Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh (C76)

Loading...

Đọc truyện tiểu thuyết : Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh

Chương 76 : “Bao giờ em cũng thích gặp công chúa”

—o0o—

Dĩ nhiên là tôi không kể với ai bí mật của cha con ông Tám Tàng. Trừ thằng Tường.

Thằng Tường đã được công chúa tuyển làm phò mã, nó cần phải biết công chúa là ai. Ngoài ra, sự hồi phục kỳ diệu của nó rất có thể bắt nguồn từ sự xuất hiện của nàng công chúa bên cửa sổ.

– Tường này. Tao vừa gặp công chúa…

Tôi nói, sau khi trở về từ xóm Miễu, cố chọn cách mở đầu thế nào cho câu chuyện ít đột ngột nhất nhưng sau một hồi loay hoay trong vô vọng tôi đành tặc lưỡi nói thẳng.

Tường không lộ vẻ gì ngạc nhiên. Nó cười bẽn lẽn:

– Em cũng mới gặp công chúa sáng nay.

Tôi hít vào một hơi để đủ bình tĩnh nói tiếp câu thứ hai:

– Nhưng tao gặp công chúa ngay chỗ ở của cô ấy. Tao gặp cả ba của công chúa nữa.

– Anh gặp cả nhà vua? – Cảm thấy câu chuyện quan trọng hơn nó nghĩ, đôi lông mày đẹp của Tường dựng lên – Tòa lâu đài của nhà vua ở đâu hả anh? Nó có đẹp như em nhìn thấy trong truyện không?

[su_posts id=”5779″ tax_term=”87″ tax_operator=”0″ order=”desc”]

Tôi nhớ đến căn nhà lá xiêu vẹo của cha con ông Tám Tàng, khẽ chép miệng:

– Chậc… chỉ là một căn nhà bình thường giống như nhà mình thôi.

– Nhà vua và công chúa mà sống trong nhà lá sao, anh Hai? – Tường gần như kêu lên.

Tôi đặt tay lên vai Tường như sẵn sàng ấn nó xuống nếu nó nhảy dựng lên vì kinh ngạc, ngập ngừng hỏi:

– Mày biết nhà vua là ai không? – Và tôi nói luôn – Là ông Tám Tàng mổ lợn đó.

Đôi môi Tường vẽ thành hình chữ A:

– Ông Tám Tàng…

– Ừ. – Tôi gật đầu – Và công chúa chính là con Nhi.

Tường nhớ ngay ra con Nhi. Bây giờ thì tới lượt đôi mắt nó vẽ hình chữ O:

– Con Nhi sao? Con Nhi chết rồi mà, anh Hai.

– Nó không chết. – Tôi nhún vai – Nhưng bây giờ nó hơi… hơi…

Hai tiếng “ngớ ngẩn” tự nhiên nghẹn ngang họng tôi. Tôi không muốn Tường biết sự thật đó. Con Nhi là công chúa của nó, thậm chí đã chọn nó làm phò mã và điều đó đang nuôi nấng cả tâm hồn lẫn thể xác nó, giúp cây mơ mộng trong hồn nó trổ hoa những ngày này. Nếu biết công chúa của nó là một cô gái điên, Tường hẳn đau khổ lắm.

– Sao nữa anh? – Thấy tôi bỏ dở câu nói và không có vẻ gì sẽ tiếp tục, Tường nôn nóng giục – Anh nói tiếp về con Nhi đi!

Tôi gãi cổ, ấp úng:

– Ờ, ý tao muốn nói là bây giờ nó hơi… hơi… không được khỏe.

Tôi vừa nói vừa nhìn Tường dò xét. Tôi không sợ nó phát giác tôi nói dối. Tôi chỉ lo khi biết được cô công chúa trong tâm tưởng của nó rốt lại chỉ là con gái ông Tám Tàng mổ lợn, Tường sẽ hụt hẫng.

Nhưng em tôi không có vẻ gì giống một con tàu vừa bị đánh chìm. Nó hỏi tôi, giọng mơ màng:

– Thế thời bây giờ không có công chúa thật hả anh?

