Mộng du (P6)

Loading...

Đọc truyện ma có thật : Mộng du

Sáng hôm sau, mà không hẳn nữa đó là trưa hôm sau thì đúng hơn. Vì khi mình thức dậy đã xế trưa, mình cảm thấy vô cùng mệt mỏi, mình đang nằm trong bệnh viện, mình chết chưa? Trên thiên đàng cũng có bệnh viện sao??

Lúc này mình tự nhéo mình một cái đau điếng. Vậy là mình vẫn còn sống, vậy tối qua là thế nào. Mình cố gắng nhớ lại những chuyện tối qua nhưng mình chỉ nhớ lúc con dao trên tay thằng H lao xuống. Lúc đó chỉ nghĩ cuộc đời mình tới đây là hết rồi. Đang mơ màng thì thằng T đi vào hỏi:

– Mày tỉnh rồi hả

– Ừ! Tao tỉnh rồi. Thế thằng H sao rồi mày?

 – Nó ổn rồi chỉ có điều bác sĩ nói có lẽ nó cần điều trị thần kinh một thời gian.

– Vậy hôm qua xảy ra chuyện gì ? Tại sao tao lại nằm ở đây?

– Hôm qua lúc đang nằm dưới nhà tao nghe thấy tiếng mày hét lên. Giật mình tỉnh dậy vội vàng kiếm con dao mà không thấy. Thế là tao sợ mày bị gì vội vàng lao lên. Lên tới nơi tao không biết chuyện gì đang xảy ra cả vì trời tối quá. Bỗng đang đứng, trong góc tối con mèo đen to đùng phóng ra rất nhanh, trên người có đầy máu. Nó lao nhanh ra cửa xổ rồi mất tăm…

Nói tới con mèo thì mình chợt nhớ ra đúng là lúc đó mình có nghe tiếng “méo” thì ra là con mèo. Nhưng tại sao lại là xuất hiện con mèo ở đây. Trước giờ mình chưa từng thấy nó, mình hỏi tiếp…

– Rồi sao nữa??

– Vì bất ngờ nên T hơi hốt hoảng xíu nhưng tao sợ tụi mày có chuyện nên bất chấp sợ hãi tao lao mình vào trong bóng tối. Lúc này tao thấy mày với thằng H nằm bất động. Tao vội kéo cả 2 ra ngoài chỗ có ánh sáng thì thấy người thằng H máu me bê bét, trên người toàn vết cào có lẻ do con mèo. Thấy thế tao mới kêu người chở nó tới bệnh viện nhưng thấy mày mặt mày trắng bệch người lạnh như đá vậy nên tao cho mày vào đây nằm luôn…

[su_posts id=”3583″ tax_term=”6″ tax_operator=”0″ order=”desc”]

Kể xong thấy T có vẻ thất thần, chắc nó vẫn chưa hết sốc khi chứng kiến những chuyện như vậy. Mình đang suy nghĩ thì nó khều khều rồi nói với mình

– Hay là đừng ở chỗ đó nữa. Tao sợ lắm không quay lại chỗ đó đâu.

Mình cũng không nói gì chỉ biết im lặng. Mình đang ngỉ tới chuyện hôm qua, rõ ràng lúc đó mình đáng lẻ phải bị đâm mới phải. Hay là con mèo đen đã cứu mình??? Có thể lắm chứ. Mình nghe nói mèo đen là linh vật cai quản địa ngục mà. Nếu thế chắc nó đã hạ được thứ đó rồi. Nghĩ vậy mình thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi thấy đỡ hơn nhiều mình kêu thằng T dẫn qua chỗ H. Qua tới nơi mình thật sự lo lắng hơn khi thấy nó đang được điều trị trong một căn phòng đặc biệt, cách biệt với những bệnh nhân khác. Tay chân nó đều bị trói chặt và nó cứ quằn quại. Lâu lâu lại rú lên như điên dại. Mình vội vàng tới hỏi bác sĩ về bệnh tình của H. Nhưng bác sĩ chỉ lắc đầu nói chưa từng thấy trường hợp như thế này bao giờ cả. Nhìn nó quằn quài mình muốn rơi nước mắt.

Mình lo cho nó nhưng mình cũng đang lo lắng cho bản thân. Nếu hôm qua không có con mèo thì mình sẽ như thế nào đây. Không thể ngồi yên được nữa mình liền hỏi thăm nhiều người và được biết đến một ông thầy rất có tiếng. Nhưng muốn gặp không phải dễ, trừ khi có ông ta cảm thấy nó ảnh hưởng tới tính mạng con người ông ta mới giúp thôi.

