Đọc Truyện Ma Hồn Ma Theo Dâm Phụ C8 - Truyện Ma Hay Có Thật
doc truyen ngan doc truyen ngan

Đọc Truyên Online - Hay Nhất

doc truyen ngan
Cài đặt cho Android - Cài đặt

Hồn Ma Theo Dâm Phụ C8

 

Truyện Ma Kinh Dị – Hồn Ma Theo Dâm Phụ 

Chương 8

(Doctruyenngan.mobi) – Luận tới thăm Hoa được mấy lần thì một buổi chiều cuối tuần, nàng lại được “Mụ Phù Thủy” giám thị tới phòng làng cho hay có người nhà tới thăm. Hoa mừng rỡ, nhất định là Luận tới thăm nàng. Những vuốt ve, mơn trớn hôm nằm trong vòng tay chàng ở bãi đậu xe coi hát ngoài trời chợt tới thực nhanh. Tự nhiên người Hoa tê đi, nàng vội vâng thay đồ thực nhanh. Cốtình mặc chiếc váy rộng thùng thình, không quần lót bên trong. Nàng cũng không thèm mặc áo lót mà chỉ bận một chiếc áo sơ mi bằng vải thực dày hơi rộng.

Trông bề ngoài Hoa như một nữ sinh thật hiền thục, vì với quần áo này, mọi ngttời thấy nàng có vẻ đứng đắn. Chứ có biết đâu thâm ý của nàng. Chiếc váy rông thùng thình kia chỉ vén nhẹ một chút lên là có thể làm bất cứ chuyện gì không cần cởi bỏ một chiếc nút nào. Cũng như chiếc áo sơ mi, luồn tay vô là đụng tới da thịt nàng rồi.

Với trang phục này, Hoa nhưmột thôn nữ quê mùa vào thếkỷ trước, thậtkín đáo và đàng hoàng. Mụ Phù Thủy nhìn cách ăn mặc của Hoa có vẻ hài l~ng lắm. Mụ gật gù ra vẻ vừa ý và cò.n mỉm cười với nàng.

Nhưng khi Hoa xuống tới phòng khách thì người thăm nàng không phải là Luận mà lại là mẹ nàng. Bây giờ trông mẹ nàng đã khác hẳn. Bà trẻ và đẹp hơn những ngày qua rất nhiều. Tuy thất vọng vì người tới thăm không phải là Luận, nhưng Hoa cũng rất thương mẹ. Nàng mừng rỡ la lên:

– Mẹ, hôm nay mẹ đẹp quá. Càng ngày mẹ lái càng trẻ ra nữa.

Mẹ Hoa mỉm cười.

– Thế à có lẽ tại mẹ.bây giờ ít buồn hơn trước kia.

Hoa nhí nhảnh hỏi:

– Bây giờ chắc má thấy yêu đời rồi phải không?

Bộ con thấy má như vậy sao?

– Đúng vậy, má tươi thắm và trẻ trung hơn trước nhiều. Chú Luận có thăm má thường xuyên như trước không?

Mẹ Hoa không trả lời mà hỏi lại:

– Con thấy má trẻ lắm phải không. Trẻ như thế nào?

– Cỡ như là chị con là cùng.

Mẹ Hoa mỉm cười, nét mặt lộ vẻ hài lòng:

– Con nhỏ này học được cách ăn nói cho người ta vui mừng từ bao giờ thế không biết. Vậy con xem má có thể trẻ như một cô dâu được không?

Hoa ngạc nhiên vì câu hỏi của mẹ. Tự nhiên linh tính cho nàng biết mẹ nàng có ẩn ý gì trong câu nói đó. Hoa chưa kịp trả lời thì mẹ nàng đã hỏi:

– Này Hoa, nếu mẹ lại khoác áo cưới làm cô dâu thì con nghĩ sao?

Hoa nhìn mẹ sửng sốt.

– Mẹ định lấy ai đó?

– Má biết lấy ai bây giờ. Nhưng nếu có người nào muốn cưới má, con nghĩ má làm cô dâu được không?

– Dĩ nhiên má còn trẻ mà.

– Nếu có người hỏi cưới má con có phản đối không?

