Sự Tích Thỏ Tai Dài Đuôi Ngắn

 

Truyen Co Tich Cho Be – Sự Tích Thỏ Tai Dài Đuôi Ngắn

(Doctruyenngan.mobi)  – Ngày xửa ngày xưa ở trong một khu rừng kia có con cọp vô cùng hung dữ cùng với con heo rừng cực kì hung hãn. Hai con này, một thì cậy mình có được bộ móng vuốt sắc nhọn, còn một con thì lại cậy mình có được một bộ nanh rất dài, chúng cậy mình có ưu thế về sức mạnh nên ra sức mà bắt nạt những con vật khác ở trong rừng. Tất cả những loài vật khác ở trong rừng đều không thể nào có được cuộc sống yên bình vì sự tồn tại của hai con thú vô cùng hung ác là cọp và heo.

Vì vậy, vào một ngày kia, tất cả các loài vật đều kéo nhau và tìm đến nhà của thỏ, mục đích của chúng là muốn tìm ra cách nào có thể tiêu diệt được cả cọp lẫn heo rừng, có như vậy thì cuộc sống của những loài khác mới được bình yên. Tuy nhiên thì cũng cứ nghĩ mãi, nghĩ mãi nhưng vẫn không thể nào tìm ra được cách nào cả. Đột nhiên thỏ reo lên:

– Tôi đã nghĩ được rồi! Tôi đã nghĩ được rồi!

Thấy thỏ reo to như vậy thì tất cả những con vật khác cũng vô cùng vui sướng, chúng vây tròn lại xung quanh thỏ, và thỏ thì thầm với tất cả về kế hoạch của mình. Khi cả đám loài vật ấy nghe được thì con nào cũng phải thán phục trước mưu trí tuyệt vời của thỏ ta.

Sáng ngày hôm sau thì thỏ đi tìm cọp, nó gặp cọp ở một bụi rậm trong rừng. Thỏ mới thì thầm vào tai của cọp rằng:

– Này bác cọp ạ! Cái thằng heo rừng ấy, nó cứ luôn đi nói xấu rồi dọa dẫm bác đủ điều, vậy mà bác không biết chút gì sao?

Cọp nghe thấy thỏ nói vậy thì giận dữ lắm, nó gầm lớn:

– Cái gì cơ? Cái thằng heo rừng ấy mà lại dám đi nói xấu lại còn dọa dẫm ta nữa sao? Nó đã nói cái gì thế?

– Ôi chúa cha! – Thỏ ta liền làm bộ như bí mật lắm, nói: – Nó bảo rằng bác ấy mà, chỉ được cái miệng to, rồi răng to, lại còn cái mặt cũng to nốt nhưng lại nhát như cáy, nó chỉ dám đi bắt nạt đám dê cùng lũ heo nhà mà thôi. Heo rừng nó còn bảo là nếu như gặp bác thì nó sẽ đâm cho thủng bụng bác luôn.

>>> Đọc truyện cổ tích Việt Nam chọn lọc:  Con vợ khôn lấy thằng chồng dại

Nói chuyện với cọp xong thì thỏ lại chạy đường tắt để tới tìm heo rừng. Đúng lúc ấy thì heo rừng vẫn đang nằm ngủ say sưa ở trong hang sâu. Nhìn thấy heo rừng, thỏ lập tức nhảy tới mà lay lay nó dậy, thỏ làm bộ như mình đang sợ hãi mà bảo:

– Này bác heo ơi! Bác mau trốn đi thôi! Cái thằng cọp ấy, nó đang chạy đi tìm bác để mà ăn thịt! Nó tuyên bố với mọi người là phải cắn được cổ con heo rừng đấy, bởi vì heo rừng chỉ biết phá mì và phá bắp thôi, có được tích sự gì đâu.

Nghe thỏ nói vậy thì heo rừng giận dữ lắm. Nhưng thỏ vẫn còn cố nói thêm vài câu:

– Thằng cọp ấy còn bảo là phải cắn bằng được cổ của bác, còn muốn xem tim của bác có to hay không nữa.

Heo rừng thì vốn bản tính lì lợm, ngang ngạnh, nên khi nghe thỏ nói những lời đó thì nó chẳng thèm nói năng gì mà xộc đi tìm cọp ngay. Và hai con vật có tiếng là hung dữ nhất nhì của khu rừng này đã giáp mặt nhau. Gặp nhau chúng bắt đầu mắng nhiếc và xỉ vả đối phương vô cùng thậm tệ. Con cọp thì bảo heo rừng chỉ là cái loài chết đói. Còn heo rừng lại rủa cọp sẽ bị con quỷ Briơng làm thịt. Càng ngày chúng lại càng hăng máu hơn, tuy nhiên thì cả hai con vẫn còn có chút kiêng kị lẫn nhau. Vì vậy chúng quyết định hẹn nhau bảy ngày nữa thì sẽ tới để cùng đọ sức.

