Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh (C56)

Đọc truyện : Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh

Chương 56 – Thầy nhãn qua nhà tôi

—o0o—

Hôm sau tới lượt thầy Nhãn qua nhà tôi.

Tay cầm cây roi mây, thầy quát ngay từ ngoài cổng:

– Thằng Đàn đâu?

Mẹ tôi bước ra, lễ phép:

– Chào thầy.

[su_posts id=”5453″ tax_term=”87″ tax_operator=”0″ order=”desc”]

Tôi, thằng Tường và con Mận theo cửa bếp xô nhau chạy ra sau hè, nấp chỗ chuồng gà len lén nhìn vô.

Trong ba đứa, thằng Tường chạy nhanh nhất. Nó chưa quên lần chạm trán với thầy Nhãn hôm nào.

Tôi trông rõ bộ mặt hầm hầm của thầy Nhãn bên kia bức vách. Thầy hỏi mẹ tôi bằng giọng gay gắt:

– Chị biết thằng Đàn dẫn con Vinh trốn đi đâu không?

Mẹ tôi ngẩn ra:

– Tôi nghe nói cháu Vinh bị nước cuốn mà, thầy.

– Cuốn cái…

Thầy Nhãn tức giận đến mức quên mất thầy đang làm thầy, suýt nữa văng tục. Phút chót, sực nhớ ra đang nói chuyện với mẹ tôi, thầy kịp nắn lại câu nói:

– Cuốn cái… gì mà cuốn! Nước cuốn con Vinh hôm trước, hôm sau thằng Đàn mất tích là sao?

Mẹ tôi vẫn bình tĩnh:

– Chắc chú Đàn xuôi miệt dưới, xem có ai cứu được cháu Vinh hay không.

Lúc đó, tôi ghét thầy Nhãn kinh khủng. Lúc nào trông thầy cũng hung hăng, nói chuyện với mẹ tôi thầy cũng giở giọng hoạnh họe, quát tháo y như thể ai cũng là học trò của thầy. Nếu có thêm chiếc bờm, thầy đã giống hệt một con sư tử.

Tôi chỉ hết ghét thầy khi hôm sau thầy lại qua, lần này con roi mây quen thuộc biến mất. Thái độ thầy cũng khác hẳn, trông như thầy vừa khoác nhầm bộ mặt của ai đó.

Thầy ngồi xuống chiếc ghế đối diện với mẹ tôi, mặt se lại, có cảm giác thầy vừa già đi cả chục tuổi.

Thầy nói, giọng mệt mỏi:

– Chị nói thiệt với tôi đi. Tôi cầu xin chị đó.

– Hôm qua tôi đã nói với thầy rồi mà, thầy.

Thầy Nhãn dùng hai bàn tay ấn lên thái dương, động tác của kẻ đang bị chứng nhức đầu hành hạ:

– Thú thực là tôi không tin thằng Đàn đi kiếm con Vinh. Tôi cũng không tin con Vinh nhà tôi bị nước cuốn.

– Thầy căn cứ vào đâu…

Thầy Nhãn ngắt lời mẹ tôi:

– Tôi căn cứ vào linh cảm của người cha. Con tôi chưa chết. Tôi nghĩ thằng Đàn và con Vinh đã lập mưu trốn đi.

Tôi, thằng Tường và con Mận vẫn nấp ngoài hè nghe trộm và câu nói của thầy Nhãn khiến tụi tôi không thể không chìa vẻ mặt sửng sốt vào mắt nhau.

Như không thấy vẻ ngơ ngác của mẹ tôi, thầy Nhãn lại cất giọng, lần này nghe như van nài, là thứ giọng tôi không bao giờ hình dung có thể thốt ra từ đôi môi quen quát thét của thầy nên cảm giác rất kỳ cục:

– Chị biết tụi nó ở đâu, chị kêu về giùm, tôi cảm ơn chị ngàn lần! Nói là tôi sẵn sàng tác thành cho hai đứa nó…

Giọng thầy Nhãn đột nhiên đùng đục như phát ra đằng sau một chiếc khăn tay và những giọt nước mắt đang từ từ lăn ra khỏi đuôi mắt nhăn nheo của thầy khiến tôi há hốc miệng, bắt gặp mình đối diện với một tâm trạng rất khó tả.

 >>> Đọc tiếp : Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh (C57)

Rate this post
Bài viết cùng chuyên mục:
Loading...

Bình luận