luxu
logo

Nhật ký ly hôn(C1)

 

Đọc truyện ngắn tình cảm – Nhật ký ly hôn chương I

Tác giả: Cư Tiểu Diệc

Giới thiệu:

Một đoạn đường tình cảm kéo dài bảy năm đi đến hồi kết, vén lên cơn sóng dữ ẩn dưới cuộc sống yên bình.

Khi Hạ Tử Dịch cùng Tô Tình đem tình yêu của họ biến thành thói quen vụn vặt trong cuộc sống hàng ngày trước chốn phồn hoa, một tình yêu không xa không rời trong lúc nghèo khó, lúc mới gặp gỡ sớm động tâm, con tim bị đánh cắp; mới phát hiện khoảng cách giữa hai con tim vẫn xa gần khó đoán, phân lượng tình yêu, nhiều hay ít, nào ai biết được.

Hạ Tử Dịch đưa tay ra, cũng không thể chạm đến ấm áp thường ngày nữa. Ở một nơi yên tĩnh nhìn lại tình cảm dịu dàng, giồng như mây trên trời, cũng sẽ có lúc tản mạn, rời rạc. Một cuốn sổ nhỏ, khiến cho anh rốt cuộc cũng phải ngẩng đầu nhìn về trời xanh quang đãng, nơi đó lại chỉ còn nền trời nhàn nhạt.

Khi buông tha biến thành biến mất, chán nản biến thành buồn bã, cuộc sống lướt qua bàn tay mọi người, để lại chỉ là mảnh vụn vương vãi trên mặt đất.

Chương I: Thói quen không tốt.

“Thư ký Thẩm! Vào đây!” Hạ Tử Dịch trầm giọng nói xong, chấm dứt cuộc gọi nội tuyến, tùy ý dựa vào ghế da, ngón tay thon dài gõ từng nhịp từng nhịp trên bàn làm việc, như đang suy nghĩ gì đó.

Chỉ chốc lát sau, thư ký Thẩm gõ cửa, từ từ đi đến.

“Tổng giám đốc! Xin hỏi có chuyện gì ạ?” Cô nuốt nước miếng, thấp thỏm nhìn cấp trên của mình. Ông chủ tuấn tú lịch sự này luôn khiến cho người khác cảm thấy áp bức một cách vô hình.

“Phòng ăn công ty mới đổi đầu bếp sao?” Đôi mắt đen tĩnh mịch của Hạ Tử Dịch nhìn chằm chằm hộp cơm trên bàn, không nhanh không chậm hỏi.

Đáng lẽ chuyện nhỏ như vậy căn bản không cần anh hỏi đến, hơn nữa anh cũng chưa bao giờ để ý đến những chuyện này. Nhưng không biết thế nào, cơm hôm nay vừa vào miệng anh liền nhạy cảm phát hiện không giống mọi bữa trước, nhưng là không thể nói được khác ở chỗ nào, nói chung là vô vị tẻ nhạt.

“Tôi cũng không rõ lắm. . . . . . Có phải món ăn không hợp khẩu vị của ngài? Nếu không tôi lại mua một hộp cơm khác cho ngài ?” Thư ký Thẩm chần chờ một chút, nhưng cũng không trả lời trực tiếp luôn.

Hạ Tử Dịch đột nhiên có chút tức giận sự khác thường của mình, vẫy tay nói, “Thôi, tôi không có khẩu vị. Cô đem báo cáo tháng này lấy vào đi!”

“Vâng.” Thư ký Thẩm thu hồi suy tư của mình, cẩn thận lấy hộp cơm đi, lui lại một bước, lại nói, “Tổng giám đốc, nhắc lại lần nữa với ngài, hai rưỡi chiều nay ngài có hẹn với luật sư Lưu bàn bạc về chuyện bất động sản.”

“Ừ, tôi biết rồi.” Hắn xoa xoa mi tâm* căng thẳng thản nhiên nói, sau đó như nhớ tới cái gì, phân phó nói, “Đúng rồi, lần trước cô mua bộ vest kia rất được, tối nay tôi có một tiệc rượu phải tham gia, cô giúp tôi đặt thêm một bộ nữa đi.”

(Mi tâm*:ấn đường (điểm giữa hai đầu lông mày))

doc-truyen-ting-cam-nhat-ky-ly-hon-1

“Này…” Thư ký Thẩm kinh ngạc một lúc, trong lòng âm thầm kêu khổ, cô nào biết bộ vest kia mua ở đâu chứ, hơn nữa cô cũng không biết số đo của Tổng giám đốc!

