luxu

Oải hương không nở

Doc truyen cuoc song – Oải hương không nở

Hà Nội một ngày thu lạnh. Mưa gạch xóa lung tung trên ô cửa kính của chuyến xe đường dài. Bầu trời đi ngủ, mọi người cũng ngủ. Tôi đeo tai nghe nghe ngồi bần thần ngắm mưa trong đêm. Hai tay ôm chặt chậu oải hương. Có một giọt nước rơi xuống chậu cây, không phải nước mưa, buốt và lạnh.

****** 

Đà Lạt đón tôi bằng một cơn mưa đông lạnh và giá. Tôi lững chững bước dưới mưa, chẳng có một cái ô nào hay một vị khách qua đường nào đó thây một đứa tội nghiệp như tôi mà đến bên xòe cho tôi chiếc ô ra cả. Chậu oải hương trên tay tôi lạnh ngắt. Những giọt mưa đã làm nó ướt. Oải hương sẽ chết nếu như nó bị ngập nước quá nhiều, oải hương chỉ sống được khi có nắng. Không, tôi nhất định không để cho nó chết. Tôi phải mang nó đến với người mà tôi yêu thương nhất.

Dùng cả hai tay, tôi vội vã ôm chậu cây vào lòng, vừa ôm vừa chạy như thể đứa trẻ con đang giữ kẹo. Tôi đang trở lại đây. Với những thứ tưởng chừng như đã mất. Với những kỷ niệm còn sót lại. Với một tôi của những ngày xưa cũ kỹ…..

Tôi yêu oải hương, chắc có lẽ từ ngày này một năm trước, khi chạy trốn mọi thứ để lên Đà Lạt. Hôm đó cũng chỉ có mình tôi và Châu Anh trên chuyến xe đường dài, hôm ấy cũng là một ngày mưa. Châu Anh chỉ là một người bạn tôi quen trên chuyến xe đó, lúc đó trên tay cô cũng ôm một chậu oải hương tim tím. Cô nhoẻn miệng cười khi biết tôi chưa có nơi nào để đến và gợi ý cho tôi đến ở cùng cô trong căn nhà gỗ nhỏ bên cạnh cánh đồng oải hương.

Doc-truyen-cuoc-song-Oai-huong-khong-no-2.jpg

Doc truyen online hay mỗi ngày tại website Doctruyenngan.mobi nhé bạn!

Đầu tháng năm, oải hương vẫn còn chưa nở. Và tất nhiên, chậu hoa trên tay Châu Anh cũng chưa nở.

Chúng tôi đến nơi thì trời đã hửng sáng. Căn nhà này bình yên lắm, khác hoàn toàn với căn nhà rộng lớn nhưng chỉ toàn tiếng cãi vã mà tôi phải đối diện mỗi ngày. Căn nhà mà khi tôi về chỉ sự im lặng bao trùm, khi mà tối tôi đi ngủ là những tiếng cãi vã, tiếng vỡ của cốc chén. Nơi mà tôi chỉ dám trốn sau cánh cửa, lặng nhìn hai người yêu thương nhất của mình như hai kẻ thù đối địch với nhau. Những lúc đó, tôi lại vùi mặt xuống gối, giọt mặn chát lại rơi ướt hết cả mặt. Lần đầu tiên, tôi được một giấc ngủ bình yên, không mộng mị.

Tỉnh dậy thấy mặt trời đã ngả bóng, chỉ còn hoàng hôn màu cam nhạt trải dài trên những bông oải hương mới hé nụ. Tôi hít một hơi để cảm nhận hương vị của cuộc sống. Đà Lạt về chiều muộn trở nên se lạnh. Châu Anh đã dậy từ lúc nào, cô ấy đang ngồi trên chiếc bàn nhỏ trước nhà. Thấy tôi, Châu Anh nhoẻn miệng cười, nụ cười như ánh mặt trời buổi sớm.

– Cậu dậy từ lúc nào vậy?….

– Tớ dậy trước cậu một chút thôi à. Uống trà đi.

