Những bước đi thành công của Larry Page-Phần 1

Đọc truyện ngắn_Những bước đi thành công của Larry Page-phần 1

Vào một ngày tháng Bảy năm 2001, Larry Page đã quyết định sa thải toàn bộ các nhà quản lý dự án của Google.

Thời điểm đó là sau 5 năm kể từ cái ngày Page còn là một nghiên cứu sinh 22 tuổi tại Đại học Stanford, đã nhìn thấy một điềm báo trong giấc mơ của mình. Trong giấc mơ, bằng cách nào đó anh đã tải thành công toàn bộ trang web và bằng cách kiểm tra liên kết giữa các trang, anh đã thấy thông tin của thế giới theo một cách hoàn toàn mới.

Những gì Page viết ra đêm đó đã trở thành cơ sở cho một thuật toán. Anh gọi nó là PageRank và sử dụng nó để hỗ trợ cho một công cụ tìm kiếm web mới có tên là BackRub. Cái tên này không tồn tại lâu.

Tháng Bảy năm 2001, BackRub đã được đổi tên thành Google và hoạt động thực sự hiệu quả. Nó có hàng triệu người dùng, một danh sách các nhà đầu tư đầy ấn tượng, và 400 nhân viên, trong đó có khoảng sáu quản lý dự án.

Trong những năm đầu mới khởi nghiệp, Google không hề có sự phân lớp quản lý giữa các CEO là Page, và các kỹ sư. Tuy nhiên, khi phát triển lên, công ty đã có thêm vào một lớp các nhà quản lý, những người có thể đáp ứng đòi hỏi của Page và những lãnh đạo cấp cao của Google cũng như đem về những đơn hàng lớn cho các kỹ sư.

Page, lúc bấy giờ 28 tuổi, không thích điều này. Bởi Google chỉ thuê những kỹ sư tài năng nhất, anh cho rằng việc có thêm lớp giám sát không những không cần thiết mà còn là một trở ngại. Anh cũng hoài nghi các nhà quản lý dự án này sẽ chỉ đạo nhóm kỹ sư ra khỏi những dự án quan trọng đối với cá nhân anh. Ví dụ như, Page từng vạch ra một kế hoạch quét toàn bộ sách trên thế giới và đưa những nội dung đó lên mạng để người dùng có thể dễ dàng tìm kiếm, nhưng vì một lý do nào đó, đã không có ai đả động đến kế hoạch này. Thế là Page đổ lỗi cho các nhà quản lý dự án.

Anh đã quyết tâm thực hiện tinh giản triệt để đội ngũ nhân viên. Thay vì phải báo cáo với các nhà quản lý dự án, tất cả các kỹ sư của Google sẽ báo cáo với một người duy nhất, một phó chủ tịch kỹ thuật mới được tuyển dụng có tên là Wayne Rosing, và Rosing sẽ báo cáo trực tiếp lại với Page.

Quản lý nhân sự của Google, người phụ nữ nghiêm nghị với tóc mái bằng, Stacey Sullivan, cho rằng kế hoạch của Page thật ngớ ngẩn, theo “Im Feeling Lucky”, cuốn sách ghi lại suy nghĩ của Douglas Edwards về những năm đầu của Google. Sullivan bày tỏ với Page điều cô nghĩ. “Anh không thể tự tổ chức mọi thứ được!” Cô nói “Chúng ta đều cần một ai đó khi gặp vấn đề mà!”

[su_posts id=”7668″ tax_operator=”0″ order=”desc”][su_posts id=”5768″ tax_term=”87″ tax_operator=”0″ order=”desc”][/su_posts]

Page đã phớt lờ cô.

Sullivan đã bày tỏ mối lo ngại của mình với Eric Schmidt. Vào tháng Ba, Schmidt đã trở thành chủ tịch của Google. Mọi người đều cho rằng ông sẽ trở thành CEO ngay khi ông có thể từ bỏ chức vụ CEO của mình tại Novell.

Schmidt đã đồng ý với Sullivan. Huấn luyện viên điều hành của Page, Bill Campbell cũng vậy. Mọi người đều gọi Campbell là “Huấn luyện viên” bởi vì ông từng làm huấn luyện viên bóng đá của trường Đại học Columbia. Và ông vẫn cứ đi lại và nói chuyện như những ngày tháng trong sự nghiệp huấn luyện viên của mình.

Như sự miêu tả chi tiết của Steven Levy trong cuốn sách sống động viết về lịch sử Google của mình, “In the Plex”, một buổi tối nọ, Campbell đã tranh luận gay gắt với Page về kế hoạch nói trên. Để chứng minh quan điểm của mình, Campbell đưa hết kỹ sư này đến kỹ sư khác vào văn phòng của Page để họ bày tỏ quan điểm. Từng người một, họ nói với Page rằng họ thực sự muốn có một người quản lý – người có thể giải quyết những bất đồng và đưa ra những phương hướng cho cả đội.

Tuy nhiên, Page rất quyết tâm với kế hoạch của mình.

