Tầng phía dưới bầu trời (C16)

Đọc tiểu thuyết : Tầng phía dưới bầu trời

Chương 16 – Theo gió cuốn bay

—oo0oo—

Có những việc đã qua đi rồi thì không thể quay lại, ký ức của Dĩnh Hân như thế, mà tình cảm của tôi và em cũng vậy.

HY VĂN

Trời sáng hẳn, tôi mở mắt, hơi bực mình vì ánh nắng từ bên ngoài rọi vào. Sờ sờ khoảng trống bên cạnh, bất giác giật mình ngồi thẳng dậy.

“Dĩnh Ngôn?”

Tiếng gọi khe khẽ, song cũng đủ để đánh động cô gái đang ngồi bên mép giường. Dĩnh Ngôn sực tỉnh, quay lại nhìn tôi cười. Chiếc áo mỏng trên người cô nhàn nhạt lay động, lộ ra nửa bờ vai trắng hồng gợi cảm. Ánh mắt cô làm tôi an tâm hơn một chút.

 [su_posts id=”6426″ tax_term=”47″ tax_operator=”0″ order=”desc”][su_posts id=”5768″ tax_term=”87″ tax_operator=”0″ order=”desc”][/su_posts]

Mặc kệ việc mình vẫn chưa kịp mặc gì lên người, tôi nhào tới ôm lấy Dĩnh Ngôn. Dáng người cô gầy yếu, lọt thỏm vào lòng ngực tôi. Chúng tôi giữ tư thế đó rất lâu, cảm giác như thể hai trái tim hòa lại thành một.

Như cả nửa thế kỷ trôi qua, giọng cô vang lên khe khẽ.

“Em đã suy nghĩ cả đêm.”

Tôi không nói gì, cảm thấy hơi giận bản thân mình hưởng lạc xong lại lăn ra ngủ khì, không để tâm đến cảm giác của em. Thấy ánh mắt tôi, Dĩnh Ngôn có vẻ hiểu. Em cười cười lấy tay vuốt đuôi lông mày tôi, giọng nói nhỏ nhẹ vang lên.

“Em đã quyết định rồi. Em biết Dĩnh Hân cũng rất thích anh…”

“Người bây giờ anh yêu là em.” –Tôi ngắt lời em. Thật sự chuyện Dĩnh Ngôn kể tối qua khiến tôi khá bất ngờ. Vốn tôi nghĩ xem Hân như em gái, không ngờ con bé vẫn thích tôi. Chuyện quá khứ qua đi tôi cũng không muốn nhắc lại. Tôi nhìn cô gái trong vòng tay mình, hạ giọng –”Đời này anh chỉ cần có mình em, vậy là đủ rồi.”

Ánh mắt Dĩnh Ngôn hơi lay động. Thoáng cái em bật cười, choàng người lên chạm mũi vào mũi tôi. Trước giờ em vẫn rất thích làm vậy, tôi cũng không phản đối. Đôi khi tôi thấy nó còn gần gũi hơn cả một chiếc hôn.

Tôi nói: “Dĩnh Ngôn, đừng bỏ rơi anh được không? Hứa với anh cho dù bất kỳ chuyện gì xảy ra cũng không được bỏ rơi anh.”

Giọng tôi hơi run rẩy. Bình thường rôi rất ít khi kích động, nhưng tôi biết người trước mặt là Dĩnh Ngôn. Ở bên cạnh em, tôi không cần phải ra vẻ thản nhiên, cũng không cần phải lo không ai hiểu tôi. Chỉ ở bên em, tôi mới cảm thấy được là chính mình.

Đời này kiếp này, em chính là nghiệt duyên của tôi.

Dĩnh Ngôn khẽ thở dài, dùng tay dí dí lên mũi tôi. Đoạn cô ấy bật cười.

“Ai nói với anh là em sẽ bỏ rơi anh? Đừng hòng nhá. Một ngày nào đó nếu anh dám bỏ rơi em, em cũng sẽ như âm hồn không tan bám lấy anh, cho anh suốt đời không thể lấy vợ luôn.”

Tôi bật cười, ôm em quẳng lên giường. Lại một phen mây mưa khác.