Châu Anh vừa nói, vừa đẩy sang tôi chén trà ấm nóng cô ấy mới rót.

– Cậu hay đến đây lắm à?

– Ừ, ngày bé thôi. Còn bây giờ cũng không thường xuyên lắm. Mà cậu có ý định đi đâu chưa. Nếu không ở đây với tớ nhé. Ở một mình cũng buồn.

– Tớ cũng chẳng biết đi đâu cả. Dừng chân ở đây thôi.

– Cậu định ở bao lâu, Diên Vỹ?

– Chừng nào cậu về?

– Một tuần nữa.

– Vậy tớ sẽ ở đây một tuần làm bạn với cậu.

Tôi và Châu Anh bắt đầu cuộc sống của bảy ngày từ đó. Cuộc sống của hai cô gái sống trên cánh đồng oải hương tim tím. Châu Anh thường hay kể cho tôi nghe những câu chuyện cô ấy. Tâm sự với tôi nhiều điều. về gia đình, về người mẹ tuyệt vời nhưng cũng đã bỏ gia đình để chạy theo một tình yêu mới. Về người cha luôn câm lặng với nỗi đau mà người phụ nữ ông ngỡ tưởng sẽ gắn bó cả đời đã gây ra. Châu Anh không ghét mẹ, vì cậu biết, mẹ còn yêu cậu rất nhiều. Tôi nhận ra có những điều tưởng chừng như nghịch lý nhưng đó lại là cuộc sống. Châu Anh cũng như tôi, chúng tôi giống nhau khi cùng sinh ra bởi hai nửa không hoàn chỉnh, bởi những yêu thương không nguyên vẹn.

Nếu như mục đích của tôi trong chuyến đi này là có thể tìm đến một nơi bình yên cho mình thì rõ ràng tôi đã đạt được, mà thậm chí tôi còn có nhiều hơn những thứ đó. Tôi tìm được cho mình một bờ vai dựa vào, mỏng manh nhưng rất mạnh mẽ. Một nơi để tâm sự, để đối diện với những mất mát. Tôi kể cho Châu Anh nghe về câu chuyện của tôi. Trên cánh đồng bạt ngàn gió, với ánh mặt trời và với những bông oải hương tim tím. Tôi đã từng có một gia đình hạnh phúc. Nhưng rồi hạnh phúc đó tan biến bởi những thứ mà người đời vẫn bon chen, vẫn cố gắng để đạt được nó. Tiền và danh lợi, bố mẹ tôi mải mê chạy theo những thứ đó mà quên mất đi họ còn có một người con gái là tôi nữa. Nhiều lúc tôi tự hỏi, tiền làm gì? Kiếm được nhiều tiền nhưng họ không có được hạnh phúc trọn vẹn bởi sự ấm áp trong tình người. Bố mẹ tôi có tiền, nhà tôi có tiền vậy nên khi tôi nghỉ học họ cũng chẳng bận tâm đến. Phải rồi, tiền có thể nuôi tôi hết đời cơ mà. Tiền bạc và danh vọng khiến cho vết rạn nứt của gia đình chúng tôi lớn dần, lớn dần đến mức không thể nào cứu vãn nổi. Tôi khóc mỗi đêm. Và kể từ giây phút bố đưa cho mẹ tờ đơn ly hôn có sẵn chứ kỹ. Tôi thấy mọi thứ như sụp đổ dưới chân. Và kết quả là cuộc chạy trốn trong đêm mưa và gặp được Châu Anh.

– Cậu còn yêu bố mẹ chứ?

– Tớ yêu bố mẹ rất nhiều. Nhưng tớ không thể nào chấp nhận được sự chia ly.

– Khi mẹ tớ ra đi, bà chỉ ôm chặt lấy tớ, ba chữ ” mẹ xin lỗi” nói ra khi bờ vai mẹ tớ đang rung lên từng hồi. Tớ ghét nghe hai từ xin lỗi. Nó khiến con người ta trở nên mềm yếu.

