luxu
logo

Bí mật tình đầu C7

(Doctruyenngan.mobi) – Trên đường đến sân bay, tâm trạng tôi vô cùng tệ, bèn gọi điện cho A Hàn. Anh ta vừa nghe thấy giọng tôi thì hình như rất vui vẻ: “Tôi ra sân bay đón cô nhé.” A Hàn đề nghị.

Sự khẩn trương ấy của anh ta không khỏi khiến tôi nghĩ rằng anh ta vì muốn biết được tin tức về Tường Vi đầu tiên nên mới háo hức như vậy. Nhưng tôi lập tức tự an ủi bản thân: “Diệp Hiểu, chứng kiến tình yêu thảm khốc của Tường Vi như vậy rồi, lẽ nào mày còn chưa thấy đủ mệt mỏi? Thứ mày cần không phải là có một truyền kỳ giống cô ấy, mà là một tình yêu bình thường!” Nghĩ vậy, tôi nằm ngủ một mạch đến lúc máy bay hạ cánh.

A Hàn quả nhiên tới sân bay đón tôi. Anh ta lái chiếc citroen màu xám bạc. Dọc đường về, những ca từ trong ca khúc Năm tháng bị lãng quên vang lên da diết ảm đạm.

Tôi nhìn khuôn mặt nghiêng của A Hàn, trong lòng có bỗng nhiên có chút chua xót, lẽ nào đoạn tình cảm đó anh ta thực sự sẽ vĩnh viễn không bao giờ quên?

Tôi kể lại toàn bộ sự việc lại cho A Hàn. Nghe tới nỗi đau khổ chật vật của Tường Vi vào ngày Ôn Tân kết hôn, A Hàn đột ngột nhấn mạnh chân ga. Tôi sợ chết khiếp: “Tôi xin anh, tuy rằng tôi không phải mỹ nữ, nhưng tính mạng của tôi cũng đáng quý như tất cả mọi người. Mong anh lái xe cẩn thận, cảm ơn!”

A Hàn bỗng nhiên thong thả nói: “Diệp Hiểu, cô đúng là một cô gái đáng yêu.”

Tôi mỉm cười.

Nhưng rồi anh ta lại đột ngột tức giận: “Cho dù không phải Tường Vi, Ôn Tân cũng không nên tuyệt tình như vậy.”

Tôi hỏi lại: “Nếu như là anh, trước ngày kết hôn bị bạn gái cũ uy hiếp, anh sẽ làm thế nào?”

Bất ngờ bị tôi hỏi, A Hàn im lặng một lúc mới lẩm bẩm trong miệng: “Dù thế nào cũng sẽ không làm giống cậu ta.”

Tôi nhịn không được cười rộ lên, đúng là một chàng trai đáng yêu. Tuy rằng A Hàn không đẹp trai như Ôn Tân, càng không giàu có như Chris. Đường, thế nhưng Tường Vi không lựa chọn anh ta đúng là vô cùng đáng tiếc.

Ra tới đường cao tốc, A Hàn liền giảm tốc độ chậm lại một chút: “Diệp hiểu, ngoại trừ lý do công việc ra, tại sao cô lại nhiệt tình với chuyện này như vậy?”

Tôi nghiêm túc suy nghĩ một chút: “Có lẽ là bởi vì tôi đối với tình yêu còn có một chút mơ mộng nào đó.”

“Tôi còn tưởng rằng một cô gái lãnh tĩnh thông minh như cô sẽ không tin tưởng vào tình yêu.”

Tôi phủ quyết: “Chỉ cần là người thì nhất định sẽ có tình cảm. Nhất là phụ nữ, trong tình yêu, phụ nữ lại càng nhu nhược mềm yếu hơn bao giờ hết. Tường Vi chính là ví dụ tốt nhất.”

A Hàn liếc mắt nhìn tôi, đột nhiên nói: “Cô có mệt không? Nếu không phiền có thể tới nhà tôi một lát được không, tôi muốn cho cô xem thứ này.”

Tôi vui vẻ đồng ý. A Hàn đưa tôi vào trong thư phòng. Trên bàn làm việc ngổn ngang sách báo giấy tờ.

