Mộng du (P3)

Đọc truyện ma có thật : Mộng du

Đèn đã sáng nhưng mình như chết lặng…mắt hoa lên không còn nghĩ ngợi được gì mình mở khoá cửa lao thẳng ra ngoài như điên dại. Lúc đó đầu óc mình hoàn toàn trống rỗng…

Chắc hẳn mọi người đang thắc mắc tại sao mình lại hành động như vậy phải không? Vì lúc mình bật đèn lên thì phát hiện cửa được khoá từ phía bên trong, có nghĩa là thằng H vẫn chưa ra khỏi phòng. Nó vẫn ở bên trong vậy nó ở đâu mà mình không thấy.

Trong căn nhà không hề có phòng riêng chỉ có độc nhất 1 giang phòng và phòng tắm mà thôi. Sau khi bình tĩnh lại thì mình lại bắt đầu cảm thấy lo lắng cho thằng H,nhưng sự sợ hãi và lòng can đảm bên trong mình đang đấu tranh mãnh liệt.

Trước những hành động kì quặc của mình những người xung quanh tỏ ra e dè. Họ đóng cửa và nhòm qua khe cửa như những người bị tù biệt giam nhòm qua cái lỗ. Dân Sài Gòn là vậy mà, mình hiểu là giờ chỉ có mình mới có thể giúp thằng H mà thôi.

Bỏ qua nỗi sợ hãi, vì mình biết chắc chắn H vẫn đang ở trong đó. Mình đưa tay đẩy nhẹ cánh cửa..cửa mở ra kêu ken két nghe thật rợn người. Vẫn không thấy nó…tất cả các dây thần kinh, các giác quan của mình đang hoạt động hết công suất. Lắng nghe những động tĩnh nhỏ nhất, quan sát những chuyển động dù 1 con gián bò qua cũng làm mình phải dừng lại vài giây mới có thể tiến thêm bước nữa.

Đã bước vào nhà thì phải đóng và khoá cửa thôi chứ không trộm vào khiêng con sirius quý giá của mình đi mất..hic. Sợ đủ thứ…

Sau khi đã cài khoá bên trong thì mình đã vào thế tiến thoái lưỡng nan. Không vào hang cọp sao bắt được cọp con, phóng lao phải theo lao thôi. Vậy là sau khi đã quan sát kĩ lưỡng mình bắt đầu tiến về phía nhà tắm. Mình đã chuẩn bị tinh thần rồi. Nếu lúc này mà có củ tỏi mình để quên trên gác thì có thể tự tin thêm xíu nữa.

Đây không phải là lúc suy nghĩ lung tung, mình mạnh dạn hơn đánh liều đi thẳng tới phòng tắm nhìn thẳng vào chứ không nhắm mắt như những lần trước nữa.

[su_posts id=”3416″ tax_term=”6″ tax_operator=”0″ order=”desc”]

Không có gì!!! quái lạ vậy là chỉ còn ở trên gác mà thôi. Nếu mà không có nữa thì mình sẽ mời conan về phá án mất..hix.

Từng bước chân nặng nề của mình bước lên từng bậc cầu thang, mỗi bước chân như dài thêm ra. Phía cuối là địa ngục chăng. Mình khựng lại khi nghĩ tới ai sẽ người cứu mình thoát khỏi đây. Nếu đó là một thế lực hắc ám thì liệu người trần mắt thịt như mình có thể làm được gì. Lúc này nghĩ tới cái chết tự nhiên nước mắt ứa ra.

Nhưng mình trấn an lại, lau nước mắt và bước tiếp những bậc thang còn lại. Lên tới nơi mọi thứ đều chìm trong bóng tối. Nếu có điều ước mình ước cái đèn này sáng lên mà thôi. hix..Mình cất tiếng gọi:

H ơi mày có đây không, trả lời tao đi…

Im lặng, không có câu trả lời. Vậy là nó đã bốc hơi sao..