Truyện Ma – Hồn Ma Theo Dâm Phụ C8

– Chắc chắn là chẳng bao giờ con phản đối má lấy chồng rồi. Hơn nữa, trước kia ba cũng đâu có quan tâm tới má và con bao nhiêu đâu.

– Ba con mất rồi thì nhắc tối ổng làm gì nữa. Chuyện cũ cho qua đi. Bây giờ mẹ con ta phải tính chuyện tương lai.

Hoa gật đầu, nói:

– Mẹ nói rất đúng. Bộ gần đây có ai tỏ ý muốn lấy má sao?

– Má nói thế thôi, chứ bây giờ làm gì có ai thèm lấy má nữa mà lo.

– Không phải vậy đâu má. Má còn trẻ đẹp như thế này thiếu gì người ưng má chứ.

– Nghe con nói vậy má.cũng yên tâm.

Cuộc viếng thăm của mẹ Hoa lần này hình như hơi vội vã và ngắn ngủi. Mẹ nàng cũng chỉ nói tới chuyện hôn nhơn của bà một lần đó rồi thôi. Hoa lại trở về phòng nội trú với những ngày tháng trông mong và mơ mộng.

° ° °

Thấm thoát đã tới lễ Giáng Sinh, Hoa về nhà với niềm vui hớn hở. Nàng đã nôn nóng từng ngày, từng giờ cho kỳ nghỉ lễ này và hôm nay đã tới lúc được về nhà. Trong thâm tâm, Hoa tin chắc rằng Luận cũng trông mong giờ phút gặp gỡ này.

Ngồi trên xe bus mà lòng nôn.nóng vô cùng. Loại xe chở hành khách này cứ mỗi tỉnh lại ngừng lại đón khách thành thử thay vì lái xe riêng khoảng một tiếng thì Hoa đã phải ngồi hơn hai tiếng đồng hồ trên xe. Nàng nôn nóng vô cùng, lâu lâu Hoa lại dòm đồng hồ.và cảm thấy cuộc hành trình dài vô tận.

Khi xe vừa tới trạm San Jose, Hoa vừa nhẩy xuống xe đã thấy có tiếng gọi.

– Hoa. Má đây nè.

Hoa quay lại nhìn, mẹ nàng đang đậu xe bên kia đường. Bà cũng vừa mở cửa xe đi về phía nàng. Hoa hơi thất vọng vì chỉ thấy có một mình mẹ nàng đi đón, nàng không thấyLuận đâu. Hoa vội hỏi:

– Chú Luận không đi đón con hả má?

Mẹ nàng xách dùm Hoa một cái vali, bà nói:

– Chú Luận bận đi công chuyện, nhưng tối nay con sẽ gặp chú ấy.

Hoa theo mẹ lên xe, nỗi thất vọng hiện rõ trên khuôn mặt ngây thơ của nàng. Tại sao chàng lại không tới đón nàng. Hoa đã phải đi xe bus mà khi tới bến xe, Luận cũng không thèm ra đón nữa thì quả thực hơi quá đáng. Trên đường về nhà, Hoa hỏi mẹ:

– Chú Luận mắc công chuyện gì mà không đi đón con được hả mẹ?

– Chú ấy bận suấtbuổi chiều nay tại sở. Hồi này nhiều khách hàng nên chú ấy ít có thời giở rảnh rỗi lắm.

Lòng Hoa dịu lại, tự nhiên nàng thấy tội nghiệp cho Luận. Chắc chàng phải làm việc mệt nhọc ghê lắm. Nếu không như vậy làm sao Luận có thể không tới đón nàng cho được.

Xe gần tới nhà, mẹ Hoa mỉm cười nói:

– Nhà mình năm nay có một cây giáng sinh rất đẹp, do chú Luận mua đặc biệt tặng cho con đó.

Hoa mừng rỡ, nói:

– Thậy vậy sao mẹ?

– Chú Luận nói, lần nàỷ :con trở về. Nhà mình phải trang trí cho thực đẹp mắt và sang trọng.

Nghe mẹ nói, trong lòng Hoa rộn lên một niềm vui không tả, nàng chỉ mong sao gặp mặt người yêu ngay bây giờ, và làm sao được ‘nằm gọn trong vòng tay chàng như hôm nào trong bãi đậu xe coi chớp bóng. Hoa tin chắc rằng hình bóng nàng đã ngự trị trọn vẹn trong trái tim chàng. Những nụ hôn say đắm, đam mê ngút trờ của chàng trên da thịt Hoa không phải là một bằng chứng của tình yêu đó

sao.