– Chắc là không có đâu! – Tôi nói, giọng vỗ về – Tao đã nói với mày hôm trước rồi mà.

– Thì ra công chúa là con Nhi.

Tường thở hắt ra, và trong khi tôi thấp thỏm nhìn nó như nhìn một quả mìn sắp phát nổ, câu nói tiếp theo của nó làm tôi nhẹ cả người:

– Hồi con Nhi còn sống, à quên, hồi chưa bị tai nạn, nó thích chơi với em lắm. Đi đâu, làm gì, bao giờ em cũng là người bảo vệ nó.

Tôi nheo mắt:

– Nó có học chung lớp với mày đâu.

– Không học chung nhưng chơi chung.

Tường khom người chỉ tay xuống chân:

– Anh thấy cái gì đây không?

Tôi nhìn theo tay chỉ của Tường, thấy một vết sẹo lờ mờ vắt ngang bắp chân nó:

– Thấy. Vết sẹo.

Một nụ cười rất khẽ trôi qua trên môi Tường, nhưng dường như không phải nó cười với tôi. Tôi đoán nó đang mỉm cười với chính những hình ảnh vừa hiện ra trong đầu nó.

– Hôm đó con Nhi khóc sướt mướt vì bị một đám trẻ vây quanh chọc ghẹo. Em vừa tới nơi, lập tức nhảy xổ vào.

Tôi nhướn mắt lên, thay cho câu hỏi “Rồi sao nữa?”.

– Em gạt tay cả bọn, quát lớn “Buông ra! Không đứa nào được bắt nạt bạn tao!”. Em quát vừa dứt câu, tụi kia lập tức xúm vào đánh em tới tấp. Có một đứa cầm cây phang em tét cả chân, máu chảy ròng ròng. Con Nhi thấy vậy, không những thôi khóc mà còn khóc to hơn.

– Ra vậy. – Tôi khụt khịt mũi – Mày không kể thì tao đâu có biết lai lịch vết sẹo của mày.

Có vẻ thằng Tường không muốn nói nhiều về chuyện này. Nó nhìn ra cửa sổ, giọng đột nhiên bâng khuâng:

– Con Nhi không được khỏe hở anh? Tội nó quá há!

– Ờ.

Tôi đáp cụt ngủn. Thực sự tôi cũng không biết phải nói gì.

– Nó bị bệnh gì vậy, anh Hai? – Tường lại hỏi, giọng quan tâm.

Tôi định bịa ra một chứng bệnh hợp lý nhưng không nghĩ ra, đành lắc đầu:

– Tao cũng chẳng biết.

Tường làm thinh, có vẻ đang suy nghĩ, tôi thấy mày nó nhíu lại một lúc lâu. Bất chợt nó cầm lấy tay tôi:

– Nhà nó ở đâu hả anh?

Tôi biết sớm muộn gì thằng Tường cũng hỏi câu này, nhưng khi nó mở miệng tôi vẫn thấy bụng mình thót lại. Khó khăn lắm hai tiếng “xóm Miễu” mới lọt ra được khỏi đôi môi tôi.

– Anh xuống xóm Miễu? – Tường trợn mắt lên, không giấu một cái rùng mình khi biết tôi vừa gặp con Nhi ở một nơi không ai dám bén mảng – Thế con cọp thành tinh…

– Tao chẳng thấy con cọp thành tinh nào hết. – Tôi vội vàng ngắt lời – Chuyện đó chắc người ta bịa ra.

Sợ thằng Tường thắc mắc người ta bịa ra chuyện đó để làm gì, tôi lảng sang chuyện khác:

– Bây giờ mày có thích gặp công chúa nữa không?

Tường đáp không nghĩ ngợi, mặt nó ửng lên như đang phản chiếu ráng chiều:

– Thích chứ, anh Hai. Bao giờ em cũng thích gặp công chúa.

>>> Đọc tiếp : Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh (C77)

Rate this post
Bài viết cùng chuyên mục:

Bình luận