Mộng du (P4)

Đọc truyện ma có thật : Mộng du

Sau cái đêm hôm đó, thằng H hoàn toàn bị suy sụp, may mà không gãy cái xương nào cả. Nó lơ ngơ như người mất hồn và lâu lâu lại lẩm bẩm trong miệng nhưng câu gì đó không nghe rõ. Mà khốn nạn thật cái lũ bạn cùng phòng, từ lúc thằng H bị như vậy tụi nó cứ xa lánh dần, toàn viện cớ không ở nhà, đi qua nhà người quen ngủ nhờ. Thành ra trong nhà hiện giờ chỉ còn lại 3 đứa : thằng H, mình và một thằng nữa chơi rất được. Đúng là khi gặp chuyện mới biết ai là bạn.

Vậy là mình và T (thằng bạn cùng phòng chơi được nhất) bàn cách giúp đỡ cho H. Giờ có thêm đồng minh nên mình tự tin hơn hẳn chứ một mình đối mặt với chuyện này cũng ớn thật. Bao nhiêu kế hoạch được đề ra, nào là gọi cho ba mẹ nó, nào là mời thầy về cúng… Mình cũng nghĩ là nên nói cho ba mẹ nó biết nhưng nghĩ lại để xem mình giúp được gì không đã để khỏi phiền tới ba mẹ nó đang ở quê làm việc cực khổ.

Lúc ấy phòng có được mỗi cái laptop của thằng T, nhà nó đại gia nhất phòng. Mình liền lên mạng tìm hiểu xem có cách gì không, thì mình thấy cầu cơ là cách làm dễ nhất và nếu hiệu quả thì mình còn muốn hỏi một vài điều nữa. Vậy là mình và T bắt tay vào làm theo những bước mà trên mạng hướng dẫn rất tỉ mĩ. Mọi thứ đã sẵn sàng nhưng…lại thiếu người. Theo như hướng dẫn phải có 3 người trở lên. Thằng H giờ như người mất hồn thì sao có thể chơi được chứ. Còn có 2 đứa, nghĩ thôi kệ, nếu hiệu nghiệm thì 2 người là đủ rồi.

[su_posts id=”3461″ tax_term=”6″ tax_operator=”0″ order=”desc”]

Thế là mình bắt đầu đóng hết cửa nẻo, tắt đèn tối thui và mình thắp 2 cây nến lên cho sáng còn thằng T thì thắp nhang, thằng H thì vẫn ngồi đó mắt nhìn về một nơi nào đó. Không gian lúc đó thật u ám vì ánh nến mập mờ với khói nhang bay nghi ngút. Mình hít một hơi dài rồi ra hiệu cho thằng T đặt ngón tay lên đồng xu và mình bắt đầu đọc thần chú :

“Cầu ma quỷ thánh thần trên thiên đàng dưới điện ngục xin hãy nhập vào đồng xu này, 3 nén hương thắp sẵn. Xin mời người lên chơi xin mời người lên xơi, làm cho cơ quay cờ chạy vòng vòng. Xin mời người lên chơi, xin mời người cùng xơi.”

Sau khi đọc xong câu thần chú cảm giác lạnh lẻo bắt đầu bao trùm lấy căn phòng, 2 ngọn nến bỗng nghiêng về một bên như có làn gió thôi ngang qua vậy. Hai đứa mình toát mồ hôi hột mặc dù không gian xung quanh lạnh lẻo vô cùng, mình bắt đầu lên tiếng hỏi..

– Xin cho hỏi là ma hay quỷ?

Không thấy đồng xu di chuyển gì cả..mình hỏi tiếp:

– Tại sao lại phá bạn tôi..?

Vẫn không có câu trả lời gì cho những câu hỏi đó. Mình ra hiệu cho thằng T hỏi. Nó suy nghĩ một hồi rồi cũng lên tiếng

– Xin cho hỏi bạn tôi đã làm gì sai khiến người không hài lòng..?