Lúc đó, việc nhờ cậy Schmidt giúp đỡ là điều cực chẳng đã bởi Page chưa bao giờ tán thành việc thuê Schmidt hoặc bất kỳ CEO nào khác. Các nhà đầu tư của Google đã buộc ông phải làm vậy.

Không lâu nữa, Schmidt có thể sẽ trở thành trở ngại cho kế hoạch của Page. Nhưng chưa hết. Đó là vào tháng Bảy năm 2001 và Schmidt bấy giờ chưa chính thức trở thành CEO. Vì vậy, Page vẫn tiếp tục kế hoạch của mình.

Ông đã ủy nhiệm để Rosing thông báo tin này.

Chiều hôm đó, tầm 130 kỹ sư và 6 quản lý dự án xuất hiện. Họ đứng bên ngoài văn phòng của Page giữa những ô làm việc và ghế dài không ăn nhập gì với nhau. Giống như những đồ đạc khác trong văn phòng công ty, chúng được mua lại từ những công ty khởi nghiệp thất bại với giá rẻ.

Cuối cùng, Rosing, người đàn ông hói đầu với cặp kính, bắt đầu lên tiếng. Rosing giải thích rằng bộ phận kỹ thuật đang được tái cơ cấu: Tất cả các kỹ sư từ giờ sẽ báo cáo với ông, còn tất cả các quản lý dự án sẽ bị sa thải.

Tin này không được đón nhận cho lắm. Các nhà quản lý dự án đã rất sửng sốt. Họ đã không được báo trước. Họ đã bị sa thải ngay trước mặt các đồng nghiệp của mình.

Các kỹ sư đã yêu cầu lời giải thích nên Page đã đưa ra lý giải của mình. Với chút ít cảm xúc, cách nói đều đều quen thuộc, nghe như một cái máy, anh giải thích rằng anh không muốn có những kỹ sư giám sát không có chuyên môn. Các kỹ sư không cần sự giám sát của các nhà quản lý có kiến ​​thức hạn chế về công nghệ. Cuối cùng, anh cho biết, quản lý dự án của Google đã không làm tốt công việc của họ.

Khi nói ra điều này, Page cố gắng đưa mắt nhìn ra chỗ khác và tránh nhìn thẳng vào mắt họ. Dù cho có ngoại hình thu hút với chiều cao trên trung bình và mái tóc thoáng có sợi bạc, anh không phải là người giỏi ăn nói.

Tin này đã vấp phải một loạt lời oán thán. Cuối cùng, một kỹ sư trong phòng, Ron Dolin, bắt đầu hét vào Page. Anh ta nói một cuộc họp với toàn thể nhân viên không phải là nơi để đánh giá kết quả hoạt động. Điều Page đang làm là “hoàn toàn lố bịch,” và “hoàn toàn không chuyên nghiệp chút nào.”

“Thật tệ hại”, một nhà quản lý dự án có mặt ở đó sau đó nói. “Tôi cảm thấy bị sỉ nhục bởi điều đó. Larry đứng trước toàn công ty nói rằng không cần người quản lý, và anh ta nói về những gì không hài lòng ở chúng tôi. Anh ta nói ra những điều khiến rất nhiều người bị tổn thương. “

Cuối cùng thì vụ giảm biên chế này không được chấp nhận. Ngược lại, những quản lý dự án mà Page định sa thải hôm đó đã được đưa vào bộ phận phụ trách vận hành đang cần người của Google, dưới sự lãnh đạo của Urs Hozle.

Kế hoạch tái cơ cấu của Page cũng không kéo dài được lâu. Mặc dù một số kỹ sư vẫn làm việt tốt mà không cần giám sát, nhưng đã có vấn đề phát sinh. Những dự án không tiếp cận được với nguồn lực cần thiết. Sự thừa thãi trở thành vấn đề của công ty. Kỹ sư mong muốn có được phản hồi về công việc mình làm và tự hỏi sự công việc của họ được quản lý ra sao.

Cuối cùng, Google đã bắt đầu tuyển dụng các nhà quản lý dự án trở lại.

“Tôi đã làm hết sức mình để nói rằng công tác quản lý là thực sự cần thiết, và nó giúp định hướng cho các hoạt động”, Stacy Sullivan kể lại trong “Im Feeling Lucky” “Hy vọng rằng Larry có được một bài học kinh nghiệm quý báu từ sự việc này.”

Vào tháng Tám năm 2001, Schmidt đã hoàn toàn bỏ lại trách nhiệm của mình tại Novell. Ông trở thành CEO của Google – được gọi là “bảo mẫu” (adult supervision) của Page và người đồng sáng lập, Brin.

Và trong một thời gian dài, Larry Page đã rất không hài lòng.

Đón đọc truyện khởi nghiệp hay nhất– những câu chuyện chân thực nhất về những tấm gương, lỗ lực làm giàu của những doanh nhân, tỷ phú nổi tiếng trong nước và thế giới…tại Doctruyenngan.mobi mỗi ngày bạn nhé!

Những bước đi thành công của Larry Page-Phần 1
4 2 votes
Bài viết cùng chuyên mục:
Loading...

Bình luận