“Thế nào? Có vấn đề sao?” Anh cau mày hỏi.

“Không có, đương nhiên là không có vấn đề. Vậy tôi ra ngoài trước.” Thư ký Thẩm lập tức tỉnh thần đáp. Sau khi cô đóng cửa lại, trước hít sâu một hơi rồi thở ra, thầm than một tiếng lần nữa, thuận tiện cảm thấy tiếc hận thay Boss của mình, rõ ràng một người tốt như vậy, cũng không hiểu được quý trọng.

Cô chậm rãi đi về chỗ ngồi của mình, ngồi xuống, ấn một dãy số quen thuộc, “Alo? Xin chào, bà vẫn khỏe chứ, tôi là thư ký Thẩm… ”

Tại một buổi tiệc rượu xã giao nào đó.

Tối nay Hạ Tử Dịch có chút không yên lòng, ngay cả lúc xã giao cũng chỉ là giơ lên nụ cười nghề nghiệp giả tạo qua loa đáp lại người khác, một chút sức lực để cầm cự cũng không có, cảm thấy rất mệt mỏi. Vì vậy để Phó tổng ở lại một mình trong tiệc rượu liền bỏ đi, tự mình lái xe đi lại một cách vô thức trên đường.

Thoáng chốc hắn nhớ lại cuộc nói chuyện chiều nay với luật sư Lưu.

“Cái gì? Cô ấy không muốn lấy căn phòng kia?” Hạ Tử Dịch có chút không khống chế được tâm tình của mình. Anh nghĩ luật sư Lưu chỉ nói về vấn đề sang tên bất động sản, không nghĩ đến là chuyện hợp đồng mua bán.

“Đúng vậy, Tô tiểu thư đã nói rõ là không cần phòng ở, hơn nữa cô ấy còn nói ngài cũng sẽ không ở chỗ đấy, cho nên đã tìm người mua, tôi xem qua, đối phương ra giá tiền rất hợp lý, thậm chí cao hơn một chút so với giá thị trường, rất được.” Trước kia ông luôn gọi là Hạ phu nhân, hôm nay hai người đã không còn quan hệ gì, vì vậy cũng khôi phục lại cách gọi lúc độc thân.

Nghe đến đó, Hạ Tử Dịch trầm mặc, anh nhớ cô thậm chí ngay cả tiền nuôi dưỡng cũng không yêu cầu. Cô không phải nói nguyện vọng lớn nhất đời này là có một căn hộ thuộc về chính mình sao? Thế nào hiện tại liền dễ dàng bán nó đi như vậy?

Qua thật lâu, Hạ Tử Dịch mới thấp giọng nói, “Trước hết chờ một chút, chuyện này về sau hãy nói tiếp.”

Anh nghĩ thế nào cũng không hiểu, người phụ nữ kia rốt cuộc đang suy nghĩ gì. Cái gì cũng không muốn? Có lẽ đây là vụ ly hôn thoải mái nhất từ trước đến nay trong lịch sử các vụ ly hôn.

Chẳng qua cô đã lâu không đi làm, phải dựa vào cái gì để sống? Anh càng ngày càng không hiểu cô nữa rồi.

Vừa lúc gặp phải đèn đỏ, anh dừng xe lại.

Con đường này vĩnh viễn đều là ngựa xe như nước, qua lại không ngừng. Anh một tay cầm tay lái, một tay gác lên cửa sổ xe đang mở, trong lúc lơ đãng liếc về phía trên đèn giao thông, nhìn thế nào cũng cảm thấy kỳ quái, giống như thiếu cái gì đấy. Cho đến khi dòng xe bắt đầu khởi động, anh mới bỗng dưng nhớ tới, đúng rồi, không thấy cầu vượt cũ trước kia.

Trong lòng giống như có thứ gì đấy đang bắt đầu sụp đổ.

Cả đêm anh một mình lái xe đi lại khắp nơi trong cái thành phố tĩnh mịch này, phát hiện ra rằng giống như không có chỗ nào để đi, gạt bỏ tất cả phồn hoa ra, cũng chỉ còn lại sự cô đơn, trống rỗng.

“Cả ngày hôm nay mình không tốt chút nào”. Cuối cùng, anh quyết định trở lại cái “nhà” kia.

Nửa đêm yên tĩnh, một khu nhà cao cấp, một chiếc xe hơi màu đen chậm rãi lái vào gara tầng ngầm.

