Mộng du (P10)

Đọc truyện ma có thật : Mộng du

Cả đêm hôm đó mình không tài nào ngủ được cứ trằn trọc mãi. Một phần tại chả có chỗ ngủ ngon lành, ngồi trên ghế bệnh viện cứ ê mông thế nào ấy, dựa vào cũng thấy khó nữa. Nhưng nhìn sang ông thầy, thấy ông ấy ngủ ngon lành còn ngáy khò khò nữa, thật ganh tị biết bao. Đó là lần đầu tiên mình ganh tị với một người vì giấc ngủ. Có lẽ ông ấy là một người rất giỏi và đã quá quen với những chuyện thế này nên không có gì phải bận tâm cả.

“Hêyyy…”. Mình khẽ thở dài, trời sao lâu sáng quá, thế là mình nghĩ ra cách cho thời gian mau qua mà chắc không ai dám nghĩ tới. Đó là tìm hồn ma của cô y tá để nói chuyện. Vì cô ấy là hồn ma tốt nên mình cũng muốn tìm hiểu tại sao cô ấy chết mà hồn vẫn chưa được siêu thoát. Mình nhìn quanh chả thấy gì có lẽ cô ấy ở trong phòng, vẫn đang giữ lời hứa trông nom thằng H. Bước vào phòng bệnh lần này khác mọi lần trước, mặc dù biết nơi đây có những hồn ma nhưng mình không cảm thấy sợ, ngược lại mình cảm thấy gần gũi nữa kia.

Nhìn quanh khắp nơi sao chả thấy ai cả, chỉ cảm giác lạnh mà thôi… Cô ấy đâu rồi nhỉ? Mình muốn gặp cô ấy quá. Trong lúc đang thất vọng thì bất ngờ có 1 bàn tay nắm lấy chân mình..rất lạnh. Mình có hơi giật mình một xíu nhưng nghĩ là cô y tá ấy đang trêu mình thôi. Mình vẫn vui vẻ và nói :

– Cô ơi! Đừng đùa thế chứ, tôi muốn hỏi cô chuyện này.

Không có tiếng trả lời, bàn tay càng ngày càng nắm chặt, mình cảm thấy đau. Lúc này mình mới nói với vẻ tức giận mong cô ấy đừng giỡn nữa..:

– Cô đừng đùa nữa, tôi không thích đâu nhé. Cô đã cứu tôi nên tôi không muốn nặng lời nhưng tôi đau rồi đó.

Vẫn không có hồi âm, cảm giác không ổn cho lắm, mình bắt đầu lo lắng, chân mình đau buốt. Cố gắng thoát khỏi nó bằng cách giẫy giụa, mình cố lấy chân còn lại đạp vào bàn tay ấy. Nhưng nó quá cứng, lúc này mình quay đầu lại thì sợ hãi khi đấy không phải là cô ý tá và là một hồn ma với gương mặt hóc hác, gầy trơ xương…

Chết rồi mình gặp phải thứ gì đây! Mình cố gắng lếch từng bước chân kéo theo cả con ma đó để cầu cứu ông thầy. Nhưng nặng nề quá mình bắt đầu chảy mồ hôi, nhỏ từng giọt. Bỗng từ ngoài cửa có một tấm vãi trắng lơ lửng bay vào. Thoắt một cái tấm vải bay tới quấn lấy cổ hồn ma kia. Lập tức cánh tay đó thả ra, mình té xuống không thể đứng dậy được vì quá đau, cố lếch ra ngoài cửa mình đập cửa rầm rầm cầu cứu. Hình như ông ấy đã nghe thấy mình nghe thấy tiếng dép bước xột xoạt, vội vàng.

[su_posts id=”3866″ tax_term=”6″ tax_operator=”0″ order=”desc”]

Cánh cửa mở ra ông ấy bước vào tiến vội về phía mình hỏi mình có sao không. Mình chỉ lắc đầu chứ không thốt ra được lời nào cả. Lập tức ông ấy lấy trong túi ra 1 lá bùa rồi đưa lên ngang mặt và lẩm bẩm chắc là làm phép. Như ảo thuật gia vậy lá bùa bỗng nhiên bốc cháy khiến hồn ma kia nhìn thấy tỏ ra sợ hãi vô cùng. Lúc đó tấm vải cũng thả lỏng ra bay lơ lửng giữa không trung. Hồn ma kia lập tức biến mất như chưa hề tồn tại. Mọi chuyện lại trở nên yên ắng như lúc đầu nhưng chân mình vẫn còn in đường lằn do bàn tay kia nắm chặt, đau buốt.

Lúc này tấm vải kia bỗng xà xuống bên cạnh mình. Dần dần từ tấm vải hiện lên một hình hài. “A” thì ra là cô y tá. Cô ấy đã giúp mình. Mình lại mang ơn cô ấy thêm 1 lần nữa rồi. Nhìn thấy đôi mắt mình rưng rưng, cô ấy mỉm cười. Thật duyên dáng làm sao, hình như có chút gì đó xao xuyến. Lúc đó mình không còn nghĩ tới cái chân đau nữa. Cảm giác thật lạ, tim mình đập thật nhanh mặc dù giờ đây không có gì đáng sợ nữa. Nhìn thấy mình như vậy ông thầy chậc lưỡi rồi lắc đầu vài cái. Ra hiệu cho mình ngồi dậy để ông ấy dìu ra ngoài. Ông ấy cứ trách mình là quá bất cẩn, nên gặp nguy hiểm, khi nãy là một con ma đói. Nếu tới không kịp là phiền phức to.

