Truyện tình cảm - Nàng Dâu Hiếu Thảo Với Mẹ Chồng

Nàng dâu hiếu thảo với mẹ chồng

Truyện tình cảm : Nàng dâu hiếu thảo với mẹ chồng

Mẹ chồng- nàng dâu đề tài muôn thuở với những câu chuyện dở khóc dở cười. Câu chuyện ngày hôm nay kể về một mẹ chồng- nàng dâu hết mực yêu thương nhau, nhưng số phận cô gái trẻ này liệu có được may mắn hạnh phúc. Cùng doc truyen ngan đón đọc câu truyện  này.

Đôi bạn sánh vai nhau bước đều trên phố. Chàng trai thị thành cao to, da trắng. Cô gái mảnh dẻ, dịu dàng, đậm đà nét duyên của con gái miệt vườn nam bộ. Nắm tay cô gái chàng kéo nhẹ nhàng vào tiệm đồ cưới…Trông họ vậy phấn chấn, hạnh phúc nhưng nếu tinh ý một chút sẽ cảm nhận được ngay nét bất an pha lẫn chút ưu tư trong đôi mắt cô gái trẻ.

Đó là Hải và Huỳnh, họ yêu nhau tha thiết. Họ yêu nhau từ lúc nào không rõ, chỉ biết rằng ngày ấy khi Huỳnh bỏ học về quê vì gia cảnh quá khó thì Hải ăn ngủ không yên. Giảng đường đại học đông đúc vậy, ồn ào vậy mà sao quá đổi thênh thang, buồn vắng…Hôm sau, dù trời mưa bão, Hải cũng vượt đường xa. Chàng thanh niên thị thành không quen đường trơn, mưa trợt về miền tây sông nước, thuyết phục cô bạn cùng lớp quay trở lại trường.
Trên chuyến xe về lại thành phố trong cơn mưa tầm tả, Hải thì thầm bên tai Huỳnh: ” Anh yêu em “. Cô gái bối rối… cái im lặng thay cho câu trả lời đầy ý nhị.
Không biết sao Hải thốt ra lời ngỏ tình yêu bất ngờ đến thế: Chẳng lãng mạn một đóa hồng trên tay hay yên ắng trong khu vườn tỉnh lặng hoặc huyền ảo với đêm lung linh đầy nến, chỉ biết rằng nó thực, rất thực, cái tình cảm dâng trào hiện hữu rõ mồn một như khuôn mặt xanh xao mà quá đỗi đáng yêu của Huỳnh.

nang-dau-hieu-thao-3

Thấm thoát hai năm trôi nhanh, chỉ dăm hôm thôi họ sẽ đến khoảnh khắc mới của cuộc đời. Chân bước càng gần tới ước mơ cũng có nghĩa họ bước càng gần đến những thử thách mới.

– Con Huỳnh ấy mới là khôn đáo để nhé, có chồng thành phố, phủi bỏ dễ dàng cái bụi quê mùa.

– Thế là sướng nhé. Một bước lên tiên. Mai này khỏi lội ruộng, bốc sình…

Người đời là thế, đôi khi họ cứ vô tư nói, vô tư cười (!) có lúc những cái vô tư của họ như những nhát dao bén ngót vùn vụt làm tan nát lòng kẻ khác và họ vẫn cứ vô tư không hề hay biết.
Bà Chi, mẹ của Hải, thường khuyên nhủ đứa con út: “Thôi con à coi chừng nó lợi dụng mày đấy. Con gái thời nay…” nhưng rồi cũng miễn cưỡng chấp nhận tình duyên của con : “Thôi, thì chìu nó vậy, nó yêu hoá mù”. Cũng không thể trách bởi xung quanh bà toàn những lời to, tiếng nhỏ của hai đứa con trai lớn – Một là giám đốc nhà hàng và một là giám đốc công ty kinh doanh cùng hai nàng con dâu trẻ tuổi nhưng rất “sỏi” đời. Còn bà, bà đã ngoài sáu mươi, cái tuổi gần đất xa trời.

