Đêm dài sương lạnh P4

Loading...

Truyện ma kinh dị – Đêm dài sương lạnh phần 4

Anh ốm thật rồi trán nóng bừng vã mồ hôi này.

Thật ra là tôi đang sợ vã mồ hôi không thể nói thêm vả lại cũng không biết phải giải thích như nào để cho Thuỷ hiểu điều mà tôi vừa gặp rõ ràng. Nếu như Thuỷ chưa ngủ tại sao không thấy 2 mẹ con chị ấy lên xe còn đóng mở cửa nữa cơ mà chả lẽ chỉ một mình tôi nhìn thấy sao. Thuỷ kéo tay tôi nói :

 – Anh ơi, dừng xe em đi vệ sinh.

Đi được một đoạn tôi dừng xe bên vệ đường Thuỷ mở cửa xe bước xuống trước. Xuống xe tôi liền châm điếu thuốc hút một hơi dài cảm nhận đôi tay mình đang run run. Đây là lần đầu tiên gặp chuyện hoang đường đến như vậy gặp thứ mà người ta gọi là ” Ma ”. Chợt chuông điện thoại reo lên là chú Tuấn gọi từ bên Lào về cho biết chuyến hàng chở gỗ mà tôi cùng chung vốn làm ăn đang bị kẹt lại ở cửa khẩu Cầu Treo, Hà Tĩnh vì thiếu giấy tờ. Lo lắng quên luôn cả chuyện ma mị vừa rồi gọi Thuỷ lại nói :

 – Anh có việc gấp phải qua Lào em bắt xe khách về Hà Nội đi, xong việc về đón em đi chơi sau.

Nàng nhìn tôi mà hờn dỗi nằng nặng đòi đi theo dọa chia tay luôn. Lúc đấy tôi đành cho nàng đi theo lên xe được một đoạn tới thị trấn Hà Trung tôi rẽ luôn vào đường Hồ Chí Minh đi cho nhanh. Quay sang nhìn Thuỷ nói :

 – Sang đấy đường đi vất vả lúc đấy đừng có trách anh nha.

Nhồm người dậy nàng tặng tôi một nụ hôn lên má :

 – Chồng em đi làm vất vả mà cũng nên đi thử một chuyến xem sao chứ.

[su_posts id=”9356″ tax_term=”6″ tax_operator=”0″ order=”desc”]

Nàng hỏi về lịch sử con đường này thật ra tôi cũng không rõ lắm chỉ nghe qua ông nội kể tuyến đường này thời chiến tranh chống mỹ, máy bay Mỹ thả không biết bao nhiêu bom đạn giết gần 3 vạn chiến sỹ hy sinh. Ông Tôi còn chứng kiến tận mắt cảnh quân đội Mỹ – Ngụy dội bom, nã pháo trúng bệnh viện dã chiến, khiến hàng chục người tan xác bị chôn vùi. Các chiến sĩ giành giật từng tấc đất để bảo vệ anh em thương binh đang chờ chuyển xuống tuyến dưới cũng trúng bom vùi xác dưới lòng đất. Hàng trăm hố bom nham nhở khắp trên đồi dọc đường đi vẫn còn đó như chứng tích của sự khốc liệt. Thuỷ kêu lên kinh hãi thế mới biết để được như hôm nay không biết bao nhiêu người phải hy sinh gian khổ.

Mãi nói chuyện đã đi tới khu du lịch suối cá thần Mó Ngọc rồi là chuẩn bị tới đoạn đường mà chú Chung bạn của bố tôi làm trong công ty xây dựng thuộc bộ quốc phòng được thi công đoạn này. Đợt nhà còn ở Hà Nội chú hay sang nhà ăn cơm uống rượu, chú kể được bổ nhiệm làm đội trưởng thi công đoạn đường 20km tính từ khu du lịch này lên. Hôm bắt đầu máy xúc đào xả đồi mở đường đã xúc phải hàng chục bộ hài cốt chồng lên nhau đột nhiên máy bị lật lăn vài vòng xuống vực lái máy chết ngay tại chỗ người nát bét do máy đè, sau đó chú cho người bốc sương cốt bỏ chung vào hòm đựng hài cốt rồi thi công tiếp nhưng cứ gầu múc chạm vào đất là chết máy không lý do. Cho máy khác vào thì bị bục ống thuỷ lực, 2 lái máy tối hôm đó bị sốt cao phải đưa đi viện trong đội thi công lúc đấy bắt đầu nói xì xào chuyện ma quỷ chú không bao giờ tin mấy chuyện vớ vẩn ấy. Ngày hôm sau chú cho đặt mìn để phá đồi rồi cho máy ủi đất đi không cần máy xúc nữa nhưng điều kỳ lạ làm đủ quy trình đặt mìn nhưng không thể nổ được.

Đã mấy ngày mà chưa xong nổi mấy chục mét đường bị cấp trên thúc giục, rồi chú cho tất cả đội thi công xả đất cuốc bằng tay mọi người ai cũng sợ nhưng vì trong quân đội nên không ai dám nói ra và chú là người đầu tiên cầm cuốc bổ vào không hiểu vì sao lại bổ chúng chân mình may là đi giầy nhưng lưỡi cuốc vẫn ngập vào chân. Chú giơ chân phải ra trước mâm cơm cho bố tôi và cả nhà xem một vết sẹo dài cắt ngang bàn chân rồi chú kể tiếp. Ngay sau đó chú được đưa đi viện và ở trong phòng riêng. Hôm đó khi vợ chú vừa đi ra khỏi phòng đã có chục người mặc quần áo quân nhân bước vào chú tưởng bạn bè vào thăm. Nhưng mặt ai cũng tức giận cầm đất ném đầy vào người chú la ầm lên lúc bác sỹ vợ chạy vào thì họ thấy đất ở đâu ném đầy trong phòng. Sau đó chú xin nghỉ luôn vài tháng đoạn đường đó giao cho người khác làm và chú được nghe kể thêm, họ thắp hương cúng vái đoàng hoàng sau đó cho người đào chỗ đất hôm gặp mấy bộ hài cốt kia, đào thêm phát hiện hàng chục bộ hài cốt nữa tất cả đều được đưa về nghĩa trang liệt sỹ mà chôn chung. Thuỷ ngồi xích lại gần tôi hơn và chăm chú nghe kể chiếc xe vẫn bon bon lướt nhanh trên đường, đang miên man nhớ lại hồi ký đã qua tôi giật mình bởi tiếng con chim lợn kêu ngay trên đầu cabin xe….

>>> Đọc tiếp Đêm dài sương lạnh p5

Đêm dài sương lạnh P4
3.17 119 votes
Bài viết cùng chuyên mục:

Bình luận