Hạ Tử Dịch để xe vào chỗ xong, liền đi thang máy lên thẳng cửa căn hộ. Anh ấn chuông cửa theo thói quen, thật lâu, thật lâu cũng không có người đáp lại, chỉ có tiếng chuông hiu quạnh quanh quẩn trong ngôi nhà u ám. Anh lúc này mới thấy buồn cười, nhớ tới mình đang làm việc ngu ngốc gì. Lục tung túi khắp người cùng cặp công văn mới tìm được một chuỗi chìa khóa mới tinh, hầu như chưa dùng lần nào.

Lúc xoáy mở then cửa, Hạ Tử Dịch không tự chủ được sửng sốt một chút, có chút không quen căn phòng lạnh như băng cùng tối mờ như thế này, dường như kể từ sau khi kết hôn, anh chưa bao giờ về đến nhà mà nghênh đón mình là khung cảnh tối đen như mực thế này. Đèn sáng, đi vào, đóng cửa lại rồi đi vào phòng khách, hết thảy đều dọn dẹp ổn thỏa, sắp xếp cẩn thận, không nhiễm một hạt bụi, nhưng lại giống như một căn hộ mẫu vậy, không có một tia ấm áp nào.

Anh định đi uống cốc nước, mới phát hiện trong phòng bếp không có gì, lúc này mới chính thức cảm giác được, mình thật sự đã ly hôn, sẽ không có người yên lặng dõi theo phía sau anh, chuẩn bị tất cả cho anh. Nhưng không phải từ rất sớm anh liền muốn thoát khỏi đoạn tình cảm ràng buộc như gông cùm xiềng xích này sao? Như vậy mất mác này từ đâu mà đến? Anh lắc lắc đầu, không để cho mình suy nghĩ lung tung nữa, việc này chưa bao giờ là chuyện anh biết làm.

Hạ Tử Dịch tắm rửa qua, nằm trên giường lạnh như băng, cả đêm trằn trọc, cuối cùng cũng không biết ngủ lúc nào.

Buổi sáng dậy thì đầu choáng váng, cổ họng khô khốc, toàn thân không còn chút sức lực nào.

Anh còn chưa mở mắt, liền khó chịu quay sang bên cạnh kêu, “A Tình, A Tình, rót cho anh cốc nước.”

Đây là thói quen nhiều năm qua. Sau đó Tô Tình sẽ đi tới bên cạnh anh nói lải nhải một lúc, đưa nước cho anh uống…, tiếp theo đẩy anh đi đánh răng rửa mặt, ăn sáng xong lại đưa anh ra cửa.

Dĩ nhiên, đây là trước khi ly hôn. Hiện tại Tô Tình đã không còn ở đây nữa. Cô cũng mang tất cả mọi thứ đi, giống như người này chưa từng ở đây bao giờ, không lưu lại một chút dấu vết.

Hạ Tử Dịch khẽ nguyền rủa một tiếng, miễn cưỡng chống thân thể lên, mơ mơ màng màng đi tới bình đun nước.

Gọi đồ ăn bên ngoài, thầy thuốc gia đình cũng đã tới, uống thuốc, lại mơ mơ màng màng ngủ. Bệnh tới như núi đổ, gần đây thân thể của anh càng ngày càng không nghe lời…

Hạ Tử Dịch bị đánh thức bởi tiếng sấm, ‘ầm… ầm’, mùa hè nóng bức luôn có sấm chớp không ngừng. Bên ngoài trời đã tối đen, anh bật đèn sáng ở đầu giường, nhìn một chút, đã tám giờ tối, không nghĩ tới ngủ một lúc liền hết ngày.

Anh đi đến phòng khách, trong phòng trống rỗng, quá lớn, quá vắng vẻ, thậm chí so với khách sạn còn làm cho người ta cảm thấy cô độc hơn.

Một mình anh ngồi trên ghế sa lon, chợt nhớ đến, Tô Tình rất sợ sấm đánh, mỗi lần sấm đánh cũng sẽ co lại như con mèo nhỏ rúc vào trong ngực anh.

Lại nghĩ đến chuyện này làm gì? Tất cả đều đã qua rồi.

Lúc này, thắt lưng giống như bị cái gì đấy chọc vào, anh nhịn không được rút ra, cân thận nhìn lại, là một cuốn sổ. Lòng hiếu kỳ thúc giục, anh lật trang bìa trong xem, trên đó viết, “Nhật ký của tôi”.

Đó là chữ Tô Tình.