Đồng xu vẫn không có dấu hiệu gì dịch chuyển cả, 2 đứa nhìn nhau không biết nói gì… Lúc này không dám bỏ tay ra vì sợ những lời cảnh báo trên hướng dẫn là nếu bỏ tay ra sẽ bị ám. Bỗng nhiên như có linh cảm xấu mình nhìn về phía thằng H đang ngồi..thì trời ơi nó đang ngồi ở tư thế đáng lẽ phải nhìn ra đằng trước vậy sao giờ nó đang ngoẹo cổ sang 1
bên nhìn mình với ánh mắt trợn ngược lên chỉ nhìn thấy 1 màu trắng ghê rợn… Mình sợ quá phải buông tay ra khỏi đồng xu, bàn chân đạp loạn xạ lùi ra đằng sau… Chưa khi nào mình lại sợ như vậy.. Thằng T lúc này đang xanh mặt khi thấy hành động của mình, nó hỏi to..

– Mày sao vậy.. có chuyện gì sao…?

Mình đưa tay lên run run chỉ về phía thằng H… Nó lật đật quay lưng lại nhìn theo hướng tay mình chỉ… Lúc này nó hét lên lao về phía trước chồm lên cả người mình khiến ngọn nến bị đổ tắt đen thui không còn thấy gì nữa. Cả 2 run lẩy bẩy…

Lúc này nghe tiếng đập cửa rầm rầm :

– Có ai trong nhà không có chuyện gì mà hét lên vậy..?

Dường như có ai bịt mồm 2 đứa lại vậy không thể nào phát ra lời nói được. Cả 2 như cứng họng, chỉ biết nằm ôm lấy nhau trong nổi sợ hãi chưa từng có… Tiếng đập cửa vẫn cứ dồn dập những hoàn toàn bất lực vì thân thể đã bị mất cảm giác rồi. Bóng tối như đồng loã với cái ác.. Bỗng nhiên mình có cảm giác có một thứ gì đó vừa đi ngang qua rất nhanh, không thể nào nhận biết bằng mắt, chỉ có thể thông qua cảm nhận mà thôi. Chỉ vài giây sau khi thứ đó ngang qua mình thì tay chân mình được thả lỏng, miệng cũng có thể cử động được…

Mình ”Dạ” một tiếng thật to như sợ bên ngoài không nghe được vậy. Mình luống cuống ngồi dậy tay quờ quạng lao ra phía cửa vội vàng mở cửa. Một người đàn ông lạ mặt đang đứng trước mặt mình,mặc bộ đồ màu xanh chuối hình như là dân phòng thì phải. Ông ta dáo dát nhìn mình rồi nhìn vào bên trong nhưng vì tối thui nên có lẽ ông ta không thấy gì… Và chính mình cũng không biết bên trong hiện giờ thế nào nữa.

Ông ta nói dạo này hàng xóm báo nhà mình thường có tiếng la hét kèm theo cũng biểu hiện bất thường, nên báo lên phường hôm nay phường cử người xuống kiểm tra. Chết tiệt thật, bên trong đang rất bừa bộn nào là nhang đèn và đủ thứ đồ khả nghi. Nếu bị hỏi thì sẽ trả lời rất nhiều thứ mà mình không muốn nói. Vậy là mình móc trong túi ra tờ 100k dúi vào tay ông ta và nói nhỏ, bọn em sinh viên mới lên chưa quen với cuộc sống náo nhiệt ở thành phố. Ở quê thoáng đãng tụi em thoải mái quen rồi mong anh thông cảm cho.

Ông ta nhìn trước sau rồi cầm tiền nhét vào túi và nói lần sau giữ trật tự nhé rồi bỏ đi. Mình thở phào nhẹ nhõm nhưng chợt nhớ tới chuyện vừa xảy ra mình vội vàng đóng cửa bật đèn lên. Chỉ còn lại mỗi thằng T hình như nó xỉu mất rồi nằm xụi lơ. Tội nghiệp nó vì mình bữa giờ đã bị mấy lần nên tinh thần tốt hơn còn nó mới gặp lần đầu nên chưa tè ra quần là may rồi..hix..

Mà thằng H đâu, sao không thấy… Lại một lần nữa nó lại biến mất ngay trong căn nhà này sao?

>>> Đọc tiếp Mộng du (P5)

Mộng du (P4)
3.97 69 votes
Bài viết cùng chuyên mục:
Loading...

Bình luận