A Hàn ngại ngùng nói: “Đàn ông độc thân là vậy đấy.” Sau đó anh ta mở ngăn kéo lấy ra một chiếc hộp gỗ đã cũ.

“Cái này trước ngày kết hôn, Ôn Tân đã đưa cho tôi. Tôi từng trêu cậu ta hỏi có phải quỹ đen hay không. Cậu ta nói không phải, nhưng thứ bên trong là thứ cậu ta quý trọng nhất. Tôi nghĩ có thể nó có ích cho cô.”

Tôi nhận lấy chiếc hộp, phát hiện không có ổ khóa nhưng lại yêu cầu dùng mật mã để mở. Tôi ấn tám số 0, rồi lại ấn tám số 8 – dãy mật khẩu nguyên sơ. Vẫn không đúng. Tôi ngẩng đầu nhìn A Hàn, anh ta nhún vai, ý nói không biết.

“Ngày sinh nhật của Tường Vi và Ôn Tân là bao nhiêu?”

A Hàn lập tức nói cho tôi.

Tôi lại ấn tổ hợp dãy số ngày sinh của Ôn Tân và Tường Vi, vẫn không được. Ngẫm nghĩ một chút, tôi lại đổi ngược lại thứ tự, tiếng khóa cạch một cái, nắp hộp mở ra, trong đó tràn đầy thư.

bi-mat-tinh-dau-5

Đọc truyện online – Bí mật tình đầu

Tôi lập tức rút ra một lá thư, nhanh chóng xem lướt qua đoạn đầu và cuối: “Là của Tường Vi viết cho Ôn Tân khi còn đi học.”

A Hàn ngây người: “Thư riêng tư… làm vậy sợ rằng không tốt lắm đâu.”

Tôi cũng biết là không được: “Hay là chúng ta cứ tự ý xem đi.”

Thấy A Hàn do dự, tôi liền nói: “Chi bằng anh đừng xem, để một mình tôi xem thôi.”

Chỗ thư này rõ ràng là đã được sắp xếp lại cẩn thận, mỗi là thư đều được đánh số thứ tự. Tôi lấy ra lá thư đánh số 1.

“Ôn Tân, hiện giờ em đang ngồi trên xe lửa viết thư cho anh. Chỉ mới đi được một trạm thôi mà em đã cảm thấy nhớ anh vô cùng. Không biết ngày tháng sau này sẽ như thế nào? Cảm giác rất cô đơn…” Chữ Tường Vi khá to, nét bút cho thấy rõ sự nghiêm túc cố sức, giống chữ của học sinh đang viết chính tả.

Lá thư thứ hai: “Ôn Tân, em đã tới trường học rồi, mở hành lý ra mới thấy rất nhiều đồ ăn anh mua cho em… anh đối với em thật tốt…”

“Em mua điện thoại rồi, mặc dù buổi tối có thể nói chuyện với anh, nhưng vẫn không kiềm được mà ngồi viết thư…”

Tôi đọc không quá kỹ, những dòng thư tình này khiến người khác đọc được thì phải đỏ mặt, tim đập nhanh, thật sự là sức khiêu khích quá lớn. Cuối cùng là một phong thư cách đây ba năm, vẫn ấm áp như trước, nhìn không ra giữa hai người có bất luận dấu hiệu cãi vã giận dỗi nào.

Tôi ngẩng đầu nhìn A Hàn, anh ta ngồi rất xa, vẻ mặt căng thẳng nhìn tôi, hình như rất sợ bản thân không kiềm chế được mà can dự vào. Tôi chưa từ bỏ ý định tiếp tục kiểm tra số thư này, kỳ thực lúc này tôi mới biết số thư trong hộp này nhiều hơn so với tưởng tượng của tôi rất nhiều. Quả nhiên, tôi lại bất ngờ phát hiện ra một lớp hộp kép. Tôi mở lớp hộp dưới đáy ra, bên trong có một bức thư.

“Tường Vi, đây là lá thư mà em vĩnh viễn sẽ không bao giờ nhận được.” Đầu thư được bắt đầu bằng một câu như thế, tay tôi run lên một chút, tôi hiểu toàn bộ đáp án đều nằm ở đây.

“Là thư Ôn Tân viết cho Tường Vi.” Tôi nhìn A Hàn : “Tôi đọc cho anh nghe nhé?”

