Mộng du(P9)

Đọc truyện ma hay : Mộng du

Trong màn đêm lạnh lẽo, đoạn đường như sâu hun hút. Sau chuyện kinh hoàng vừa xảy ra có lẽ mình sẽ không bao giờ quay lại đó nữa. Mình nghĩ vậy. Quá mệt mỏi rồi, dừng xe lại ở một công viên gần bệnh viện mình lựa một ghế đá có chiếc đèn đường màu vàng rọi xuống sáng một vùng. Mình sợ bóng tối, một thằng con trai sợ bóng tối. Thật nực cười phải không? Nhưng thử hỏi sau khi trải qua những chuyện như vậy thì mình đâu còn phải che giấu nỗi sợ hải làm gì nữa.

Đang ngồi suy nghĩ miên man thì một cô gái ăn mặc sexy lượn lờ trước mặt mình. Ai cũng có thể đoán đó chính là gái lang chơi rồi phải không. Cô ta tiến lại ngồi cạnh mình ve vãng, nhưng có lẽ chiếc áo bốc mùi khiến cô ta hơi e dè. Bằng giọng ẻo lả cô ta mời gọi mình cùng vui vẻ. Bỗng những hình ảnh lả lơi của cô ta khiến mình chợt nhớ lại những việc vừa xảy ra lúc nãy. Mình giật mình đẩy cô ta lăn nhào xuống đất. Quá bất ngờ cô ta đứng dậy phủi phủi tay rồi cáu gắt:

– *** làm cái gì vậy..thằng điên.

Cô ta cứ thế đứng trước mặt mình mà chửi, đòi mình bồi thường vì làm tay cô ta chảy máu. Cô ta cứ đưa bàn tay bị trầy dính đầy máu ra trước mặt mình. Trong ánh sáng vàng úa của chiếc đèn, bàn tay đầy máu lại ám ảnh mình. Mình như phát điên lên, đứng dậy lao nhanh lên xe và chạy thật nhanh bỏ ngoài tai tiếng chửi rủa sau lưng. Gần 12 giờ khuya rồi sao, ngoài đường giờ đây đã bớt đi tiếng ồn ào náo nhiệt. Mình sẽ làm gì cho hết đêm nay bây giờ? Nhưng sực nhớ tới thằng H đang nằm viện một mình, mình lật đật chạy thẳng tới bệnh viện.

Trời khuya nên nơi đây vô cùng yên tĩnh, vài người đi lại dập dìu như những bóng ma vậy. Nhưng giờ mình cũng không quan tâm dù đó có là ma, thì những thứ mình đã gặp còn kinh khủng hơn là ma nữa. Có điều lạ là những người đó có vẻ sợ mình thì phải, họ đều dạt ra khi thấy mình. Bước tới trước phòng bệnh, điện đã tắt tối thui, bên ngoài không thể nhìn thấy được gì. Mình buộc phải bước vào bên trong, đứng bên giường bệnh nhìn thấy gương mặt hốc hác của H lòng mình đau như cắt. Đang xúc động bỗng có người đập vào vai mình làm mình giật bắn người…miệng ú ớ quay lại. Thì thấy một cô gái mặc bộ đồ trắng, lúc này đang tròn mắt lên nhìn mình.

Thì ra là cô ý tá tới thay nước cho thằng H. Hình như mình làm cô ấy cũng giật mình nên rớt cả chai nước biển xuống đất. Mình lật đật xin lỗi và cúi xuống nhặt chai nước biển lên thì mình nuốt nước miếng cái ực. Mình run lẩy bẩy..”mẹ kiếp”, khi mình cúi xuống phát hiện ra cô y tá không hề có chân. Khốn nạn đời tôi chưa sao gặp quài vậy trời. Vậy là một hồn ma đang đứng trước mặt mình sao. Mình không đủ can đảm ngồi dậy nữa, mắt hoa cả lên…

Bỗng cô ta cất lên tiếng nói:

– Đừng sợ… Tôi không làm hại cậu đâu. Có người nhờ tôi chăm sóc cho bạn cậu…

Mình cúi gầm mặt xuống, mắt vẫn nhắm nghiền cố hỏi:

– Là ai nhờ cô vậy???

– Là người đi cùng cậu tới đây lúc chiều. Ông ta nhờ tôi chăm sóc cho bạn cậu và hứa sẽ giúp tôi siêu thoát.

[su_posts id=”3811″ tax_term=”6″ tax_operator=”0″ order=”desc”]

À, thì ra là ông thầy đó. Lúc này nghe vậy mình đỡ sợ hơn nhiều, mình đứng dậy và nhìn cô ta. Bề ngoài cô ấy như một người bình thường vậy không có gì đáng sợ cả. Mình cũng dần quen với sự có mặt của cô ấy. Mình đã có thể nói chuyện:

– Tại sao lại phải chăm sóc nó chứ..??