Nhưng lúc ấy mình nào để ý tới lời ông ấy nói vì mình mãi nhìn cô y tá đang bôi thuốc cho chân mình. Không biết đó là loại thuốc gì nhưng cảm giác thật dễ chịu, không còn thấy đau nữa. Mình cảm thấy vui, tâm trạng thật thoải mái làm sao. Mình cũng không thể ngờ rằng mình có thể nhìn thấy, nói chuyện và chạm vào người một hồn ma. Vì trước đó điều mình biết về họ được miêu tả là rất ghê rợn, mặt trắng bệch, lưỡi dài thật dài..và thường khiến người khác sợ. Mình bỗng phì cười vì mình cảm thấy thú vị khi trước mặt mình đang có một hồn ma và cô ấy đang chăm sóc vết thương cho mình với ánh mắt đầy lo lắng. Thấy mình cười cô ấy ngước lên nhìn mình ngạc nhiên. Đáng yêu quá mình bỗng đỏ mặt và cô ấy cũng đỏ mặt theo, không nói với nhau lời nào cả. Mình và cô ấy vội nhìn ra một nơi khác để tránh nhìn thấy ánh mắt của nhau. Nhưng trong lòng mình đang có một cảm giác gì đó rất khó hiểu. Phải chăng mình đang yêu…

( ngoại truyện)
Âm dương cách biệt đôi đường

Khiến cho đôi lứa, lạc đường thấy nhau

Trái tim thổn thức thật mau

Phải chăng là phép, nhiệm màu thế gian

Dù cho bão táp gian nan

Từ nay sẽ mãi mang theo bên mình

Tâm hồn ấm áp thanh bình

Khắc ghi suốt kiếp bóng hình gió sương…

Sau những ngày căng thẳng, mệt mỏi thì hôm nay mình cảm thấy thật thanh thản và bình yên. Nó khiến mình tạm quên đi tất cả nhưng chuyện vừa rồi. Cuộc sống thật kì lạ, sau những lần ngại ngùng nhìn vào mắt nhau mình và có ấy đã có thể nói chuyện. Bắt đầu bằng những câu hỏi lúng túng, ngờ nghệch mà chắc hẳn người con trai nào cũng từng hỏi khi muốn làm quen 1 người nào đó, nhưng đây lại là một trường hợp đặc biệt…

– Cô tên gì vậy?

– Tôi tên A ( tên là H..nhưng vì sợ trùng tên với thằng H bạn mình, sợ bạn đọc hiểu sai nên mình đổi thành A nhé)

– Cô bao nhiêu tuổi rồi?

Sau khi hỏi sau câu đó mình cảm thấy mình ngớ ngẩn vô cùng. Nhưng câu trả lời của cô ấy khiến mình hiểu ra nhiều điều hơn.

– Tôi chết năm 21 tuổi. Con người sau khi chết thì sẽ biến thành linh hồn, sẽ không lớn thêm được nữa. Cứ như vậy cho tới khi nào được siêu thoát.

Lúc này sau khi nghe cô ấy nói vậy mình mới ngẩn người ra nghĩ thầm. “Cô ấy 21 tuổi mà mình thì mới có 19. Vậy là lớn hơn mình 2 tuổi. Nhưng không sao gái hơn 2 trai hơn 1 mà hihi”. Nghĩ vậy mình cười tủm tỉm… Bỗng nhiên khi liếc nhìn sang cô ấy, mình thấy cô ấy có vẻ ngượng ngùng, không dám nhìn mình. Không hiểu chuyện gì cả mình tò mò hỏi:

– Cô sao vậy?

– Tôi quên nói cho cậu biết là tôi có thể đọc được suy nghĩ của người khác. Vì tôi sắp được siêu thoát rồi. Đây là đặc ân cuối cùng trước khi một linh hồn được siêu thoát. Lúc nãy trong phòng, trong suy nghĩ cậu đã gọi tên tôi, nên tôi mới biết mà kịp thời tới.

>>> Các bạn đang doc truyen ma co that tại doctruyenngan.mobi !

“Trời ơi” mặt mày mình lúc đó đỏ và nóng bừng lên. Mình chỉ muốn kiếm cái lỗ chui vào cho đỡ quê thôi. Những điều mình suy nghĩ nãy giờ cô ấy biết hết. Mình lấy tay gãi gãi đầu thì thấy cô ấy tủm tỉm cười, để bớt căng thẳng mình tiếp tục nói chuyện:

– Xin lỗi cô nhé tôi không cố ý.

– Không sao đâu!. Cậu yên tâm vì không phải lúc nào tôi cũng đọc được suy nghĩ của cậu đâu. Chỉ những lúc cậu nghĩ về tôi thôi.