– Nhưng ít ra cậu còn bố mẹ yêu thương cậu

– Bố mẹ nào cũng yêu thương con cái. Dù bằng cách này hay cách kia thì họ vẫn luôn mong muốn những điều tốt đẹp nhất đến với con mình. Chỉ là họ có những sự lựa chọn cho riêng mình. Yêu thương đôi khi là buông tay….

Tôi lặng đi. Có lẽ những ngày tháng qua, tôi chỉ ích kỷ nghĩ cho riêng mình mà quên mất đi bố mẹ tôi cũng có những nỗi khổ tâm riêng. Châu Anh nói đúng, yêu thương đôi khi là buông tay để cả hai không còn đau khổ nữa. Vậy tại sao tôi không nhận ra điều đó ngay từ đầu. Bố mẹ tôi tuy sống mà không nhìn đến mặt nhau nhưng ít ra họ cũng lấy tôi làm lý do để về nhà mỗi ngày.

Những ngày sau đó trôi đi với tôi thật nhanh. Tôi dường như quên hết đi mọi nỗi đau để sống những ngày vui vẻ. Châu Anh và tôi đã trở thành hai người bạn rất thân. Tôi tự hỏi, nếu như không có nỗi đau, liệu chúng tôi có có gặp được nhau? Và tôi liệu có thể bước qua những tháng ngày không vui vẻ ấy được không? Nhiều lúc tôi phải cảm ơn nỗi đau đã mang cho tôi những điều quý giá mà ở một cuộc sống bình thường chưa chắc tôi đã tìm thấy được nó.

Hai ngày sau, tôi và Châu Anh nắm tay nhau, cùng đi men theo con đường đất nhỏ lên trên đỉnh núi. Gió và mây khiến tôi lạnh. Phía dưới chỉ toàn một màu xanh. Chưa đến mùa oải hương vẫn chưa nở. Tôi không hiểu lý do vì sao mỗi lần ngắm nhìn oải hương, Châu Anh lại khẽ thở dài. Chắc cô ấy nhớ mẹ. Tôi đoán vậy. Mẹ Châu Anh rất yêu oải hương và có lẽ cũng truyền tình yêu này cho con gái. Tôi bất giác nhớ đến bố mẹ, nhớ đến gia đình mình. Mẹ yêu hoa hồng, những ngày lễ, hay những ngày kỷ niệm trong nhà tôi thường có một lọ hồng nhung của bố hay tôi mua về để tặng mẹ. Nhưng rồi dần dần, bố mẹ tôi chẳng còn nhớ đến những ngày kỷ niệm và hồng nhung trở nên vào quên lãng. Tất cả đã tan biến, giống như vừa có phép lạ ngang qua gia đình ấm áp của tôi vây. Tôi thấy đau ở khắp mọi nơi. Tự hỏi nếu nhà tôi không có tiền liệu nhà tôi sẽ hạnh phúc như trước nữa không?….

Ngày cuối cùng. Tôi trở về khi ánh bình minh đã lên ấm áp. Đà Lạt một ngày mới thật tràn đầy năng lượng. Tôi mở cửa ra ngoài hít hà hương vị của cuộc sống. Đằng sau tôi, Châu Anh đã dậy từ bao giờ. Chúng tôi lại ngồi bên nhau, bên những đóa oải hương chưa nở.

– Cậu sẽ đi đâu? – Tôi hỏi

– Về nhà thôi chứ. Tớ vui chơi đủ rồi. Đã đến lúc phải về thôi. Mà chuyện ở nhà sao rồi Diên Vỹ

– Bố mẹ tớ đã ra tòa hôm qua. Tòa hỏi tớ muốn ở với ai. Nhưng tớ nói muốn ở một mình, trong căn nhà cũ.

– Nhưng nó rấ đơn độc.

– Sau những nỗi đau xảy ra. Tớ hiểu trốn tránh không phải là cách tốt nhất để giải quyết mọi vấn đề mà chính ta phải đương đầu với nó.