Anh biết rõ xem trộm đồ riêng tư của người khác là không đúng, nhưng anh vẫn nhịn không được len lén lật một tờ, sau đó một tờ lại tiếp một tờ.

Ngày 12 tháng 6, trời xanh.

Chỉ số tâm tình: ★☆☆☆☆

Đếm ngược thời gian ly hôn.

Tôi chưa từng viết nhật ký, nên không biết viết những gì, ghi chép chuyện đã làm trong một ngày của mình sao? Nếu đúng như vậy thì nhật ký của tôi khẳng định trang nào cũng giống trang nào, bởi vì cuộc sống của tôi nhàm chán và cũ kỹ.

Trước kia, tôi chỉ lấy một người Hạ Tử Dịch làm trung tâm, còn từ nay về sau, tôi không biết trung tâm của tôi ở đâu nữa, có lẽ là trở về mình thôi.

Cuốn sổ này là vào một ngày tôi cùng Di Quân đi dạo cửa hàng tạp hóa nhìn thấy, có một cái tên rất đặc biệt, gọi là cuốn sổ ly hôn. Di Quân còn cười nói, đặt tên ngốc như thế này khẳng định là không bán được, có ai ly hôn còn viết nhật ký nữa chứ? Nhưng tôi lại giấu cô ấy lặng lẽ mua, khi đó cô ấy còn không biết sự thật rằng hôn nhân của tôi và Hạ Tử Dịch sắp đi đến điểm cuối.

Thật ra thì có ai ngờ được rằng tôi cùng anh ấy sẽ ly hôn đây? Chắc chắn không có ai cả, chỉ ngoại trừ hai người chúng tôi.

Hôm nay, cách ngày chúng tôi ký tên ly hôn còn có mười ngày.

Ánh mặt trời rất rực rỡ, nhưng trong lòng của tôi lại một mảnh bụi bặm.

Ngày 22 tháng 6 này, là ngày kỷ niệm tôi cùng anh ấy quen nhau, cũng là kỷ niệm ngày cưới, tương lai không lâu sẽ trở thành ngày ly hôn. Rất châm chọc phải không? Nhưng tôi có thể khẳng định, nếu như tôi không nhắc đến, anh ấy cũng sẽ không nhớ những thứ này đâu, trước kia tôi còn trêu anh ấy rằng chắc anh bị mắc bệnh hay quên ngày kỷ niệm. Cho dù đem mấy mốc thời gian quan trọng trùng vào cùng một ngày, anh ấy cũng không nhớ được, mỗi lần đều là tôi gợi ý trước hai ngày anh ấy mới có thể nhớ.

Ký tên ly hôn lúc đấy là do tôi đề xuất ra, bắt đầu ở đâu thì cũng nên kết thúc ở đấy.

Anh ấy không có dị nghị gì. Cũng đúng, đoán chắc anh ấy muốn như vậy lâu rồi, sao sẽ phản đối chứ?

Nhớ khi đó chúng tôi vẫn còn rất nghèo, tôi liền nói với anh ấy, không bằng đem ngày kết hôn gộp chung vào ngày mình quen nhau, ngụ ý rằng, sau này lúc kỷ niệm ăn mừng còn có thể tiết kiệm tiền. Anh ấy trời sinh thiếu hụt tế bào lãng mạn, cũng không có dị nghị, do tôi toàn quyền làm chủ. Đến lúc kết hôn cũng chỉ mua một đôi nhẫn vàng nhỏ, chúng tôi giấu cha mẹ tôi,lén lút chạy đi đăng ký, sau đó tìm một nhà hàng không tệ lắm qua tân hôn.

Một hồi kết hôn thật khó coi.

Không có phòng tân hôn, không có tuần trăng mật, không có ảnh cưới, thậm chí không có người thân, bạn bè chúc phúc.

Nhưng khi đó tôi đây lại cho rằng mình là người hạnh phúc nhất trên thế giới này, bởi vì tôi đã tìm được Mr. Right* của chính mình.

(Mr Right*:có thể hiểu là một nửa còn lại, bạn đời lý tưởng.)

Sau lại cũng vào ngày đấy, chúng tôi cãi nhau một trận lớn, tôi tức giận nói một câu “Chúng ta ly hôn đi?”

Anh ấy gần như không do dự, lập tức đáp, “Được thôi.”

Được thôi? Hai năm yêu, năm năm hôn nhân, sẽ vì hai chữ qua loa lại đơn giản như vậy liền dễ dàng kết thúc sao? Hạ Tử Dịch, anh làm tôi quá đau lòng rồi!

