Mộng du (P5)

Đọc truyện ma có thật : Mộng du

….

 Mọi chuyện càng ngày càng trở nên tồi tệ, lúc đầu chỉ lo cho 1 đứa giờ thành ra 2 đứa rồi. Thằng T thì bất tỉnh nhân sự còn thằng H thì biến đâu mất rồi. Cứ ngỡ có thêm đồng minh nào ngờ giờ cũng chỉ trông chờ vào mình mà thôi.

Mình tiến lại đưa tay lên mũi thằng T xem nó còn thở không..vẫn còn.. Vậy là mình yên tâm đi tìm thằng H rồi. Lúc ấy mình nhớ lại có thể khi nãy đi ngang qua mình là thằng H chăng. Nhưng sao nó có thể đi nhanh như vậy trong bóng tối kia chứ. Cảm thấy mình đang phải đối mặt với một điều gì đó rất đáng sợ, có khi nào không phải là ma nữa. Điểm đầu tiên mình nghĩ tới lại là phòng tắm. Sao giờ mình ghét phòng tắm tới như vậy. Nó cứ khiến tim mình như nhảy ra ngoài mỗi khi nghĩ về nó.

Bỏ mặc thằng T đang nằm co ro mình tiến về phía phòng tắm. May quá không thấy gì cả. Mình thở phào 1 cái rồi hít lại một hơi lấy tinh thần chuẩn bị tiến lên gác. Ánh đèn từ nhà dưới rọi lên trên gác cũng sáng được nữa căn phòng..còn một nửa thì hoàn toàn tối om. Nghĩ tới đây mình tiếc là quên mang theo chiếc điện thoại xuống mất rồi. Nó đang ở trên gác mới khổ chứ.

Mình bước lên cầu thang, vừa bước vừa lắng nghe động tĩnh. Bỗng mình khựng lại chưa kịp bước bậc thang thứ 2 vì khi mình nhìn lên thì thấy thằng H đang đứng trên gác nhìn xuống. Trên môi nở một nụ cưới quái dị, nhếch môi thì đúng hơn. Mình sợ không thể bước thêm bước nữa cứ đứng nhìn nó. Bỗng nó quay đầu đi vào phía bên trong, phía đó là chỗ cái tủ mà bữa nó chui vào. Trong đó là góc khuất ánh đèn không thể soi tới được. Mình có nên quay đầu lại bỏ
mặc nó hay không? Vì lỡ đâu trong bóng tối nó cầm dao ra đâm mình thì sao chứ. Và đây là lần đầu tiên mình lùi bước. Mình bước xuống ngồi cạnh thằng T, nó vẫn chưa tỉnh. Mình tính đợi cho nó tỉnh rồi 2 thằng lên luôn có gì còn ứng cứu cho nhau.

[su_posts id=”3526″ tax_term=”6″ tax_operator=”0″ order=”desc”]

Mình cứ ngồi như vậy không biết bao lâu, trời càng ngày càng lạnh. Giờ nghĩ lại cái cảm giác ngồi một mình bên cạnh một đứa đã mất khả năng tự vệ trong căn nhà nhỏ đang đối mặt với một thứ gì đó không biết là gì..hix. Khó diễn tả lắm.

Đang ngồi co ro vì lạnh thì trên gác nghe có tiếng bụp bụp, giống như một vật gì đó đang đóng vào tường vậy. Mình không muốn nghe những âm thành này chút nào, đặc biệt là trong hoàn cảnh này. Mình cố gắng bịt tai lại nhưng không thể không nghe thấy chúng. Mình cần có một động lực nào đó giống như tin vào chúa chẳng hạn. Nhưng mình không theo đạo gì cả. Thế là mình với lấy con dao bấm mà thằng T thủ sẵn từ lúc mình kể truyện trong rương có con dao cho nó nghe. Lòng can đảm của mình tăng lên nhiều hơn, mình mạnh dạn bước tới cầu thang nhìn lên. Không thấy gì bất ổn mình bước tiếp những bậc thang còn lại, tiếng động vẫn còn vang lên. Mình càng tới gần thì nghe càng dồn dập. Khi mình bước hết bậc thang cuối cùng thì âm thanh đó cũng mất đi.

