Đọc Truyện Ma Tìm Kiếm Ghi Chép Của Qủy C1 - Truyện Ma Hay Không Thể Bỏ Qua

Tìm Kiếm Ghi Chép Của Qủy C1

 

Đọc Truyện Ma – Tìm Kiếm Ghi Chép Của Qủy

Tác giả: Qủy Cổ Nữ

Thể loại: Truyện Ma

Tóm tắt nội dung truyện: Tôi bị giam ở đây bởi một lời nguyền: bí mật của tôi, không thể nói cho bất kỳ ai. Trừ khi tôi chết, chứ nếu không sẽ chẳng người nào nhìn thấy ghi chép của tôi. Thế nên, khi bạn nhìn thấy ghi chép của tôi thì chỉ có một khả năng: Tôi đã chết! 
Có thể nói Tìm Kiếm Ghi Chép Của Quỷ là bộ tiểu thuyết hoàn toàn viết về những chuyện quái dị thông qua miệng một nữ sinh trường Y. Trong truyện, cô nữ sinh sẽ kể về loạt chuyện quái dị khủng bố mà cô đã gặp phải sau khi vào Đại học, nó còn đan xen giữa yêu và hận. Đây là truyện nằm trong loạt truyện ma hấp dẫn, nhiều hình ảnh trong truyện làm người đọc phải rùng mình sợ hãi, có khi lại nghe lạnh sống lưng. Đó là lời nguyền, là nỗi ám ảnh hay là hiện thực đang diễn ra.

—oo0oo—

Chương 1: Ghi Chép Trước Đây 1

(Doctruyenngan.mobi) – Mặc dù chuyện dưới đây không xảy ra với tôi, nhưng lại liên quan tới ghi chép của tôi. Trong tủ sắt không số ở Cục Công an thành phố có một tập tư liệu dính líu tới chuyện này được kẹp trong bộ hồ sơ không đánh dấu. Chỉ người biết chuyện mới hiểu, loại hồ sơ tưởng chừng không đánh dấu ấy, thật ra đã được đánh dấu bằng mực đỏ tươi với hai chữ ẩn màu: “Tuyệt Mật”.

– Tiếp tục!

– Thử lại lần nữa!

– Kết thúc.

Bác sĩ chủ trì ca cấp cứu tuyên bố với giọng điệu yếu ớt. Sau khi sóng điện tim trên “Monitor theo dõi bệnh nhân”* biến mất, thì chỉ còn một tiếng “bíp” đơn điệu kéo dài, khiến bầu không khí trong phòng cấp cứu cũng lắng đọng theo. Lúc bác sĩ chủ trì ngập ngừng thốt ra hai từ tuyệt vọng ấy, thì nó giống như cây đinh nhọn đâm thẳng vào màng nhĩ của những nhân viên y tế có mặt ở đây.

(*Là thiết bị (màn hình) theo dõi các thông số sinh tồn, giúp các bác sĩ nắm được tình trạng của bệnh nhân một cách liên tục.)

Bệnh nhân trên bàn mổ… giờ đây đã là xác chết… trước đó bị tai nạn xe cộ khủng khiếp, rồi được xe cứu thương chở tới bệnh viện. Lúc đến đây đã lâm vào tình trạng thoi thóp, với mạch đập yếu và đang hôn mê, đoán chừng bị đụng trúng chỗ nguy hiểm tới tính mạng. Còn có hai mắt vẫn trợn tròn, nó nói lên lúc người này xảy ra tai nạn đang rất sợ hãi. Đây là một phụ nữ trẻ, cô bị gãy khá nhiều xương đến nổi bác sĩ cũng chưa kịp kiểm tra mà phải vội vàng truyền máu và đặt nội khí quản, hồi sức tim phổi, những việc nên và có thể làm đều thực hiện trước.

Ngày đầu tiên đến phòng cấp cứu thực tập đã gặp phải người chết, bọn họ đều muốn nói tôi là quỷ xui xẻo.

Trong phòng này, có lẽ thực tập sinh điều dưỡng – Lục Sắc là người mệt mỏi nhất. (Lời này không đúng hoàn toàn như vậy, chắc chắn là người đã chết mới mệt mỏi nhất rồi.) 

