“Mình hỏi cậu: Cậu có thích mình không?” (P4)

(Doctruyenngan.mobi) – Mình luôn thích cậu, luôn không muốn nhìn thấy cậu uống rượu vì những thằng đó. Nhưng mình chẳng làm gì được. Mình chỉ biết đứng nhìn cậu đau khổ, nhìn cậu buồn bã, nhìn cậu uống rượu xong chẳng còn là cậu nữa. Mình chỉ biết lau nước mắt cho cậu khi cậu đã ngủ say, nói thích cậu khi cậu chẳng thể nhớ được.

* * *

Nam thấy vọng quay trở lại, nhưng lần này thì anh thấy Linh thật, đang ngồi thu lu ở phía bên kia.

“Linh, cậu lại uống rượu hả?”

Linh không trả lời.

“Thôi, để mình đưa cậu về.”

Linh vẫn chỉ im lặng.

Nam dắt Linh trở lại xe, cô cũng chẳng nói gì, chỉ lẳng lặng bước theo sau nhìn người con trai đang cầm tay mình đi giữa trời đêm lạnh lẽo. Lần này Nam để cô ngồi ghế sau. Khi ngồi vào ghế lái, qua gương chiếu hậu anh thấy cô đang lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ. Nam không nói gì, lẳng lặng lái xe đi.

[su_posts id=”3098″ posts_per_page=”0″ tax_term=”2″ tax_operator=”0″ order=”desc”]

Đến nhà Linh, Nam dừng xe, nhìn vào gương chiếu hậu. Linh đã ngủ thiếp đi từ lúc nào. Nam khẽ nói:

“Xin lỗi cậu, là mình không tốt, chỉ là hôm nay tâm trạng mình không được vui. Dạo này cậu tránh mặt mình, không phải mình không biết, chỉ là mình không hiểu tại sao. Có khi nào cậu nhớ được những gì mình nói? Tám năm trước cậu đã nói không với mình. Mình đã đau khổ, nhưng sau đấy vẫn cố làm bạn tốt của cậu. Mình vẫn thích cậu. Điều đó đúng. Nhưng những buổi tối ấy mình nói có cũng vì mình không muốn cậu bị từ chối thêm nữa. Cậu đã hỏi mình câu đó 6 lần, thì 5 lần mình nói “có”, chỉ có lần này mình nói “không”. Khi mình uống rượu, bỗng nhiên mình muốn cậu cũng phải chịu đựng, cũng phải trải qua những thứ mình đã trải qua. Mình xin lỗi. Lúc ấy mình đã không còn là mình nữa. Mình luôn thích cậu, luôn không muốn nhìn thấy cậu uống rượu vì những thằng đó. Nhưng mình chẳng làm gì được. Mình chỉ biết đứng nhìn cậu đau khổ, nhìn cậu buồn bã, nhìn cậu uống rượu xong chẳng còn là cậu nữa. Mình chỉ biết lau nước mắt cho cậu khi cậu đã ngủ say, nói thích cậu khi cậu chẳng thể nhớ được. Nhưng mình sẽ mãi là bạn tốt của cậu, sẽ luôn xuất hiện khi cậu cần. Chúng ta sẽ chỉ là bạn, cậu đã nói vậy đúng không?”

cau co thich minh khong

Một khoảng im lặng kéo dài. Linh chỉ giả vờ ngủ, để vờ như mình sẽ quên hết những gì đã xảy ra, để rồi ngày mai thức dậy, hai người vẫn sẽ là bạn bình thường. Thế nhưng nước mắt cô đã trào ra từ lúc nào, giờ đây đang chảy từng giọt qua đôi môi mím chặt.

Cô vòng tay ra ghế trước ôm Nam. Nhưng vòng tay nhỏ xíu chỉ chạm được tới bờ vai của Nam.

Nam vốn tưởng Linh đã ngủ, chỉ nói chuyện một mình nãy giờ, giờ thấy Linh đang vòng tay ôm lấy mình, lòng dạ rối bời chẳng biết nói câu gì liền mở cửa xe bước ra ngoài.

Nam quay lưng lại phía xe, hai tay khoanh vào nhau và chìm đắm trong suy nghĩ.

Vậy là Linh đã nghe hết cả rồi. Anh chẳng có cách nào để làm bạn cô được nữa.

Có tiếng mở cửa xe. Và tiếng bước chân thật nhẹ. Nam biết Linh đã đứng sau lưng anh.

Cô vòng tay ôm lấy Nam, dụi mặt vào lưng anh khẽ nói:

“Mình với cậu không thể làm bạn được nữa. Hãy trả lời thật lòng câu hỏi này”

“…”

“Mình hỏi cậu: cậu có thích mình không?”

Nam khẽ gỡ tay Linh ra để quay người lại. Lúc này hai đôi mắt nhìn thẳng vào nhau.

Lâu thật lâu, rồi Nam cũng trả lời. Linh lắng tai nghe, nhưng chẳng có tiếng nói nào phát ra.

Rồi cô nhận ra Nam đang ôm lấy mình.

Một phút ngỡ ngàng, rồi cô òa khóc…!!!!!!!!!!!!

Đón đọc những mẩu truyện ngắn tình yêu sâu lắng, lãng mạn, đầy cảm xúc với doctruyenngan.mobi mỗi ngày nhé bạn!

“Mình hỏi cậu: Cậu có thích mình không?” (P4)
4.5 4 votes
Bài viết cùng chuyên mục:
Loading...

Bình luận