Khi nắng trên cửa sổ rốt cuộc cũng trôi qua quá nửa, chúng tôi mới hài lòng xuống giường. Mặc quần áo xong Dĩnh Ngôn vừa nhéo mũi tôi vừa bảo đói, liền xuống nhà pha cho tôi tách cà phê.

Tôi chống cằm, nhìn qua cửa sổ, vừa định kiểm tra xem bọn Khải Nam về chưa thì đã nghe tiếng thét kinh hoàng của Dĩnh Ngôn. Tôi hoảng hốt vội lao xuống lầu. Mắt vừa gặp phải em thì lại nhìn thấy cảnh tượng khiến em thét lên như vậy.

Trên chiếc nệm lớn mà Dĩnh Hân và Chí Bân thường nằm để xem tivi, lúc này đây lại như một bãi chiến trường. Chăn gối lộn xộn, lộ ra nửa tấm lưng Dĩnh Hân nằm trên dưới tấm bông dày, gương mặt đỏ ửng say ngủ. Phía bên trái, Chí Bân quàng tay đặt lên eo cô, tư thế thoải mái, Đường Phi lại nằm bên phải, vừa ngáy vừa đặt nửa bàn chân lên lưng Chí Bân, tay còn lại ôm chặt lấy Hân. Trong không khí còn vương lại mùi rượu nồng nặc.

Sau tiếng thét kinh hoàng, những người nằm trên nệm rốt cuộc cũng bị ép đến sực tỉnh. Đường Phi ngồi dậy đầu tiên, hơi hơi dụi mắt. Nhưng điều bất ngờ hơn cả là lúc này hai khối cồm cộm bên cạnh Dĩnh Hân cũng chuyển động, trước cặp mắt kinh hoàng của tôi, Khải Nam và Thiên Luân ngồi dậy, thò mình ra khỏi chăn.

Tự dưng tôi cũng muốn thét lên một tiếng.

Tất cả bọn họ đều có một điểm chung là ngái ngủ, và điểm thứ hai chính là…

Không mặc áo.

Ôi trời.

Sau một hồi quát tháo ầm ĩ đến kinh thiên động địa của Dĩnh Ngôn, cuối cùng năm người bọn họ mới dần tỉnh táo lại một chút. Tranh thủ lúc họ chỉnh trang lại quần áo, tôi liếc nhìn bộ dạng giận tím mặt tím gan của Dĩnh Ngôn, không nén nổi nụ cười.

Không giấu gì, tôi thích nhất là lúc em nổi giận, trông thật có khí chất.

Dĩnh Ngôn lôi đầu Khải Nam ra trước tiên. Cậu ấy day day trán một lúc, mới nhớ sơ sơ rằng bọn họ kéo ra ngoài ăn uống gì đó ầm ĩ, sau đó say đến nổi chẳng biết trời đất gì cả. Nam cũng chẳng nhớ làm cách nào mình lại vào được trong nhà. Tôi hỏi một vòng quanh ba cậu chàng kia, cả ba đều lắc đầu. Lúc này Dĩnh Ngôn đã gần sắp nổi cáu trở lại, em nói nếu còn không nhớ ra thì lập tức gọi điện cho ông Dương Thái, sa thải nhóm người ngay lập tức. Gương mặt Chí Bân gần như mếu máo. Tôi lắc đầu, coi ra hỏi mấy cậu chàng này cũng vô dụng thôi.

Vừa đình kéo tay Dĩnh Ngôn ngăn cơn nóng giận của em lại, đã thấy Dĩnh Hân từ lầu trên bước xuống. Sau khi thay trang phục chỉnh chu, con bé trông vẫn tinh khiết như ngày nào. Thấy Dĩnh Ngôn nổi giận, Dĩnh Hân bèn bước tới đứng chắn giữa em và bọn người Khải Nam.

“Chị thật vô lý, sao lại đòi đuổi các anh ấy?”

“Em…” –Mặt Dĩnh Ngôn tím tái, thoáng nhìn về phía tôi. Tôi cười cười, màu tím trên mặt em càng sậm hơn nữa –”Lên phòng ngay, chuyện này để chị giải quyết.”

“Chị đuổi các anh ấy, em sẽ trở mặt với chị.” –Dĩnh Hân nói dứt khoác.