Sau khi Lục Sắc được sinh ra thì họ hàng và bạn thân đã gặp phải rất nhiều chuyện không may. Đầu tiên là tình trạng đen đủi sau khi sinh của mẹ cô, khiến bà ấy phải tốn bốn năm nghỉ làm để hồi phục, nhưng chờ tới lúc có thể trở lại làm việc thì nhà máy sản xuất ngày xưa đã bị đóng cửa.

Còn có, anh họ và em họ cùng cô chơi đùa trong công viên đều bị gãy tay hoặc què chân.

Thêm nữa, người cha thiếu chí chắn của cô đú theo cái “mốt” thế kỷ đi làm ngôi sao ca nhạc, ông đã lấy hết tiền bạc trong nhà đi mua thiết bị thu âm và nhạc cụ. Kết quả, ngôi sao ca nhạc thì chẳng thấy đâu, còn người lại đâm đầu vào con đường hút chích, đành phải bán hết thiết bị thu âm và nhạc cụ. 

Ngoài ra, năm ngoái ở trường điều dưỡng, mối tình ngàn năm chờ đợi đã muộn màng bay tới. Cuối cùng một anh chàng học trường Y, cũng chẳng đẹp trai cho lắm đã theo đuổi cô. Nhưng, chưa đủ ba bữa thì anh ta đã được chuẩn đoán mắc bệnh tâm thần phân liệt và bị đưa vào bệnh viện tâm thần.

Bạn thấy con người thời nay dễ bị tổn thương quá không!? Tôi đã trải qua rất nhiều thăng trầm trong cuộc sống, nhưng còn chưa bị tâm thần phân liệt, vậy anh chàng kia dựa vào cái quái gì mà bị!?

Thậm chí có đôi khi cô nghĩ: “Anh chàng sinh viên y khoa ấy, chắc do bị bệnh tâm thần từ trước nên mới theo đuổi mình, nó giống như người có suy nghĩ bình thường sẽ chẳng đủ can đảm theo đuổi mình. Nhìn tôi đi, toàn thấy thu hút những người ‘trời ơi’ không!”

Tranh thủ thời gian, Lục Sắc ngó sang cái xác chết kia. Dù khuôn mặt đầy vết máu bầm, nhưng có thể thấy rằng lúc cô ấy còn sống đúng là một người đẹp, với: đôi chân thon dài dưới lớp quần short jean bó sát, mái tóc thẳng mượt tự nhiên, làn da trắng mịn và cặp mắt hai mí không hề qua thẩm mĩ. Quá đáng tiếc, nếu cô ấy tự mình lái xe có khi đã chẳng xảy ra tai nạn. Ngẫm lại bản thân cũng còn may, tuy dáng vẻ bình thường, tính cách nhu nhược xíu và gặp chút xui xẻo nhưng vẫn còn sống mạnh khỏe.

Với lòng thương hại người đã khuất, cô chìa tay ra vuốt đôi mắt vẫn đang mở to của bệnh nhân xuống rồi thuận tay thu dọn nội khí quản và dẹp mấy thứ ba lăng nhăng khác sang bên cạnh. Sau đó cô cầm miếng băng gạc ẩm ướt, cảm thấy ít nhất cũng phải rửa sạch khuôn mặt cho người đã khuất.

Song, cô chợt rút tay lại, bởi: cặp mắt vừa bị bản thân vuốt xuống kia lại đột nhiên mở ra.

– A!

Lục Sắc sợ hãi hét toáng lên.

– Sống, cô ấy còn sống… Cô ấy chưa chết!

Người đầu tiên phát hiện ra “đội quân đất nung”*, di chỉ “Tam Tinh Đôi”** hay thấy người ngoài hành tinh, đại khái đều không kích động như Lục Sắc.

(*Đội quân đất nung trong lăng mộ Tần Thủy Hoàng.

**Di chỉ Tam Tinh Đôi nằm trong địa phận thành phố Quảng Hán, tỉnh Tứ Xuyên, Trung Hoa. Đây là di chỉ vương quốc Nước Thục cách đây khoảng 5000 đến 3000 năm TCN.)

Vị bác sĩ nội trú đứng gần nhất vội vàng bước tới rồi áp ống nghe xuống lồng ngực để xem tiếng tim đập, nhưng không có, kể cả hô hấp cũng không. Gã lắc đầu, sau đó quay sang nhìn Lục Sắc bằng vẻ mặt khó hiểu, còn ánh mắt đằng sau gọng kính thì đầy sự tức giận.