– Vì cậu ta không bị bệnh, chỉ bị mất đi linh hồn mà thôi… Giờ cậu ta sẽ thành người thực vật, vì thể xác cần phải có linh hồn để tồn tại.

Nghe tới người thực vật mình có chút hốt hoảng vì nếu vậy thì nó sẽ phải nằm một chỗ suốt đời sao. Sao có thể như vậy được chứ.

– Có cách nào giúp nó không?

– Linh hồn đang bị quỷ bắt giữ, phải diệt được quỷ thì linh hồn mới thoát được và quay về với thân xác. Tôi chỉ có thể giúp cậu ta tránh bị những hồn ma khác xâm hại mà thôi vì giờ cậu có thể bị những hồn ma khác quấy phá.

Mình đang rất hoang mang không biết sẽ làm gì bây giờ nữa, thì bỗng mình để ý có vài người cứ vật vờ ngoài cửa. Thấy mình nhìn những người ngoài đó tỏ vẻ nghi ngờ… Cô gái cất tiếng:

– Những người đó cũng như tôi. Cũng là những người đã chết nhưng chưa được siêu thoát, tôi ở đây để giúp bạn cậu tránh bị những người đó xâm hại.

Mình tái mặt vì những người mình thấy nãy giờ toàn là ma sao. Tại sao mình lại thấy được những hồn ma kia chứ. Mình làm gì có giác quan thứ 6. Dường như đoán được suy nghĩ của mình cô ấy tiếp tục nói:

– Cậu thấy được chúng tôi vì trên người cậu quỷ khí rất nặng. Nó khiến cậu có thể nhìn cả được những hồn ma và có thể thấy được cả địa ngục nữa…

“Trời ơi “!! Mình mong sao những chuyện xảy ra chỉ là một giấc mơ mà thôi. Nói chuyện với một hồn ma và đang bị một con quỷ ám ảnh. Mọi thứ quá mơ hồ trong cái xã hội ngày càng hiện đại này. Lặng lẽ rời khỏi phòng bệnh, đi ngang qua những hồn ma vật vờ. Không còn đủ sức để sợ hãi nữa, quá mệt mỏi mình ngồi phịch xuống một chiếc chiếu không biết của ai đã trải sẵn từ trước. Nằm ngay xuống và ngủ như chưa bao giờ được ngủ..

Trong hoàn cảnh thế này một giấc ngủ đối với mình thật ý nghĩa biết bao. Nhưng khổ thân, mình nào được ngủ một giấc ngon. Mình lại mơ thấy giấc mơ hôm đó, như một cuốn phim nối tiếp nhưng gì còn xót lại của giấc mơ hôm trước. Một sự trùng khớp đáng ngạc nhiên mà có lẽ khoa học không thể nào giải thích được.

Sau nhát đâm chí mạng vào cổ, ccô ta chết không hề nhắm mắt, gương mặt đã trắng bệch. Không gian lạnh lẽo vô cùng. Phải chết trong sự cô đơn, tủi hận trông cô ta thật đáng thương. Sáng sớm hôm sau gã đàn ông kia quay lại, gương mặt lạnh lùng trong cái dáng vẻ hào hoa bên ngoài. Hắn bước vào nhà quan sát thật kỹ xung quanh, giống như đang sợ cô gái có thể nhào ra tấn công bất ngờ vậy. Hắn nhẹ nhàng bước lên lầu và nhìn thấy cô gái nằm đó.

Mình ngỡ rằng hắn sẽ phải thét lên hốt hoảng khi thấy cảnh tượng đó. Nhưng không, dường như đã quá quen với nó, hắn vẫn lạnh lùng bước tới bên xác cô gái, nhìn cô ta trong tình trạng loã thể. Mặc cho mùi máu tanh tưởi, mặc cho cái lạnh toát ra từ người cô gái. Hắn ta..một tên bệnh hoạn…mà không phải gọi là một con quái thú thì đúng hơn… Hắn tiếp tục hãm hiếp cô gái mặc dù giờ đây cô ta đã chết, đôi mắt vẫn mở ra trừng trừng căm hận…

Trong ngày hôm đó hắn đã làm như vậy không biết bao nhiêu lần mà kể nữa. Nhìn cảnh tượng này mình thấy chua xót cho thân phận bạc bẽo của cô gái. Lúc sống đã chịu cảnh tủi nhục vậy mà khi chết đi thân xác vẫn bị dày vò. Thật đáng thương vô cùng, mình khẽ rùng mình, không biết nó xuất phát từ trong giấc mơ hay ngoài thân thể mình nữa. Nhưng cảm giác lạnh đang bao trùm lấy mình.

