Chuyện về những cái vong không siêu thoát (P2)

Đọc truyện ma : Chuyện về những cái vong không siêu thoát.

(Doctruyenngan.mobi) Chuyện bố em, bà nội và mẹ em gặp cùng 1 cái vong không có đầu đã phần nào khiến ông em phải suy nghĩ. Bằng chứng là ông hay đi làm về sớm hơn thường ngày, họp gia đình liên tục.

Ông cũng là người khám phá ra quy luật gặp nó vào ngày rằm mà không ai để ý đến. Biết là nó chỉ xuất hiện vào ngày rằm nên đến tháng 10 âm lịch cả gia đình nhà em hồi hộp lắm, không biết ai sẽ là người tiếp theo.

Và quả nhiên thì là ông nội, nhưng có một bất ngờ lớn là cái ngày ấy đến nhanh hơn dự kiến khiến mọi người chủ quan, không đề phòng.

Đó là một buổi tối mùa thu gió mát, trăng rất sáng, như thường lệ ông em đi làm về ăn cơm rồi ngồi uống nước ở sân. Ông em bị nghiện nước chè, vì uống nhiều chè nên khi ngủ ông em rất tỉnh và đẹp trai. Hồi ấy mỗi lần ông uống nước ở sân là mẹ em lại nhờ ông trông bọn em để mẹ tranh thủ dọn dẹp nhà cửa. Nói là trông hộ vậy nhưng ông em cứ kệ 2 đứa chạy hoặc bò ở sân, nếu đi ra vườn thì ông mới lôi vào, còn không thì kệ, muốn cho gì vào mồm thì cho, đái dầm ông gọi mẹ lên. Chả hiểu sao hồi ấy em 4 tuổi rồi vẫn cứ tè dầm mà không chịu gọi người lớn xi.

Em với thằng cu em đang chơi bời hớn hở tự nhiên thấy ông ném cái chén ” choảng” 1 phát vào thành giếng, rồi ông đuổi 2 đứa xuống dưới nhà, đứng dậy cuộn chiếu cất vào nhà. Ông gọi mẹ em lên đón 2 đứa xuống cho đi ngủ, ông kêu mệt, nay đi ngủ sớm. Em với thằng em ngơ ngác chả hiểu gì, mới 8 giờ tối bị bắt đi ngủ nên bất mãn lắm.

Nửa đêm, cả nhà em đang ngon giấc bỗng nghe tiếng đập cửa rầm rầm, mẹ em tưởng ma nên ôm chặt 2 đứa, bọn em cũng sợ tái hết cả mặt nhưng đập 1 lúc thì có tiếng ông em gọi : ” H ơi, T ơi ra đây bố bảo ” Bố mẹ em biết không phải ma mới mò ra mở cửa thấy ông bà nội em đứng ngoài, chân tay run rẩy, ông em bảo bố lên ông nói chuyện, ông vừa gặp “nó” xong…

Cả nhà em lên ông ngồi, nhấp 1 ngụm trà nóng, ông bắt đầu kể….

  “Lúc T vừa dẫn 2 đứa xuống thì bố cũng đi nằm luôn. Lúc bố đang ngồi uống chè ở sân với 2 đứa con nhà mày thì tự dưng thấy có cái bóng nhấp nhô ở thành giếng, bố tưởng do ánh sáng đèn ở đâu chiếu vào tạo thành cái bóng nên cũng không để ý. Một lúc sau nghe thấy tiếng cười the thé vọng từ ngoài vườn vào, bố nhìn ra thấy từ thành giếng từ từ nhô lên 2 con mắt trắng dã, cứ nhìn bố chằm chằm, không chớp. Bố ném luôn cái chén về phía nó nhưng nó không thèm tránh. Biết có chuyện chẳng lành, bố đi ngủ luôn…”