Có thể hiểu được, cấp cứu thất bại đã làm người ta mệt mỏi, thế mà giờ lại còn dính thêm trò đùa dai của cô thực tập sinh – y tá nữa là sao?

– Thật mà… Em vuốt mắt cô ấy xong, nhưng vừa quay người lại, tự dưng thấy cặp mắt kia… mở ra.

Lục Sắc luống cuống giải thích.

– Phải chăng, cô đã nhớ nhầm, căn bản là cô chưa vuốt mắt bệnh nhân?

Tuy gã bác sĩ nội trú hỏi vậy, nhưng nói cách khác câu này có ý là: “Đầu mày toàn nước à?”

Y tá trưởng Phó nghe được tiếng chỉ trích bèn bước tới giải hòa:

– Bệnh nhân chết đột ngột khiến các cơ chợt cứng lại, có khả năng em vuốt mắt người ta xong, sau đó nó lại bật ra.

Bà vươn tay vuốt cặp mắt bệnh nhân xuống, đồng thời nói:

– Chúng ta thí nghiệm thử.

Mọi người chăm chú nhìn đôi mắt vừa khép lại kia.

Mắt khép chặt không còn mở ra.

Mọi người trừng mắt chất vấn Lục Sắc, nhưng đáp lại bọn họ chỉ là ánh mắt xấu hổ vô cùng.

Ngày đầu tiên thực tập ở phòng cấp cứu, tự dưng tạo thành trò cười cho mọi người như vậy. Mấy cô gái ở đây, thêm vô số cô gái trong bệnh viện, và tất cả mọi người ngày càng muốn chỉ mặt tôi và bảo: “mày là quỷ xui xẻo.”

Nhưng Lục Sắc nào biết rằng, chuyện xui xẻo còn lâu cũng không chấm dứt.

Tới hai giờ sáng, phòng cấp cứu dần dần chìm trong tĩnh lặng, các bác sĩ và y tá cũng được nghỉ ngơi, đại đa số mọi người đều đang ngủ gật.

Lục Sắc cũng mệt rã rời nhưng chẳng ngủ được, còn bụng thì réo ầm ỉ, đúng là cô đang đói. Dù sao cô mới chỉ mười bảy, mười tám tuổi, tuy vóc dáng rất quan trọng nhưng lúc nào cô cũng thèm ăn. Ở trong phòng cấp cứu mấy thứ có thể cho vào mồm gồm: nước muối sinh lý (natri clorid – hay nước muối được pha chế với tỷ lệ 0,9%), đường Glucô và cồn. Cũng may ký túc xá dành cho thực tập sinh nằm ngay phía sau bệnh viện, nên hẳn là cô đủ thời gian quay về chế ngay bát mì ăn liền, thậm chí thuận đà tưới tắm cây hoa hướng dương được trồng bên cửa sổ nữa… Thời tiết bữa nay quá nóng, dẫn tới ban ngày chẳng cách nào tưới nước được, còn xế chiều lại bận đi làm gấp nên chưa tưới được, vừa vặn bây giờ cần đi chăm sóc nó một thể.

Cửa tòa nhà cấp cứu và khu nội trú được nối thông với nhau bằng dãy hành lang dài, vì để tiết kiệm điện nên ở nơi đây vào ban đêm đã tắt bớt nửa số bóng đèn chiếu sáng theo cách đan xen, nên thời điểm này bước đi trên hành lang sẽ có cảm giác lúc thì sáng, khi lại tối… Chính xác mà nói, cảm giác đó làm sởn gai óc, đặc biệt là khi Lục Sắc thấy trên đường hành lang chỉ có mỗi mình cô.

Cô có phần hối hận, biết thế đã túm Vạn Phương cũng đang thực tập ở phòng cấp cứu đi cùng rồi. Nhưng Vạn Phương đang bận “so tài” với gã đàn ông mới quen ở viện y về chuyện “tình bạn”, nên bản thân sao dám làm chuyện bị ngàn người chỉ trích, vạn kẻ đòi đâm vì hành động chia rẽ uyên ương cơ chứ? Cô đành tự an ủi mình, đã hơn hai giờ sáng, ngoại trừ đôi mắt mơ màng của nhân viên y tế và điều dưỡng thì chỉ còn những con ma, quỷ đi lang thang trong bệnh viện.

