Mộng du (P cuối)

Đọc truyện ma có thật : Mộng du

Trong cuộc sống chúng ta không thể làm vừa lòng người khác, mỗi người một ý kiến khác nhau. Có người khen, có người chê, có người động viên là cũng có người chửi thậm tệ. Cũng khá thú vị về một giống loài được cho là phát triển nhất. Các bạn có tin vào thế giới tâm linh không…?

Có đó!…Nó thật sự tồn tại song song với chúng ta nhưng không phải ai cũng thấy và cảm nhận được. Câu chuyện của mình bắt đầu khá thú vị. Đơn giản bởi lẽ nó là trải nghiệm thật sự, còn sau đó mọi thứ dần giả tạo. Tất nhiên vì đó là hư cấu không trải nghiệm thì không thể hình dung ra được. Nếu một người dựng lên 1 câu chuyện không hề có ác ý gì thì cũng không hại ai cả. Mình nghĩ vậy, còn các bạn nghĩ thế nào tuỳ mỗi người.

Cái kết của câu truyện ma hư cấu sẽ tới hồi kết… Ma ngải là một thứ gì đó khó hiểu lắm nhưng mình tin nó có thật và thật sự nguy hiểm nếu chúng ta sử dụng nó. Những dòng suy nghĩ đó là lúc mình lẽo đẽo theo ông thầy lên từng bậc thang, mỗi bước chân nặng nề như muốn dừng lại. Đi ngang qua những căn phòng đóng kín mình cảm giác như có cái gì đó vô hình chứa đựng bên trong… Nhưng thôi chả dám tò mò nữa. Phải gặp cái thứ chết tiệt đó thì lại phiền ông thầy.

Tới cuối hành lang mình đứng trước một căn phòng khá đặc biệt, cửa được sơn một màu đỏ tươi giống như cái yếm ở nhà mình vậy. Không lẽ là máu sao nhưng để tạo ra nó nếu là máu thì phải tốn không biết bao nhiêu là kẻ… Nghĩ tới đây mình hơi rùng mình vì tưởng tượng ra cái cảnh máu được đựng trong cái xô, rồi lấy cái cọ quét lên…”ực” Mình nuốt nước miếng nghe rõ to.

Không hiểu căn phòng này có gì đặc biệt? Như trong 1 bộ phim kinh dị khi cánh cửa được mở ra từ từ, 1 luồng không khí lạnh ùa r, lạnh toát. Kèm theo đó là cái mùi ngai ngái khó chịu. Ông ấy bước vào trước nhưng mình vẫn còn lưỡng lự đứng bên ngoài. Thật sự cảm giác như đang đứng trước 1 cái tủ lạnh, bên trong chứa đầy thứ hỗn tạp bốc mùi vậy. Mình rụt rè bước vào khi ông thầy hối thúc, như tên trộm vậy mình rón rén từng bước một… Ôi cái gì thế này…

Mình khụy xuống khi trước mắt mình là 5,6 cái xác trắng bệch… Lớn có nhỏ có, được xếp theo hàng và mỗi xác nằm trong tủ kính riêng như hàng trưng bày vậy. Quá kinh hãi, mình quay lưng định bỏ chạy vì nghĩ rằng mình sẽ là nạn nhân tiếp theo… Nhưng không thể chạy được nữa vì cánh cửa đã đóng từ lúc nào mình không để ý.

Biết không còn lối thoát mình liền với lấy cái gậy để ở góc tường rồi cầm chắc trên tay, thủ thế để phản kháng nếu bị tấn công. Mặc dù bên trong rất lạnh nhưng mình toát hết cả mồ hôi vì sợ, không chớp mắt mình cứ nhìn chằm chằm vào ông ta xem động tĩnh. Thấy vậy ông ta quay lại hỏi.

– Cậu làm gì vậy? Tôi không hại cậu đâu đừng lo. Tôi dẫn cậu tới đậy để cho cậu xem 1 thứ mà thôi.