Sau khi ông em đi nằm thì vẫn cứ nghe tiếng cười the thé ấy vang vọng quanh nhà, ông sang giường bà định hỏi xem bà có nghe thấy không nhưng thấy bà ngủ rồi nên lại thôi. Dần dần, ông em cũng thiếp vào giấc, rồi ông em mơ thấy có bóng người đi lên từ cái giếng, người đó mở cửa,vào nhà lấy ấm nước chè của ông em uống lấy uống để như kiểu thèm khát lắm. Ông em thấy người đó tự tiện thế bèn lấy cái gậy dưới chân giường phang nó, đuổi ra ngoài. Nó nhìn ông với ánh mắt căm phẫn rồi co giò chạy ra vườn, ông em đuổi theo thì bỗng lạc vào một khung cảnh hoàn toàn khác… Nơi đó giống kiểu trại tù của binh lính ngày xưa, các tù nhân bị tra tấn trông vô cùng đau đớn. Ông nhìn những cảnh đó sợ lắm nên bỏ chạy, càng chạy càng thấy nhiều cảnh chết chóc, cuối cùng ông vấp ngã, lúc ngẩng mặt lên thì thấy một toán lính đang khuân 1 cái xác ném xuống giếng, rất giống cái giếng làng thuộc khu đất nhà ông – chính xác hơn nó là cái giếng nhà ông em chứ không phải là giống nữa. Cái xác ấy…Nó không có đầu….

Ông em tận mắt chứng kiến cảnh tượng ấy thì gần như không thể chịu được mức độ khủng khiếp của nó, ông bảo lúc ấy biết mình đang mơ, muốn thoát khỏi giấc mơ ấy nhưng người cứ mụ mị đi, không thể tỉnh táo được… Rồi bất giác ông tỉnh dậy, mồ hôi túa ra như tắm, quay sang trở mình thì thấy cái đầu với đôi mắt trắng dã nằm ngay bên cạnh, chỉ mình cái đầu thôi, không có thân. Những âm thanh the thé lại vang lên, ông em khiếp quá đạp tung màn chạy sang giường bà rồi lại xuống gọi bố mẹ em lên kể lại toàn bộ sự việc.

Lúc đó tầm 12 giờ đêm ngày 10/10 chứ chưa đến ngày 15.

[su_posts id=”4264″ tax_term=”6″ tax_operator=”0″ order=”desc”]

Sau cái đêm trải nghiệm kinh hoàng đó, ông nội em không uống nước chè nữa, thay cái ấm mới để tiếp khách và quyết định mời thầy cúng về sớm hơn dự định. Cũng từ đây mà bí mật về cái giếng làng được hé lộ….

Buổi trưa hôm sau, lúc đi làm ngoài hợp tác xã về, ông em tranh thủ rẽ vào nhà ông Lục. Ông Lục là thầy cúng có tiếng ở xã em, nói chung đã làm nhiều vụ trấn yểm rồi nên ông em mới tin tưởng. Sau khi trình bày sự việc, ông em vẫn khéo léo nhờ ông Lục đừng kể chuyện này với người khác, ông sợ mang tiếng và sợ mất uy tín vào lần bầu cử cán bộ sắp tới.
Ông Lục nghe xong thì hẹn tối nay sẽ ra nhà ông bà em.

Đúng 7h tối, ông Lục đến. Vừa bước vào cổng nhà ông bà nội em thì ông Lục ngã quỵ xuống dưới đất, ông ý phải nhanh chóng lấy lá bùa trong cái va li nhỏ đeo trên vai ra đọc vài câu gì đó rồi dán lên trán mới đứng lên đi lại bình thường được. Lúc ông bước vào nhà lá bùa dính không chắc bay phất phơ trên mặt nhìn hài không đỡ nổi , nhưng ông vẫn rất hồn nhiên.

Lúc ấy bà nội em vừa tắm táp cho em xong bế lên nhà ngồi hóng chuyện. Ông Lục bảo ông bà em đưa ra giếng để quan sát, thế là bà em bế em ra theo luôn. Ông Lục nhìn xuống giếng rất chăm chú, không gian im lặng như tờ, không ai nói với ai câu nào. Bỗng dưng bà nội em hét toáng lên khiến cả ông Lục lẫn ông nội em đều giật mình quay lại phía bà vì tưởng cái vong nó hiện lên. Nhưng không phải. Tất cả là tại em, tại cái tật tè dầm vô tổ chức của em, chả hiểu sao lúc ý em lại cao hứng làm luôn 1 bãi lên người bà Giờ lớn rồi nghe mọi người kể lại thấy ngượng vô bờ bến các thím ạ.

