Gọi ma (C5)

Loading...

Đọc truyện ma kinh dị – Gọi ma  : Chương 5

Hôm nay ba mẹ Long đi vắng, nó ở nhà một mình, ngồi bó gối trong phòng riêng, không buồn mở đèn. Có tiếng động trong phòng khách, nó lẩm bẩm:

-Ba mẹ đi cả rồi, giờ còn ai ở nhà nữa nhỉ?

Nó lững thững đi xuống bếp, dường như không quan tâm tới chuyện sống chết nữa. Dưới bếp không có ai, nó định đi lên thì nghe tiếng gọi:

-Anh Long !!

[su_posts id=”8222″ tax_term=”6″ tax_operator=”0″ order=”desc”][su_posts id=”5768″ tax_term=”87″ tax_operator=”0″ order=”desc”][/su_posts]

Long quay người lại, nó không tin vào mắt mình nữa, đó là Luân, Luân vẫn còn sống. Long vội chạy tới ôm Luân. Chợt có tiếng chuông cửa, Luân chợt biến mất, Long sững người lại, hay là mình mơ nhỉ, nó nghĩ. Gạt đi chuyện đó, nó ra mở cửa. Khi Long vừa ra khỏi bếp, Luân lại xuất hiện một cách mờ ảo, không một tiếng động, nhìn Long nở một nụ cười ma quái. Long mở cửa ra:

-222222222222.

-Ủa, Phú, Vân, hai người đến đây làm gì??

-Thấy mày ở nhà một mình sợ mày buồn nên tao rủ nhỏ Vân qua chơi với mày cho vui-Phú cười nói.

Thật ra chuyến này đến nhà Long, Phú và Vân đã quyết tâm cứu Long khỏi cái chết. 11h50, cả hai đứa Phú và Vân đã ngủ say(canh hay thế ), Long cũng gần ngủ say, chợt nghe tiếng ai gọi:

-Anh hai!!!

Là tiếng của Luân ở phía cầu thang, Long nghĩ. Nó liền chạy đến phía cầu thang thì thấy Luân đang đứng trên cầu thang, nhìn qua Long, rồi nó lại biến mất. Long chưa kịp hiểu gì thì lại nghe tiếng Luân gọi ở trên sân thượng. Nó tức tốc chạy lên thì thấy Luân đang đứng trên sân thượng, vừa thấy Long thì Luân liền lùi lại, Long chạy theo, Luân đã lùi đến 1 góc sân thượng, nó gọi:

-Anh hai lại đây, anh em mình sẽ đoàn tụ!!!

Long vội chạy lại nắm tay thằng Luân, nhưng Long không nhận ra, Luận không còn đứng trên sân thượng nữa, mà đang đứng trên không trung. Khi Long vừa chạy đến đã hụt chân bước ra ngoài. Phía dưới chân nó là một khoảng không, Luân đang đứng trên sân thượng, cười một tràng cười ghê rợn. Long chụp được một góc sân thượng, mồ hôi vã ra như tắm, nó nhìn lên thì không thấy Luân đâu nữa, hai tay sắp tuột, Long tuyệt vọng, định buông tay thì…Một bàn tay chụp lấy nó.

-Long, cố lên-Phú đã chụp được nó.

Lúc Phú tỉnh dậy, không thấy Long đâu, bỗng nghe một tràng cười từ trên sân thượng, vội chạy lên, thấy Long đang bám vào sân thượng, sắp rớt xuống, liền chạy lại chụp tay nó.

-Tao chụp được mày rồi, nắm chặt lấy tay tao-Phú la lớn.

-Tao nghe rồi, đang cố đây.

Rồi hai đứa nó lại nghe một tiếng gọi:.

-Anh hai ơi!!!!

Long nhìn xuống, Luân đang ở dưới.

-Là Luân, là Luân kìa-Long nói với Phú.

-Không, không phải Luân đâu, nó đã chết rồi.

-Đừng lừa tao, nó chưa chết, nó ở dưới kìa, tao sẽ xuống với nó.

Long bấu chặt vào tay Phú, khiến tay nó chảy máu, Phú vẫn quyết không buông tay.

-Không, tao sẽ không buông đâu, có chết tao cũng không buông.

-Buông tay tao ra, tao phải xuống, tao phải xuống với em tao, Luân ơi, chờ anh nhé, anh sẽ xuống ngay đây.

>>> Đọc tiếp Gọi Ma (C6)

Gọi ma (C5)
2.33 30 votes
Bài viết cùng chuyên mục:

Bình luận