Cũng chính là lúc có suy nghĩ này, Lục Sắc chợt nhìn thấy bóng lưng của một người con gái đang đi phía cuối hành lang.

Dựa theo bóng dáng có thể nhìn ra, cô ta là bệnh nhân, bởi vì tư thế cô ấy đi rất vất vả và dường như xương cốt cả người đều rời rạc, bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị đổ ập xuống. Còn có, hai tay cô ta dang ngang như cố gắng giữ thăng bằng, nhưng cẳng tay phải thì buông thỏng xuống và cứ lắc qua lắc lại như đồng hồ quả lắc.

Nhưng cũng vì bóng dáng này nên cô ta không thể nào là bệnh nhân được.

Bởi vì cô ta đã chết.

Tóc dài, áo trắng dính đầy vết máu loang lỗ, quần short jean, chân dài, từ những chi tiết này Lục Sắc có thể khẳng định: “Đầu hành lang bên kia chính là người phụ nữ trẻ được cấp cứu thất bại không lâu trước đó và bác sĩ đã tuyên bố ‘tử vong’.”

Một tiếng trước, Lục Sắc tận mắt thấy thi thể cô ta bị nhân viên trợ giúp của bệnh viện đẩy đi và chỗ tiếp theo của người được cấp cứu thất bại, bình thường sẽ là nhà xác.

Lục Sắc hét to đầy sợ hãi, rồi làm chuyện mà quỷ xui xẻ có lý trí nên làm là chạy nhanh về phòng cấp cứu.

– Cô ta chưa chết, thật sự cô ta chưa chết! Em lại thấy cô ta.

Lục Sắc chạy tới trước mặt y tá trưởng Phó mà bản thân kính nể nhất, tuy cô đang lao hùng hục nhưng vẫn trình bày khá đầy đủ.

Tiếng kêu to đã xua tan cơn buồn ngủ của y tá trưởng, bà nhíu mày nói:

– Em đừng nên la toáng cả lên như thế được không? Hãy bình tĩnh, có gì cứ từ từ nói.

– Cô gái bị đâm chết kia… Được cấp cứu thất bại kia… Rồi đưa đi nhà xác kia… Vẫn còn sống! Em thấy cô ta ở chỗ đoạn hành lang từ chỗ khám bệnh tới khu nội trú.

Lục Sắc càng nói, càng cảm thấy lời mình thật hoang đường, ngay chính bản thân cũng chẳng thuyết phục được.

Nhưng cô tin vào hai mắt của mình.

Đó là thứ cô tin vào, nó nhìn thấy rõ ràng người chết kia sống lại và đang bước đi đầy vất vả. Khi Lục Sắc tin vào mắt mình thì lại thấy cách nhìn của mấy vị bác sĩ và y tá ở đây đều giống như là nói: “Chuyện hôm nay là thế này đây? Đã chết một người, lại điên thêm một đứa!”

Gã bác sĩ nội trú tham gia cứu chữa ban nãy trêu:

– Khẳng định người con gái mới chết kia kiếp trước có thù với cô, lúc vui thì nhìn cô nháy mắt, khi buồn lại đi dạo cùng cô.

Tất cả mọi người cố nhịn cười, nhưng riêng Lục Sắc thì đỏ mặt.

– Tôi không nghe lầm chứ?

Y tá trưởng hỏi lại. Tuổi của bà cũng ngang tầm với mẹ của Lục Sắc, tuy lúc làm việc rất nghiêm khắc, nhưng đối với đứa nhỏ này bà vẫn biểu lộ ra tình cảm như mẹ con.

– Em tận mắt nhìn thấy… thị lực của em rất tốt.

Ý tá trưởng ngẫm nghĩ rồi nói:

– Được rồi, tôi đi cùng em qua xem thử.

Nhưng, trong hành lang ngoài hai người họ ra thì hoàn toán trống trơn. Thật ra, gần đến cuối hành lang là một trong những cửa vào khu nội trú, chỗ đó xây một căn phòng, lúc bình thường đều có bảo vệ gác cửa. Sau khi đi qua nhìn căn phòng thì thấy gã bảo vệ gác cửa đang ngủ ngon lành.