Trong thời gian bảy ngày như hẹn đã định, cọp ta cứ lăn mình ở trên đồi toàn cỏ tranh để mà luyện tập cho người khỏe hơn. Cả đồi toàn cỏ tranh ấy đã bị cọp lăn đến mức xơ xác luôn. Cọp còn định bụng trận này phải ăn sạch thịt heo rừng cho hả giận nữa.

Về phần của heo rừng, trong thời gian bảy ngày ấy nó cũng tập lăn lộn ở trong bùn suốt, vậy là bùn cứ trát lên da nó từ lớp này đến lớp khác dầy bịch. Heo rừng thầm nghĩ sẽ làm cho mấy cái răng của cọp gãy sạch, rồi đâm cho cọp phải lòi ruột ra cho nó hết cái thói mở miệng là ba hoa đi.

Qua bảy ngày, thời gian hẹn cũng đã tới, cọp cùng với heo rừng đồng thời tới chỗ trảng lớn ngay ven suối. Hai con chẳng hề mở miệng nói với nhau một lời nào mà chỉ lẳng lặng mà xông tới cắn xé đối phương. Còn thỏ ta, kẻ bày ra mưu này thì đang yên vị ở một chỗ an toàn trên cây thông, nó hò hét vô cùng ầm ĩ, mục đích chính là cổ động, khích bác để cho hai con vật ở bên dưới đánh nhau đến chí tử mới thôi.

Cọp đánh nhau với heo rừng cho tới tận khi trời đã tối mịt, nhưng chúng vẫn tiếp tục đánh nhau quên cả trời đất cho tới hết ngày hôm sau nữa. Cọp rất nhiều lần cắn vào người heo đến mức gãy mất mấy cái răng liền. Trên thân của heo rừng cũng là chi chít những vết thương lớn nhỏ. Chúng đánh nhau tới mức máu cũng chảy đầm đìa hết cả, rồi lại cùng nhau gầm lên đầy giận dữ, cũng đầy đau đớn. Tất cả thú vật ở trong rừng đều im lặng tuyệt đối để mà theo dõi trận đấu sống còn giữa hai tên chúa rừng. Duy nhất có thỏ vẫn đang vắt vẻo trên cây thông hò hét vô cùng nhiệt tình khiến cho hai con vật kia đánh nhau càng hăng máu hơn.

Cho tới ngày thứ ba của trận đấu, heo rừng thì bị què mất một chân, cọp thì lại bị mù mất một con mắt. Rồi chúng lảo đảo mà lao vào nhau một lần cuối. Cuối cùng cả hai đều lộn nhào xuống dưới suối. Bởi vì bị thương rất nặng nên chúng chìm nghỉm, chẳng con nào còn sức để mà bơi lên bờ nữa cả.

Vào đúng cái lúc mà tất cả các loài vật ở trong rừng đều đua nhau kéo tới suối để nhìn xem xác của hai con vật nổi tiếng hung ác chết vì đánh nhau kia, đột nhiên thỏ thấy đuôi của mình bị dính vào chỗ thân cây thông nó ngồi, hóa ra là nhựa thông chảy ra đã dính chặt đuôi nó vào cây. Thỏ cố gắng đứng dậy và vùng vẫy nhưng lại không cách nào thoát ra được. Vậy nó đành phải ngồi lại suy nghĩ, cứ nghĩ mãi, rồi nó bỗng nhiên lại nghĩ ra một cách. Thỏ ngồi đó chờ cho đúng lúc voi vừa từ trong rừng đi ngang qua, lập tức hét to:

– Mau dừng lại! Nơi này là suối nước của ta đây. Bất kể ai ra đây cũng cần xin phép ta!

Voi đứng sững lại, nó vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy tiếng quát vừa rồi là của một con thỏ. Nó thầm nghĩ: “Chỉ là một con thỏ nhãi nhép mà lại dám giương oai mà bắt nạt một con voi to lớn như mình!” Rồi voi lại đi tiếp. Nhưng thỏ vẫn cứ quát lớn:

– Mau dừng lại! Nơi này là suối nước của ta đây. Bất kể ai ra đây cũng cần xin phép ta! Nếu không ta sẽ thịt sống kẻ đó!

Lần này thì voi thực sự bực mình rồi, nó dừng lại ngay dưới gốc cây thông, đưa vòi ra túm chặt lấy tai thỏ, rồi dùng sức để nhấc nó lên khỏi cây, sau đó thì ném nó sang chỗ khác. Thỏ bị ném thì đau điếng lắm, nhưng trong bụng lại hết sức vui mừng vì đã thoát nạn, nó cứ cắm đầu cắm cổ mà chạy vào sâu trong rừng.

Bởi vì thỏ bị voi túm tai khiến cho đôi tai của nó dài ra. Về phần đuôi thỏ tại sao sau này lại ngắn cũn cỡn như vậy thì là do một phần đuôi của nó đã bị đứt và vẫn còn dính chặt ở cây thông khi ấy.

>>> Mời các bạn ghé Website Doctruyenngan.mobi để đọc truyện ngắn, truyện cổ tích cùng những câu chuyện hấp dẫn khác nhé bạn!

Rate this post
Bài viết cùng chuyên mục:
Loading...

Bình luận