Dường như không thể tin ai mình vẫn cứ thủ thế sẵn. Biết đâu ông ta nói thể để mình mất cảnh giác thì sao. Ông ta nhìn mình giây lát rồi chậm rãi nói:

– Đây là gia đình tôi, cái gia đình bé nhỏ đã mất đi do sai lầm của tôi… Vợ, con, cha mẹ và cả đứa cháu bé bỏng của tôi đều ở đây cả. Tôi không muốn rời xa họ nên mới tạo ra căn phòng này. Vì sợ bị bọn quái vật kia vào đây phá hoại mà tôi đã lấy máu của rất nhiều chó đen để phong ấn căn phòng này.

Nghe thấy vậy mình thừ người ra, không còn hùng hổ như lúc nãy nữa. Cảm giác đó mình hiểu vì một lúc mất đi cả gia đình thì còn điều gì đau khổ bằng. Sụt sùi phút chốc, ông ấy lâu nước mắt rồi tiến tới bàn thờ để di ảnh của cả gia đình, trên đó có 1 cái hộp gỗ cũng toàn màu đỏ. Ông ấy mở chiếc hộp rồi lấy ra 1 thanh kiếm lạ, thanh kiếm dài bằng gỗ và cũng độc nhất một màu đỏ tươi.

Trao cho mình thanh kiếm đó ông ấy nói thanh kiếm này làm từ loại gỗ lâu năm từ nơi rừng sâu núi độc. Nó là một cái cây đã tu luyện thành tinh. Ông ấy đã cùng 2 người bạn lúc trẻ đã cùng nhau tiêu diệt nó. Nhưng sau trận chiến chỉ mình ông ấy sống sót. Sau khi chết cái cây không ngừng chảy ra một chất dịch màu đỏ, nhiều tới mức thấm vào thân cây khiến nó biến thành màu đỏ và ông ấy đã lấy thân cây đó làm nên cây kiếm này. Quá sức công phu nhưng cũng phải vì cuộc chiến sắp tới đâu phải tầm thường.

Bỗng dưng ông ấy hỏi mình đã từng quan hệ nam nữ lần nào chưa… Hơi ngạc nhiên và ngượng vì thật sự thì chưa!.. Ông ấy cười rồi nói “tốt”. Vì cái này chỉ thật sự mạnh khi trong tay người dương khí chưa hoà hợp với âm khí mà thôi. Trời đất, đúng là đôi khi độc thân lại có giá trị của nó.

Chỉ có vậy mà thôi, mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi. Bước ra khỏi căn phòng lạnh lẽo ấy mình thở phào nhẹ nhõm. Chứ ở trong ấy lâu chắc mình đóng băng mất. Ông ấy bảo mình đợi 1 phút rồi mở cửa 1 trong những căn phòng kia bước vào. Cửa phòng đóng lại mọi thứ trở nên im lặng đáng sợ. Mình chỉ biết đứng đợi, không dám trái lời trong hoàn cảnh như thế này. Một lát sau ông ấy trở ra rồi nói đã thoả thuận xong rồi chúng ta đi thôi. Mình thắc mắc hỏi đã thoả thuận gì thì ông ấy im lặng không nói. Biết là có hỏi thêm nữa cũng vậy nên mình cũng thôi.

Xuống dưới nhà thì thằng H đã tỉnh từ lúc nào. Nó ngồi thừ ra. Tội nghiệp nó quá, mong sao sớm kết thúc để giải thoát cho nó thôi.

Đã gần 11 giờ tối, trời cũng đã bớt mưa chỉ còn lớt phớt. Giờ thật sự đi xe máy hơi bất tiện nên mình quyết định đi taxi. Mà chết thật nhắc tới xe máy mới nhớ, xe mình để ở bệnh viện rồi còn đâu. Cái xe yêu quý của mình mong là nó vẫn ổn.