Lục Sắc biết y tá trưởng chuẩn bị nói gì, nên mới lắp bắp mở miệng trước:

– Em biết, người chết không thể sống lại, nhưng thật sự em đã nhìn thấy.

Y tá trưởng dùng giọng ôn hòa đoán:

– Phải chăng là do em lần đầu tiên thức suốt đêm trợ giúp ca cấp cứu còn chưa thích ứng được với hoàn cảnh, lại gặp phải lần cứu chữa thất bại, dẫn tới mệt mỏi khiến hoa mắt hay không?

Trong lòng Lục Sắc phản đối: “Em sao có thể vô dụng như vậy chứ?” Nhưng đoạn sau y tá trưởng đã bổ xung thêm:

– Để xua tan nỗi nghi ngờ của em, tôi sẽ cùng em tới nhà xác một chuyến, xác nhận thử thi thể cô gái kia có còn không, vậy được chưa?

Lục Sắc cảm thấy chẳng còn điều gì phải phàn nàn nữa, bèn gật đầu lia lịa.

Nhưng trái tim cô lập tức bắt đầu hoảng loạn, lòng bàn chân run lên nhè nhẹ: “Bây giờ đi tới…nhà xác?” Cô chưa từng nghĩ mình nhát gan, bằng không đã chẳng dám làm y tá rồi. Song, đêm nay cô tiếp thu một số kiến thức ngoài luồng, nên khó tránh khỏi nỗi nghi ngờ trỗi dậy, đành thầm nhủ: “Sợ gì, cũng không phải một mình mày đi.”

Dường như y tá trưởng nhìn thấu suy nghĩ của cô, bèn cười nói:

– Hay là em cứ quay về phòng cấp cứu trước, để tôi qua đó một mình. Hoặc, em cùng tôi tới nhà xác, rồi em chờ ở cửa, tự tôi vào xem sau đó đi ra ngay.

Lục Sắc nghĩ, không nên trước mặt y tá trưởng rụt rè, đây là lúc tốt nhất để kiếm thêm điểm. Vì thế cô đã đáp:

– Em… em không sợ, em sẽ đi vào cùng cô.

Cô đâu biết, quyết định này sai lầm đến cỡ nào.

Đi ra khỏi đầu hành lang bên kia là vườn hoa trong khu nội trú của bệnh viện, rồi bước chéo xuống xuyên qua khu vườn sau đó lại rẽ ngược về phòng giặt quần áo để sang bên này chính là nhà xác. Nửa đêm tháng bảy ở Giang Kinh, dù cho khoảng thời gian này là lúc nhiệt độ xuống thấp nhất trong ngày nhưng vẫn oi bức. Trên đường đi, Lục Sắc đã đổ mồ hôi đầy trán, song, khi đến gần dãy phòng trệt có nhà xác nằm đó, thì lập tức cô cảm thấy một sự lạnh lẽo ập tới khiến cô rùng mình.

Có lẽ do mình mẫn cảm mà thôi.

Nhưng đừng quên, Lục Sắc tôi vốn rất mẫn cảm với những chuyện xui xẻo.

Căn nhà trệt chỉ có một cánh cửa không hề khóa, hiển nhiên y tá trưởng chẳng thấy kỳ quái, cứ thế đẩy cửa đi thẳng vào. Lục Sắc theo sát sau lưng, hận không thể núm góc áo ba-đờ-xuy màu trắng mà y tá trưởng mặc, đồng thời lòng cô cũng đang ca ngợi sự bình tĩnh của bà khi đi qua cánh cửa quỷ này.

Khi vào trong nhà trệt, hay nói cách khác là đường hành lang, y tá trưởng quen thuộc lần mò trên tường bấm công tắc đèn. Đèn huỳnh quang sáng mờ mờ ở trên cao, nhưng cũng đủ soi sáng cho bọn họ thấy rõ mọi thứ. Dọc theo lối hành lang có ba chiếc giường đẩy nằm ở đó, Lục Sắc thầm nghĩ: “Không biết cô gái tóc dài bị đâm chết kia đã từng nằm ở giường nào?” Tiến sâu vào hành lang thì đụng phải cánh cửa chắn trước mặt, y tá trưởng nói:

– Đây mới là nhà xác thật sự. Chuẩn bị tư tưởng cho tốt, nhiệt độ bên trong so với ngoài này sẽ lạnh hơn đấy. Cô gái kia lúc đi trên đường bị xe tông, trên người không mang theo giấy tờ chứng nhận lẫn cả điện thoại, bệnh viện và cảnh sát chưa có manh mối liên hệ với người nhà được, cho nên chả biết tới lúc nào thi thể mới có người đến nhận. Tôi đoán rằng tới sớm mai cũng chưa có tin tức, và thi thể sẽ bị chuyển vào kho lạnh… kho lạnh ấy nằm ngay phía sau lưng nhà xác này.