Tôi cũng rất mạnh mẽ, không khổ sở, không rơi nước mắt, chẳng qua là bình tĩnh đến kinh người hỏi anh ấy, “Anh muốn ký tên lúc nào? Ngày 22 được không?”

“22?” Anh ấy ngạc nhiên một lúc.

Tôi đoán, anh ấy nhất định phải tìm lịch làm việc, đây là thói quen mới hình thành mấy năm gần đây của anh ấy, sau khi tìm khắp nơi không thấy, liền gọi điện thoại nội tuyến cho thư ký của anh ấy. Những năm này, thời gian thư ký ở bên anh ấy còn nhiều hơn cả tôi.

Thư ký Thẩm đi vào, anh ấy mở miệng đã nói, “Ngày 22 tôi có lịch tiếp khách hoặc đàm phán quan trọng nào không?”

Cô ấy lập tức lấy PDA* ra, kiểm tra xem, “Ngày 22 tháng 6? Tổng giám đốc, ngày đó không phải…” Thư ký Thẩm thấp thỏm nhìn tôi, tôi nhẹ nhàng lắc đầu một cái, cô ấy hiểu ý, cũng chỉ nói, “Ngày đấy là chủ nhật, chỉ có một vụ liên hoan hợp đồng vào buổi tối.”

(PDA*: viết tắt của từ Personal Digital Asisstant – thiết bị kỹ thuật số hỗ trợ cá nhân là các thiết bị cầm tay vốn được thiết kế như một cuốn sổ cá nhân và ngày càng tích hợp thêm nhiều chức năng. Một PDA cơ bản thường có đồng hồ, sổ lịch, sổ địa chỉ, danh sách việc cần làm, sổ ghi nhớ, máy tính bỏ túi.)

“Được rồi, cô đi ra ngoài đi!” Anh ấy vẫy tay cho thư ký đi ra, sau đó ngây ra nhìn tôi nói, “Liền quyết định ngày đó đi.”

“Anh chắc chứ?” Ngay cả chính tôi cũng không biết, thanh âm khi đó tuyệt vọng cỡ nào.

“Đây không phải là nguyện vọng của cô sao? Tôi sẽ kêu thư ký Thẩm hẹn luật sư.”

Thư ký Thẩm, Thư ký Thẩm, cô ấy là chồng tôi sao? Tại sao những năm này đều là cô ấy nói với tôi?

Mệt chết đi, mệt chết đi, đột nhiên cảm thấy trong lòng thật trống rỗng.

Toàn bộ cuộc sống của tôi đều là vì anh ấy, nhưng trong sinh hoạt của anh ấy đã không còn sự tồn tại của tôi nữa rồi. Lý Á nói đúng, tôi đã quá xoay quanh anh ấy rồi, giống như Trái Đất và Mặt Trời vậy, chỉ cần không còn ánh mặt trời, thế giới của tôi chỉ còn lại một mảnh hắc ám.

Buổi tối tôi không nhịn được gửi tin nhắn cho anh ấy, “Anh nhất định phải ký tên ly hôn ngày đấy sao?”

Trong lòng tôi vẫn hi vọng, ít nhất giữa hai người còn có chút gì đó chưa bị mất đi.

Tôi muốn cho cả hai thêm một cơ hội, không cần bởi vì nhất thời xúc động mà tàn phá tất cả.

Không nhận được tin hồi âm ngay lập tức.

Trong lòng anh ấy, vị trí đầu tiên bao giờ cũng là công việc, vị trí thứ hai vẫn là công việc, tôi sớm đã bị quên lãng đến nơi mà chả ai biết.

**********************

Ngày 13 tháng 6, trời râm.

Chỉ số tâm tình: ★☆☆☆☆

Tâm tình vẫn suy sụp như cũ.

Bảy giờ sáng, bị chuông điện thoại đánh thức , ngẩng đầu lên mới phát hiện cổ vừa đau vừa mỏi, thì ra mình nằm trên bàn ngủ quên mất, cầm điện thoại di động lên vừa nhìn, hóa ra là tin nhắn của anh ấy.

Trong lòng tôi khổ sở, không ai công tác quy luật theo lịch hơn được anh ấy, dù ngủ muộn cỡ nào thì sáng hôm sau đều sáu rưỡi rời giường, rửa mặt, ăn điểm tâm, xem lại tin ngắn, cuộc gọi nhỡ, lúc khẩn cấp còn có thể họp ngay tại nhà.