[su_posts id=”850″ posts_per_page=”0″ tax_term=”10″ tax_operator=”0″ order=”desc”]

Thế rồi đám cưới của họ đã đến. Ngôi nhà có thêm Huỳnh trở nên vừa vặn, không còn trống trải như trước đây: Tầng trệt thui thủi một bà già, tầng hai vợ chồng anh cả chiếm hữu, tầng ba là nơi thờ phụng gia tiên. Anh hai đã ra riêng ngay từ ngày lấy vợ. Út Hải suốt ngày bận bịu với công sở; gia đình anh cả có lẽ thích sự yên ắng (!) nên ít khi xuống tầng dưới với bà. Từ ngày có Huỳnh về, bà bớt đi cô quạnh. Huỳnh chân thật, gần gủi … bà mãm nguyện như có bên mình một tình thân ruột thịt, có người để tâm tình bà đã hết hiu quạnh tuổi già.
Bà thường kể cho Huỳnh nghe về đời mình trong nỗi xót xa, trong nước mắt ngập đầy:
– Ông ấy bỏ má khi thằng Hải còn đỏ hỏn để theo người đàn bà khác giàu có. Má phải tảo tần nuôi chúng nó, thân cò lặn lội sớm khuya, khổ lắm con ơi. Cách đây năm năm bỗng dưng ông ấy xuất hiện. Có lẽ muốn bù đắp lại cho má những tháng ngày cực khổ qua nên mua cho căn nhà lớn này cùng số tiền một tỷ gởi ngân hàng…Rồi ổng đi biệt tích, bà kéo khăn chùi những giọt nước mắt tuôn rơi, nghe đâu ổng đã chết rồi!

Đau khổ, bà nói trong nghẹn ngào:

– Má đâu có cần những thứ này. Nếu cho má được chọn, má sẽ chọn một gia đình ấm êm tròn vẹn…

Càng cố lau, nước mắt bà càng tuôn chảy như mưa.

nang-dau-hieu-thao-1

Trời, tội cho mẹ quá! Nâng bàn tay nhăn nheo của bà, nghe hơi ấm lan lan Huỳnh thấy thương mẹ quá, khoảng cách mẹ chồng nàng dâu không còn xa nữa. Định kiến mẹ chồng – nàng dâu trong xã hội đã làm cho Hùynh lo âu, sợ sệt một thời con gái tan đã tan biến. Ngồi bên bà, Huỳnh thấy gần gủi như ngồi bên người mẹ ruột của mình.

Chiều đi qua nhanh, thành phố vàng vọt ánh đèn vàng . Chốc chốc bà Chi lại hỏi vọng ra cổng, ngoài ấy Hùynh đang ngóng đợi chồng từng giây :

– Hải vẫn chưa về à con?

Hải sống chuẩn mực, hiếu thảo nên hôm nay đã quá tầm mà vẫn chưa thấy về khiến bà Chi và Huỳnh càng thêm lo lắng.
Điện theo réo vang, Huỳnh vội vã chạy vào, gối va vào ghế. Có tin của Hải, mặt tái xanh, Huỳnh ngồi bệt xuống sàn nhà. Bà Chi biết chuyện chẳng lành, lay lay gọi đứa con dâu trong nước mắt đầm đìa.
Một tên xỉn rượu hoá cuồng thành “yên hùng” xa lộ đã cướp đi mạng sống của Hải khi anh trên đường về nhà. Người vợ trẻ cưới chưa tròn năm bỗng chốc trở thành goá phụ.

