Bộ bộ kinh tâm Phần II – Chương 8

Đọc tiểu thuyết Bộ bộ kinh tâm Phần II – Chương 8

Bởi vì đã được Khang Hi đồng ý, mấy ngày nay mỗi khi rảnh rỗi, ta đều đi lấy ngựa, tìm một chỗ vắng lặng học với binh sĩ. Hắn nói không dám để ta dùng bất kỳ kính ngữ nào xưng hô, ta nhìn vẻ mặt sợ hãi của hắn, thôi thì đáp ứng gọi trực tiếp tên của hắn – Ni Mãn. Nhìn hắn, không khỏi nhớ đến tỷ tỷ cùng người kia. Nghĩ tới người kia sẽ không quá cung kính như thế, hay tâm tình hoảng hốt, gò bó mất tự nhiên, rồi lại nhìn sang Ni Mãn, không nhịn được thở dài một cái. Ni Mãn thấy ta nhìn hắn, rồi sau đó liền khó hiểu thở dài càng khiến cho hành động thêm thận trọng. Nói chuyện cũng không còn lưu loát. Không nghĩ nổi hắn sẽ dạy ta như thế nào đây.

Một người dạy thì như đang đứng trên băng mỏng, một người học thì không thấy thú vị. Qua một hồi nhàm chán, ta cũng có thể được một mình trên ngựa, chậm rãi bước từng bước. Mấy lần muốn kẹp hai chân lại, vung roi ngựa lên để chạy nhanh một chút đều bị Ni Mãn ngăn lại, lải nhải , gì mà lực tay của ta còn yếu, còn chưa hiểu rõ về ngựa, không thể vội vàng hấp tấp. Ta lại chầm chậm cưỡi ngựa, bước từng bước.

Kỳ thật ta rất hoài nghi Ni Mãn căn bản không thực sự định dạy để ta cưỡi ngựa cho tốt, hoặc là sợ làm ta ngã, gánh không được trách nhiệm, cho nên thời gian này chỉ dạy ta qua loa, làm vài bước có lệ, rồi đợi đến lúc về kinh, tự nhiên mọi việc sẽ lại tốt đẹp.

Mặt trời dần dần khuất núi, ta vẫn bồi hồi ở trên thảo nguyên cưỡi ngựa, Ni Mãn thúc giục nhiều lần, thấy ta vẫn giả bộ như không có nghe thấy, đành phải bước theo ta, thoáng một cái đã thấy ngựa của hắn ở bên cạnh.
Đang rong ruổi, thấy từ xa có một đôi ngựa đang chạy thẳng đến, ta nhìn dường như là Đại hắc mã của thập tam, liền đứng lại chờ đợi. Không phải đợi lâu, đằng kia đã tới gần, không chỉ có thập tam mà còn cả tứ a ka, hai người đều mặc ky trang bó sát, đeo cung trên lưng, trên yên ngựa dắt một ống tên có cắm mấy Bạch vũ tiễn. Chẳng qua tứ a ka mặc một thân xanh lam, thân thể thon dài, nhìn qua lãnh tuấn mà hàm chứa anh khí mà thập tam là một thân trắng bạc, dáng người vốn cao ngất rắn rỏi, bây giờ lại thêm mấy phần khí thế oai hùng.

Ni Mãn vừa nhìn thấy người tới, lập tức nhảy xuống ngựa, quỳ xuống thỉnh an. Ta thật sự lười nhảy xuống, đợi bọn hắn lại gần mới cúi đầu thỉnh an. Thập tam nhìn Ni Mãn rồi phất tay cho hắn đứng lên, vội vàng hỏi ta ” Học được không”

Ta bĩu môi nói” Chỉ mới học ngồi trên ngựa như thế nào để không bị ngã xuống thôi” Thập tam nhìn Ni Mãn nói “Ngươi đi về trước đi” Ni Mãn ngẩng đầu liếc nhìn ta, thấy ta không có phản ứng gì, liền khom người làm lễ, rồi cưỡi ngựa dần lui đi. Nhìn hắn đã đi xa, ta bắt đầu than vãn “Hắn không phải dạy ta học cưỡi ngựa nha, hoàn toàn như đang đùa giỡn tiểu hài tử vậy” Thập tam ở trên lưng ngựa cười nói” Ngươi cũng đòi so sánh với tiểu hài tử sao, bọn hắn cưỡi ngựa so với ngươi còn giỏi hơn” Ta nghe xong, nghĩ cũng phải, mình cũng thật ngốc, người Mãn là dân tộc bắt đầu từ lưng ngựa, trẻ con không biết đi cũng đã cùng phụ thân ngồi trên lưng ngựa rồi. Cười thở dài không nói nữa.