[su_posts id=”4003″ tax_term=”6″ tax_operator=”0″ order=”desc”]

Rời khỏi căn nhà, cả 3 lên taxi hướng thẳng tới q4 nơi sắp xảy ra 1 trận chiến chắc không ai dám nghĩ tới. Cầm chắc thanh kiếm gỗ trên tay mình tự tin hẳn lên. Giống như hồi nhỏ vậy, có cây súng nước là vô đối.

Về phần mình thì vậy nhưng nhìn ông thầy có vẻ hơi lo lắng, gương mặt đăm chiêu khó hiểu. Thôi kệ, mình đang tự tin không muốn bị mất tinh thần. Nhưng mình không hiểu bọn ma ngải đang ở đâu, có thật bọn chúng đang theo sau để chiến đấu cùng mình hay không, sao mình không thấy chúng. Chúng to lớn lắm kia mà. Mong là mọi chuyện đã được ông ấy sắp xếp. Đoạn đường cũng khá xa, nên phải mất gần nửa tiếng thì mới tới nơi.

Con hẻm khá nhỏ nên buộc lòng cả 3 phải xuống xe để đi bộ vào. Trời mưa nên con đường khá lầy lội, có chỗ còn ngập ngang ống quyển, chả còn ai ra đường nữa. Không khí phố thị dần tan biến lúc này, chỉ còn vài thằng nghiện nằm rải rác với kim tiêm vứt lung tung. Đó là sự sống lúc về khuya nơi đây. Đi bộ gần nửa cây số thì mình đã đứng trước cổng ngôi nhà. Cảm giác hoang sơ vì bữa giờ không có người ở thấy rõ, rác từ đâu bay tới đầy rẫy không có ai quét dọn nên nhìn nó như căn nhà hoang vậy.

Ông thầy nheo mắt nhìn một lượt thì lắc đầu nói đúng là yêu khí quá nhiều, bao quanh cả căn nhà. Nhưng sao mình không thấy nhỉ, mình cũng muốn thấy những thứ đó. Tiếng ken két mở khoá cổng đã rỉ sét khiến mình bừng tĩnh lại, tập trung bước theo ông thầy. Khu nhà đã tắt đèn hết chỉ còn lại chiếc đèn đường chớp tắt liên tục. Chắc là mưa làm chạm mạch rồi. Trong ánh sáng lập loè ông thầy đi trước còn mình dìu H theo sau. Đi từng bước nhẹ nhàng như những tên trộm chuyên nghiệp vậy. Mọi việc có lẽ đã theo đúng kế hoạch nếu như thằng H không hét lên.

Khi tiến gần cánh cửa thằng H tự nhiên vùng vằng, không chịu đi tiếp. Nó cứ trợn mắt lên rồi gầm gừ khiến một nhà gần đó bật đèn ra mở cửa nhìn. Không biết giải thích thế nào mình vội thụi cho nó thằng H một cái rồi nói:

– Mẹ mày uống cho lắm vào rồi say không biết đường về nhà.

Dường như hiểu ra nên người kia vội đóng cửa và tắt đèn, mọi thứ lại như lúc đầu nhưng thằng H thì vẫn cứ không chịu đi tiếp. Ông thầy mới nói không sao đâu, hồn và xác gần nhau thì người đó sẽ có lại ý thức nhưng một phần nhỏ thôi. Vậy là mình tiếp tục tiến gần hơn tới căn phòng. Chỉ còn vài bước nữa thôi thì ông thầy khựng lại… Vì nhìn thấy phía trên nóc nhà kế bên có gì đó đang nhìn cả 3. Chớp mắt lại thứ đó đã biến mất. Quá nhanh không thể định dạng được đó là gì.