Tin ngắn chỉ có một câu –

“Không cần dây dưa thêm, tôi đã tìm luật sư xong rồi.”

Hi vọng tan biến, thì ra là tôi luôn luôn lừa mình dối người. Người đàn ông này, không kịp chờ đã muốn bỏ rơi tôi rồi! Tôi sao lại ngu thế này, cho rằng giữa chúng tôi có thể xem xét lại. Lịch trình trong ngày của anh ấy, đã thật lâu không ghi thêm tôi vào. Hôn nhân của chúng tôi hết cách chữa rồi.

Rất lâu trước đây mẹ cũng đã nói, tôi với Hạ Tử Dịch không hợp. Nhưng ngay lúc đó tôi không nghe lọt tai, giờ không phải là báo ứng rồi sao? Là nguyên nhân gì, khiến cho chúng tôi từ quen biết, yêu nhau đến tương kính như băng rồi bằng mặt không bằng lòng?

Trong cuộc hôn nhân đổ nát này, chỉ có tôi là người thất bại, anh ấy, cũng không nói thua.

Giữa trưa nhận được điện thoại của người bán hàng hãng bút máy độc quyền, nói tôi đến lấy bút đã được sửa lại về.

Sau khi cầm về lại có chút khổ sở, sửa thì sửa được, nhưng vẫn có thể thấy vết nứt, người thợ sửa đó nói, đây nhất định là va chạm kịch liệt, bình thường sẽ không thể tạo thành vết nứt nghiêm trọng như thế, cho nên, vô luận như thế nào đều không thể sửa lại như cũ được.

Tất nhiên rồi, ném mạnh như vậy, không kịch liệt sao được? Cái này giống như đang nhắc nhở tôi với anh ấy sao có thể gương vỡ lại lành được?

Tôi có chút tức giận, ném bút vào thùng rác. Đồ anh ấy không cần, tôi còn giữ làm gì?

“Ngày nào anh cũng sẽ mang nó trên người, giống như có em ở bên vậy, dù có khổ nữa, mệt nữa anh cũng không sợ.”

Đây là lời anh ấy nói lúc đó, nhưng hôm nay xem ra, trái lại thật châm chọc thay.

Mấy ngày trước, trong căn phòng này, anh ấy ra sức ném bút này đến trước mặt tôi, không, có lẽ là đem toàn bộ oán giận bộc phát ra.

“Cô còn muốn thế nào nữa? Mỗi ngày bức bách theo dõi tôi không đủ, còn muốn đi quấy rầy Ý Ninh? Chuyện hai người chúng ta tại sao phải kéo theo người khác vào? Tôi đưa tất cả cho cô, cô có thể buông tha cho tôi chứ?”

Ý Ninh? Cái gì tôi cũng không nghe được nữa, chỉ sững sờ nhìn chiếc bút đáng thương rơi trên đất.

Mà anh ấy lại còn chất vấn tôi, bảo tôi buông tha cho anh ấy, thật là buồn cười, là anh ấy không buông tha tôi chứ, tất cả ước hẹn đều là phù dung sớm nở tối tàn, qua thời kỳ mới mẻ, cũng không ngoại lệ “thất niên chi dương”*. Anh ấy không biết lời của anh ấy tổn thương con người ta cỡ nào, chiếc bút máy kia, vì nó, tôi đã từng bởi vì mệt nhọc quá độ mà vào phòng cấp cứu, anh ấy không biết, kết quả kiểm tra nói rằng thân thể anh ấy rất kém, tôi chỉ muốn quan tâm anh ấy, mới có nhiều cuộc gọi cùng tin nhắn như vậy, lại chỉ đổi lấy một câu “bức bách theo dõi” của anh ấy.

(thất niên chi dương*: là một truyền thuyết nói rằng làm việc gì chỉ cần đến ngưỡng bảy năm sẽ khiến con người ta mệt mỏi mà nhụt chí, kể cả trong hôn nhân gia đình.)

Là ai nói “người yêu trước là người thua”?

Tôi đã nhận được trải nghiệm sâu sắc câu nói này.

Thì ra, quan tâm anh ấy là sai,yêu anh ấy cũng là sai.

Từ lúc nào, tôi bắt đầu diễn kịch một vai trong hôn nhân này?

Hoặc có thể, từ lúc Ý Ninh đi vào giữa hai chúng tôi.

>>> Đọc tiếp Nhật ký ly hôn C2

Nhật ký ly hôn(C1) 3.67/5 3 votes
Bài viết cùng chuyên mục:

Bình luận