 [su_posts id=”2917″ posts_per_page=”0″ tax_term=”21″ tax_operator=”0″ order=”desc”]

Thập tam suy nghĩ một chút nói “Hiện tại cũng đã đói bụng, phải đi về dùng bữa, có điều buổi tối lại có thời gian, nếu buổi tối ngươi rảnh rỗi, ta có thể dạy ngươi” Ta nghe xong, vui vẻ vỗ tay, vừa định kêu “tốt quá”, lại không nghĩ rằng ta vừa mới giơ tay lên làm loạn cũng là đã thả dây cương, ngựa đang đứng lại liền bắt đầu chạy, ta quá hoảng sợ, nhắm mắt lại,thét lên một tiếng kinh hãi, rồi cảm giác ngựa đã ngừng chạy, mở mắt ra, liền thấy thập tam thay ta cầm lấy dây cương, hắn đem dây trả lại cho ta, liếc nhìn, rồi lại quay qua thở dài với tứ a ka: Xem ra con đường dạy dỗ của ta còn dài lắm! Tứ a ka nhếch miệng, tự tiếu phi tiếu liếc nhìn ta, không nói lời nào, chỉ nhìn thập tam với vẻ thông cảm

Buổi tối ăn tạm vài thứ, vội vàng dặn dò Vân Hương cùng Ngọc Đàn mấy câu, rồi lập tức chạy tới chỗ ước định. Đến nơi không thấy một bóng người, cảm thấy mình thật dại, chạy nháo chạy nhào tới đây rồi lại thành người đầu tiên. Đem áo choàng trải xuống đất, nằm xuống ngắm sao, kiên nhẫn ngồi đợi.

Đang có chút mơ màng , bỗng cảm thấy có người nhìn mình, mở mắt liền thấy tứ a ka đứng đó. Vội mặc áo choàng đứng lên , vừa thỉnh an vừa theo bản năng nhìn xung quanh. Tứ a ka nói” Thái tử gia có việc gọi thập tam tới, hắn nhờ ta lại đây” Ta vội nói: “Vậy bây giờ nô tỳ trở về, hôm khác dạy cũng được ạ” Hắn lạnh nhạt nói” Ngươi nghĩ rằng ta không dạy được ngươi sao” Ta liền lắc đầu nói “Không phải ạ” Hắn lại lạnh nhạt nói” Vậy lên ngựa đi” Ta trong lòng thầm nghĩ sao tứ a ka lại rảnh rỗi nhàn hạ đến vậy, chỉ đơn giản là thập tam nhờ cậy??? rồi ngắm nhìn hai con ngựa mà hắn mang đến.

Hắn chỉ vào con ngựa nhỏ hơn, nói” Đây là Tiểu Mã thập tam đặc biệt chọn, rất ngoan ngoãn, khi ta cưỡi ngựa mẹ nó sẽ chạy theo sau”. Nói xong liền nhảy luôn lên con ngựa lớn hơn, ta cũng vội vàng nhảy lên Tiểu Mã. hắn đi ngựa chầm chậm phía trước, quay lại nói ” Chúng ta cứ từ từ đi một vòng, cho ngươi quen dần với ngựa, tiện thể nói cho ngươi vài điểm để ngươi không bỗng dưng lại để ngựa chạy vụt đi” – ta lập tức lắc đầu nào dám.
——
Không thể nói tứ a ka dạy không tốt, trên thực tế hắn dạy rất được, ta tiến bộ rất nhanh, trong đêm đó đã có thể cho Tiểu Mã chạy chầm chầm cạnh mẹ. Chính là ở cùng với hắn ta cảm thấy rất mất tự nhiên, vừa nghĩ hắn là Ung Chính tương lai, lại nghĩ đến những việc làm đầy thủ đoạn, tàn bạo của hắn niềm vui liền bay mất sạch, áp lực lại đong đầy.