Nhưng đã tới bước này rồi, không thể bỏ chạy được. Ra hiệu cho mình mở cửa, mình đặt thằng H ngồi xuống đất, còn thanh kiếm thì mình kẹp vào 1 bên nách. Vội loay hoay lấy chìa khoá ra mở cửa, nhưng vì lạnh lên mãi mà không đút vào được, cái ổ khoá cứ đập vào cửa kêu bụp bụp. Thật sự bực mình, mãi lúc sau thì mình mới mở ra được. Lúc mở ra được mình bực mình đẩy mạnh 1 cái cánh cửa mở toang ra…

Ọe… Cái mùi kinh khủng khiến mình muốn ói. Nó còn kinh khủng hơn lúc trước nữa. Mùi mưa thấm vào nhà ẩm mốc khó chịu, bụi bặm. Mạng nhện cũng có, 2 con chuột lao ra khiến mình nhảy dửng lên xém té. Ông thầy thì nhăn mặt, đảo mắt nhìn quanh một lần rồi lại quay ra. Móc trong túi ra một cây đèn pin nhỏ, đủ sáng để thấy được đường đi. Chỉ cần có vậy ông ấy bước vào nhà khiến mình khâm phục vì biết nguy hiểm nhưng vẫn dũng cảm bước vào.

Mình không thể chịu thua được, hít 1 hơi dài rồi mình cũng bước theo bỏ mặc thằng H bên ngoài co ro. Cầm chắc thanh kiếm gỗ trên tay mình bước từ từ. Ông thấy ra dấu cho mình đóng cửa lại, mình lưỡng lự vì đây là lối thoát duy nhất nếu đóng lại thì biết chạy đường nào đây. Đến khi ông ấy ra hiệu lần thứ hai thì mình mới chịu đóng. Nhưng mình không chốt bên trong. Với lấy công tắc mình thử bật đèn nhưng không được, chắc là chưa đóng tiền nên bị cắt mất rồi.

Căn nhà tối om duy nhất chỉ có ánh sáng của chiếc đèn pin, nhưng tầm nhìn vẫn bị thu hẹp lại. Căn nhà giống như địa ngục vậy, mạng nhện giăng tứ phía, đồ đạc đổ ngã, không gian lạnh lẽo ẩm thấp. Thấy cây nến nằm dưới đất mình vội cúi xuống lấy và xin ông thấy ít lửa để thắp nến. Nhưng lần này ông ấy đưa cho mình hộp diêm chứ không như lúc trước. Có thêm một nguồn sáng nhưng chưa đủ để đôi mắt mình có thể thoải mái quan sát. Quá mờ ảo, từ từ đi tới gần phòng tắm thì mình dừng hẳn lại mặc cho ông thầy đi tiếp. Vì mình biết trong đó không hay ho gì. Có thể con quỷ nằm trong đó, có thể là đang chải tóc…

Mình không thể đi tiếp được nữa, cứ thế mình đứng nhìn. Dường như không thấy sợ, ông ấy cứ thế bước tới. Lúc này mình có cảm giác lạ. Có cái gì đó bất thường lắm. Đó chính là cây nến mình cầm trên tay. Nó đang thổi về 1 hướng. Tim mình đập rất nhanh, vì mình cảm giác thứ gì đó đang sau lưng mình… Nó phà hơi lạnh vào gáy mình, miệng mình cứng đơ không dám quay lại để nhìn thử nữa…

Vù… Cây nến chợt tắt. Thấy ánh sáng tắt ông thầy quay lại rồi nhanh như cắt ông ấy với tay kéo mình về phía ông ấy khiến mình nhào ra đằng trước chúi mũi lao vô cả phòng tắm tối om… Trời ơi chuyện gì thế này cái nơi mình không muốn vào mà giờ mình lại đang ở trong đó. Quá sợ hãi mình bò bò ra lại bên ngoài rồi vội nhìn lại,..1..2..3..mà không có tới 5 cái bóng đen to lù lù đứng ngay chỗ mình đứng lúc nãy… Những đôi mắt sáng rực lên. Mình đứng sau lưng ông thầy quên đi mất mình đang đứng cạnh cái phòng tắm. Nhưng chắc không có gì vì mình mới từ trong đó ra.