Sau khi làm xong những thủ tục xuất viện mình đi ngay tới địa chỉ nhà ông ta. Sau khi vào một con hẻm vắng mình dừng trước một căn nhà khá khang trang. Đúng là địa chỉ này rồi, mình bấm mấy hồi chuông thì có một ông lão người gầy gò bước ra mở cửa. Ông ra nhíu mày nhìn mình, mình chưa kịp nói gì cả thì ông ta nói đợi xíu. Đúng là quái lạ !

Một lúc sau ông ta đã mặc đồ đàng hoàng cầm theo một cái túi rồi nói ” đi thôi” mình ngơ ngác không hiểu chuyện gì thì ông ta nói giờ có muốn cứu bạn không hay là đứng đây. Mình lật đật quay đầu xe và đèo ông ta tới bệnh viện, trên đường đi không ai nói với ai câu nào cả. Tới bệnh viện ông ta không cần mình dẫn đường luôn. Ông ta đi một mạch tới ngay phòng thằng H đang nằm. Thật sự quá khó hiểu, nhưng có điều ông ta lại không vào mà chỉ đứng ngoài cửa nhìn rồi lắc đầu. Lúc này mình mới hỏi:

– Có chuyện gì vậy ạ..

Ông ra ngồi xuống ghế và mình cũng ngồi theo, lúc này ông ta mới lên tiếng.

– Nếu như từ lúc bắt đầu cậu tới tìm tôi, thì mọi chuyện đã không như vậy rồi. Lúc nãy nhìn thấy cậu tôi đã thấy quỷ khí phát ra từ người cậu rất nặng. Tới mức từng nơi cậu đi qua đều có quỷ khí để lại, nên tôi không cần cậu dẫn đường vẫn có thể biết được.

Nghe xong tôi như chết lặng… Vậy thứ bữa giờ trong nhà mình là quỷ ư ? Sao lại có thể như vậy được mình vội vàng hỏi ông ta:

– Vậy giờ có cách gì cứu bạn cháu không ạ?

Ông ta lắc đầu nói:

– Thứ mà cậu thấy đó là quỷ chứ không còn là hồn ma bình thường nữa… Quỷ không như ma, chỉ khi nào chơi với quỷ thì mới bị quỷ nhập và cướp mất linh hồn mà thôi. Hiện tại tôi có thể giúp cậu phá bỏ quỷ khí đang dính trên người cậu, còn bạn cậu thì khả năng thành công rất thấp…

Ngồi thờ thẫn một lúc lâu, mình nhớ tới chuyện con mèo. Mình mới kể cho ông ta nghe về nó. Ông ta mặt thả lỏng ra hơn và nói:

– Có thể sẽ có người giúp cậu ta nhưng cùng tuỳ vào cơ duyên cả. Nếu vậy cần phải đưa cậu ta về lại nơi đó thì mới có thể kết thúc được việc này.

Nói xong ông ta xoắn tay áo lên móc từ trong túi ra một lá bùa. Rồi kêu mình lúc nào cũng phải mang trong người để tránh mang họa. Rồi ông ta bước vào bên trong chỗ thằng H đang nằm đặt một tay lên trán nó rồi miệng lẩm bẩm gì đó. Xong xuôi mình thấy thằng H xụi lơ, có vẻ nó đang ngủ không còn quằn quại nữa. Ông ta bước ra rồi dặn dò mình khi nào nó tỉnh lập tức đưa về nhà rồi gọi ông qua. Mình dạ cảm ơn rồi định chở ông về thì ông nói sắc mặt cậu không tốt, ở lại nghỉ ngơi đi cho lại sức tránh quỷ khí lại dính vào người sẽ ảnh hưởng tới sức khoẻ, tôi tự về được rồi.

Ông ta nói đúng, mình thật sự rất mệt mỏi sau những việc xảy ra. Mình lo lắng không biết có nên gọi cho ba mẹ nó không nữa vì nếu xảy ra chuyện gì mình sao làm sao chịu trách nhiệm hết được chứ..nhưng giờ ba mẹ nó lên biết ăn nói thế nào liệu họ có tin mình hay không. Còn những thứ nằm trong rương thì sao, nó có liên quan gì tới con quỷ kia. Và theo như lời ông thầy kia nói, quỷ muốn cướp linh hồn con người thì người đó phải chơi một trò chơi với quỷ. Vậy thằng H đã chơi gì với quỷ mà nó không nói mình biết…

Mọi chuyện có lẽ vẫn còn khá phức tạp. Mình ngủ trên ghế bệnh viện lúc nào không hay nữa và giấc mơ kì lạ khi ấy đã hé mở nhiều điều ẩn chứa bên trong…

>>> Đọc tiếp Mộng du (P7)

Mộng du (P6)
2.38 8 votes
Bài viết cùng chuyên mục:

Bình luận