Sau đó, ta chợt bị giật mình- ta đã không phải là Trương Tiểu Văn kia nữa. Trương Tiểu Văn lúc trước sẽ là ngưỡng mộ Ung Chính,tán thưởng Ung Chính, nàng luôn cho rằng khi tranh đoạt ngôi vị hoàng đế không phải ngươi chết thì ta chết, nhân từ với kẻ địch là tàn nhẫn với chính mình. Hơn nữa bát a ka cùng cửu a ka cũng có ý định dồn Ung Chính tới chỗ chết, cho nên việc Ung Chính giam cầm bọn họ tới cuối đời cũng không có gì là không đúng. Vậy hiện tại thì sao? Hoá ra hiện tại ta đã thành Mã Nhi Thái Nhược Hi. Chuyện này bắt đầu từ lúc nào đây? Phải chăng ở lúc ta vẫn đang mờ mịt, thời gian trôi đi đã cải biến ta.

Cũng cẩn thận suy nghĩ xem có nên nhân cơ hội này cùng tứ a ka tiến thêm một bước quan hệ để dựa hơi,tìm một chỗ dựa vững chắc cho sau này. Vài lần đã định thúc ngựa tới gần nói vài câu, chỉ là nhìn vẻ mặc hỉ nộ vô thường của hắn thì bỗng thành câm nín. Cả đêm vừa cưỡi ngựa vừa suy nghĩ đủ thứ, may mà con ngựa thập tam chọn cũng không tệ, hơn nữa việc học tập mấy ngày nay cũng có chút tác dụng, nếu không thì đừng nói cưỡi ngựa, ngồi yên không ngã cũng đã tốt lắm rồi.

Buổi tối nằm trên giường, trằn trọc, cảm thấy mình đúng là kém cỏi. Vốn tưởng rằng bằng vào kinh nghiệm ba năm đấu đá lúc đi làm ở hiện đại cùng với năm năm tôi luyện nghiêm khắc ở trong cung, bản thân cũng đã thành tinh được rồi, thật không ngờ lại gặp phải ông chủ thực sự lợi hại, thành quả đạt được đành theo gió bay đi rồi.

Trái lo phải nghĩ, đành tự an ủi, không mong có chỗ dựa, chỉ cần vô sự trôi qua là được. Chỉ cần không đắc tội hắn là được rồi, còn muốn lấy lòng, chắc phải học thêm dăm ba năm nữa. An ủi mình xong, cũng quyết định tuyệt đối không theo tứ a ka học cưỡi ngựa nữa. Bên cạnh một người không thể đoán nổi suy nghĩ chắc khác nào đem bom hẹn giờ đặt bên người, ta không muốn tự hành hạ mình đâu.
——
Chính là mọi việc trên đời đâu có được như người ta mong muốn, ông Trời dường như luôn lấy việc hành hạ người khác làm trò vui. Rõ ràng nghe được thập tam luôn miệng cam đoan, nói rằng nhất định sẽ không sai hẹn. Có điều lại một lần nữa xuất hiện ở trước mặt ta là tứ a ka. Ta thầm thở dài, thực sự muốn đi tìm thập tam đàm đạo lần nữa.

Ta lấy lại bình tĩnh, lấy lại bình tĩnh, nhìn tứ a ka nói » Nô tỳ hôm nay phải làm việc cả ngày, có chút mệt mỏi, cho nên tối nay không thể học được ạ » Tứ a ka nghe xong sắc mặt vẫn lạnh lùng thản nhiên, chỉ là ánh mắt chăm chăm nhìn ta. Ta cũng mặc kệ, tiếp tục nói »Nếu như tứ a ka không có việc gì, nô tỳ xin được cáo lui » Nói xong đứng im một lúc, thấy hắn không có phản ứng gì, liền bắt đầu quay đi với tốc độ cực kỳ thong thả, nín một hơi, thử thăm dò đi về phía hắn, đợi đến lúc đi qua hắn xong, thấy hắn vẫn không có phản ứng, thở ra, thầm cảm thấy may mắn, lập tức bước nhanh hơn.

Đi được một lúc, bỗng thấy có tiếng vó ngựa phía sau, còn chưa kịp quay đầu lại nhìn, cảm giác được tứ a ka đang phi người xuống, rồi lập tức túm lấy ta Ta nhìn thấy khuôn mặt của hắn cách ta vô cùng gần, không khỏi sợ hãi kêu lên.

