Trạm Buýt Lãng Mạn – Chương 12

Loading...

Đọc truyện online – Trạm Buýt Lãng Mạn – Chương 12

Tác giả: Lâm Tử Tự

Đến cuối tuần, Chu Minh Nghĩa và Doãn An Nhiên hai người lại cùng nhau đến khu Đông Vệ Tinh Thành thăm bố mẹ. Vừa vào cửa, Doãn An Nhiên thấy ông Chu mặt mày nghiêm nghị, sau đó hai cha con ông cùng đi vào phòng sách Đổng Vân nhìn con trai với ánh mắt khó hiểu. Doãn An Nhiên vỗ nhẹ tay mẹ.
– Không sao đâu.
Trong phòng sách, cha con Chu Trọng Hàn ngồi đối diện với nhau.
– Đây chính là kết quả sao? – Chu Trọng Hàn hỏi.
– Đúng vậy, thưa bố.
– Người ta bỏ đi con nhặt lại.
– Bố, xin bố đừng nói vậy, đây là bát cơm của hơn một ngàn nhân viên trong công ty.
– Con thật sự coi việc mua vào bán ra là nghề nghiệp suốt đời sao?
– Nếu làm tốt, con muốn làm thêm mấy năm, sau năm mươi tuổi con sẽ nghĩ đến chuyện nghỉ hưu.
– Kiếm đủ chưa? – Ông Chu hỏi.
Chu Minh Nghĩa mỉm cười.
– Bây giờ đối với con mà nói, đã không còn là vấn đề kiếm được bao nhiêu tài sản nữa, mà là một trách nhiệm, một thành tựu. Con tin xã hội cần những người như con.
Chu Trọng Hàn gật đầu nhưng vẫn không cam tâm, ông nói:
– Thật ra với học lực và kinh nghiệm của con, vào làm giảng viên trong các trường đại học lớn là chuyện hết sức dễ dàng.
Chu Minh Nghĩa cười với ý xin lỗi.
– Bố, bố cũng biết con chưa bao giờ có suy nghĩ này, nếu muốn phục vụ cho xã hội, ở đâu và làm nghề gì đều như nhau thôi.
– Đường con đi, con tự chọn.
Chu Trọng Hàn nhìn con trai, đã lâu rồi ông không nâng đỡ anh, vậy mà bây giờ, chàng trai đứng trước mặt ông đã leo lên đến đỉnh rồi.
– Thật không thể ngờ, trong cơn khủng hoảng này con lại là người được lợi nhiều nhất. – Chu Trọng Hàn cảm thấy khó hiểu.
– Không, bố, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc đâu.
Chu Trọng Hàn cưới rồi vỗ vai con.
– Bố tin với năng lực và thực lực của con, con có thể nói với bố thế này, đây chính là kết cục. Chúc mừng con, con đã làm rất tốt.
Chu Minh Nghĩa cúi đầu mỉm cười.
Trong bữa ăn tối, Chu Minh Nghĩa hỏi Đổng Vân.
– Dì Vân, sắp đến kỳ nghỉ rồi, đi đây đi đó với bố con dì thấy thế nào?
– Không, không cần đâu. – Đổng Vân lắc đầu.
– Tại sao? Dì không thích? Châu Úc cũng rất thú vị, bên đó đang là mùa hè.
– Nhưng mà… – Đổng Vân nhìn Chu Minh Nghĩa, ánh mắt đầy quan tâm.
Chu Trọng Hàn hỏi:
– Bà không thích đi du lịch sao? Tôi nhớ bà từng nói là muốn đi mà.
– Nhưng mà bây giờ, tình hình này, tôi… – Đổn Vân không biết phải diễn tả thế nào.
Chu Trọng Hàn nắm tay Đổng Vân.
– Không sao, cho dù tình hình có xấu hơn nữa cũng không ảnh hưởng đến Minh Nghĩa được, nó tự có cách giải quyết.
– Tôi thấy trên báo viết…
– Bà đừng tin. – Chu Trọng Hàn cười và nói. – Chúng ta cứ qua bên Úc ăn tết. Bên đó có mấy khu người Hoa, bà đừng nghĩ ở nước ngoài, thật ra cũng không khác nước mình lắm cũng đốt pháo, múa lân, dán câu đối và ăn bánh Tết. Bên đó môi trường tự nhiên rất tốt, chúng ta có thể đi xem gấu koala. Đúng rồi, hai chúng ta sẽ đi nghe ca kịch. – Càng nói, Chu Trọng Hàn càng hưng phấn.
– Nhưng hai đứa nó… – Đổng Vân nhìn hai người con trai.