Đám tang Hải trong đau xót cực cùng của hai người đàn bà, một của người mẹ tưởng đâu đã yên lòng với hạnh phúc đứa con để chờ ngày nhắm mắt, một của người vợ rất đổi yêu chồng trong kỳ hương tình ngây ngất.
– Ôi, con tôi. Đứa con mà tôi yêu quý nhất !
Hai người anh của Hải lạnh lùng. Chị cả bĩu môi khinh khỉnh, chị hai giận dỗi ngó lơ.
Thiên hạ lại mở lời đàm tiếu như muốn tiếp sức đè lấy không cho Huỳnh gượng đứng lên :
– Rõ, cái số sát phu!

Bà Chi đã già, cái chết thương tâm của con càng làm bà già hơn nhiều lắm. Những hôm trở trời bà rên hừ hừ . Vất vả, tảo tần khi xưa để lại cho bà chứng đau khớp triền miên. Nghe tiếng rên của bà Huỳnh thức giấc chạy sang phòng bà lấy dâu xoa đều trên các khớp. Hơi ấm dần dần lan ra, cơn đau dịu dịu. Bà nhìn con dâu trìu mến :

– Rồi thì lo kiếm tấm chồng đi con. Thời gian vậy mà đi nhanh lắm, càng già càng khó…
Huỳnh lắc đầu :

– Con chưa quên Hải. Má con mình sống với nhau như vầy… con mơ thấy Hải vui lắm má à!

Bà Chi đượm buồn, thương quá đứa con dâu hiếu thảo.

nang-dau-hieu-thao-4

Ngày giỗ đầu tiên của Hải, anh Cả bệ vệ kính cẩn thưa cùng mẹ nhưng cốt ý cũng để cho khách khứa cùng nghe:
– Hải đã mất tròn năm, con nghĩ sau giỗ này hãy để cho Huỳnh về nhà mẹ ruột, sau này còn kiếm lấy tấm chồng nương thân…
Huỳnh nghe nghèn nghẹn bởi lời lẽ ấy trau truốt quá, nghe như chân tình quá mà sự thật lại phủ phàng quá.
Anh hai giục :
– Ý cô Huỳnh thế nào ?
Huỳnh ngước mắt nhìn bà Chi, ngập ngừng :
– Em muốn ở lại… má đã già.
Anh Hai nóng nảy:
– Má già thì có chúng tôi lo!
Chị Cả bĩu môi nói vừa đủ cho Huỳnh và bà Chi cùng nghe :
– Định ở lại chia của hả cưng, không có phần đâu em. Của chia cho con cháu còn chưa đủ nữa là…Hén má, có đâu cho người dưng.
Bà Chi mắt rưng rưng, giọng đều đều, nói với bầy con:
– Thôi, tụi bây đứa nào về nhà nấy. Mai hãy tính. Thằng Hải đang khóc kìa.
Trên bàn thờ, Hải như đang giận, mắt ngó thẳng ra cửa, mặt anh hôm nay cũng đượm rõ nỗi buồn.
Huỳnh không ngăn được dòng lệ tuôn trào, cô quay gót chạy nhanh về phòng khóc nức nở. Mẹ của Huỳnh từ dưới quê lên làm giổ con rể, nảy giờ chứng kiến tất cả, chạy theo con gái, bất lực bà mở cửa rón rén đi vào đứng sau lưng con.”thôi cứ để nó khóc, nước mắt đôi khi cũng làm dịu bớt u sầu, tội thân con tôi…” nghĩ vậy nên bà đứng yên không nói câu gì.

Đưa mẹ ra xe về quê, mẹ Huỳnh nhắn nhủ :

– Mày ráng liệu kẻo mang tiếng thị phi nghe con, hay con mau mau về với má?