Mình đứng ngoài ánh sáng từ nhà dưới sô lên rất mờ nhạt. Còn những gì diễn ra bên trong không gian u ám kia thì mình hoàn toàn không biết gì cả. Mình bước tới chỗ ngủ cúi xuống lấy cái điện thoại thì mình giật thót người khi bất ngờ âm thanh đó lại vang lên. Vội chụp điện thoại mình bật đèn pin lên và chiếu thẳng vào chỗ phát ra âm thanh. Mình cố gắng giữ bình tình khi thấy H trong ánh sang mờ nhạt đang cầm con dao trên tay mà gâm liên tục vào tấm hình mình thấy trong rương…

Mình cứ đứng như trời trồng như vậy vì sẽ không dám chắc điều gì sẽ xảy ra khi một người đang ở trạng thái không bình thường, trên tay thì cầm dao. Cho tới khi thằng H ngừng đâm. Lúc nào mình không thể đứng vững trên đôi chân được nữa mà mình khụy xuống khi thằng H đang từ từ ngoẹo cái cổ qua một bên về phía mình giống như rô bốt vậy… Và nó cười thật quái dị. Có thể thấy hết cả hàm răng và miệng dường như rộng hơn rất nhiều so với người bình thường. Mà sao lần này khác những lần trước như vậy. Những lần trước khi thấy mình là nó sẽ xụi lơ và đèn sẽ bật ua mà. Lần này dường mọi thứ đã khác.

Giờ chỉ ước cho nó xỉu như mọi khi thôi chứ chứng kiến nảy giờ đã tổn thọ lắm rồi vì tim đập nhanh hơn mức bình thường có khi lên tới vài chục lần. Chết tiệt bỗng dưng đèn pin tắt..hết pin mất rồi. Vậy là giờ mình mất đi khả năng quan sát rồi. Dường như con dao trên tay mình giờ trở thành một món đồ chơi con nít rồi, không có tác dụng gì cả..Và một lần nữa tiếng động lại chợt tắt trả lại sự yên tĩnh đáng sợ. Nhưng sự yên tĩnh đó không tồn tại được bao lâu khi xuất hiện một giọng cười man rợ. Giọng cười không thể nào bắt trước theo được, mình tin chắc là vậy. Âm thanh lúc xa lúc gần nghe văng vẳng mặc dù mình biết chỉ cách đó vài bước chân mà thôi…

Tiếng cười vẫn vang lên không dứt trong cái màng đêm chết tiệt ấy. Cái cảm giác phía trước là địa ngục và dưới chân mình đó là ranh giới chia cắt 2 thế giới khiến mình không còn sức lực nào cả. Cả ngày hôm nay mình chưa ăn uống gì cả mà phải đối mặt với đủ thứ điều đáng sợ nó khiến mình căng thẳng vô cùng. Tay chân mình giờ đây lạnh toát có thể trắng bệch ra rồi không chừng. Mình có cảm tưởng như những dây thần kinh có thể đứt ra làm nhiều đoạn bất cứ lúc nào. Mình như muốn phát điên lên chỉ muốn cầm dao lao vào đâm cho nó một nhát giữa họng để không phải nghe giọng cười man rợ kia nữa. Nhưng không mình không thể làm vậy..mình phải cứu nó.

Bỗng mình nhớ tới lúc bị bóng đè trong mơ màng mình đã niệm phật. Đúng chỉ còn cách này mà thôi. Mình vứt con dao xuống và chấp tay “nam mô a di đà phật..” mình lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần nữa tới khi những tiếng cười không còn nữa nhưng thay vào đó là tiếng khóc và tiếng lăn lộn quằn quại. Mình nghĩ là vậy vì những âm thanh chà sát thân thể xuống nền nghe xột xoạt, kèm theo đó là tiếng xé quần áo. Âm thanh của tiếng vải bị xé khiến mình lạnh hết sống lưng như có luồng điện chạy ngang qua. Mình vẫn cứ tiếp tục niệm như vậy cho tới khi chỉ còn nghe tiếng rên rỉ đau đớn.

Mình mở mắt ra nhưng trong bóng tối mình vẫn không thể thấy điều gì cả. Bỗng cánh tay..một cánh tay giờ ra ngoài ánh sáng gần dưới chân mình như đang cầu cứu. Ngay lập tức không nghĩ ngợi gì cả mình chụp ngay cánh tay ấy định kéo nó ra ngoài thì bất chợt chính mình là người bị kéo ngược vào trong.

Quá bất ngờ mình bị lao vào đập đầu vào chiếc tủ gỗ đau điếng choáng váng. Nhưng mình vẫn cố mở mắt ra trong bóng tối mình có thể thấy được dù chỉ mờ ảo. Bỗng mình giật bắn người khi thằng H bò dậy leo lên đè lên người mình. Một tay nắm lấy tay mình đè xuống một tay cầm con dao giơ lên cao đâm xuống. Vì biết không thể nào đỡ được nên mình nhắm mắt lại hét lên 1 tiếng rồi không biết gì nữa, chỉ kịp nghe một tiếng ”méo…”

>>> Đọc tiếp Mộng du (P6)

Mộng du (P5)
3 1 vote
Bài viết cùng chuyên mục:
Loading...

Bình luận