Quá khứ lầm lỗi và bài học cuộc đời (P1)

Loading...

(Doctruyenngan.mobi) – Mình năm nay 25t, sống ở 1 khu tập thể cũng khá nổi tiếng ở Hà Nội này, nếu nói ra chắc chắn 1 số bạn ở đây biết mình là ai, xin phép được giữ kín.

Câu chuyện dưới đây là quãng thời gian khoảng 2 năm trước, mình sẽ kể, coi như 1 lời thú tội, mình biết mình sai rồi, và cái giá phải trả cũng không phải là nhỏ. Có thể gọi đó là quả báo, ra trường được 3 năm, đi làm cũng được 4, 5 chỗ, nhưng rồi đều xin nghỉ việc hết bởi hoàn cảnh và xui xẻo cứ đưa đẩy mình tới ngõ cụt. và vết sẹo 12cm trên lưng cũng sẽ theo mình suốt cả cuộc đời để mỗi lần sờ vào nó là quãng thời gian đáng sợ đó lại ùa về.

Các bạn còn nhớ năm ngoái có topic kêu gọi F17 đi đánh bọn móc túi ở bến Giao thông không? cái bọn mà chuyên móc điện thoại với ví của các em sinh viên đi xe bus ấy? có bao giờ các bạn hỏi rằng những cái sim trong điện thoại đó sẽ đi về đâu không? vâng, nó về tay mình khá nhiều đó ạ, nếu không muốn nói phần lớn thì cũng phải 50%.

Hồi đó chú ruột mình tham gia 1 số hoạt động được gọi là mặt trái của xã hội ở đó nên quen biết tất cả những thành phần phức tạp, từ bọn móc túi, bọn xe ôm, đến bà bán nước, lái xe bus..v..v… vì thế chú hay xin sim của tụi nó về, hoặc tới những địa điểm tụi nó hay tháo sim vứt đi và nhặt về cho mình xử lý. 

[su_posts id=”8011″ tax_term=”10″ tax_operator=”0″ order=”desc”][su_posts id=”5768″ tax_term=”87″ tax_operator=”0″ order=”desc”][/su_posts]

Thường thì 1 ngày cũng được vài chục cái, đủ các mạng, ngày cao điểm như cuối tuần, lễ tết, thì hơn trăm cái là chuyện bình thường. Trên thực tế số lượng còn lớn hơn, nhưng ở đó cũng nhiều người xin về, nên đành phải chia sẻ cho nhau, còn các bến xe bus khác thì số lượng cũng nhiều lắm. 3 tuần liền như vậy, cho tới ngày chú mình bị CA bắt,sau đó chạy cũng 1 khoản khá lớn, nên mới chỉ bị đi trại vài tháng. mình xin kể sau. Trong 3 tuần đó số lượng sim chú mang về cũng khá nhiều, lên tới 4 con số.

Nghe có vẻ hấp dẫn, nhưng mệt lắm các bạn à, ngày thường thì cũng được tầm 200-300k, chia 2 chú cháu. Câu chuyện mà mình nhớ mãi là với 1 con bé 9x, không phải yêu đương gì đâu nhé, mà ngược lại. Xin kể luôn cho các bạn.

Sáng hôm ấy lấy máy lắp 1 cái sim vào, 1ph sau thấy tin nhắn tới, tin nhắn từ đêm hôm trước hỏi thăm ” m ngu chua?” ( mày ngu chưa) chắc con bé kia vừa làm gì ngu nên bị bạn chửi.

Đại loại như sau: chủ thuê bao là 1 em 9x xì tin, ở Hà Nội, gọi là em A, người gửi tin nhắn là em B (gái). Ngẩn người 1 lúc mới dịch được cái tin nhắn của tụi này, mẹ nó, mình 8x đi chậm thời đại thật, không ngờ tiếng việt bây giờ phong phú thế.

Rồi lòng tham nổi lên, và 1 chút tính hiếu kì muốn trêu chọc em B, mình reply lại: “uh, B ak, hôm qua ngủ quên mất.điện thoại lại hết tiền nữa, bắn cho 30k ngay nhé, cuối tuần t trả”

5ph sau B rep lại: 

” đmm, thang cho, may lay dien thoai cua ban tao gio con di xin tien moi nguoi ah?”

Ôi, chết cmnr, hóa ra 2 em này học cùng lớp thì phải, mà giờ này tụi nó đang trên lớp, mình nhắn tin xin tiền thế này éo lộ mới lạ, ngu vđ’.

Ngượng quá, chẳng biết nói gì, rep lại:

M: em ah, anh nhặt được cái sim này ở bến xe bus, chứ anh không lấy đt của em, anh chỉ trêu chút thôi, sao em phải chửi bậy.

B: đm, may an cap con gia mom ha, lay dt cua ban tao thi deo bang con cho dau.

