Rất Nhớ, Rất Nhớ Anh (Chương 10)

Đọc truyện ngắn online – Rất Nhớ, Rất Nhớ Anh (Chương 10): Trân Châu Ốc Biển

Ước định với Thương Thanh Từ đại nhân, Cố Thanh nhớ rất kỹ.

Ngày hôm sau, cô cố ý giả bệnh ở nhà, không theo cha mẹ đi thăm người thân….. Nhưng di động lại im ắng cả ngày, weibo cũng chẳng có động tĩnh gì, cô tự hỏi, Đầu Bài nói “ngày mai” kia đến tột cùng là tính theo lịch nào vậy? Cô có chút tâm thần không yên, buổi chiều ngày thứ ba lặng lẽ mở acc nhỏ, ma xui quỷ khiến dạo một vòng phòng của Đàu Bài.

Mấy ngàn fan treo máy, có hơn mấy trăm fan tự tiêu khiển tự vui, rất high.

Lượng fan của Đầu Bài rất khổng lồ, nên không cần là cuối tuần cũng có những hoạt động cố định, có quản lý viên kênh yy mời các cv đang nổi hoặc ca sĩ internet, đến duy trì nhân khí.

Nói thật…. kênh của Thương Thanh Từ căn bản không cần duy trì nhân khí…..

Những người được mời đến đều trong nháy mắt ‘phình’ thêm mấy trăm fan, rõ ràng là dính phúc khí đó?

Trong tai nghe là thanh âm quen thuộc, liếc nhìn tên, là “Tẩu Điều Nhi”

Cố Thanh nhận ra bé trai này, giọng hát mềm mại, còn không phải là trong xã đoàn nhà mình sao?

Đứa bé này phát hiện cô trên tuyến yy, còn ở trong phòng của Đầu Bài thế nhưng liền yy gửi tin cho cô: Thanh Thanh Mạn, em muốn ôm đùi…. nhanh, đưa đùi qua đây……….

Cố Thanh: →_→

Tẩu Điều Nhi: →_→ thừa dịp tỷ còn chưa thành kim chủ một cặp với Đàu Bài, phải nhanh nhanh ôm chặt.

Cố Thanh: →_→ ……. chỉ là hiểu lầm.

Tẩu Điều Nhi: →_→ mấy chuyện mờ ám, thường đều bảo là hiểu lầm.

Cố Thanh: …………

Cô vừa định out ra, chợt nghe người chủ trì trong kênh đột nhiên hỏi Tẩu Điều Nhi vừa biểu diễn xong tiết mục, chuẩn bị nhẹ nhàng xuống tuyến: “Tẩu Điều Nhi đại nhân, ta nhớ, Thanh Thanh Mạn và ngài là cùng một xã đoàn?”

Nháy mắt, cả màn hình đều là bình luận “Thanh Thanh Mạn!!!!”. Post thật triệt để và quyết tuyệt.

Tẩu Điều Nhi cười gượng hai tiếng, ho khan hai tiếng, ừm hai tiếng…….

Cố Thanh cảm thấy lạnh cả sống lưng, vội gửi tin nhắn riêng cho hắn: Không cho phép nói bất kỳ……. việc gì liên quan đến ta và Đầu Bài đại nhân.

Gửi đi rồi lại cảm thấy không đúng…….

[su_posts id=”5211″ tax_term=”1″ tax_operator=”0″ order=”desc”]

Sao lại có cảm giác như giấu đầu lòi đuôi, có trời làm chứng, miếng đất cằn cỗi của cô quả thực không có bạc, ngay cả đồng tiền còn không có……… Cố Thanh còn đang rối rắm, đứa bé kia lại ho khan hai tiếng: “Ừ, cô ấy là đoàn sủng của xã đoàn chúngt a, có thể hát, có thể biên khúc, có thể làm hậu kỳ, có thể trang trí….”

Cố Thanh lặng lẽ, nhắm mắt.

Da trâu cũng sắp bị tiểu tử ngươi thổi lủng luôn rồi……..

Người chủ trì ồ một tiếng: “Đại nhân không cần lái sang chuyện khác a, nói nói…….. Đầu Bài của chúng ta và Thanh Thanh Mạn, khụ khụ… ngài hiểu mà.” Tẩu Điều Nhi, trầm mặc hai giây.

Thanh Thanh Mạn lập tức gửi thêm một tin: Nếu dám nói một chữ, ta đuổi giết ngươi tới chân trời góc biển………

“Việc đó…” Giọng của Tẩu Điều Nhi có chút cười, khụ khụ nói: “Không nói được, hai người kia a, Thanh Thanh Mạn nói, ta không được nói một chữ ——”

Người chủ trì lại ồ một tiếng.

Fan ở dưới đã tim gan vỡ vụn, gào khóc thảm thiết.

“Ta không nghe thấy gì cả……..” “Ta không nghe thấy gì cả……..” “Việc đó, ta cảm thấy được, Đầu Bài đại nhân của chúng ta đã sắp 26 tuổi, dù sao cũng phải có kim chủ rồi…….. Cắn khăn tay, ta nghe được tiếng trái tim mình vỡ vụn……” “Ta không nghe thấy gì cả……..” “Đầu Bài là của mọi người a! Hoa khôi là không thể hái được! Đánh chết cũng không đồng ý!” “Đầu Bài đại nhân tiếng lành đồn xa hơn mười năm, bao nhiêu kim chủ khuynh quốc khuynh thành đều không bắt được……. Thanh Thanh Mạn kia tài đức gì có thể chứ……… lăn lộn! Quằn quại! Không cho phép!”