Mình sợ không dám nhìn lại lần nữa. Định thần lại, mình thấy đó không phải là con yêu quái trong nhà này mà đó là bọn ma ngãi. Không biết chúng đi theo mình từ lúc nào mà mình không hề hay biết. Dường như là cùng phe, bọn chúng từ từ tiến tới cầu thang rồi lần lượt đi lên trên lầu. Khi bọn chúng đã bước lên thì mình và ông thầy theo sau…Nhưng chưa bước được bậc thang thứ hai thì..gruuuu… Tiếng rú ghê gợn làm tim mình ngừng đập.

Âm thanh đó từ trên lầu, phải chăng bọn chúng đã đụng độ con yêu quái. Thật vậy, ngước nhìn lên mình thấy những cái bóng lướt qua lướt lại rất nhanh, lao vào nhau rồi rớt xuống. Ông thầy vội vàng rọi đèn pin lên thì “bụp” bóng đèn vỡ vụn ra khiến mình giật mình sợ hãi. Trong bóng tối bao trùm lấy căn phòng thì mình như kẻ đuôi mù, nhưng chỉ vài giây ông thầy vội vàng lấy trong túi ra 1 cái kình to tròn. Bỗng ánh sáng từ trong đó phát ra màu vàng chói. Chạy thật nhanh lên trên ông ấy rọi thẳng vào phía trong phía cái tủ. Mình cũng vội lao lên thì chỉ kịp nhìn thấy cánh cửa tủ đóng sầm lại. Cảnh tượng tan hoang chưa từng có, máu me be bét, 3 trong số 5 con ma ngải nằm thoi thóp trên vũng máu…2 con kia thì liên tục cào cáu cái tủ như điên loạn.

Tiếng gầm rú ghê rợn, lúc này khi ánh sáng từ chiếc gương từ từ giảm dần thì” xoạt” cánh cửa mở tung ra cùng với một thứ lù lù lao ra ngoài. Nó định lao tới phía mình thì 2 con ma ngải liền túm lấy nó mà cắn. Những chiếc răng nhọn hoắt nhe ra, liên tục cắn vào con quỷ. Bỗng cánh tay con quỷ kéo dài ra, hất lấy cái gương trên tay ông thầy xuống đất vỡ nát. Lúc này trong bống tối mình chỉ nghe thấy tiếng rên rỉ đầy đau đớn phát ra. Mình không còn thấy ông thầy đâu nữa từ lúc bị hất cái gương, phải chăng ông ta bị giết rồi, mình lui lại về phía gần cửa sổ.

Bên ngoài trời lại mưa rất to, sấm chớp ầm ầm. Bỗng một luồng sét làm sáng lên 1 giây đủ để mình thấy một con quái vật thật sự. Một hình hài con người nhưng 2 cánh tay thì dài ngoằng sát đất, trên đầu còn có những cái xúc tua, với gương mặt đầy máu và răng nanh sắc nhọn đang nhe ra. Nó đang tiến về phía mình nhưng tia sét làm nó lùi lại… Mình biết nó sẽ tiến lại nhanh thôi. Quá sợ hãi mình lùi lại sát mép tường.

Bỗng bên ngoài mình nghe thấy tiếng cộc cộc. Tiếng gì đó va vào cửa kính, kèm theo tiếng cào như móng vuốt vậy. Cửa sổ đã đóng kín nên mình không thể biết đó là thứ gì. Đánh liều mình vụt dậy đẩy chiếc cửa ra nhưng nó bị kẹt mất rồi. Đang loay hoay đẩy thì bất chợt mình thấy đau nhói ở bàn chân như cái gì đó gâm vào vậy,rồi mình bị kéo… Chết tiệt! Con quỷ túm lấy chân mình mà kéo…

Hai tay mình bám chặt vào khung cửa kéo lại, nhưng sức lực không đủ mình gần buông tay. Cố hết sức lần cuối mình kéo chiếc mạnh cánh cửa xổ…Vù… Gió và nước ùa vào mặt mình, kèm theo là một bóng đen lao nhanh tới. Mình buông tay và bị con quỷ kéo lê một đoạn, mình cố gắng giãy giụa…chân mình đau quá. Bất lực mình khóc thét lên.