– Chú Luận có tới ăn cơm tối Giáng Sinh với gia đình mình không hả mẹ?

Mẹ Hoa mỉm cười, mặt bà như bừng lên một niềm vui lạ lùng.

– Chắc chắn là chú ấy phái tới rồi.

Hoa để ý giọng nói ‘của má có vẻ nhấn mạnh đặc biệt về tiếng “chứ’. Nhưng Hoa tinrằng; bây giờ chàng. Không thể nào là chú nàng được nữa rồi. Luận phải là người yêu đầu tiên của nàng và chắc chắn ch.àng cũng sẽ là người yêu duy nhất trong đời nàng mà thôi.

Hoa nôn nóng hỏi.

– Chú Luận giờ nào mới tới nhà mình hả má?

– Khi thu xếp xong công chuyện là chú ấy chắc chắn sẽ tới ngay. Cuối năm rồi, chú ấy cũng đóng cửa văn phòng vài ngày, vì vậy phải thu xếp mọi việc trước khi nghỉ ngơi chứ.

Tim Hoa bỗng đập mạnh, nàng vui mừng pha chút hồi hộp.

– Chú Luận sẽ nghĩ lễ Giáng Sinh ở nhà mình phải không má?

Mẹ Hoa mỉm cười gật đầu nhè nhẹ.

– Ừ chú Luận có hứa là sẽ nghỉ lễ Giáng Sinh và ăn Tết Tây ở nhà mình.

Hoa thở ra nhẹ nhõm, nàng thấy bao nỗi nhớ nhung, mong đơi từbấy lâu nay khôngphải là vô ích. Xe vừa ngừng trong nhà để xe, Hoa vội vàng chạy ào vô phòng khách. Nàng nôn nóng trông thấy quà tặng Giáng Sinh của người yêu. Cây giáng sinh quả thực vừa to vừa cao. Ngọn cây muốn đụng tới trần nhà.

Một điều làm Hoa thật vừa ý là cây giáng sinh không có một giây kim tuyến hay một món dồ chơi nào treo trên đó, nhưng toàn thân cây được kếtbởi những đóa bông bằng sợi vải mầu sắc thực lộng lẫy, trông chẳng khác gì những đóa hoa rực rỡ. Chúng tỏa ra những mầu sắc lấp lánh và hương thơm lạ lùng.

Hoa mừng rỡ la lên:

– Cây giáng sinh này toàn là bông !

Mẹ Hoa đã đứng bên cạnh nàng tự hồi nào, bà vui vẻ

– Đó là sáng kiến của chú Luận. Mỗi đóa hoa đều do chính tay chú Luận gắn lên.

Bông, tất cả đều là bông hoa !

Mẹ Hoa vòng tay tử phía sau ôm lấy nàng âu yém nói:

– Thì con là hoa mà. Chú Luận nói vì con là hoa đẹp nên phải dùng toàn hoa trang trí cây giáng sinh này.

Hoa cảm động tới muốn ứa nước’ínắt. Nàng không ngờ Luận đã chiều chuộng nâng niu nàng nhưmột đóahoa. Từ cây giáng sinh này Hoa biết chàng đã có rất nhiều tình ý vớl nàng..Chẳng thế mà ngay từ lần đầ.u gặp mặt, chàng đã chẳng nói; nàng xinh đẹp hơn tất cả các loại hoa trên đời này là gì.

– Con thích cây ‘giáng sinh này lấm phải không? Ngắm nghía lâu rồi, con đi tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi kẻo mệt.

– Dạ, con thích cây giáng sinh này lắm mẹ ạ. Con chưa bao giờ thấy một cây giáng sinh đẹp như thế này.

Mẹ Hoa mỉm cười, hôn nhẹ lên má nàng, vỗ về:

– Thôi, đi tắm đi, chút nữa muốn ngắm nghía bao lâu thì ngắm…

– Dạ, con đi tắm chó khỏe. Chắc látnữa chú Luậ.n mới mới hả mẹ?

– Ừ đi tắm đi con.