Nói thật là mình chưa bao giờ bị ai chửi 1 cách thậm tệ như vậy trước mặt, nghe giọng em B thì cũng biết không phải ngoan hiền gì rồi, lúc ấy tức lắm, tính hiếu thắng nữa, chửi lại em nó ngay. (sr nếu đoạn hội thoại sau đây hơi suồng sã nhưng nó là sự thật ngày hôm đó, mình muốn chân thực 1 chút)

M: con đ*, tao nhặt được thì bảo nhặt được, mày làm sao?

B: thằng ch*, may muon chui nhau ak?

M: đm, tao thich chui nhau do, dam 1 phat chet cmm luon gio.

B: (hùng hổ lắm) mày thích thì cho cái hẹn đi, tao chơi tới cùng đó.

M: à, con này đc. thế mày thích ntn?

B: tối nay 9h ở 48B Ngọc Khánh, mày đ’ đến thì nhục lắm thằng ch* ( mình không nhớ chính xác là ở đâu, nhưng hình như địa chỉ này hay ở Nguyễn Chí Thanh thì phải).

Lúc đó 2 đứa hùng hổ lắm, chửi nhau loạn 1 hồi, rồi thách đấu, mình cũng hùng hổ éo kém, chẳng lẽ lại chịu nhún nhường trước nó. mình bảo nó nhớ đấy, rồi nó chửi thêm 1 hồi.

Tức không chịu được, cũng định tối nay chơi rồi, nhưng các cụ dạy “biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng” thế là theo thói quen bao lâu nay, cái gì tò mò là cho lên google hết.

Ok, bật máy gõ sđt em nó vào, mình đoán là nếu 9x thì sđt thường hay được đăng trong profile của 1 trang nào đó.

Đúng như dự đoán, các bạn à, kết quả google ra 1 loạt thông tin về em nó, mừng lắm, quả này chết cmm.

Click vào link đầu tiên, là trang blog yahoo của nó.

@#$%^#$%^& WTF!!!!!!! cái đ’ gì thế này.

YÊU CON MẸ NÓ RỒI CÁC BẠN À!

Thế nào mà bài viết đó là 1 bài ảnh, mấy chục cái ảnh em nó tự sướng, xinh đéo chịu đc.

Còn em nó là ai thì 1 số bạn theo dõi câu chuyện từ đầu cũng đã biết. Cũng có vài bạn liên hệ với em nó để vào đây confirm, để câu chuyện của mình có tính xác thực hơn tránh 1 số bạn bảo chém gió, nhưng mãi mà không thấy em nó vào. Giờ mình không tiện public ra đây nữa.

Thế là ngồi ngẩn tò te 1 hồi, ngắm em nó, hic, hóa ra sn 93, đang học lớp 12, nhìn mà muốn cắn 1 phát. Nhưng đúng là nhan sắc thường tỉ lệ nghịch với …( với gì tự các bạn điền vào)

qua-khu-lam-loi-va-bai-hoc-cuoc-doi-2

Đọc truyện ngắn tình cảm – Quá khứ lầm lỗi và bài học cuộc đời

Với kĩ năng tìm kiếm, 10ph sau đã đầy đủ thông tin của em nó. Vậy là từ thù địch chuyển sang yêu em nó, nhưng cứ nhớ chuyện nó chửi là tức, bấm số gọi lại cho nó.

M: Mày có thích chơi luôn bây giờ không?

B: tao sợ à, mày cho cái địa điểm.

M: nhìn mặt mày cũng xinh đấy nhỉ?

B: cái loại mày chưa có phúc được nhìn thấy tao.

M: vậy sao? mày thích bây giờ ở cổng trường mày luôn k? tao ở cầu giấy, tới đó cũng chẳng xa đâu.

Lúc này con bé bối rối thấy rõ, nó không ngờ mình lại biết được điều đó, nó im 1 lúc nhưng vẫn tiếp tục.

B: mày nhầm hả con? (giọng hơi xìu xuống vẻ yếu ớt)

M: tao đ’ nhầm đâu, mấy cái ảnh mày up trong blog xinh đó, giờ tao tới trường mày luôn đây. Thông tin của mày thì đầy trên mạng rồi, không trốn được đâu.

B: Anh định làm gì em?

Tổ sư, nghe câu này xong mình nén lắm éo dám cười, đang mày tao mà giờ nó chuyển sang anh em ngay rồi, nhưng mình vẫn cứng.

M: Tới luôn chỗ mày như đã hẹn thôi, hay mày định để tối nay?

B: Ai bảo anh lấy điện thoại của bạn em, rồi lại chửi em.

M: Mày chửi tao trước nên tao mới chửi chứ.

B: Ai bảo anh cứ nhắn tin xin tiền bạn em.

M: Tao đùa thì có sao.

Tao không nói nhiều đâu, tao hỏi lại, bây giờ hay tối nay.

B: (lúc này có vẻ đang bối rối) Em xin lỗi, tại em tưởng anh là thằng lấy điện thoại.

Giờ thì xong rồi, em nó nói câu này là biết chẳng có cuộc hẹn nào rồi.

M: Mày tưởng xin lỗi là xong hả, vậy thì đơn giản quá.