”A” mình thốt lên một tiếng vì sực nhớ ra nó có điện thoại kia mà. Nhanh như cắt mình bấm gọi cho nó. Có tín hiệu nhưng trong nhà hoàn toàn không nghe thấy tiếng chuông nào cả, mình hoang mang cực độ… Bỗng đầu dây bên kia bắt máy.

– Alo..H hả? Mày có ở đó không.. Alo.. Sao không trả lời tao .. Alo..

Lại là sự im lặng đáng sợ, không có ai trả lời cả. Nhưng linh cảm của mình cho mình biết H đang ở gần đây, rất gần. Nó thôi thúc mình tiến về phía cái tủ gỗ.

Có gì bên trong sao? Không thể được vì thân thể nó quá to so với cái tủ. Phải là vận động viên uống dẻo thì mới có thể chui vừa. Nhưng mình vẫn quyết đinh mở tủ vì đây là nơi cuối cùng trong căn nhà rồi…

Tiếng cửa tủ kêu két két..ma quái đến đáng sợ. Khi cánh cửa được mở ra ánh đèn pin chiếu vào nơi mình nghĩ không thể chui vào được thì…

Thằng H..nó đang ngồi co ro, khổ sở bên trong với đôi mắt trợn ngược đầy căm hận nó gào lên lại là giọng nữ:

”Cút đi ! Sao mày lại phá tao”.

Mình bật ngửa ra đằng sau vì quá bất ngờ… Miệng cứng đơ không thốt lên lời. Mà giờ có hét lên chưa chắc đã có người tới cứu. Phải làm sao đây???

Bỗng đèn sáng.. Giờ mình có thể chắc chắn không phải là sự ngẫu nhiên mà là có bàn tay quỷ quái nào đó can thiệp vào ánh đèn. Vì đó là lần thứ 2 rồi.. Nhìn vào tủ thằng H xụi lơ, không cử động.. Nó chết rồi ư?? Không! phải cứu nó thoát khỏi đó chứ không là nó chết thật.

Mình lao tới cố gắng kéo nó ra nhưng vô vọng.. quá vừa vặn, không thể lôi ra được. Mình phải cuống cuồng đi tìm vật gì đó có thể phá bỏ cái tủ..con dao.. Mình vội vàng mở cái rương bên cạnh ra túm lấy con dao mà nạy mà cắt từng miếng gỗ. Phải tốn rất lâu mình mới có thể kéo nó ra được. Mình đang rất lo lắng không biết nó có gãy cái xương nào không vì lúc kéo nó ra mình nghe tiếng răn rắt ghê lắm…hic.

Nó ngủ ngon lành. Mình quá mệt mỏi sau lần này. Mình tựa vào tường ngồi suy tư thì đột nhiên gió ở đâu thổi dữ dội khiến cái đồng hồ treo tưởng rớt xuống cái xoảng. Mình giật thót tim ra ngoài, chân tay run lẩy bẩy bỗng nhiên mình nghe thấy tiếng cọt kẹt phát ra từ cái rương.

– Chết rồi con dao

Mình đã lấy ra để phá tủ giờ nằm lăn lốc ở đó. Mình đã mượn mà chưa xin phép, mình mò dậy tiến tới con dao. Cầm trên tay và mở chiếc rương bỏ con dao vào. Mọi chuyện có lẽ đã bình thường trở lại không còn những điều ma quái nữa. Và giờ đây quan trọng hơn tất cả là tìm cách giải thoát cho H. Nếu cứ như vậy nó chết mất. Hôm nay là nhét vào tủ không biết ngày mai nó sẽ bị nhét ở đâu nữa.

Mình cũng đã bị cảnh cáo vì có lẻ đã can thiệp vào chuyện này. Giờ thì mình mới biết đó không phải là mộng du nữa mà nó bị vong theo nhập vào người rồi..

>>> Đọc tiếp Mộng du (P4)

Mộng du (P3)
3.83 6 votes
Bài viết cùng chuyên mục:
Loading...

Bình luận