Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh (C57)

Loading...

Đọc truyện : Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh

Chương 57 – Thằng dưa

—o0o—

Những gì ba đứa tôi nghe thấy trong ngày hôm đó giống như một mồi lửa, rất thích hợp để châm ngòi cho một cuộc tranh cãi.

Thằng Tường hỏi ngay, khi thầy Nhãn vừa ra khỏi nhà:

– Anh tin chuyện đó không, anh Hai?

– Chuyện gì?

– Chuyện chú Đàn và chị Vinh rủ nhau trốn khỏi làng.

Tôi chưa kịp đáp, con Mận đã giành trả lời:

– Mình không tin. Thằng Dưa bảo chính mắt nó trông thấy chị Vinh bị lũ cuốn mà.

– Nhỡ thằng Dưa bịa chuyện thì sao?

– Nó bịa chuyện để làm gì?

Tường xộc mười ngón tay vào mái tóc, bối rối đáp:

– Làm sao em biết được.

[su_posts id=”5475″ tax_term=”87″ tax_operator=”0″ order=”desc”]

Nó nói tiếp, khẽ liếc con Mận bằng ánh mắt của người vừa biết mình phạm sai lầm:

– Em chỉ nói “nhỡ” thôi mà.

Con Mận tặc lưỡi, giọng khôn ngoan:

– Nếu thằng Dưa bịa chuyện, thầy Nhãn đã biết rồi. Thầy gạn hỏi nó hàng buổi mà có phát hiện điểm gì khả nghi đâu.

– Thầy Nhãn không nghi nhưng tao nghi. – Tôi nhún vai, cảm thấy mình không thể làm thinh được nữa – Nếu chị Vinh bị lũ cuốn thật thì chú Đàn không tươi tỉnh đến vậy.

Có vẻ trí nhớ của con Mận bị câu nói của tôi đánh thức. Nó nhanh nhẩu phụ họa, quên ngay nhận định hùng hồn của mình vừa rồi:

– Ờ há! Mình nhớ tối hôm đó chú Đàn chẳng tỏ ra đau khổ chút xíu nào hết.

Thằng Tường nghệt mặt nhìn tôi:

– Vậy là thằng Dưa bịa chuyện hở anh?

– Tao không biết. Tao và mày đi kiếm nó hỏi xem!

Tôi và Tường bắt gặp thằng Dưa bên bờ suối Lồ Ồ. Nó đang chí chóe giành nhau với mấy đứa nhóc trong làng vị trí gần bờ suối nhất để đứng xem người ta đắp đường.

Trong khi chờ sửa cầu, cần có một con đường vắt qua suối để giải quyết chuyện lưu thông trên đường lộ. Xe đò phía trong chạy ra, phía ngoài chạy vô, đổ khách và hàng hóa xuống bên này đầu cầu. Hành khách mang đồ đạc theo con đường đất tạm bợ lội bộ qua đầu cầu bên kia, leo lên xe đò đi tiếp, gọi là “sang xe”.

Con đường đất lúc này đắp đã gần xong, người lớn trẻ con đứng trên bờ xem như xem hát.

Tôi vòng ra sau lưng thằng Dưa, đập tay lên vai nó:

– Nè.

Dưa quay lại, thấy tôi, liền gầm gừ:

– Tao xí chỗ trước, mày không được giành à nghe!

Tôi bĩu môi:

– Tao thèm giành.

Tôi giật áo nó:

– Mày ra đây tao nói chuyện này hay lắm.

– Chuyện gì vậy? – Cặp mắt thằng Dưa láo liên, vẻ cảnh giác.

– Thì mày ra đây đi!

Sau một thoáng ngần ngừ, Dưa bước theo tôi lại chỗ bờ ruộng thằng Tường đang ngồi đợi. Nhác thấy Tường, thằng Dưa lập tức khựng lại, lo lắng:

– Hai anh em mày định làm gì?