– Vậy cô cho tôi hỏi chuyện này nha. “”Tại sao cô lại chết mà vẫn chưa được siêu thoát”.

Sau khi mình hỏi xong cô ấy im lặng, gương mặt thoáng buồn như muốn khóc. Đôi mắt long lanh khiến trái tim mình thổn thức.

– Tôi xin lỗi… Tôi không cố ý khiến cô nhớ lại chuyện cũ.

Cô ấy ngước mắt lên nhìn mình và nói:

– Không sao… Dù sao thì mọi chuyện cũng lỡ rồi, có trách móc hay oán hận cũng không giải quyệt được gì cả. Nếu cậu muốn biết tôi sẽ kể cho cậu nghe.

Sau một hồi lắng nghe câu chuyện bất hạnh của cô ấy mình cảm thấy vô cùng căm phẫn. Lúc còn sống cô ấy là một người vô cùng nhút nhát, ít va chạm với cuộc sống bên ngoài nên mặc dù đã lớn nhưng vẫn ngây ngô như đứa trẻ vậy. Sau khi học xong ngành điều dưỡng, cô ấy xin vào làm trong bệnh viện này. Vì ngoại hình xinh đẹp và tính cách trẻ con mặc dù không hề gay thù oán với ai nhưng cô luôn bị dòm ngó. Và điều đáng nói là cô dần chinh phục trái tim của nhiều bác sỉ trẻ, khiến cho những cô gái khác luôn ganh ghét và đố kỵ. Vì theo lời cô ấy nói, những cô ý tá ở đây hầu như đều ước ao cưới được một anh bác sĩ trẻ. Họ có thể làm mọi cách dù dơ bẩn tới mức nào đi chăng nữa. Và cô ấy chính là nạn nhân của những cô gái không có chút y đức đó.

Bọn chúng biết rằng có 1 lão bảo vệ rất thích cô ấy, ngày thường hắn luôn tìm đủ mọi cách chọc phá cô. Mặc dù hắn đã có gia đình nhưng thường ve vãn những cô gái trẻ, hắn khiến cô kinh tởm. Biết được điều đó trong một đêm định mệnh, hôm đó cô ấy có ca trực đêm. Như thường lệ cô ấy ngồi ở bàn trực, bỗng có người nhà bệnh nhân tới gọi nhờ cô giúp đỡ. Sau khi cô ấy bước ra khỏi phòng thì hình như có kẻ nào đó đã lén bỏ thuốc ngủ vào li nước khiến cô ấy sau khi quay lại, uống ngụm nước và đã ngủ đi lúc nào không hay.

Sau khi tỉnh dậy cô ấy thấy mình đang bị khống chế và cô khóc thét lên khi biết đó là lão bảo vệ chết tiệt. Tiếng thét của cô không thể phát ra vì miệng đã bịt chặt bằng băng keo. Cô ấy đã bị lão bảo vệ ham hiếp với sự giúp đỡ của lũ khốn nạn kia. Trong tủi nhục cô nhận ra mình đang ở trong toilet và bên ngoài hình như có tiếng người. Cô cố gắng gào thét tạo ra những tiếng the thé, mong sao có người tới giúp. Hốt hoảng sợ người bên ngoài nghe thấy, gã độc ác kia đã túm lấy tóc đập đầu cô ấy vào tường rất mạnh. Máu chảy ra rất nhiều và hồn của cô ấy đã lìa khỏi xác chỉ sau vài phút bất tỉnh.

Cô ấy nói sau khi biết mình đã chết cô khóc rất nhiều. Chứng kiến thân thể mình đang bị xâm hại và biết mình không còn tồn tại nữa cô như phát điên lên, chỉ muốn chặt gã đó ra thành từng khúc để rửa hận mà thôi. Kể tới đây cô ấy bỗng im lặng không nói thêm lời nào nữa. Và như thế đã là quá đủ, mình cũng không muốn hỏi thêm điều gì nữa nữa. Trời cũng gần sáng, cô ấy nói phải đi, nhưng không nói là sẽ đi đâu cả. Cô ấy đã đi bỏ lại mình với muôn vàn suy tư.

Cùng chung một hoàn cảnh, nhưng sao một người lại căm hận tới mức biến mình thành một con quỷ dữ, còn một người lại dễ dàng tha thứ đến như vậy. Nhưng họ đều là những người tội nghiệp.

Lại thêm 1 đêm mất ngủ rồi. Vậy là đã 3 hôm rồi mình thiếu ngủ. Và từ lúc gặp chuyện mình với thằng H cũng không tới lớp, không biết nhà trường có gửi giấy báo về chưa nữa. Mình lo nhất là ba mẹ thằng H biết chuyện, sẽ đón xe lên đây thì mọi chuyện sẽ phức tạp lắm. Vậy là đã 5 giờ sáng rồi, mình đánh thức ông thầy dậy. Hôm nay mình và ông ấy sẽ kết thúc tất cả những chuyện này…

>>> Đọc tiếp Mộng du (P11)

Mộng du (P10)
3 2 votes
Bài viết cùng chuyên mục:
Loading...

Bình luận