Cố Thanh cảm thấy………

Được rồi…. não của cô đã không đủ dùng rồi.

Thanh danh tiết tháo của mình, sau đêm bạo huyết kia, toàn bộ đều theo Đầu Bài đại nhân mà hôi phi yên diệt….. nhưng Đầu Bài đại nhân tiết tháo quá cao, tiết tháo của mình rơi rụng cũng đành thôi………

Cân nhắc đi, cân nhắc lại, tiếp tục cân nhắc đi, cân nhắc lại.

Cố Thanh cảm thấy, mình cần làm thủ tục phòng bị.

Cô lấy điện thoại dưới gối ra, mở wechat, thanh thanh giọng: “Đại nhân….. em muốn nói với ngài một chuyện.”

Ghi âm vèo một tiếng gửi đi.

Cô đang cầm di động, yên lặng chờ, chờ chờ, lòng bắt đầu bất an, bắt đầu phỏng đoán các loại phản ứng của Đầu Bài khi nhận được.

Lỡ như đại nhân không thích người khác quấy rầy thì sao?

Lỡ như đại nhân đã xóa wechat của mình rồi thì sao?

Lỡ như đại nhân cảm thấy mình rất phiền thì sao?

Lỡ như đại nhân……..

Cố Thanh xưa nay tự khoe mình bình tĩnh, duy nhất đối với bổn mạng Đàu Bài, thật sự bình tĩnh không nổi. Đợi một hồi, thấy mình không thể tiếp tục nhìn chằm chằm di động nữa, nhưng để di động lên bàn, vẫn nhịn không được dựng thẳng tai nghe ngóng…..

Bất thình lình, wechat báo tin trả lời.

Truyện ngôn tình rất nhớ rất nhớ anh

Truyện ngôn tình lãng mạn – Rất nhớ! Rất nhớ anh

Cố Thanh nhấn mở, là Đàu Bài, là Đàu Bài………. may quá may quá.

Chỉ có 1 giây?

1 giây có thể nói ba chữ? Hai chữ?

Cô nghi hoặc mở ra, đặt ở bên tai. Chợt nghe thanh âm của Thương Thanh Từ rất mơ hồ “Ừm?” một tiếng……… Thật sự chính là “Ừm?” một tiếng. Bạn từng nghe qua ai gửi tin thoại một chữ này chưa? Chữ này có thể phát âm rõ ràng dễ nghe như vậy sao? Chữ này có thể phát phát âm rõ ràng dễ nghe, còn kèm theo chút mơ hồ khiến người ta thương yêu như vậy sao?

Đập vào mặt, chính là ảo giác như trong phù dung noãn trướng, công tử phong lưu quần áo che nửa, nằm nghiêng trên giường………..

Cố Thanh có chút chịu không nổi.

Bị Đầu Bài đại nhân ảnh hưởng, ngay cả giọng của mình của thấp đi: “Đại nhân, vừa rồi đang ngủ?”

Qua một lát, Thương Thanh Từ lại gửi tin thoại, như cũ chỉ có 1 giây.

Lần này sẽ nói gì? Hoàn toàn đoán không ra.

Cô đặt sát tai, nghe được Thương Thanh Từ lại…. “Ừm” một tiếng. Lần này Đầu Bài đại nhân hình như tỉnh táo hơn, ngữ khí ôn nhu.

Cố Thanh nghe, có chút phiêu hốt.

Thân là thanh khống từng trải, cô cảm thấy mình, nhất định, lập tức, sẽ, trụ không nổi.

“Vậy…. đại nhân bây giờ tỉnh ngủ chưa?”

“Ừm.”

Cố Thanh: “Vậy em… có thể nói chuyện chính sao?”

“Ừm.” Thương Thanh Từ không nhịn được, cười một tiếng.

………

Nối với bốn tiếng ừm.

Rõ ràng là một bộ mỹ nhân đồ sống sờ sờ.

Người thứ nhất là quý công tử mơ màng chưa tỉnh ngủ, mắt say lờ đờ mê ly, thanh âm mơ hồ;

Người thứ hai là tiểu vương gia tay cầm chén thuốc tỉnh rượu, khóe mắt hơi nhướn, thanh âm nhu hòa;

Người thứ ba là tướng quân xinh đẹp quần áo che nửa, mắt cong hoa đào, thanh âm sủng nịch;

Thứ tư….. mất hồn nhất, thiếu quân vương vừa tỉnh ngủ trong khuê phòng, khẽ ôm hồng nhan, thanh âm mị hoặc…….

……….

Cố Thanh chấm dứt bổ não, triệt để kịp thời dừng, máu lên tận chân mày:

“Việc đó…. đại nhân, em đã quên mình định nói gì… ngài tiếp tục ngủ đi ạ……”

………………………….

Cùng đón đọc những phần tiếp theo của truyện ngôn tình lãng mạn “Rất Nhớ, Rất Nhớ Anh” tại doctruyenngan.mobi bạn nhé!

 

Rất Nhớ, Rất Nhớ Anh (Chương 10)
5 1 vote
Bài viết cùng chuyên mục:
Loading...

Bình luận