Hùynh im lặng như bao tủi hờn còn chất chứa mà cố nén nên nước mắt chực rơi, thấy vậy bà an ủi: “Nói vậy thôi chứ má hiểu lòng con” .
Huỳnh nhìn mẹ nghe lòng thổn thức: ” Má, con xin lỗi má. Mẹ chồng con già rồi lại cô quạnh. Con ra đi không đành lòng. Kệ miệng đời hiểu lầm dị nghị, con vẫn luôn sống phải đạo người…

Đêm ấy, mẹ chồng – nàng dâu cả hai cùng thao thức, trăn trở. Bà Chi lần bước sang phòng con dâu, chân tình khuyên nhủ :
– Má biết con hiếu thảo, nhưng thôi, mặc má…Con cứ về quê hay đi nơi khác mà sống. Ngày mai má ra ngân hàng rút cho con hai trăm triệu. Bà nghẹn ngào: “con ở đây với má, có khi má chết rồi con chẳng có lấy môt xu…”
Huỳnh càng thêm thương bà mẹ chồng đôn hậu nên nắm chặt tay bà, khe khẽ nói:
– Không sao đâu, má đừng lo nghĩ chi hết. Con sẽ ở đây với má.

nang-dau-hieu-thao-2

Rồi cũng đến một ngày bà phải ra đi. Mọi người xúm xít khi hay tin bà Chi có tờ di chúc.
” tôi để lại căn nhà cho vợ chồng đứa con thứ hai quản lý làm nơi thờ phượng gia tiên. Một tỷ gửi ngân hàng xin hãy chia đều hai phần. Một phần cho đứa con cả. Út Hải mất rồi nên phần còn lại cho con dâu út Trần thị Hùynh…các con hãy sống hoà thuận, thương yêu nhau cho má vui lòng…”

Chị cả giận điếng người, nhưng giọng vẫn ngọt ngào đến khiếp :
– Quý hoá quá nhỉ, năm trăm triệu, nhiều nhỉ ! Ông Cả ơi ông cả, bà ấy xem ông chỉ bằng con nhỏ người dưng. Không được, không được chia, nhất trưởng nam..

Quỳ bên mộ mẹ chồng, Huỳnh khấn nguyện mong bà tha thứ cho quyết định mới của Huỳnh vì chẳng biết có ưng ý không:
– Con hiểu lòng má, con thương má nhiều nhưng con xin không nhận phần gia tài má trao. Cái phần gia tài mà có lẽ con chắt chiu dành dụm cả cuộc đời con, con cũng chưa có được… Xin má cho con dùng tiền ấy vào những việc có ích, như phần công đức của má gởi lại cho trần.
Huỳnh lại nghĩ đến hai người anh chồng, đắn đo lần cuối trước khi quyết định. Huỳnh lắc đầu: “Họ không xứng đáng!”

Bước chân vào ngôi trường nằm ven ngoại thành. Những ánh mắt thơ ngây quay nhìn Huỳnh cười cười. Chúng nắm tay cô giáo giật giật, giọng líu líu, khó khăn như những trẻ lên ba:
– Cô…cô..ơi…có …khách.
Cô giáo đang bận rộn với nhóm học trò khuyết tật, lưng áo đẩm mồ hôi quay ra nhìn Huỳnh rồi khẽ gật đầu chào, Huỳnh mĩm cười đáp lại cô giáo và bọn trẻ.
– Cô vui lòng chỉ giúp cho em gặp ban giám đốc của trường.

Cho xe chạy thẳng. Gió ngoại thành cuối thu man mát như cuốn trôi bao nỗi ưu tư trăn trở. Huỳnh mĩm cười hít lấy không khí trong lành, lòng nghe thư thái. Thêm chút tay ga, chiếc xe tăng tốc. Phải về nhanh thôi vì má đang chờ Huỳnh bên mâm cơm với món canh cua đồng nóng hổi.

Một câu chuyện cảm động về tình cảm mẹ chồng –  nàng dâu. Các bạn hãy theo dõi wbsite doctruyenngan.mobi để cập nhật những câu truyện tình cảm lãng mạn nhất nhé.

 

Nàng dâu hiếu thảo với mẹ chồng
1 1 vote
Loading...

Bình luận