Trong lòng Lục Sắc tiếp tục trào dâng sự tôn kính y tá trưởng, bà giới thiệu nhà xác cứ thoải mái tự nhiên như nói về nhà mình: “Đây là phòng khách, kia là phòng ngủ, chỗ đó dành cho em bé ở, còn nhà bếp có đường thông khói trực tiếp ra bên ngoài…”

Y tá trưởng chuẩn bị đẩy cửa vào nhà xác thì bỗng dừng lại, rồi nhẹ nhàng hỏi Lục Sắc:

– Em thật sự không sợ à? Thật sự không cần ở cửa chờ tôi?

Lục Sắc nghĩ: “Ở cửa chờ, sợ rằng càng thấy kinh khủng hơn, vẫn là theo chân cô Phó thì tốt hơn!” rồi tôi lập tức lắc đầu, đáp:

– Chúng em đã nhiều lần xem khám nghiệm tử thi, nên không sợ thi thể. Em sẽ đi vào cùng cô.

– Được!

Y tá trưởng đáp một tiếng rồi đẩy cửa vào, thuận tay bật luôn công tác đèn ở trên tường, ngọn đèn rọi sáng năm xác chết được phủ vải.

Lục Sắc đi theo y tá trưởng tới trước một chiếc giường, tiếp theo thấy bà chợt dở tấm vải liệm đang phủ lên, nó làm nhịp tim của Lục Sắc đập nhanh hơn!

Một người râu tóc bạc trắng xuất hiện, đây là một ông cụ hốc hác.

Y tá trưởng lại nói:

– Thử vận may thêm lần nữa nào.

Đến trước chiếc giường khác, lần này, thi thể là một người đàn ông trung niên khá mập.

Cứ thế mà vén đến tấm vải liệm trên chiếc giường thứ tư, y tá trưởng quay sang nhìn Lục Sắc đầy thâm ý.

Thi thể hiện ra là cô gái bị tai nạn xe và được cấp cứu nhưng thất bại, với: mái tóc đen tuyền che khuất nửa khuôn mặt, đôi mắt khép chặt… xem ra lần này đã nhắm lại vĩnh viễn.

Hiển nhiên “người” con gái tóc dài này không có ra ngoài “đi dạo”, rồi về phòng ngủ tiếp.

– Tiểu Lục, em hãy yên tâm đi. Tôi thấy chắc chắn là vì em mệt mỏi, nên nhìn nhầm thôi. Vậy đi, bây giờ đã muộn, phòng cấp cứu cũng không có chuyện gì cần quá nhiều người, em cứ về ký tức xá nghỉ ngơi trước nhé. Đừng lo lắng, biểu hiện hôm nay của em giỏi lắm.

Y tá trường vừa khuyên bảo Lục Sắc, vừa phủ mấy tấm vải liệm lại như cũ.

Chính xác là lần này Lục Sắc khá mệt và đói, nhưng cũng cảm thấy ủ rũ nên bèn trả lời:

– Vâng ạ, em nghe lời cô giáo.

Nhưng chợt, cô lờ mờ cảm thấy có điều khác thường.

Y tá trưởng mỉm cười:

– Nhất định phải ngủ ngon nhé, không nên suy nghĩ lung tung.

– Chờ chút cô ơi, có chỗ kỳ lạ.

Lục Sắc lại kêu lên.

Sắc mặt y tá trưởng thay đổi:

– Làm sao vậy?

– Vừa lúc cô phủ tấm vải trắng, đôi mắt cô ta, giống như lại mở ra.

Giọng của Lục Sắc run rẩy nói.

– Không… không thể nào.

Dường như y tá trưởng cũng bị giật mình, bà lại dở tấm vải liệm ra.

Mắt khép chặt, đồng nghĩa với việc Lục Sắc lại nhìn nhầm.