Lúc ta hoàn hồn lại, thấy hắn vẫn mang dáng vẻ thản nhiên hờ hững, có phần tĩnh mịch nhìn ta. Dường như với tư thế hiện tại chúng ta đang dán chặt vào nhau căn bản không có điều gì không bình thường cả. Ta cố giãy ra vài cái, cũng không thoát ra được, ngược lại có khiến hắn sử dụng thêm lực, càng khiến ta như dán chặt thêm trên người hắn. Ta yên tĩnh lại, trợn mắt nhìn hắn, nghĩ, chẳng lẽ hắn định đùa giỡn ta ?

Suy nghĩ còn chưa xong, liền cảm thấy bờ môi lạnh như băng của hắn đặt trên môi ta. Ta vừa cố gắng ngửa đầu ra, vừa dùng sức đẩy hắn, nhưng sức lực của nữ nhi cũng có hạn, chẳng mang lại tác dụng gì. Hắn thử mấy lần vẫn thấy ta khép chặt đôi môi, căn bản không cho hắn tiến vào, mới ngẩng đầu lên nhìn ta. Ta lập tức làm hành động bản năng giống như của mấy nữ nhân trên phim truyền hình vẫn làm khi bị phi lễ, quăng qua một cái bạt tai, đáng tiếc hắn không phải là Quách Lạc La tiểu cách cách, tay ta vừa giơ lên đã bị hắn bắt chéo tới sau lưng. Đôi mắt hắn chứa tia đùa cợt, miệng nhẹ nhàng trêu ghẹo xung quanh mặt ta » Thật khó cho ngươi khi tốn công phu với ta như vậy nhiều năm nay, làm cho ta động tâm, hiện tại lại còn chơi trò »Vờ tha để bắt thật » « Đôi môi lành lạnh của hắn nhẹ nhàng thổi khẽ vào tai ta, nói » Chúc mừng ngươi, mưu kế đã thành công »

Ta tức giận trơ mắt nhìn hắn, nghĩ mở miệng để phản bác, chỉ là một lúc nghìn từ vạn chữ, cuối cùng lại chẳng biết nói từ đâu, chỉ có thể giận dữ nói » Buông ». Hắn lại nghiêng một chút, bờ môi nhẹ nhàng đùa giỡn bên tai ta,thấp giọng nói »Ngươi nếu muốn đi theo ta, ta có thể nói với hoàng a mã ban ngươi cho ta ». Ta cảm thấy toàn thân như mất hết sức lực, tứ chi nhũn ra, thân thể thì càng ngày càng nóng, trong lòng thì càng ngày càng lạnh, hít một hơi thật sâu, định thần lại, đột nhiên nhẹ giọng cười lên.

Hắn nghe tiếng ta cười, động tác cũng chậm lại, ta nghiêng đầu, kề sát miệng lên tai hắn, khe khẽ nói » Tứ gia là vì không mang nữ nhân đi cùng, cần người để giải toả phải không ? ».

Thân thể hắn cứng lại, ta dừng một chút, rồi sau đó khẽ cười, nói »Nếu như tứ gia dùng thích sức mạnh nô tỳ cũng không thể phản đối, nếu tứ gia thích vui vẻ ở nơi hoang dã này nô tỳ cũng đành giúp tứ gia toại nguyện »

Hắn nghe xong, từ từ thẳng người dậy, chăm chú nhìn ta, ta cũng đang cười lạnh nghiêng đầu nhìn hắn, bộ dạng mặc cho ngươi tùy thích. Hắn đột nhiên chậm rãi nở nụ cười, làm ta bỗng nổi hết da ga, nụ cười trên mặt như bị đông cứng. Hắn vừa cười vừa từ từ cúi đầu xuống, lại chạm vào môi ta. Ta ngửa người ra sau, nhưng không có cách nào né tránh, chỉ cảm thấy hàn ý từ đôi môi không có nhiệt độ của hắn dần truyền vào lòng ta. Từ từ nhắm mắt lại, toàn thân lạnh như băng suy nghĩ, thôi xong. Thật sự xong rồi. Thì ra lại là lấy độc công độc rồi.

>>> Các bạn đang doc truyen tại website doctruyenngan.mobi <<<

Đang lúc trái tim như bị đông cứng lại, như thể chui vào hầm băng, hắn đột ngột dời môi ta, thả ta tự do trên lưng ngựa. Ta nhất thời có phản ứng lại, bị hắn đột nhiên buông tay, lập tức ngã xuống dưới đất.