– Mày yên tâm đi! – Tôi trấn an thằng Dưa – Tao dắt em tao tới đây để làm nhân chứng thôi.

– Nhân chứng? – Dưa mở to mắt, vẫn chưa hiểu tôi muốn nói gì.

Tôi đá chân vào bờ thửa, cười khảy:

– Tao nói cho mày biết, em tao là “chim xanh” của chị Vinh và chú Đàn tao đó.

– Chim xanh? – Thằng Dưa ù ù cạc cạc, cái cách nó nhìn tôi như thể tôi vừa nói tiếng Ả Rập.

– “Chim xanh” tức là người đưa thư đặc biệt. – Tôi nhếch mép giải thích – Xưa nay chú Đàn tao và chị Vinh gửi thư cho nhau, toàn do một tay thằng Tường.

Tới đây, Dưa bắt đầu ngờ ngợ, có vẻ nó đã đoán được mối quan tâm của tôi. Mặt nó bất giác lộ vẻ xao xuyến:

– Nhưng chuyện đó thì liên quan gì tới tao?

– Liên quan hay không thì mày tự hiểu. – Tôi hừ mũi – Tao chỉ muốn cho mày biết là bất cứ bí mật gì chú Đàn tao cũng kể cho thằng Tường nghe hết á.

Thằng Dưa tránh ánh mắt của tôi. Nó nhìn lên trời, nói “Ờ há”.

Lần này tôi không sút vào bờ đất. Tôi đá vào chân thằng Dưa:

– “Ờ há” cái gì! Mày khai thật đi! Tại sao mày bịa ra chuyện chị Vinh chết đuối?

Dưa bị tôi bắt nọn, mặt bợt đi:

– Tao nói, tụi mày không được kể lại với ai đấy nhé!

Tôi mừng rơn, nhưng ngoài mặt vẫn ra vẻ bất bình:

– Chuyện này liên quan đến chú tao, ngu gì tao kể!

Chính quan hệ “chú cháu” này đã dọa thằng Dưa sợ đến mất trí. Nó quên rằng nếu có chuyện gì chú Đàn cũng tâm sự với thằng Tường thì hai anh em tôi chẳng cần phải nhọc công tra hỏi nó làm chi.

Bữa đó có bao nhiêu bí mật thằng Dưa dốc tuột ra hết. Như thể nó đang lộn trái một cái túi và giũ mạnh. Tôi và thằng Tường nhặt nhạnh những mẩu bí mật đang tung tóe của nó và ghép lại thành câu chuyện động trời này: Chị Vinh đã cho thằng Dưa tiền để nó phao tin chị chết đuối. Chị Vinh giữ vai trò tác giả kịch bản kiêm đạo diễn, thằng Dưa là diễn viên, chỉ lặp lại những gì chị mớm cho nó. Hèn gì cả làng bị lừa và thầy Nhãn xoay thằng Dưa như đèn cù vẫn không tìm ra sơ hở trong những lời bịa đặt của nó!

Lúc này lòng tôi đã nhẹ nhõm lắm.

– Chị Vinh cho mày nhiều tiền không? – Tôi nhìn thằng Dưa, cười hỏi.

– Tao giúp chị Vinh không phải vì tiền. – Thằng Dưa ngoảnh mặt đi – Chị Vinh thương tao nhất. Tao cũng thương chị Vinh nhất.

– Ai bảo mày vậy? – Tôi đập tay lên ngực – Chị Vinh thương tao nhất. Mày chỉ được thương nhì thôi!

Dưa tính ngoác miệng cãi, tôi nhìn thấy quai hàm nó động đậy, nhưng rồi nó chẳng nói gì, chỉ làm thinh chạy về phía bờ suối. Chắc nó sực nhớ ra tôi là cháu của chú Đàn. Chị Vinh thương chú Đàn, đương nhiên thương cháu của chú nhất.

  >>> Đọc tiếp : Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh (C58)

Rate this post
Bài viết cùng chuyên mục:

Bình luận