B: Em xin lỗi anh mà, tại em không biết.

M: Tao không cần biết.

B: Vậy giờ anh muốn gì?

M: Mày hát cho tao nghe 1 bài. 

B: Em không biết hát.

M: Tao không biết. Tao cho mày 2 phút để chuẩn bị, tao sẽ gọi lại.

Cúp máy và cười sằng sặc như thằng điên.

Ôi shit, không thể ngờ diễn biến nó lại thành như vậy.

5ph sau a lô lại cho B, mãi mới nghe, chắc xin cô ra ngoài.

M: Thế nào, mày định hát bài gì?

B: Em không biết hát thật mà.

M: Mày thích nói dối không?

B: Em nói thật mà, anh muốn em hát bài gì?

M: 1 bài nhạc trẻ.

B: Nhưng em không thuộc bài nào thật.

M: Mày không thuộc thì hát quốc ca tao nghe cũng được.

B: Em hát bài thiếu nhi nhé.

M: Ờ thế cũng được.

B: Im lặng 1 lúc, rồi ngần ngừ, cứ ngập ngừng mấy câu gì đó, sau đó em nó bắt đầu.

” Hai con thằn lằn con đùa nhau cắn nhau đứt đuôi

Ba thằn lằn buồn thiu, gọi chúng đến mới mắng cho

Ơ con này mày ngu sao mày cắn đứt đuôi em mày

Cắn đứt đuôi em mày lấy gì mà uốn đây…”

Em hát xong rồi đó.

M: Đcm, lúc này nhịn cười khó chịu vãi, mà éo dám cười, làm mặt nghiêm với em.

M: Sao mày hát nhanh hết thế.

B: Bài đó chỉ có thế mà anh.

M: Mày điên à, 1 bài hát người ta hát 2 3 lần mà, hát lại tao nghe 1 lần nữa.

B: Nhưng chỉ 1 lần nữa thôi đấy.

M: Ờ

B: ” Hai con thằn lằn con đùa nhau cắn nhau đứt đuôi.

………………………………..

Giọng em nó thì không hay, nhưng cái kiểu nhí nhảnh xì tin trên ảnh nó cũng thể hiện luôn cả trong cách nói chuyện và cách hát.

M: Ờ, được rồi, lần này tao tha cho đó, lần sau mày nên biết mình là ai nhé.

B: Không nói gì, im lặng 1 lúc.

M: Thôi cho anh cái địa chỉ chiều anh qua mời đi uống nước (đổi sang ae cho tình cảm).

B: Không cần đâu anh, em không đi đâu.

M: Anh bỏ qua rồi, em đừng ngại, đi uống nước thôi mà.

B: Không, em không thích. 

Nói được 1 lúc nữa thì cúp máy cho nó vào học. Còn mình thì ngồi ngắm lại nó trên ảnh. Mồm cứ cười toe toét từ lúc nào. 

Tới trưa thì em A nhắn tin vào số em nó mất.

A: Sao anh xin tiền bạn em. Anh còn làm gì con B đấy?

Hóa ra 2 con bé tâm sự với nhau rồi. 

M: Anh chỉ hỏi địa chỉ để anh gửi sim về cho em thôi mà.

A: Không cần đâu anh, cứ giữ lấy mà dùng.

M: Anh không lấy điện thoại của e, tin anh nhé.

A: Anh nói vậy thì biết vậy.

Mình thấy thương em A quá. Tính háu gái lại nổi lên, gọi cho A. Nói chuyện được vài câu, em nó không tin, rồi quay sang mày tao với mình.

ok. Cúp máy và nháy vào số con bé, rất đen cho con bé là số nó dùng để nhắn tin lại cho mình, trong danh bạ lưu là mẹ yêu.

Thôi xong cmmr, “mẹ yêu” thì ông phải nháy máy.

Thế là nhắn tin dọa em nó, em không cho địa chỉ thì đêm nay anh cứ nháy mẹ em với số bàn nhà em.

Dọa 1 lúc A sợ, mình gọi lại nói chuyện tử tế, dụ dỗ em nó, cuối cùng được sự tin tưởng.

Em A đọc cho mình 1 địa chỉ để mình gửi sim về. Nhớ không nhầm thì ở Văn Miếu.

Tối hôm ấy gọi lại cho cả A và B tán chuyện cho đỡ buồn thì tắt máy. Thôi, dù sao cũng là phù du, vừa nãy ngồi tìm lại trong đống sim để lấy lại số em A và B cho các bạn nhưng không thấy.

Em à, nếu em có vào đọc được bài viết này thì cho anh xin lỗi nhé, ngày đó anh trêu em thôi, và rất cám ơn về bài hát đó, anh thấy vinh hạnh lắm khi được 1 cô bé như em hát tặng tới 2 lần.

>>> Đọc tiếp  “Quá khứ lầm lỗi và bài học cuộc đời P2”

Quá khứ lầm lỗi và bài học cuộc đời (P1)
3.31 13 votes
Bài viết cùng chuyên mục:

Bình luận