– Hai đứa nó tự có kế hoạch, Tết mà, ai cũng có sắp xếp riêng, hai chúng ta đi cũng tốt, tụi nó không cần phải đưa ra quy định.
– Đúng đó, mẹ, mẹ cứ đi đi. – Doãn An Nhiên tán thành.
Đổng Vân gật đầu. Thật ra bà cũng hy vọng đi du lịch cùng Chu Trọng Hàn. Chu Trọng Hàn quay qua nhìn con trai.
– Mọi sự chuẩn bị giao hết cho con đó.
– Đây là lẽ dĩ nhiên. – Chu Minh Nghĩa gật đầu.
Doãn An Nhiên cũng hy vọng mẹ mình có thể đi đâu đi đó trong khoảng thời gian này. Nhìn cảnh thị trường trong nước tiêu điều, cậu sợ sẽ làm bà nhớ lại ký ức đau buồn, cũng sợ bà lo cho cậu và Chu Minh Nghĩa. Doãn An Nhiên thầm cầu mong tốt nhất là khi thị trường hồi phục mẹ cậu và bác Chu mới quay về.
Trong văn phòng, Bách An Na và Lưu Ký thì thầm to nhỏ với nhau.
– Không biết rốt cuộc công ty sẽ như thế nào, đã có không ít người ra đi rồi. – Bách An Na lo lắng không yên.
– Cũng không nhiều, có một số người tự họ muốn ra đi thôi. – Lưu Ký bình tĩnh hơn cô.
– Chúng ta…
Bách An Na ngập ngừng. Cô và Lưu Ký là đồng nghiệp đã hơn ba năm, cũng có chút tình cảm. Hai người thường hay giúp đỡ nhau trong công việc, chuyện gì cũng có người để bàn bạc, không hề có mối hiềm khích nào, tình cảm như anh em. Trên thương trường, bước nào cũng cần phải thành công, giữa những nhát dao như vô hình, hai người còn có thể duy trì mối quan hệ này quả thật không dễ dàng, họ luôn trân trọng tình cảm đồng nghiệp giữa hai người.
– Tôi tin anh Chu sẽ có cách giải quyết. – Lưu Ký nói. Tuy anh không hiểu ý nghĩa đằng sau nụ cười của Chu Minh Nghĩa, nhưng với kinh nghiệm của mình anh nghĩ Chu Minh Nghĩa sẽ không sụp đổ trong đợt khủng hoảng này.
– Nhưng tôi sợ… – Bách An Na nắm tay, u sầu.
Lưu Ký nhớ ra Bách An Na vừa mới mua nhà, gánh nặng kinh tế đè nặng trên vai, vả lại cô còn hai cậu em nhỏ, đương nhiên cô mong có thu nhập ổn định.
– Tôi lại không dám hỏi anh ấy. – Bách An Na nhỏ giọng xin lỗi.
– Anh ấy sẽ cho chúng ta biết.
Kỳ nghỉ Giáng sinh sắp đến. Lý Diên Niên mời một mình Chu Minh Nghĩa đến họp. Ngồi trước bàn làm việc của chủ tịch hội đồng quản trị Vạn Khải Lý Diên Niên, Chu Minh Nghĩa nhìn người đàn ông vừa là tiền bối, vừa là một trong những cộng sự của mình. Lý Diên Niên trông rất mệt mỏi.
– Minh Nghĩa, lần này tôi đã sai rồi. – Nói rồi, ông vùi mặt vào hai bàn tay.
– Không. Cả dự án thu mua sáp nhập này không sai, chúng ta đã đưa ra cái giá quá hợp lý để mua một công ty chứng khoán đứng thứ năm trong thành phố, hãy tin tôi, đây là một quyết định sáng suốt.
– Sai lầm duy nhất chính là thời gian.
Chu Minh Nghĩa không nói gì, im lặng nhìn Lý Diên Niên.
– Sau đòn giáng này, gia sảntôi mất hơn một nửa, phải làm sao mới đúng đây? – Lý Diên Nhiên nắm tay thở dài.
– Làm lại.
– Thời gian không cho phép. Minh Nghĩa, tôi đã đánh giá quá cao năng lực của mình, tôi đã không bình tĩnh. Giờ ngẫm nghĩ lại, trước khi xảy ra khủng hoảng đã có những dấu hiệu cảnh báo nhưng tôi bị lợi ích làm mờ mắt, bị lợi nhuận làm cho lú lẫn, tôi hoàn toàn không để ý đến những điều cần tôi chú ý.
