Tầng phía dưới bầu trời (C11)

Đọc tiểu thuyết : Tầng phía dưới bầu trời

Chương 11 – Bí Mật Gia Tộc

—oo0oo—

Thì ra cảm giác khi biết được lúc nào cũng có một người ở bên mình, che chở cho mình, dung túng cho tất cả những gì mình làm, lại hạnh phúc đến thế.

ĐƯỜNG PHI

Chiều thứ bảy, Dĩnh Hân nổi hứng muốn cùng chúng tôi đi khu thương xá. Kể từ lần trước Thiên Luân suýt ra tay với cô ấy đến giờ, ước chừng cũng đã vài tháng cô ấy không vào thị trấn, thế nên khi cô vừa đề nghị, Dĩnh Ngôn chẳng nói chẳng rằng mà đồng ý.

Bất quá Dĩnh Ngôn cũng có việc cần đến khu thương xá, Khải Nam lại không muốn Hy Văn hộ tống Hân. Vậy là bất đắc dĩ, tôi cũng phải bị kéo theo.

Tâm tình tôi thời điểm này không thể nói là tốt. Thời gian còn lại chỉ còn đếm được từng ngày, chưa nói nhiệm vụ có khả năng thành công hay không, tôi đã mơ hồ cảm thấy tên nhóc Thiên Luân kia có triệu chứng chưa đánh đã muốn bỏ chạy rồi.

Thôi được rồi, cứ coi như không có Thiên Luân, một mình tôi vẫn có thể hoàn tất nhiệm vụ kia mà.

Mắt tôi lẳng lặng dõi theo bóng dáng Khải Nam và Dĩnh Hân lướt qua các gian hàng hóa. Lúc này Hân đang níu tay áo đòi Khải Nam chơi trò chơi gì đó. Đôi mắt Nam hơi cau lại, nhưng rồi cậu ấy cũng nhẹ thở dài, bằng lòng dẫn Hân qua hàng trò chơi.

Bỗng nhiên tôi có một dự cảm khá lạ. Cặp mắt Khải Nam nhìn Hân, thật không bình thường tí nào.

Không lẽ thằng nhóc này cũng…

Tôi cau mày, bắt đầu đắn đo về suy đoán của mình. Chỉ là một con bé bị mất trí thôi mà. Không lẽ thật sự có sức hút thế sao?

[su_posts id=”5969″ tax_term=”47″ tax_operator=”0″ order=”desc”][su_posts id=”5768″ tax_term=”87″ tax_operator=”0″ order=”desc”][/su_posts]

Lúc quay đầu lại, bất giác tôi bắt gặp Dĩnh Ngôn đang nhìn theo, biểu tình cũng khá lạ. Từ hôm Hy Văn bị thương đến giờ, hầu như Dĩnh Ngôn và Dĩnh Hân rất ít khi trò chuyện với nhau. Mặc dù bình thường hai chị em nhà này cũng không phải là hòa hợp gì lắm, nhưng tôi mơ hồ cảm thấy Dĩnh Ngôn đối với Dĩnh Hân, giờ dường như còn có chút cảm giác áy náy.

Nói gì thì nói, cho dù là thằng mù cũng biết rằng Dĩnh Hân thích Hy Văn mà.

Dĩnh Ngôn bắt gặp ánh mắt tôi, có vẻ hơi chột dạ. Tôi cười hề hề, lẽo đẽo theo cô ta đến tầng dưới mua hàng. Vừa nhìn thấy mớ áo gối là tôi phát oải. Vừa giơ tay tính ngáp một cái, Dĩnh Ngôn liền quẳng sang cho tôi cái nhìn khinh bỉ. Tôi sượng sùng, nhất thời cũng bỏ tay xuống.

Thú thật nếu không phải đã nhận nhiệm vụ này thì tôi còn lâu mới lết xác đến khu thương xá. Thường ngày ở nhà tôi cũng chỉ ăn rồi ngủ, nếu có nhu yếu phẩm cần thiết sẽ đặt các cửa hàng trên mạng mang đến. Thời buổi công nghệ thông tin cơ mà, ai còn phải bỏ công bỏ sức đi vòng vòng để lựa hàng nữa chứ.

Tôi mua một cốc kem tươi, vừa ăn vừa tranh thủ quan sát động tĩnh xung quanh. Lúc này không phải là cuối tuần, khu vực chúng tôi ở cũng không phải là đông đúc nên xem ra đại sảnh khá thưa người. Một cô nàng da trắng toát đi qua, chiếc áo cổ tim lấp ló theo từng bước chân cô, thấp thoáng cả hình vòng cung căng tròn lồ lộ ra đó khiến tôi bất giác nhìn theo. Cô nàng quay lại, quẳng cho tôi cái nhìn khêu gợi.