Hoa chạy vội lên’lầu. Nàng phải sửa soạn và trang điểm thực đẹp trướckhi chàng đến. Đã lâu rồi, nàng và chàng không được gần nhau. Những rạo rực và nôn nóng dâng trào khủng khiếp trong thân thể. Lần này nhất định Hoa sẽ chứng tỏ cho chàng biết rằng; nàng đã trở thành một người đàn bà thực sự chứ không thể nhút nhát, trẻ con, nhưnhững ngày tháng qua nữa.

Pha đầy mộtbồn nước vừa ấm. Hoa nhẩy vô ngâm mình trong nước. Nàng nhìn lên tấm gương treo đối diện. Tấm klếng này hình nhưmới được treo ở đó. Hồi cha nàng chưa mất, Hoa không thấy tấm gương này. Thân thể nàng lồ lộ trong gương làm chính Hoa cũng phải ngẩn ngơ. Nàngkhông ngờ thể xác mình ngày hôm nay lại có thể nẩy nở tới như vậy.

Ai có thể nói bộ ngực nung núc vương cao kia là của một cô bé gái nữa chứ. Chưa chắc gì ngực mẹ nàng đã lớn hơn ngực Hoa bây giờ. Hơn nữa, làn da căng đầy và ngỏng cao không một mếp nhăn này lại không làm cho đàn ông ngây nhất được hay sao? Hoa rà tay lên vùng da thịt đó. Nàng càng cảm thấy rạo rực và thèm muốn bàn tay Luận như hôm nào. Chàng đã mò mẫm, vầy vò, mơn trớn tới tê cả ruột gan.

Những ngày nghỉ hôm nay, nhất định thân thể này phải được bàn tay Luận nâng niu, ấp ủ. Nàng sẽ cắn vô da thịt chàng như hôm nào. Sẽ rên rỉ và chà sát cho rã rời chân tay mới thỏa lòng mong đợi bấy lâu nay. Bước ra khỏi b.ồn tắm, Hoa lấy khăn lau mình và đi về phòng mình. Nàng biết chắc mẹ đang ở dưới nhà và trong nhà chỉ có hai mẹ con nên Hoa rất tự hiên. Nàng không cần mặc quần áo gì khi di chuyển tử phòng này qua phòng kia như ở trong nhà nội trú nữa. Hoa thẩy thoải mái lạ lùng. Gió lùa qua bộ ngực rung rinh theo từng bước đi. Hoa hát ke kẽ một bài tình ca ngoại quốc.

Về tới phòng ngủ, nàng đã không biết tốn hết bao nhiêu thì giờ để trang điểm. Hoa mặc lên một chiếc áo dài sang trọng và cột tóc lên. Nàng ngắm nghĩa chiếc gáy trắng nõn lồ lộ phía sau gương phản chiếu. Chiếc cổ thon dâi này đã được Luận hôn vô đó không biết bao nhiêu lần. Hoa để ý, Luận thích nhất hôn trên cổ và ngực nàng. Không hiểu những cho đó đã làm chàng say mê nhưthế nào, nhưng khi đó Hoa đã phải rên lên vì bị kích thích tới cùng tột. Xịt một chút nước hoa lên mình, Hoa xoay một vòng, mỉm cười với hình dáng trong gương. Bỗng tiếng mẹ gọi nàng từ dưới nhà:

– Hoa ơi, chú Luận đến rồi kìa.

Hoa phóng xuống lầu thực nhanh, nàng thấy Luận đang cầm một bó bông đứng bên cây giáng sinh. Trông chàng mới tươi thắm và hấp dẫn làm sao. Nàng phóng tới, ôm chầm lấy chàng như một cô bé ôm mẹ đi chợ về. Chàng cũng ôm lấy Hoa, nhấc bổng nàng lên và quay một vòng Hoa hôn lên má chàng thực mạnh.

– Cháu lớn hơn trước nhiều quá rồi.

Luận buông nàng ra, hơi nghiêng nghiêng đầu nói tiếp:

– Bây giờ cháu đã trở thành một thiếu nữ hoàn toàn rồi.

>>> Đọc tiếp: Hồn Ma Theo Dâm Phụ C9

Hồn Ma Theo Dâm Phụ C8
2 1 vote
Bài viết cùng chuyên mục:
Loading...

Bình luận