Doc-truyen-cuoc-song-Oai-huong-khong-no-3.jpg

Tôi bắt chuyến xe trở về Hà Nội. Châu Anh thì cũng trở về thành phố. Cảm giác sau một chuyến đi dài trở về nhà mang lại cho tôi cảm giác háo hức lạ thường. Tôi gọi cho bố mẹ, tôi đã có những giây phút nói chuyện thoải mái sau những gì đã xảy ra. Còn gì tuyệt vời hơn khi những người tôi yêu thương cũng đã tìm được chốn bình yên riêng cho mình. Với tôi chỉ cần như vậy là đủ. Đi qua nỗi đau trong cuộc sống sẽ là môt khởi đầu mới. Và những gì tốt đẹp bắt đầu thì không bao giờ là quá muộn.

Tháng sáu của những cái nóng gay gắt hay những cơn mưa rào bất chợt. Tôi quyết định đi học nhiếp ảnh. Đó là ước mơ từ thuở bé và bây giờ tôi đang sẵn sàng để biến nó thành hiện thực. Thật hạnh phúc khi bên cạnh tôi luôn có những người thân yêu xung quanh luôn dõi theo và ủng hộ. Điều đó khiến cho tôi vui.

Nhưng điều tôi lo nhất là Châu Anh. Chúng tôi không liên lạc gì với nhau suốt hai tuần qua. Chưa bao giờ tôi thấy lo lắng như bây giờ. Gọi điện chỉ còn một tiếng tút kéo dài. Chậu oải hương Châu Anh tặng tôi trước khi về Hà Nội nay đã nở vài bông tim tím. Tôi tưới nước cho cây. Nhưng giọt long lanh bám trên cánh hoa, rồi lại rơi xuống, đậu lại trên mu bàn tay tôi.

Hai ngày sau đó, tôi nhận được một tin nhắn từ Châu Anh: Châu Anh đã ra đi.

Tôi bàng hoàng. Vội gọi điện lại, một giọng phụ nữ bắt máy. Giọng nói đầy nước mắt và cả những nỗi đau. Tôi chết lặng khi biết được tin: Châu Anh đã ra đi ba ngày trước đó. Khi những bông oải hương bắt đầu nở. Căn bệnh ung thư máu đã cướp đi cô bạn đáng yêu của tôi. Những ngày ở Đà Lạt sau đó, Châu Anh phải một mình chống chọi với bệnh tật. Đó là những tháng ngày còn tự do cuối cùng của cô trước khi lên thiên đường. Tai tôi ù đi. Những lời sau đó tôi cũng không còn nghe thấy gì nữa. Chỉ biết rằng tôi đau lắm.

Chiếc điện thoại rơi xuống. Đôi chân tôi chết lặng, không còn bước. Tôi đau đớn đưa mắt qua nhìn chậu oải hương, hình như nó cũng đang khóc. Oải hương đã ngập một màu tím, nhưng sao tôi thấy đau quá khi trở lại nơi ấy. Mưa đang rơi…. tôi cũng đang rơi…. Những ký ức của tôi và Châu Anh dường như vẫn vẹn nguyên như khi chúng tôi vẫn còn ở đây. Kỷ niệm hóa thành nỗi đau, tan chảy thành mưa dội vào tim khiến tôi buốt và xót. Tôi trở lại rồi đây. Không có gió, oai hương buồn tĩnh lặng ngủ yên một góc. Tôi phải làm sao mới đưa được gió về, phải làm sao?….

Châu Anh nằm đó. Một năm rồi. Những bông oải hương cũng bắt đầu nở rộ. Trái tim tôi giờ đã quá đỗi bình yên. Sau những nỗi đau, tôi hiểu và càng trân trọng hơn những gì đang có. Một ngày nắng đầu tháng sáu, nắng sau những cơn mưa. Giọt nước mưa lấp lánh trong veo như nụ cười của ai đó trên bầu trời. Dội vào khiến oải hương trở nên mát mẻ và tươi tắn hơn. Một cơn gió thổi qua làm dịu mát những nỗi đau…..

Oải hương không nở
4.4 5 votes
Bài viết cùng chuyên mục:

Bình luận