Không phải vậy chứ? Thời đại này con gái tỉnh thành đều biết hóa thân thành Can Lộ Lộ hết sao?

Đúng vào lúc tôi đang phân vân không biết có nên tiến lại làm quen với cô nàng xinh xắn này không thì bị Dĩnh Ngôn kéo lại. Tôi hơi bực, nghĩ rằng cô ấy hơi khó tính thái quá, chẳng lẽ ngắm gái đẹp cũng không cho sao? Nhưng lúc nhìn lại đã thấy gương mặt cô cau có, kèm theo vẻ nghiêm trọng khó gặp. Tôi cũng cau mày: “Chuyện gì vậy?”

“Anh nghe có tiếng Dĩnh Hân hét lên không?” –Cô ấy thận trọng nhìn tôi hỏi.

“Không, tôi chỉ nghe tiếng nhạc từ loa vọng xuống thôi.” –Tôi đáp cẩu thả, song trông thấy vẻ lo lắng của cô ấy, đành phải vờ quan tâm hỏi –”Cô nghe thấy gì sao?”

Dĩnh Ngôn gật đầu, cũng không đợi tôi phản ứng mà vội lấy điện thoại ra gọi cho Khải Nam. Chẳng mấy chốc đã nghe thấy giọng Khải Nam gấp gáp nói: “Dĩnh Ngôn, có chuyện rồi. Thang máy B của tòa nhà bị hỏng, Kẹo Chanh bị kẹt trong thang máy.”

Đầu tôi bất giác như bị đánh BANG. Không phải con bé này xui xẻo vậy chứ? Chỉ đi mua sắm thôi cũng gặp chuyện được sao?

“Hai người đang ở tầng nào?” –Dĩnh Ngôn cố trấn giọng nói

“Tầng 5, nhưng nhân viên nói với tôi dây tải bị trượt, Có lẽ thang máy đã rơi xuống các tầng dưới. Đội cứu hộ đang tới. Hai người…”

Khải Nam không nói được hết câu đã nghe tiếng Dĩnh Ngôn lầm rầm nguyền rủa gì đó. Tôi cũng không vội. Đằng nào tôi cũng không ưa con bé đó lắm, nói như Thiên Luân thì nếu có một người muốn Dĩnh Hân chết nhất thì người đó chỉ có thể là tôi chứ không ai khác.

Dĩ nhiên, tôi cũng không ngu gì hoạch toẹt điều này trước mặt Dĩnh Ngôn.

“Anh còn đứng đó làm gì, nghĩ cách đi chứ?” –Bỗng nhiên Dĩnh Ngôn quát vào tôi, ánh mắt bỗng chốc đỏ thẫm.

“Cách gì bây giờ.” -Tôi nhún vai – “Chỉ là kẹt thang máy thôi mà. 10 phút nữa là đội cứu hộ có mặt ngay.”

“Anh có điên không, biết rõ Hân nó bị chứng sợ hộp kín mà.” – Ngoài dự liệu của tôi, Dĩnh Ngôn bắt đầu quát –”Huống chi nó còn có bệnh tim trong người. Đừng nói là 10 phút, 5 phút tôi cũng sợ là nó chịu không nổi, 5 năm trước chẳng phải nó…”

Đang quát ngon lành, bỗng nhiên Dĩnh Ngôn im bặt. Vẻ mặt cô cực kỳ khó coi. Cô đưa tay quệt mấy giọt nước đọng lại trên mắt, trừng mắt nhìn tôi như thể Hân bị kẹt trong thang máy là lỗi của tôi vậy. Xong cô cất bước, đi thẳng về dãy thang máy B.

Tôi chậm rãi bước theo cô, mày kiếm bắt đầu nhăn lại. Đột nhiên tôi cảm thấy mình đã đánh hơi thấy điểm khả nghi nào đó.

Trước khi đến đây vốn tổ chức đã giao cho tôi toàn bộ hồ sơ cần thiết của chị em nhà họ Dương, Vì thế khi gặp Dĩnh Ngôn và Dĩnh Hân tôi không mấy bất ngờ. Trong tài liệu đó nói, khác với Dĩnh Ngôn từ nhỏ thích phản nghịch, Dĩnh Hân lại là một đứa trẻ ngoan ngoãn và thông minh, năm năm trước, bằng khả năng của mình đã thi đỗ vào một trường đại học ở Mỹ. Lão tỷ phú Dương Thái rất cưng chiều con bé này, còn dự định tương lai sẽ giao toàn bộ tập đoàn khách sạn Star Sky cho nó.