Thế là bà vội vàng bế em đi thay quần, ông Lục và ông em đi cũng chậm rãi vào nhà, ông Lục bảo có nước đái trẻ con dớt ra đấy rồi, vong nó sợ nên khó mà chiêu hồn lên trong đêm nay được. Đành đợi đến mai. Sau đó ông Lục viết 1 danh sách dài đồ cúng tế, bảo nhà em chuẩn bị. Theo lời ông Lục thì ở cái giếng cũ của làng đúng là có 3 vong thật, nhưng có một cái vong mạnh hơn cả, nó chết cách đây mấy trăm năm rồi, do bị giết hết sức dã man nên không thể đầu thai kiếp khác được, nó đã thành quỷ và điều khiển 2 cái vong còn lại. Sở dĩ nhà em hay bị 2 cái vong 1 nam, 1 nữ kia trêu đều là do con quỷ ấy sai khiến hết. Nó tự cho mình là chủ 2 cái vong kia nên không ra mặt, gần đây mới lộ diện vì muốn bắt thêm người xuống hầu hạ nó.

Ông nội em nghe nói nó muốn bắt thêm người thì sợ lắm, trách gì bà em đang đêm hôm lại bị nó kéo xuống giếng may mà được tổ tiên phù hộ nên không sao, bà em cũng chăm đi chùa nữa…

Tối hôm sau ông Lục lại ra, lần này rút kinh nghiệm ông dán bùa lên trán từ lúc chưa vào cổng, nhìn vẫn hồn nhiên như hôm qua vậy.. Gia đình em thì bày bố đồ lễ khá muộn, đóng chặt cổng do sợ hàng xóm nhìn thấy, lại xì xào làm mất uy tín Đảng viên gương mẫu của ông . Mọi thứ được chuẩn bị kỹ lưỡng, thậm chí bà em còn dặn mẹ em hạn chế cho em uống nước vì sợ em tè dầm lại hỏng việc. Làm cả ngày hôm ấy em khát khô cả họng, chỉ mong sao lễ xong nhanh còn uống nước

Tất cả con cháu đều tập trung ngồi xì xụp khấn vái. Đến tầm 10h đêm ông Lục rút trong túi ra 1 thanh gươm nhìn rất cũ kỹ, ông bắt đầu lễ từ ngoài sân rồi mới tiến dần vào trong nhà. Lúc ở ngoài sân, ông Lục đốt 1 lá bùa ném xuống giếng rồi dính 1 là bùa khác lên thanh gươm bắt đầu đọc những câu nghe chả hiểu gì, mà em cũng chả quan tâm vì đang khát nước.

Ông Lục cứ thế đi dật lùi vào trong nhà, mắt ông nhìn thẳng phía trước rất tập trung, vào đến nơi ông ngồi xuống thì có cơn gió mạnh ơi là mạnh từ ngoài vườn thổi vào làm bay hết đồ lễ. Cả nhà em không hiểu chuyện gì, ông Lục kêu mọi người ra khỏi nhà, con quỷ đang nổi giận, nó không chịu hợp tác , nó muốn phá tan mọi thứ. Đúng là động đến những thứ thuộc về cõi âm phức tạp thật, đến ông em chuyên bài trừ mê tín dị đoan mà hôm ấy còn phải hoảng loạn nữa là….

Khoảng 10 phút sau, ông Lục ngã vật ra sàn nhà, mọi người xúm vào đỡ ông dậy, hai bên má ông xám lại. Ngồi nghỉ ngơi 1 lát, ông bảo :” Con quỷ này mạnh hơn ông nghĩ, ông không thể đuổi nó khỏi đất nhà ông em được, chỉ có thể làm phép để nó không vào nhà được 1 thời gian ngắn thôi. Lúc nãy nó và ông Lục giao tranh, ông bị nó tát cho mấy cái thâm cả 2 má , nhưng nó cũng bị ông đâm trọng thương rồi nên tạm thời rất yếu. Sau đó ông bảo nhà em mai đi tìm 8 cái cọc tre để ông nhét bùa vào chôn xuống 8 vị trí quanh nhà. Tạm thời sẽ không bị quấy nhiễu nữa.

Hôm sau bố em đi chặt tre về vót nhọn thành cọc rồi ông Lục cứ bảo chôn chỗ nào là đào chỗ ấy. Xong xuôi mọi việc thì ông ý đòi tiền công khá nhiều. Em chả nhớ là bao nhiêu nhưng nghe nói hơn 1 chỉ vàng hay sao ý.