“Em… rốt cuộc tối qua em cùng bốn người này làm cái gì hả?” –Dĩnh Ngôn rốt cuộc cũng hỏi được thành câu.

Dĩnh Hân day day trán, nghĩ ngợi một hồi, cuối cùng thì bễu môi nũng nịu: “Làm gì? Chỉ là chơi trò chơi thôi mà. Chị cần gì phải lớn tiếng vậy?”

“Chơi trò chơi? Bọn họ bảo em chơi cái gì hả?”

Dĩnh Hân lại cau mày, điệu bộ này khiến tôi vừa muốn nổi giận vừa tức cười.

“Thì là… oẳn tù xì cởi áo.”

“Hả?”

Một loạt thanh âm dài có ngắn có thoát ra, hết thảy chúng tôi đều trố mắt, như thể không tin được vào tai mình. Bất giác tôi lướt gương mặt Dĩnh Ngôn đã chuyển sang trắng xanh lần bốn tên gây sự kia đang ôm chầm lấy mặt, nụ cười không nhịn được nhếch lên.

Bọn trời đánh này, không nghĩ được lại dám nhân cơ hội say rượu mà bày ra cái trò thế đấy.

Kết quả là Dĩnh Hân năn nỉ quá mức cần thiết, thế nên cuối cùng Dĩnh Ngôn không mách lại với ông chủ, nhưng cả bốn tên kia đều bị cắt lương nguyên tháng. Có lần gặp Chí Bân đang quét dọn nhà kho, cậu ấy vừa khóc lóc cơm áo gạo tiền vừa thề thốt với tôi, tối đó vốn chỉ có bốn thằng con trai chơi trò oẳn tù tì, rõ ràng là cả sợi tóc của Kẹo Chanh cũng chẳng động vào, phạt thế này oan uổng quá… bla bla bla… Tôi nghe xong cũng chỉ cười cười.

Có cho tiền bọn họ cũng chẳng dám động vào Hân nữa là.

Thời gian này mối quan hệ của tôi và Dĩnh Ngôn càng lúc càng tốt. Vốn Dĩnh Ngôn muốn sau sinh nhật này sẽ dẫn tôi về ra mắt ông Dương Thái, nhưng liên lạc mãi không được, cuối cùng em phát cáu mà không đá động gì tới việc này nữa. Thấy tôi và em ngày càng khắng khít, Khải Nam cũng dần buông lỏng đố kỵ với tôi ra. Tôi thở phào. Thật ra trong nhà chỉ có cậu ấy là tôi có thể thoải mái chia sẻ một tí.

Gần hết năm học, Dĩnh Ngôn phải theo đoàn cùng đám học sinh ra ngoại thành cắm trại vài hôm. Lúc này tôi lại phải có một số việc phải ra vào thị trấn giải quyết nên không thể theo em được. Thiên Luân và Đường Phi được cử đi thay thế.

Thoắt đó mà thời gian sáu tháng của chúng tôi sắp kết thúc rồi. Thực tế tôi có chút tiếc nuối với mấy thằng chiến hữu này, nhưng trên thế gian này không có buổi tiệc nào là không tàn. Mấy tháng qua tôi dường như đã sống một cuộc sống khác, cảm nhận mùi vị mà dường như trước đây tôi chưa từng được hưởng. Nhưng mộng rồi thì cũng phải kết thúc, mây tan, trời hửng sáng, tất cả chúng tôi đều phải đối mặt với trách nhiệm của mình. Vì vậy dù không nói ra, nhưng thời gian gần đây tất cả chúng tôi đều ít trao đổi với nhau hơn trước đây. Dường như mọi người đều cảm nhận được, có gì đó sắp diễn ra.

Đang ngồi đánh cờ với Nam ngoài vườn, đột nhiên điện thoại cậu ấy reo. Ở khoảng cách chừng vài mét, tôi nghe cậu ấy trò chuyện gì đó với một cô gái, điệu bộ khẩn trương. Tôi cau mày, chợt có chút linh cảm không hay.