Nhưng không biết đã xảy ra chuyện gì, trong một đêm mọi thứ đều thay đổi. Dĩnh Hân không sang Mỹ, lão Dương Thái nhốt cô bé tại nhà, từ đó chưa từng có ai bên ngoài tiếp xúc với cô nữa. Năm đó nghe nói Dĩnh Ngôn cũng rất chống đối. Cô gây hấn với Dương Thái và mẹ mình, tìm mọi cách đưa Dĩnh Hân sang Mỹ nhưng tất cả đều thất bại. Sau đó Dĩnh Ngôn trở nên hằn học, mãi cho đến hai năm trước sau khi tốt nghiệp, bà Dương mất mới chịu trở về nước.

Hiển nhiên, một việc quan trọng khác cũng được tổ chức tìm hiểu đầy đủ giúp tôi, Dĩnh Ngôn và Dĩnh Hân vốn không phải là chị em cùng mẹ. Dĩnh Hân là con của Dương Thái và tình nhân bên ngoài, đến năm sáu, bảy tuổi mới được mang về nuôi. Quan hệ giữa bà Dương và Dĩnh Hân vốn dĩ chưa bao giờ tốt.

Dĩnh Ngôn lúc này dường như đã huy động hầu hết lực lượng an ninh trong thương xá. Tôi chống tay, đuổi theo cô từ tầng này đến tầng khác. Cứ mỗi tầng dừng lại, Dĩnh Ngôn lại áp mình vào cửa thang máy, thét vọng vào để tìm giọng nói Hân. Thanh âm cô dần trở nên khàn khàn, còn nước mắt thì càng lúc càng lúc càng dày đặc.

Nhìn thấy thế, tôi hơi cau mày. Trước đây tôi vốn nghĩ tình cảm của Dĩnh Ngôn và Dĩnh Hân không tốt lắm. Đến lúc này tôi mới biết mình đã lầm.

Rốt cuộc ở tầng ba, chúng tôi nghe được tiếng Dĩnh Hân yếu ớt đáp lại. Ngạc nhiên là Khải Nam cũng đứng ở đó, cậu ấy cúi người trước thang máy, giọng điệu nhỏ nhẹ trấn an Hân phía trong nhưng gương mặt lại đầy lo lắng. Tôi cũng không nói không rằng, lẳng lặng nhìn đội cứu hộ đến cạy cửa ra.

Vốn dĩ tôi cho rằng bao nhiêu năm làm sát thủ, cảm xúc của mình đã trở nên băng giá, song lúc nhìn thấy Dĩnh Hân lao ra ngoài, ôm chầm lấy Dĩnh Ngôn, tôi mới hiểu mình đã lầm.

Thì ra cảm giác khi biết được lúc nào cũng có một người ở bên mình, che chở cho mình, dung túng cho tất cả những gì mình làm lại hạnh phúc đến thế.

Tình thân? Đây chính là cái mà mọi người vẫn nhắc đến đó sao?

Chúng tôi cứ đứng lặng đó nhìn hai chị em họ. Dĩnh Hân không ngừng khóc, còn Dĩnh Ngôn dịu dàng vuốt lưng cho cô ấy, thanh âm vang lên run rẩy:

“Đừng sợ, có chị ở đây rồi. Đừng sợ…”

Tôi liếc sang Khải Nam, khẽ cười. Cậu ấy cũng cứng đờ ra, bàn tay nắm chặt.

—oo0oo—

Lúc chúng tôi đưa Dĩnh Hân ra đến xe, cô ấy vẫn vùi mặt vào người Dĩnh Ngôn, đôi vai khẽ run rẩy. Dĩnh Ngôn nhẹ nhàng an ủi cô. Trông thấy cảnh ấy, đột nhiên tôi cảm thấy thấy có chút kỳ quái. Không nghĩ được là Dĩnh Ngôn cũng có lúc dịu dàng như thế. Ngồi cạnh tôi, Khải Nam chống tay vào kính xe, gương mặt đầy đam chiêu.

Tôi cũng hiểu đôi chút nỗi lo của cậu ấy. Ám ảnh hộp kín là một chứng bệnh tâm lý thi thoảng vẫn bắt gặp ở người đã từng trải qua biến cố. Thật ra lúc phát bệnh trừ tâm trí sợ hãi bất an, nảy sinh khó thở thì cũng không có gì nghiêm trọng lắm, thế nhưng vấn đề ở đây là Dĩnh Hân lại có sẵn bệnh tim. Một khi hai căn bệnh này kết hợp, những không gian như thang máy vừa rồi chỉ có thể cầm chắc là mộ phần của cô bé.

Bên ngoài gió bắt đầu thổi mạnh hơn, vài hạt mưa lấm tấm tạt vào thành kính tạo nên một làn sương mờ ảo. Tôi chỉnh lại kính, quyết định không để những yếu tố bên ngoài này tác động nữa. Nói cho cùng thì hai chị em họ cũng chỉ là mục tiêu của tôi thôi, không phải sao?

>>> Đọc tiếp Tầng phía dưới bầu trời (C12)

Rate this post
Bài viết cùng chuyên mục:
Loading...

Bình luận