Ông Lục này tuy giỏi nhưng chặt chém có tiếng nên nhiều người cũng ghét, ông lại không chịu khó làm phúc nữa nên khi về già bị liệt phải nằm ở giường mấy năm, người ngợm lở loét tứ tung rồi mới chết. Con gái ông ấy dạy cùng trường với mẹ em rõ xinh gái mà lấy chồng cũng chả ra sao, khổ lắm. Em nghe mẹ em kể lại là cái đêm ông ý mất mọi người trong nhà thấy âm binh đi đầy quanh giường mà không thể làm gì được. Nhưng đấy là lúc em học cấp 3 cơ, còn khi em bé thì ông vẫn nổi tiếng lắm.

Nhà em sau hôm yểm bùa bằng cọc tre thì mọi người yên tâm hẳn, ăn ngon ngủ kỹ, đặc biệt là em uống nước vô tư mà không lo lắng gì nữa.

Cuộc sống cứ thế yên bình trôi qua, nhưng cái gì đến thì vẫn sẽ đến… Và ngày con quỷ không đầu ấy quay trở lại là vào đúng rằm tháng 7/1998, ông em lại 1 lần nữa là người chứng kiến toàn bộ sự việc…

Việc trấn yểm tạm thời xong xuôi nhưng ông nội em vẫn sợ sệt vô cùng kể từ cái đêm ông gặp con quỷ đó. Ông bà em đã già, không nằm ngủ chung với nhau như thuở mặn nồng nữa nên ông bảo bố em cho em lên ngủ cùng ông. Em nghe tin ấy như sét đánh ngang tai vì em ngủ với mẹ quen rồi, giờ bị tách cảm giác lúc ấy phải nói là lo lắng không thể tả. Em khóc lóc không chịu lên ông ngủ nhưng bố mẹ em cứ bắt lên, tại vì nhà em 4 người mà có mỗi 1 cái giường nên cũng hơi chật.

Bác nào hồi nhỏ đang nằm sờ tí mẹ quen rồi mà bị tách ra chắc hiểu cảm giác ấy nó mất mát và trống trải thế nào . Đêm đầu tiên em nhất quyết không chịu xa mẹ, bố mẹ em cũng đành để em ngủ dưới nhà nhưng đêm em tỉnh dậy lần sờ ti mẹ thì hoảng hết cả hồn vì sao ti mẹ lại phẳng lì thế này ? Còn cả mấy cái râu dài nữa chứ ? Hoá ra nhân lúc em ngủ say bố mẹ em đã bế em lên ngủ cùng ông.

Lâu dần em cũng quen, cứ tối đi chơi về lại tự động vác gối lên ông, nằm ngủ với ông cũng rất thoải mái vì ông cho em gác chân, lại hay mua quà vặt dụ dỗ nữa. Đúng là miếng thịt nó bịt lấy mồm, em cứ thế ăn xong ngủ béo quay như con lợn, béo đến tận bây giờ vẫn chưa giảm được.

Sở dĩ ông em muốn em ngủ cùng để cho yên tâm, vía em khoẻ lại lắm lông tay nên rất kị ma quỷ. Cũng bởi từ nhỏ đã được ông thương mà tình cảm em dành cho ông nhiều lắm, biết bao nhiêu kỉ niệm mà giờ nhớ lại em chỉ muốn khóc thôi vì thực tế là ông bà em đều đã mất rồi. Bà em mất năm em học lớp 4 còn ông thì mới mất 1 năm rưỡi thôi, mỗi lần đi học xa về lên ông em thấy trống trải vô cùng.

Người già ấy mà, đôi khi họ rất cô đơn, chỉ muốn con cháu quan tâm đến mình nhiều hơn vì khi chúng ta già, có nhiều nỗi âu lo về bệnh tật, tâm lí đón nhận cái chết nữa. Ông em là 1 người rất sợ chết nhưng cuối cùng cũng chẳng thoát được vòng luân hồi của tạo hoá. Ông em đi rất thanh thản…

Nhân đây em cũng muốn khuyên các bác là nếu ai còn ông bà thì cố gắng gần gũi , chăm sóc ông bà mình nhiều hơn nhé. Người già cũng như trẻ con ấy, mình phải ân cần, nhẹ nhàng vì họ dễ nổi cáu lắm. Ông em cũng thế, em toàn khen ông đẹp trai mà mỗi lần khen xong ông em cười tít mắt. Thi thoảng em vật ông ra gội đầu, cắt tóc như ở quán ý mặc dù ông em la oai oái vì sợ em đổ nước vào tai nhưng lần nào cũng bắt em gội cho
Chết, em lại hơi lan man nhưng mà em nói không thừa đâu. Ai cũng phải già đi mà, phải không ???