Gần đây Dĩnh Hân hầu như tránh mặt tôi. Thật ra tôi cũng hiểu ý con bé nên cũng không muốn chạm vào khoảng không riêng của nó. Dĩnh Hân hiện giờ là một cô bé rất đơn thuần, yêu hay ghét gì cũng biểu hiện ra hết bên ngoài. Có nhiều lúc tôi cũng không thật sự rõ, tôi thích Hân của ngày hôm nay hơn, hay cô gái lãnh đạm của trước kia hơn.

Bất giác, tôi sẽ nhớ đến cô gái thầm lặng ngày trước vẫn ngồi dưới tàng cây trong khuôn viên trường. Không biết từ lúc nào, tôi bắt đầu chú ý đến cô ấy. Hân khi đó có một mái tóc dài rất đẹp. Thỉnh thoảng khi em chăm chú vào cuốn sách trong tay, làn gió nhẹ sẽ khẽ lùa quá tóc em, đặt lại trên đó vài chiếc lá vàng úa. Mỗi lần nhìn thấy cảnh ấy, tôi lại không kiềm được lòng muốn đưa tay vuốt tóc em.

Cuộc sống của Hân ở trường rất tẻ nhạt. Em hầu như không có bạn bè, quanh đi quẩn lại chỉ dồn sức vào việc đọc sách. Đôi mắt em lúc nào cũng tĩnh lặng như thế nhìn thấu cả thế giới này. Một cô gái kỳ lạ như thế, tôi càng muốn chạm vào em, dùng chính đôi tay mình để bảo bọc và che chở cho em.

Nhưng Hân hiện nay lại không phải là cô gái ngày đó tôi từng yêu. Con bé hôm nay đáng yêu ngây ngô, luôn khiến người khác muốn bảo vệ, song tôi vẫn cảm thấy thiếu thốn gì đó. Tôi luôn cảm thấy đây không phải Hân, dường như con người thật của cô ấy đã bị chôn vùi dưới vẻ mặt non nớt này. Có đôi lúc con bé thật sự khiến tôi rất chán ghét. Tôi muốn xé tan vỏ bọc đó để tìm lại Hân của trước đây nhưng lại sợ rằng kết quả sẽ khiến tôi đau lòng hơn nữa.

Có những việc đã qua đi rồi thì không thể quay lại, ký ức của Hân như thế, mà tình cảm của tôi và em cũng vậy.

Từ cửa chính ra đến ngôi đình nhỏ trong vườn chỉ vài bước chân, tôi bỗng bắt gặp Dĩnh Hân đứng dưới tán cây đại thụ, đôi mắt nó nhìn lên nhành cây phía trên đầy lo lắng. Chỗ cành đó có một cái tổ chim non. Từ khá xa nhưng tôi cũng nhận ra được, không biết vì lý do gì cái tổ lại nghiêng hẳn qua một bên.

Dĩnh Hân cắn môi, quyết định chạy đến bắc một chiếc ghế đặt dưới gốc cây. Tôi nhìn đến mà buồn cười, thực tế cái tổ khá cao, con bé chỉ chưa đầy một mét sáu lại không biết trèo cây, về cơ bản không thể nào với tới được.

Trong lòng khẽ lo lắng, tôi vội bước lại giúp nó. Nó nhìn thấy tôi, sững ra một tí rồi lại thôi. Có lẽ nó xem chuyện được người khác giúp là chuyện hiển nhiên cũng nên.

Tôi leo lên tán cây, đặt tổ chim trở lại vị trí an toàn , sẵn tiện lướt sơ qua mấy quả trứng còn sót lại trong đó. Ánh mắt Hân có vẻ lo lắng. Hiểu ý, tôi nháy mắt bảo nó mọi thứ đã ổn, nó mới thở phào nhẹ nhõm.

Khi mọi thứ đã xong, tôi trở xuống mặt đất, phủi phủi tay đứng cạnh Hân. Nó giương mắt lên nhìn tôi, song không biết nói gì. Bốn mắt nhìn nhau, bất giác tôi cảm thấy không gian ngột ngạt đến lạ.

Có phải tôi hoa mắt không? Đôi mắt nó lúc trông thấy tôi leo xuống thoáng một tia lo lắng. Tôi mơ hồ cảm thấy đó không phải tình cảm lo lắng đơn thuần của trẻ con, ánh mắt ấy làm tôi nhớ đến một buổi chiều, tưởng như xa tận kiếp trước kìa, bóng dáng yêu kiều của em ngồi dưới tàng cây, cũng lo lắng cho tôi y như thế.