Chu Minh Nghĩa ôn tồn khuyên nhủ:
– Không, đây không phải trách nhiệm của một mình ông.
– Nhưng đây là thất bại của cá nhân tôi.
Chu Minh Nghĩa và Lý Diên Niên im lặng ngồi đối diện nhau hồi lâu. Cuối cùng, Lý Diên Niên phá tan bầu không khí im lặng.
– … Cô ấy nói phải đi.
Chu Minh Nghĩa từ tốn hỏi:
– Có phải quay trở lại không?
– Có ý này, cô ấy muốn một khoản trợ cấp lớn.
– Không lo, đủ cho cô ta, dù sao cũng đi theo ông bao lâu nay, không thể bạc đãi cô ta được.
Chu Minh Nghĩa ngầm gợi ý. Lý Diên Niên ly thân với vợ đã lâu, mấy năm nay ông ta có quan hệ với một cô đào nóng bỏng nào đó, ông đưa cô ta đi khắp các sự kiện, trong giới ai cũng thừa nhận mối quan hệ giữa hai người. Chu Minh Nghĩa cũng biết điều này.
– Minh Nghĩa, vẫn là cậu thông minh, chưa bao giờ bồ bịch lung tung.
Chu Minh Nghĩa cười gượng gạo.
– Diên Niên, người khác không biết, không lẽ ông cũng không biết sao? Phải, tôi thừa nhận, tôi rất biết ngoại giao, nhưng không có nghĩa là tôi cũng biết theo đuổi phụ nữ, phân tích đầu tư cho khách hàng thì tôi rất chuyên nghiệp, nhưng nếu với người yêu thì lại ăn nói không ra hồn. Trong môi trường giao tiếp và trong tình yêu là hai chuyện khác nhau, tôi thật sự không giỏi lấy lòng phụ nữ. Ai cũng hiểu lầm tôi, gián tiếp hại tôi không có đối tượng yêu đương.
Lý Diên Niên lại thở dài nhìn Chu Minh Nghĩa.
– Minh Nghĩa, cậu hay nhất ở chỗ dù trong vòng xoáy này nhưng không mang mùi tiền. Điều này có thể có liên quan đến xuất thân của cậu. Nhà họ Chu cậu có truyền thống hiếu học, cậu làm nghề này nhưng làm người hay làm việc lại không có mùi tiền như đặc điểm nổi bật của nghề. Tư thái từ tốn phóng mùi tiền như đặc điểm nổi bật của nghề. Tư thái từ tốn phóng khoáng của cậu đã chinh phục được quá nhiều người.
– Ông nói tôi quá tốt rồi đó.
Lý Diên Niên lắc đầu.
– Không, người trong nghề ai cũng biết cậu rất kín tiếng, lợi nhuận cao ngất ngưởng cũng không quảng cáo cho bản thân. Chỉ với điểm này, khách hàng sẽ tự tìm đến, bởi vì họ cần những ý kiến đầu tư hay chứ không phải một người môi giới chỉ biết khoe khoang về bản thân.
Chu Minh Nghĩa nhìn Lý Diên Niên, cười cười, nhìn xuống. Lý Diên Niên uống một hớp cà phê đã lạnh.
– Tôi thật sự rất thích tác phong kín đáo của cậu, nhưng tôi cũng biết đằng sau nụ cười của cậu không đơn giản chút nào.
Chu Minh Nghĩa ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Lý Diên Niên, chờ đợi câu tiếp theo. Lý Diên Niên tay chống trán, không giống đang cười mà cũng không như đang khóc.
– Phải qua một thời gian dài tôi mới biết, cổ đông lớn thật sự đằng sau Vạn Đông chính là cậu. Đừng nói là tôi, cả giới chứng khoán chỉ sợ là không một ai biết.
Chu Minh Nghĩa bình thản.
– Đúng là tôi đã liên tục mua vào cổ phần của Vạn Đông.
Lý Diên Niên cúi đầu.
– Chu Minh Nghĩa, cậu đã thắng.
Chu Minh Nghĩa chỉ mỉm cười.
– Không, vẫn chưa đâu.
– Cậu còn muốn gì nữa?
– Thời gian vẫn chưa chín muồi.
Lý Diên Niên ngửa hai bàn tay.
– Tôi đã mất hết tất cả rồi.
Chu Minh Nghĩa nói:
– Không đâu, ông còn có rất nhiều.