Y tá trưởng cố kìm chế vẻ mặt “cô dừng lại cho tôi”, thở dài nói:

– Tiểu Lục à…

– Còn nữa…

Lục Sắc chỉ vào khuôn mặt cô gái đã chết:

– Trước khi đưa tới nhà xác, chúng ta đã lau vết máu trên mặt và… đương nhiên còn vuốt mắt giúp cô ta. Em nhớ rõ, lúc lau mặt đã vén tóc mái ra sau, để lộ ra khuôn mặt, và cả cô cũng đã giúp cô ta vuốt mắt nữa chi. Nhưng giờ, cô xem, tóc mái tán loạn, che khuất hơn nửa khuôn mặt, còn che thêm cả một bên mắt.

Y tá trưởng cẩn thận nhìn, đúng thế, rồi ngẫm nghĩ đáp:

– Hơi kỳ lạ… nhưng vẫn tưởng tượng được. Thi thể này, bị nhân viên trợ giúp đưa từ giường ở phòng cấp cứu lên xe đẩy, rồi đi trên quảng đường dài, lại đặt thi thể lên trên giường trong nhà xác. Thật sự có thể là ở trong quá trình này làm tóc cô ta bị rối.

Giải thích của y tá trưởng trên cơ bản đã làm Lục Sắc thỏa mãn. Hai người tắt đèn, đóng cửa, rồi rời khỏi nhà xác ra ngoài nhà trệt, tiếp đó chào tạm biệt trước khi chia nhau mỗi người mỗi ngã.

Chẳng qua Lục Sắc cũng không “đi ngã của mình” mà nhìn theo cái bóng của y tá trưởng biến mất sau ánh đèn đường, rồi mới dời bước về căn nhà trệt tĩnh lặng kia.

Hiển nhiên, giải thích của y tá trưởng chưa đủ thỏa mãn hoàn toàn cô và đồng thời cô cũng chẳng tin những thứ thấy liên tiếp trong tối nay đều do mắt của mình… Thị lực của Lục Sắc là 2.0 chính là điều kiêu hãnh nhất của cô, nó không hề có tì vết.

Hơn nữa, cô vốn chẳng phải là đứa con gái quá nhát gan, thậm chí bản thân còn có cảm giác được di truyền từ cha mình, tính cách không sợ trời lẫn đất… Chỉ có người như vậy, nên chẳng có tài hoa thiên phú gì cũng muốn đi làm ca sĩ, đúng không nào?

Khoảnh khắc đẩy cửa nhà trệt, Lục Sắc đã cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo ập thẳng vào người rồi cứ bám chặt trên thân thể, xua mãi mà không tan, cứ như móng vuốt lạnh lẽo của Thần chết đang bóp chặt thân thể cô.

Quay đầu lại vẫn còn kịp.

Nhưng sự tò mò của cô đã lấn áp tất cả. “Nhìn qua thôi mà, xong xuôi sẽ rời đi.”

Bật đèn hành lang, Lục Sắc thoáng thở phào nhẹ nhõm. “Hãy nhìn xem, mọi thứ đều ổn! Nếu mình là nhân vật bất hạnh trong phim kinh dị, khẳng định cái bóng đèn này đã không sáng.”

Cô bước nhanh tới trước cửa nhà xác, rồi đẩy ra, thuận tay bật đèn. Đèn sáng lên không chút chập chờn, và cô lại thở phào nhẹ nhõm.

Mặc dù có ánh đèn huỳnh quang soi sáng tiếp thêm can đảm, nhưng Lục Sắc vẫn ngập ngừng bước tới chiếc giường thi thể nằm, rồi dùng tay nắm tấm vải liệm, lại ngập ngừng thêm chút nữa.

“Dở tấm vải trắng đang phủ cô ta ra, mình muốn nhìn đôi mắt của cô ta!”

Trong lòng Lục Sắc thầm đếm: “Một, hai, ba!” rồi dở tấm vải liệm lên.

Tiếng hét sợ hãi vang vọng khắp nhà xác.

Sau đó, bóng đèn trong căn phòng chứa xác tắt ngấm.

>>> Đọc tiếp: Tìm Kiếm Ghi Chép Của Qủy C2

Tìm Kiếm Ghi Chép Của Qủy C1
2 2 votes
Loading...

Bình luận