A Hàn nghiêm mặt, sau đó chậm rãi gật đầu. Tôi bắt đầu đọc lá thư kia.

“Tường Vi, đây là lá thư mà em vĩnh viễn sẽ không bao giờ nhận được. Đối với em, có thể anh là người tàn nhẫn nhất, ti tiện nhất thế giới này, nhưng anh tình nguyện để em hiểu lầm anh cả đời này – cho dù là em hận anh đi chăng nữa cũng tốt, cũng không muốn em nhìn anh bằng ánh mắt khinh miệt và căm ghét. Nếu như hận có thể khiến em vĩnh viễn nhớ kỹ anh, vậy thì em cứ hận anh đi. Anh phải làm gì để chuyện này được chôn kín trong lòng cho đến tận ngày thân thể thối rữa đây? Anh nhất định làm được. Nhưng anh làm sao có thể giữ im lặng mà không phát điên lên đây? Vì vậy anh quyết định viết ra. Nếu như thật sự có một ngày, những dòng này bị phát hiện, thì coi như là trời cao đang trừng phạt anh.

Tường Vi, anh nhớ đã từng kể cho em nghe chuyện về bố anh. Người đàn ông cao ngạo và tự phụ ấy suốt đời chìm đắm trong suy nghĩ làm sao có thể leo lên địa vị cao. Nhưng rồi kết quả cái gì ông ta cũng không đạt được, rồi chết trong thất vọng buồn bực. Anh nhớ lúc đó em đã nói, haizz… chuyện đó thật mệt mỏi! Nhưng em có biết không, anh là con ruột của ông ấy, cho dù có che giấu kỹ thế nào, thì trong người anh vẫn chảy dòng máu của ông ta. Anh thậm chí cảm thấy may mắn vì bố đã sớm qua đời – suốt đời ông sống một cách quá đỗi tầm thường, có lẽ khiến ông cảm thấy lúc chết đi vẫn còn thống khổ. Anh là trưởng nam trong nhà, còn có mẹ, có em gái, nhà anh nghèo khó, sống ở dưới đáy xã hội. Anh đã từng thề rằng phải mang đến cho mẹ và em gái một cuộc sống sung túc dư giả. Bởi vậy mà, so với bố anh mà nói, anh lại càng có tham vọng mãnh liệt hơn. Thế nhưng anh gia thế không có, ước nguyện ấy thật là to lớn biết bao. Anh tự nhận là bản thân mình nỗ lực hơn người khác, chăm chỉ hơn người khác, nhưng ông trời lại không trả công cho anh

Thời cơ anh chờ đợi cuối cùng đã tới. Một năm trước, cơ quan anh bắt đầu hợp tác làm ăn với phía Mỹ. Anh biết người được chọn tới Mỹ công tác không phải mình, nhưng anh không cam tâm vứt bỏ cơ hội này. Phương Sơ Tình là hy vọng duy nhất của anh, hơn nữa lại là người duy nhất sau này có thể giúp anh.

Đưa ra quyết định này là chuyện khó khăn nhất, đau khổ nhất của anh. Nhưng một khi đã đi thì không thể quay đầu lại nữa. Anh là một thằng đàn ông đê hèn. Vì không muốn để người khác nghi ngờ mình có động cơ, anh đã tự dựng lên một tấn bi kịch mà mình là kẻ đáng thương. Anh biết em vô tội, biết em thiện lương, em yêu anh như vậy, không hề có chút giả dối, càng không có chuyện em lén lút với người đàn ông khác. Ông trời phỉ nhổ anh, anh cũng phỉ nhổ bản thân mình, thế nhưng anh không có lựa chọn nào khác.

Rồi mọi chuyện cứ như thế cho tới ngày hôm nay, nếu như anh nói rằng anh áy náy với em, chắc chắn em sẽ coi thường anh; còn nếu nói anh rất thoải mái, thì cũng chỉ là tự dối mình dối người để ứng phó; nếu như hiện tại lại càng yêu em hơn nữa, thì ngay cả anh cũng phải tự cười vào mặt mình. Nhưng nếu như em nguyện ý nghe, anh vẫn muốn nói với em, anh thực sự yêu em, hơn nữa cả đời này chỉ yêu một người. Quãng thời gian của chúng ta, mãi mãi anh không bao giờ quên.