– Cái gì? Tôi còn có gì chứ? Mấy năm nay, tôi thuận buồm xuôi gió, tự đánh giá mình quá cao, thậm chí hôn nhân thất bại, bây giờ sự nghiệp của tôi cũng thất bại, người phụ nữ bên cạnh tôi cũng bỏ đi, bạn bè cũng đi hết. Tôi rơi từ trên cao xuống, không còn gì nữa rồi. – Nói đoạn, giọng của Lý Diên Niên như mếu máo.
Chu Minh Nghĩa đưa tay vỗ lên cánh tay Lý Diên Niên.
– Không, ông vẫn còn Bội Bội.
Lý Diên Niên ngước đầu lên ngay. “Bội Bội”. Đó là tên cúng cơm của cô con gái duy nhất của ông.
– Đúng, Bội Bội.
– Đó là ánh mắt trời thật sự trong cuộc đời ông.
Nghe Chu Minh Nghĩa nói vậy, ánh mắt Lý Diên Niên thoáng hiện lên nét hiền từ. Chu Minh Nghĩa tựa vào lưng ghết, thong thả nói:
– Nếu ông muốn bán cổ phần của Vạn Khải, chi bằng bán lại cho tôi.
Lý Diên Niên chậm rãi gật đầu. Ông ta và anh đều đợi câu này.
– Tôi sẽ đưa ra cái giá hợp lý nhất.
– Tôi tìm cậu, chắc cậu cũng biết mục đích là muốn nói điều này với cậu đúng không? – Lý Diên Niên bình tĩnh nói.
Chu Minh Nghĩa gật đầu.
– Tất cả nằm trong lòng bàn tay cậu. Minh Nghĩa, cậu là người thắng cuộc.
Chu Minh Nghĩa lắc đầu.
– Không, Diên Niên. Tôi chịu gánh lấy bởi vì trách nhiệm với hơn một nghìn nhân viên, trách nhiệm với vô số cổ đông khách hàng, trên vai tôi là hai gánh nặng, tôi bước đi cũng không nổi. Thời gian tới tôi chắc sẽ không sống thoải mái được.
Nghe Chu Minh Nghĩa nói vậy, Lý Diên Niên cười khổ sở.
– Như vậy đi, qua Giáng sinh chúng ta sẽ làm thủ tục. – Lý Diên Niên quyết định.
– Tôi biết rồi.
– A, đây cũng là lúc tôi nên nghỉ hưu rồi. – Lý Diên Niên ôm đầu thở dài.
– Ông có thể nghỉ ngơi một chút, không phải Bội Bội luôn muốn qua Úc sao? – Chu Minh Nghĩa gợi ý.
Lý Diên Niên buông tay.
– Úc?
– Phải.
– Sao tôi lại không biết, nó nói khi nào?
Chu Minh Nghĩa nhìn Lý Diên Niên, hơi có ý trách móc. Lý Diên Niên xấu hổ cúi đầu. Mấy năm nay ông luôn bên cạnh người tình của mình mà không gặp con gái thường xuyên.
– Bội Bội thích bờ biển với bãi cát vàng, cô bé cũng từng nói muốn học ngành quản lý khách sạn, trở thành một nhân tài trong ngành này. Hay là nhân đợt nghỉ dài hạn này, ông và Bội Bội qua đó một chuyến, nhân tiện xem những trường đại học có chuyên ngành này liệu có thích hợp với Bội Bội không?
Lý Diên Niên nhìn Chu Minh Nghĩa không nói nên lời mãi một lúc sau mới lên tiếng:
– Kỳ nghỉ dài…
– Phải, kỳ nghỉ dài.
– Cũng tốt, tôi nghỉ một thời gian.
Chu Minh Nghĩa mỉm cười.
– Cũng đã năm năm ông không đi nghỉ cùng Bội Bội rồi, giờ cô bé cao cỡ nào ông biết không?
Lý Diên Niên bỗng thấy hổ thẹn, cúi đầu thở dài.
– Chu Minh Nghĩa, Chu Minh Nghĩa. Tôi nghĩ, cậu sẽ không vừa tiếp quản toàn bộ cổ phần của tôi vừa cười thầm tôi sa cơ bỏ trốn. Chu Minh Nghĩa, nếu có bầu chọn quân tử trong nghề, cậu là người duy nhất được chọn. Cũng được, nếu đã phải bán ra thì nhường cho cậu cũng tốt.
Trên mặt Chu Minh Nghĩa hiện một nét cười bình thản.

>>> Các bạn đang đọc truyện ngôn tìnhTrạm buýt lãng mạn” tại doctruyenngan.mobi!

Trạm Buýt Lãng Mạn – Chương 12
3.5 2 votes
Bài viết cùng chuyên mục:

Bình luận