Làm sao thể thoát ra bây giờ? Lại thêm 1 lần nữa mình tin vào phật. Sự thành tâm xuất phát từ sâu bên trong, mình muốn thoát khỏi giấc mơ này càng nhanh càng tốt. Nhưng không thể dường như có một thứ gì đó muốn trói buộc mình vào trong giấc mơ. Mình đứng giữa một khoảng không gian kì lạ, giữa thật và ảo, mình có thể thấy được bản thân đang nằm co ro vây quanh là những hình hài quái dị khác với tất cả những bóng ma khi nãy. Mình có cảm tưởng mình chính là một linh hồn đã lìa khỏi xác vậy… Lơ lửng ở một thế giới khác biệt với thế giới mình đang sống, và mình có thể thấy được xung quanh thân thể mình đang phát ra một luồng khí đen.

Còn những bóng ma kia đang hút lấy nó, phải chăng đó chính là quỷ khí và chính nó đã thu hút lũ quái dị kia sao. Mình như muốn khóc vì cảm giác sau một đêm khi ngủ dậy mình có thể thấy được thân xác mình đang nằm đó, cảm tưởng như mình đã chết rồi vậy. Mong sao đây vẫn là mơ. Nhưng sao mình không thể tỉnh dậy được. Chuyện gì đang xảy ra với mình đây.

Bỗng từ đằng xa có tiếng bước chân người đi tới, nhanh thoăn thoát. Mình nhận ra người này, đó chính là ông thầy đã cho mình lá bùa giúp mình thoát chết 1 lần. Tiến lại gần những bóng ma đang vây quanh thân thể mình. Ông ấy lấy từ trong túi ra một lá bùa và đốt lên. Làn khói bay lên tới đâu thì những bóng lùi lại tới đó. Nhưng chúng vẫn lì lợm không chịu bỏ đi. Bất chợt ông ấy đặt tay lên trán mình miệng lẩm bẩm. Như có một sức hút mạnh liệt lặp tức mình bị kéo thật mạnh, còn nhanh hơn cả tia chớp mình mở mắt ra thì mình như muốn hét lên sung sướng. Giấc mơ đã tan biến và mình cũng không còn nhìn thấy những bóng ma gớm giếc kia nữa. Nhưng không đó không phải là giấc mơ. Ông ấy vẫn đứng bên cạnh mình. Nếu là giấc mơ thì làm gì có chuyện trùng hợp vậy chứ. Mình ngước mắt lên nhìn ông ấy, môi mình run run chưa kịp nói gì thì như đoán được suy nghĩ của mình ông ấy nói:

– Mọi chuyện ổn rồi, hãy cảm ơn cô gái kia đi. Không nhờ cô ta báo cho tôi biết thì mọi chuyện đã phức tạp hơn rồi đó. Lướt mắt nhìn xung quanh, mình thấy cô y tá lúc nãy đã đứng đó từ bao giờ. Một lời cảm ơn dành cho một hồn ma, khiến mình cảm giác giữa hai thế giới dường như có thể hoà hợp lại với nhau vậy.

Đêm hôm đó mình kể lại tất cả những điều mình đã trãi qua suốt thời gian qua cho ông ấy nghe. Cuộc nói chuyện đã giúp mình hiểu ra nhiều điều khi ông ấy nói tất cả những gì mình trải qua bữa giờ là vì mình đã chứng kiến thấy những chuyện không nên thấy. Những linh hồn quỹ dữ sẽ trừng phạt những ai biết đến sự tồn tại của nó. Sự tồn tại của quỷ là
một bí mật rất lớn, ngay cả ông ấy cũng là một nạn nhân vì đã nhúng tay vào chuyện này.

Đáng lo nhất chính là mình vì một người trần mắt thịt làm sao đủ sức lực để thoát khỏi sự đeo bám của quỷ dữ đây. Nhưng mình cũng an tâm hơn vì bây giờ đã có người giúp đỡ, mình thở dài một tiếng. Bỗng giật mình nhớ tới thằng T, nó cũng đã từng chứng kiến giống mình. Vội vàng gọi điện cho nó nhưng không được. Thuê bao rồi… Mình cảm thấy lo lắng cho nó quá. Không biết nó có gặp phải chuyện gì không nữa. Mong là mọi chuyện sẽ tốt đẹp…

>>> Đọc tiếp Mộng du (P10)

Mộng du(P9)
4 1 vote
Bài viết cùng chuyên mục:
Loading...

Bình luận