Lần đó tôi cùng mấy tên bạn trong lớp đá cầu, đá thế nào quả cầu lại bay lên tít trên tàn cây chỗ Hân đang ngồi. Em ngẩn người, đôi mắt thoáng rời khỏi cuốn sách song lập tức lại trở về bộ dáng lãnh đạm như cũ, giống như chúng tôi hoàn toàn không tồn tại ở đó. Lúc tôi leo lên cây đến ngọn cây để lấy lại quả cầu, em lại bất ngờ ngẩng lên. Trớ trêu thay ánh mắt lo lắng đó lại làm tôi mất hồn mà rơi thẳng xuống từ tán cây cao hơn ba mét.

Tôi bị gãy tay, cả buổi trưa em đứng ngồi không yên bên ngoài hành lang phòng y tế, thậm chí còn hỏi han cô chủ nhiệm về tình trạng của tôi.

Dĩ nhiên những chuyện này, sau khi đi học lại tôi mới biết.

Tôi biết Dĩnh Hân cũng để tâm đến tôi. Nếu không một cô bé lãnh đạm như em sẽ không dễ gì chú ý đến người khác như vậy. Suy nghĩ ấy khiến tôi như được đốc thúc, tôi quyết định theo đuổi em.

Vài cô bạn cùng sinh hoạt trong câu lạc bộ thi thoảng vẫn hỏi tôi, vì lý do gì mà tôi lại quyết tâm với cô ấy như vậy. Nếu nói xinh đẹp, Hân khi đó cùng lắm cũng chỉ xem là dễ thương mà thôi. Gương mặt và thân hình cô giống như một đứa trẻ chưa phát triển toàn diện, nhưng đôi mắt ấy lại câu hồn đoạt phách đến không ngờ.

Không biết từ lúc nào, tình cảm tôi dành cho Hân không chỉ là tình cảm trai gái đơn thuần thuở cắp sách đến trường. Bên cạnh những buổi ăn cơm cùng nhau, đưa em về nhà sau giờ tan học, tôi lại bắt đầu muốn nhiều hơn. Đôi khi tôi sẽ suy nghĩ đến cuộc sống sau này của mình với em ở bên cạnh. Chúng tôi sẽ từ bỏ mọi thử, trờ về thôn quê xây một nông trại. Em sẽ sinh ra những đứa nhỏ trắng trẻo và mập mập, nụ cười khẽ mang lúm đồng tiền của cha mẹ chúng. Còn tôi sẽ dành cả đời của mình để yêu và chăm sóc em.

Dĩ nhiên, tôi cũng hiểu tất cả chỉ có thể thực hiện sau khi tôi đã hoàn thành sứ mạng của mình.

Tiếc thay, cái ngày mà tôi chờ đợi ấy mãi mãi cũng không bao giờ tới được.

Có đôi khi tôi cũng tự hỏi mình, thật sự Hân có từng yêu tôi không? Nếu yêu tại sao lại tàn nhẫn nói từ bỏ? Nhưng nếu không yêu, sao em lại phải quan tâm đến tôi như vậy?

Có lẽ, cũng với trí nhớ của em, câu hỏi này tôi mãi mãi sẽ không bao giờ biết được đáp án.

Hân bậm môi, mắt thỏ thẻ nhìn tôi. Không phải đến giờ tôi mới nhận ra con bé dường như có chút e dè đối với tôi, chỉ mỗi mình tôi mà thôi. Có lần Chí Bân nói mỗi khi Hân bướng bỉnh gì đó, chỉ cần lôi tôi ra dọa nó là được. Tôi nghĩ thế cũng hơi phóng đại, nhưng cái sự thật Hân sợ tôi thì không chạy đâu cho thoát được.

“Cảm ơn anh.” –Hân thỏ thẻ, vừa rụt đầu tính đi thì tôi gọi giật nó lại, chỉ lên trên tổ chim.

“Hình như chim mẹ bị thương. Anh thấy cánh nó dính máu.”