Từ ngày em lên ông ngủ thì em có cảm giác ông em ngủ ngon hơn hẳn. Nhưng cũng hơi mệt với em vì thi thoảng em hay tè dầm lên cả người ông nữa. Cái tật này phải tận lúc vào lớp 1 em mới bỏ được, bây giờ không tái phát đâu, nên các thím đừng trêu em nữa nhé.

Thời gian thấm thoắt trôi đi, năm 1997 em vào lớp 1 và vẫn ngủ trên ông. Cũng vì ngủ cùng ông nên em lười học, viết chữ lại còn xấu như gà bới nữa nên đến năm lớp 2 mẹ em bắt em tối học ở dưới nhà luyện chính tả, học xong mới cho lên ông. Khoảng thời gian ấy đúng là cực hình, có hôm mẹ em tra tấn, đày đoạ em muộn quá thì em ngủ dưới nhà luôn. Và cũng trong 1 lần em không lên ông ngủ, con quỷ nó đến…

Đêm đó, sau khi ăn rằm ông bà em đi ngủ sớm, vì là tháng cô hồn mà nhưng vẫn để hé cái cửa thông xuống nhà dưới để nếu em có lên thì ông em khỏi phải ra mở. Năm đó nhà em cũng không đề phòng gì về những chuyện ma quái vì cứ nghĩ quanh nhà yểm bùa rồi chả lo nữa. Nhưng ông em đã nhầm.

Gần nửa đêm, ông em đang say giấc thì bỗng thấy khó thở, ngột ngạt vô cùng. Cái giường ông nằm bỗng nhiên rung lắc mạnh như có ai đứng lên nhảy tâng tâng ý. Ông em tưởng em lên ngủ xong nghịch nên vẫn cứ mê man. Một lát không biết tỉnh hay mơ mà ông thấy xuất hiện trước màn là 1 người đàn ông, người ấy khẽ đưa vén màn rồi thò 1 cánh tay vào nhưng cái thân người thì vẫn ở ngoài màn. Nó cầm tay ông em lôi dậy, dẫn ông em đi ra ngoài sân, ông em cứ như bị bỏ bùa ngoan ngoãn đi theo nó. Ra đến nơi, ông không thể tin vào mắt mình khi trên thành giếng là 2 cái vong khác. Thật ra nó chính là 1 vong nam, 1 vong nữ nhưng ông em chưa gặp lần nào. Vong nữ hướng đôi mắt xanh lè về phía ông em, mái tóc phất phơ, cái lưỡi dài liếm láp quanh thân thể trông rất kì dị. Còn vong nam ngồi im, nó quay lưng lại phía ông em.
Trong đêm tối màn sương bao phủ mờ ảo, ông em nhìn thấy thế định co giò chạy như cứ chạy vào đến nhà là chân lại tự động chạy ra sân, ông cứ chạy mải miết thế không biết bao nhiêu lần, vừa chạy vừa phải nghe những tiếng cười the thé, ồm ồm vang lên quanh nhà mà hãi. Cuối cùng, con quỷ chặn ông lại giữa sân, nó khẽ nói vào tâm thức của ông em là : ” rồi mày sẽ phải trả giá ” ! Ông em bảo lúc ấy không thấy nó mở miệng nhưng trong đầu ông cứ vang vọng cái câu “rồi mày sẽ phải trả giá” liên tục. Nghe đến mức chói tai rồi ông không còn biết gì nữa….

Khi tỉnh lại, ông thấy mình đang nằm giữa sân, 2 tay ôm đầu nhìn rất khổ sở. Nghe đến đây em thương ông lắm
Lúc đó là sáng sớm, bà nội em còn chưa dậy. Ông lặng lẽ đi vào giường nằm, những tiếng thở dài vang lên cùng gương mặt lo lắng… Ông em không biết tai hoạ gì sẽ đến với gia đình ? Làm sao để chấm dứt sự đeo bám của con quỷ này ?

Mời các bạn đọc tiếp Chuyện về những các vong không siêu thoát (P cuối)

Chuyện về những cái vong không siêu thoát (P2)
2.33 3 votes
Bài viết cùng chuyên mục:
Loading...

Bình luận