Tự nhiên mình không bị kéo nữa, mình nằm bất động giữa phòng. Gượng ngồi dậy thì thấy 4 con mắt sáng rực đang lao vào nhau, một tia sét lại sáng lên. Mình thấy con mèo đen to lớn đang quằn quại với con quỷ. Nhưng lần này nó to lớn hơn so với những lần trước. Mình cố gắng lùi lại thật xa, chân mình tê buốt lại. Trong bóng tối ngoài 4 con mắt sáng rực bỗng nhiên mình thấy một cái gì đó cũng phát ra ánh sáng, nhưng lại là ánh sáng màu đỏ.

Chợt nhớ tới thanh kiếm, mình quên cả đau đớn, lao nhanh tới ánh sáng đó cầm chắc trên tay rồi cũng lao vào giữa cuộc chiến. Mình đâm tùm lum, đâm thật mạnh và hình như mình đâm trúng rồi vì tay mình cảm giác nặng lắm. Luống sét thứ 3 to nhất, rền vang cả một vùng trời. Tiếng sét loé lên và mình giật mình buông cả thanh kiếm ra…mình đã làm gì thế này.

Nhát đâm ấy đã đâm xuyên qua người con mèo đen và cả con quỷ. Mình đã hại ân nhân cứu mạng mình sao. Mình khóc, khóc nức nở… Bỗng nhiên từ thân xác con mèo đen phát sáng, một luồng ánh sáng kì lạ. Thân xác của nó dần tan ra như những con đom đóm vậy. Còn con quỷ kia sau khi bị nhát kiếm đâm trúng, từ trong họng của nó, những linh hồn và hồn ma được giải thoát bay ra ngoài. Tiếng cười ha hả vang lên khắp căn nhà kèm theo đó là những lời cảm ơn tha thiết, những hồn mà bay vòng quanh căn nhà rồi vụt tan biến. Trong đó chỉ còn lại linh hồn của bạn mình, nó nhìn mình như muốn khóc rồi vội vàng vụt đi, có lẽ nó trở về với thân xác. Đúng là vậy, chỉ vài giây sau nó đã chạy vào, toàn thân ướt nhẹp vì ngồi ngoài mưa nãy giờ. Mình và nó ôm nhau khóc nức nở.

Bỗng dưng những đốm sáng từ xác con mèo bay xung quanh mình. Những đốm sáng chạm vào chỗ chân bị thương, vết thương dần lành lặng một cách nhanh chóng. Rồi chúng bay quanh những con ma ngải và cả xác ông thầy nữa. Mọi thứ đều tan ra, những đốm sáng ấy đã kéo theo tất cả những gì dơ bẩn còn xót lại nơi đây. Trả lại cho nó một sự bình yên, một cảm giác ấm áp lạ thường…

Sáng hôm sau, mọi thứ đã biến mất không còn đọng lại điều gì nữa. Mọi thứ đều rất mơ hồ, dường như chỉ là một giấc mơ, một cơn ác mộng kinh hoàng nhất cuộc đời mình. Nghe nói sau khi ông thầy chết, căn nhà đã bị khám xét vì được người dân báo với cơ quan chính quyền về những sự việc lạ quanh căn nhà. Họ vẫn đang điều tra về căn nhà và truy nã ông thầy, nhưng không ai biết ông ta đang trốn đâu. Nhưng mình biết, ông ta đã không còn tồn tại nữa. Nuôi ma ngải nó chết thì mình cũng chết theo. Các bạn đừng nói cho họ biết nhé..bí mật.

Và bạn mình từ ngày bị như vậy, nó sợ con gái luôn rồi. Giờ nó là thế giới thứ 3… vui thật… 😀

Mời các bạn đón đọc những câu truyện ma có thật tại doctruyenngan.mobi !

Mộng du (P cuối)
3.14 7 votes
Bài viết cùng chuyên mục:
Loading...

Bình luận