“Vậy… phải làm sao bây giờ?” –Sắc mặc Hân bắt đầu khẩn trương. Tôi cười xòa: “Không sao. Lát nữa bảo Chí Bân trị thương cho nó là được. Nhưng cái tổ này nếu không có chim mẹ chăm sóc cũng không ổn. Tới đó anh bảo Khải Nam giúp dỡ tổ cất trong nhà.”

“Cám ơn anh.”

Hân nhe răng cười, nắm chặt tay tôi. Không hiểu sao bắt gặp ánh mắt con bé nhìn lên, tôi bỗng lặng đi mất một lúc.

Hôm sau Dĩnh Ngôn gọi điện về. Chỗ em cắm trại xảy ra một vụ lở núi, con đường dẫn về thị trấn đang sửa chữa nên phải hai ngày nữa mới về được. Tôi hỏi thăm an ủi em vài câu, sau đó bảo em đi ngủ sớm. Dĩnh Ngôn ấp úng như định nói thêm gì đó, cuối cùng lại thôi. Tôi quẳng điện thoại xuống bàn, lướt mắt nhìn chung quanh, bỗng nhiên có cảm giác trống trải kỳ lạ.

Chí Bân ngồi chăm chú trước màn hình tivi chơi điện tử, cũng không mảy may quan tâm đến tôi. Luân và Phi thì đã đi cùng Dĩnh Ngôn. Tôi bước ra thềm nhà, rút một điếu thuốc rít dài.

Đêm khuya thanh tĩnh, chỉ có tiếng côn trùng vo ve và thanh âm sóng biển đập vọng về ở đằng xa. Tôi híp mắt, nhìn theo hai bóng người trắng và hồng đang tranh chấp giữa khuôn viên vườn.

“Em không đi. Em không đi, nói thế nào em cũng không đi.”

Tiếng Dĩnh Hân tôi còn lạ gì nữa, cái tôi lạ là sao con bé lại có vẻ mặt dỗi mày chau với Khải Nam kìa. Nên nhớ trong nhà này nếu có ai đó nuông chiều Hân hơn Khải Nam, tôi tình nguyện đi bằng hai tay ấy.

“Suỵt, nói nhỏ thôi, Hy Văn và Chí Bân nghe được bây giờ.” -Nam hạ giọng vỗ về -“Ngoan, nghe lời anh đi, lần này sẽ không để em một mình nói chuyện với Khả Vi nữa, anh sẽ ngồi cạnh bên em, được không?”

“Không, đừng hòng. Em nói không đi là không đi.”

“Nghe lời anh đi mà.” –Mặc kệ Hân gắt gỏng, Nam vẫn nhẹ nhàng an ủi

“Khôngggg.” –Hân bắt đầu rít lên. Tôi hơi lấy tay bịt tay lại. Hơi chói à.

“Đừng hét mà Kẹo Chanh, đừng hét.”

“Khônggggg…”

Mặc kệ sự vùng vẫy của Hân, âm thanh như thể bị nghẹn lại rồi tắt hẳn. Điếu thuốc trên tay tôi rơi hẳn xuống, quên cả việc dập lửa. Hai cô cậu này không phải nghĩ mình đang đóng phim ấy chứ? Đang là giữa thanh thiên bạch nhật lại có thể…

Dưới ánh đèn sáng choang treo trên ngọn đình giữa vườn, có hai bóng người đang dây dưa lẫn nhau. Cánh tay cô gái ban đầu đặt trên ngực chàng trai, ý đồ đẩy cậu chàng ra. Nhưng trước sự áp bức ngày càng mãnh liệt, thân hình cô ngày càng xuôi lơ, tùy ý chàng trai càn rõ xâm lấn.

Tôi cảm thấy có chút khan ở cổ. Cố gắng lắm mới nuốt được không khí, tôi bước trở lại vào nhà.

Trên sàn đá lạnh lẽo, ánh đỏ trên điếu thuốc cũng dần dần lụi tàn rồi tắt hẳn. Rốt cuộc tôi đã đánh rơi điều gì ngoài khoảnh sân ấy? Tôi cũng chẳng rõ.

>>> Đọc tiếp Tầng phía dưới bầu trời (C17)

Rate this post
Bài viết cùng chuyên mục:
Loading...

Bình luận