Hắn ở trên ngựa lạnh lùng nhìn ta, nói » Lên ngựa « Ta cũng hiểu mình đã tránh được một kiếp, thầm cảm ơn các vị thần tiên trên trời, vừa xiêu vẹo trèo lên ngựa.Nhìn hắn đang đi ngược hướng, nhất định là không quay về doanh trại, lòng ta vừa mới yên xuống, lại bắt đầu nhảy lên, nhấp nhổm. Hắn ở bên lạnh giọng nói » Yên tâm đi, ngươi còn không phải nghiêng nước nghiêng thành ». Ta lại có chút an tâm đi tiếp.

Hắn ở một bên vừa gia tăng tốc độ, vừa chỉ ra chỗ sai trong tư thế và thủ thế của ta. Ta không có nửa dũng khí để dám nói không, đành thuận theo hắn vực lại tinh thần học tập.

Hôm sau gặp lại thập tam, nếu như ánh mắt có thể giết người, thì hắn lúc này không chết cũng đã bị trọng thương rồi. Thập tam bị ta soi mói từ đầu đến chân, không dám ngẩng lên nhìn ta, ánh mắt chỉ dám liếc đi nơi khác. Ta nhìn hắn một lúc, thấy có gì là lạ, liền nhìn thấy tứ a ka đang lạnh nhạt nhìn ta, trong lòng hoảng hốt, vội vàng thu hồi ánh mắt, đứng im ở một bên.

Sau đó thấy mọi người đều chú ý vào thái tử gia đang bắn cung ở giữa, ta mang trà đi thay, lúc tới bên người thập tam, bước chân như cũ, chỉ cúi đầu nói »Tối nay ta đến tìm ngươi. » Nói xong,xem như không có việc gì, lại tiếp tục bước về phía trước.

Lúc đến gần trướng của thập tam,nô tài thân cận bên người thập tam vội cúi người nói »Cô nương cát tường ! Gia đang chờ người ạ » Ta cười cười nói » Làm phiền ngươi rồi ». Hắn cũng cười theo » Cô nương không cần khách sáo như vậy. Đây là bổn phận của nô tài thôi » . Ta mỉm cười rồi tự tiến vào bên trong.

Thập tam đang ngồi trên thảm lông dê, nghiêng người dựa vào đệm đọc sách, nhìn ta đi vào liền lập tức buông sách xuống. Ta trợn mắt liếc hắn, tiện tay cầm hai cái đệm, tìm một chỗ ngồi thoải mái cho bản thân, rồi tự rót cho mình một chén trà từ trên bàn.

Thập tam ngồi gần lại một chút , cười cười nói ; « Ta rốt cuộc đắc tội với ngươi lúc nào vậy chứ ?’ Ta hừ lạnh một tiếng nói » A ka người nếu không muốn dạy nô tỳ, nô tỳ cũng không dám có nửa câu oán hận, Có điều người không cần cứ mãi trêu ta ». Hắn chỉnh lại sắc mặt nghiêm túc nhìn ta : » Đây là ngươi hiểu lầm ta rồi, đêm đầu tiên là thái tử gia gọi ta qua, tuy là nói chuyện phiếm, nhưng vẫn phải nể mặt ngài ấy, mới cho gã sai vặt đi nhờ Tứ ca, còn lần thứ hai là bị… » Hắn dừng một chút, không tiếp tục nói cho hết, chỉ bảo »Thực sự là có việc, ta tuyệt đối không trêu đùa ngươi ».

Ta hừ lạnh một tiếng, « Trừ Hoàng thượng, thái tử gia, ai có thể giữ chân ngươi chứ ? » Hắn có phần bất đắc dĩ, không tự nhiên,cười nói » Mẫn Mẫn cách cách ». Ta vừa nghe, nhìn sang bộ mặt bất đắc dĩ của hắn, cơn tức dâng đầy trong bụng mà vẫn phải cảm thấy buồn cười, Như vậy xem ra không thể trách cứ hắn thêm nữa,cũng có thể tưởng tượng ra câu chuyện tối qua, rồi lại thấy cơn tức đang dâng không có chỗ để trút, đành ngửa cổ hung hăng uống sạch ly trà.