Tường Vi, em còn nhớ không? Chúng ta đã cùng nhau nghe một ca khúc rất cũ? Nhiều năm sau, nếu có cơ hội gặp lại, anh phải đối mặt với em ra sao? Im lặng hay khóc? Có lẽ tình cảm cứ như vậy mà bị hiện thực xóa nhòa, không còn sót lại gì? Nhưng ở một góc nào đó mà thời gian không thể chạm tới, anh vẫn vì em mà giữ lại nỗi bi thương.

Người không thể được em tha thứ – Ôn Tân”

Thư tình giờ đã trờ thành hồi ức, chỉ là sự ngơ ngẩn lúc đó! Tôi đọc xong, quan sát A Hàn, chúng tôi cứ im lặng như vậy, tiếng thở rất nhẹ, thậm chí một lúc lâu chúng tôi đều không muốn nói chuyện. Mọi chuyện rốt cục cũng rõ chân tướng rồi. Ôn Tân vẫn sắm vai một người hoàn mỹ, dù là ở vị trí một người con trai, một người chồng, một người cha, tất cả đều không chê vào đâu được. Nhưng tất cả đều là từ sự hy sinh danh dự của một cô gái đáng thương mà có.

Trước mắt tôi hiện ra hình ảnh Tường Vi đang hạnh phúc với tình yêu của mình; rồi lại hiện ra hình ảnh cô ấy ruột gan đứt từng khúc khi ở Lhasa, quãng thời gian ấy nếu không có Chris Đường, Tường Vi có lẽ đã thật sự nhảy xuống núi tự tử? Nhưng cho dù như vậy, kẻ lòng dạ lang sói như Ôn Tân chắc chắn cũng sẽ không vì cô ấy mà dừng lại mọi chuyện.

“Tại sao có thể như vậy? Ôn Tân mà tôi quen là một người tốt.” A Hàn khổ não mở miệng, giọng nói nhẹ như một làn khói.

Tôi tựa vào sô pha chậm rãi cất thư vào hộp: “Không có gì là không thể xảy ra. Giữa người tốt và người xấu vốn dĩ ranh giới rất mong manh, thậm chí ở một tình huống cụ thể nào đó mà nói người tốt lại là kẻ xấu và ngược lại. Cho nên đối với chúng ta mà nói, không có chuyện gì là không thể xảy ra, chỉ có bắt đầu và kết thúc. Tôi lúc này vô cùng vui vì cơn ác mộng của Tường Vi cũng đã kết thúc, chồng cô ấy là một người hiểu cô ấy và có thể bảo vệ cô ấy.”

“Nếu như cậu ta đối xử với Tường Vi như vậy thì tại sao còn nhớ cô ấy mãi không quên?”

Tôi cười nhạt: “Ôn Tân nỗ lực vì cuộc sống sung sướng, đổi lấy lý tưởng, thành công, sau đó, cũng đã đánh mất đi chính bản thân mình, tịch mịch và hổ thẹn, đây cũng là chuyện dễ hiểu.”

“Dù sao bọn họ cùng từng yêu nhau.” A Hàn thở dài.

“Không!” Tôi phản bác: “Có thể đúng là Tường Vi yêu Ôn Tân, thế nhưng tên Ôn Tân ích kỷ kia chỉ yêu bản thân mình! Anh có biết mật mã mở khóa cái hộp này là gì không? Chính là ngày sinh của Ôn Tân! Ẩn số tình cảm của anh ta không phải Tường Vi, cũng không phải Sơ Tình, mà là chính anh ta!”

“Cô có nghĩ Tường Vi sẽ đến thăm Ôn Tân không?”

“Anh nghĩ sao? Nếu là anh, anh sẽ tới chứ?” Tôi phản vấn.

“Tôi không biết.” Ánh mắt anh ta lơ đễnh: “Cõ lẽ…”

A Hàn chưa nói “Có lẽ là không” hay “Có lẽ là có”, nhưng tôi nghĩ nếu như là tôi, tôi nhất định sẽ không tới.

>>> Đọc tiếp Bí mật tình đầu C8

Bí mật tình đầu C7 2.40/5 5 votes
Bài viết cùng chuyên mục:

Bình luận