Thập tam thấy ta tin, trở lại bộ dạng lười biếng ngồi dựa vào đệm, vẻ mặt cười cừơi » Chỉ có điều ngươi phải cao hứng mới đúng chứ ? Sao lại tức giận như vậy ? » Ta nghiêng đầu nhìn hắn, hỏi » Cao hứng ? Có cái gì khiến ta cao hứng chứ ? » Hắn dịch lên phía trước một chút, ánh mắt chăm chú nhìn ta » Không phải ngươi có ý với Tứ ca sao ? ». Ta nghe hắn nói xong, sợ run một hồi, sau đó đành cười khan hai tiếng, hỏi ‘Ta nói với ngươi ta có ý với Tứ gia lúc nào vậy ? » Hắn vừa lắc đầu cười, vừa nói » Từ lúc ngươi ở ngự tiền phụng trà, ta liền cảm thấy ngươi đối với tứ ca có vài phần quái lạ. Ngươi hành xử với thái tử gia cũng chỉ là lạnh lùng thản nhiên, có điều đối với tứ ca lại vô cùng thận trọng, lúc ấy ta vẫn luôn để ở trong lòng. Nửa năm trước ngươi được thăng làm nữ quan đứng đầu, lại hướng ta hỏi thăm sở thích kiêng kỵ của tứ ca. Bình thường dâng lên dù là trà hay trà cụ đều là món đồ mà tứ ca ưa thích. Năm năm này ngươi cũng luôn lưu tâm lời nói cử chỉ của Tứ ca. Nếu không phải ngươi để ý đến Tứ ca, ta thật không còn cách giải thích nào khác. Cũng không thấy ngươi đối đãi các a ka khác như vậy »

Ta càng nghe, càng lặng đi, thật sự là ‘tự tạo nghiệp chướng không thể sống’, ta không còn gì để oán trời trách đất nữa . Thập tam nói xong, thấy ta cứ lặng im không nói, càng thêm đắc ý, khẽ lay ta một cái, cười cười nói « Không cần phải sợ! ta thấy tứ ca dường như cũng có cảm tình với ngươi. Sau này nhớ mời ta ly rượu là được. Dù gì ta cũng đã khen ngươi không ít trước mặt huynh ấy ». Sau đó ngừng cười, nói với vẻ mặt nghiêm túc » Tứ ca là người ngoài lạnh trong nóng, ngươi nhìn huynh ấy đối với ta thì biết » Ta không tiếp lời, ngồi yên lặng hồi lâu, rồi thình lình đứng dậy nói »Ta phải về đây », nhìn thập tam trịnh trọng nói thêm » Dù sao ta tuyệt đối không thích Tứ a ka », nói xong xoay người, bước nhanh rời đi.
Vừa đi vừa nghĩ, kỳ thật lúc bản thân đi nghe ngóng sở thích,kiêng dè của tứ a ka cũng sợ làm cho mọi người chú ý, nên nhân tiện hỏi thăm xem sở thích uống trà của các a ka khác luôn thể, dù thế vẫn có một người được ưu tiên hơn, những người khác chỉ là có lệ mà thôi, người bình thường nhìn qua sẽ chẳng thấy có gì khác biệt, có điều thập tam cùng tứ a ka bên nhau thân cận, lại quan tâm đến ta, nhất cử nhất động của ta với tứ a ka đều lọt vào mắt hắn, khó trách hắn lại hiểu lầm. Hắn có suy nghĩ như thế,thì tứ a ca hiểu lầm ta cũng không có gì là lạ .Hơn nữa bản thân chỉ cho là việc mình đi nghe ngóng chuyện riêng liền khiến người ta để ý, ai ngờ tới năm năm này cẩn thận cùng với lưu tâm quan sát khắp nơi, trong mắt thập tam đều là vì nguyên nhân khác. Ta nên giải thích thế nào về cái hiểu lầm dài đến năm năm này đây ?

Trở lại trướng của mình, cảm thấy trong ngực như có luồng khí nén lại không thoát nổi, châm trà thì bị đổ nước nóng, thu dọn đồ thì lại đổ lung tung, làm ướt hết cả thảm, nhìn không được đành hét to một tiếng, làm cho Vân Hương cùng Thần Anh ở cách vách đều bị sợ hãi mà chạy vội tới, nhìn sắc mặt khó coi, lại thêm thảm bị ướt, vội cười cười nói » Cô nương đừng nóng giận như thế, chúng ta giúp cô nương mang thảm đi thay liền ». Ta nhìn các nàng, dần dần bình tĩnh lại, cũng cười lên » Thật sự là càng nhanh lại càng lọan »( nóng vội dễ hỏng việc).

>>> Đọc tiếp Bộ bộ kinh tâm Phần II Chương 9

Rate this post
Bài viết cùng chuyên mục:
Loading...

Bình luận