Rất nhớ, rất nhớ anh (chương 20)

(Doctruyenngan.mobi)_Rất nhớ, rất nhớ  anh (chương 20)

Nhạc nền chợt tắt, thình lình vang lên câu độc thoại cuối cùng này của hắn.

Giống như lời ca kia, trong mắt Mạc Thanh Thành như có khuynh thế hoa đào, nếu nhìn thẳng, căn bản không thể chống cự.

Nháy mắt mặt Cố Thanh đỏ bừng……

Thấy hắn quay lại, nhìn người ghi âm: “Được rồi.”

Trong tai nghe, Đậu Đậu Bã Đậu giống như được lệnh đặc xá, lập tức kêu: “Rất tuyệt, Mạc Thanh Thành, độc thoại của cậu rất tuyệt!” Có cô ấy đi đầu, mọi người đều lên tiếng, thất chuỷ bát thiệt [1] tán tụng, đều cảm thấy nếu phiên bản này công bố ra ngoài, tuyệt đối lượng nghe và down về nháy mắt sẽ phá kỷ lục……Những thanh âm vui vẻ lại hỗn loạn.

>>> Theo dõi Doctruyengan.mobi mỗi ngày để Doc truyen ngan online  hay khác nhé!

Cố Thanh nghe đến mơ hồ, cảm thấy mình thật kiên trì không nổi nữa, chất giọng yêu thích nhất, còn ở trước mặt Đàu Bài, khúc độc thoại vừa rồi, quả thực là miễu sát a.

“Cảm thấy sao?” Mạc Thanh Thành một tay tháo tai nghe xuống, hỏi cô.

“……… Vô cùng hoàn mỹ.” Cố Thanh cảm thấy giọng của mình khàn rất nghiêm trọng, “Ý em là, anh hát lẫn độc thoại đều rất hoàn mỹ……”

Hắn cười nói: “Cám ơn.”

Mặt cô lại đỏ thêm vài phần, cô thề, hồi ức đẹp nhất cả đời này, chính là cùng Đầu Bài song ca khúc này, trực tiếp nhìn hắn hát, nghe được hắn ngẫu hứng độc thoại. Hơn nữa…. nội dung phần độc thoại này, lại mê hoặc lòng người như vậy…….

“Thanh Thanh, động tâm không?” Bỗng nhiên, giọng của Phong Nhã Tụng nhảy vào.

“Tim sắp nhảy ra rồi ha?” Phỉ Thiếu cười hì hì đè vai của Phong Nhã Tụng, “Anh là nam nhân còn động lòng, đừng nói là cô gái —–”

Cố Thanh quẫn đến muốn khóc, vội cúi đầu tháo tai nghe xuống.

May mà Đầu Bài đã tháo tai nghe, đương nhiên không nghe thấy gì cả, hắn giúp Cố Thanh treo tai nghe lên, mở cửa ra hiệu cho cô đi ra ngoài. Cô mới bước nửa bước ra khỏi phòng cách âm đã có cảm giác khác thường, tất cả mọi người đang mờ ám nhìn hai người bọn họ, ánh mắt của Cố Thanh chuyển qua chuyển lại, đặc biệt bất lực…..

Cho tới bây giờ cô chưa từng ở trước mặt nhiều người như vậy, bị người ta công khai ghép đôi đùa giỡn.

Trước kia ở trong lớp, cô tuyệt đối là người đứng xem người khác đùa giỡn a…… Ngay cả hoạt động trên yy, khách mời ngẫu nhiên chủ trì gì đó, cũng tuyệt đối là người đùa giỡn người khác a! Chẳng lẽ…. đây là nhân quả luân hồi báo ứng xác đáng sao T T

Mạc Thanh Thành cố tình lại mang vẻ mặt thản nhiên, tùy ý mọi người trêu chọc, lười để ý… cũng cười ngăn cản… Hắn ra khỏi phòng ghi âm, đại khái trao đổi với người ghi âm vấn đề hai câu vừa rồi, sau nói với Cố Thanh: “Uống chút nước trước, lát nữa có mấy câu phải hát đơn, bổ sung vài câu.”

“Được……” Cố Thanh được lệnh đặc xá, vội vàng thoát khỏi phòng, đi đến chỗ máy nước cạnh đại sảnh, lấy ly giấy rót nước uống.

Hai cô gái phía sau luôn nói chuyện phiếm, cười đùa, cô uống nước, tự an ủi mình. Trong đầu không ngừng lặp lại giai điệu của bài ca kia, cả dáng vẻ Đầu Bài đeo tai nghe hát…. Cô gái vừa rồi cho cô biết đi vào phòng nào chú ý tới sự xuất hiện của cô, lập tức ngừng nói đi tới, giả vờ như đi rót nước.

[su_posts id=”7068″ tax_operator=”0″ order=”desc”][su_posts id=”5768″ tax_term=”87″ tax_operator=”0″ order=”desc”][/su_posts]

Khi rót đầy nước, cô gái kia đứng thẳng dậy, đôi mắt sáng rỡ, vô cùng thần bí nhỏ giọng hỏi cô: “Chị là… Thanh Thanh Mạn sao?”

Cố Thanh suýt phun nước.

“Yên tâm yên tâm, em sẽ giữ bí mật, đây là đạo đức nghề nghiệp.” cô gái tiếp tục nói nhỏ, “Vừa rồi em thấy chị và Đầu Bài song ca nha.”

Kinh hoảng vừa bị cô đè ép xuống lại dội lên.

Cô gái này sẽ không… sẽ không… sẽ không…. sẽ không là cô gái post tin weibo kia chứ?!

“Em đã đồng ý với Đàu Bài, tuyệt đối không tiết lộ khuôn mặt và tin tức của anh ấy.” cô bé lập tức chứng thực suy nghĩ của Cố Thanh, như cũ giống kẻ trộm vậy, nhẹ giọng kề sát tai cô nói, “Yên tâm, em tuyệt đối không để lộ mặt chị… bất quá thật sự rất ghen tị rất ghen tị…… Thanh Thanh chị quen Đầu Bài bằng cách nào vậy a…..”

Cố Thanh cười gượng: “Ừm, là… quen biết trong tình huống rất bình thường.”

Dù sao cũng không thể nói Đàu Bài, vào một buổi sáng sớm, mạc danh kỳ diệu xông vào kênh yy của mình dạy mình nấu ăn ha? Nói ra người ta sẽ không nghĩ Đầu Bài điên, nhất định cho là cô bị điên……..

“À ~ ngượng ngùng không nói thôi, em hiểu mà.” Cô bé thần bí cười.

Cô xấu hổ muốn chết rồi…. đây là gì với gì chứ a.

Hôm nay khẳng định là đụng đại vận…. vậy cũng có thể bị bóc trần thân phận trên mạng, cô thật không muốn sống nữa…..

“Thanh Thanh.”

Ngay khi cô khó lòng thoát thân khỏi không khí bát quái này, thanh âm tự nhiên của Đầu Bài đột nhiên như từ trên trời giáng xuống….. Hắn xuất hiện cạnh giá sách báo ở đại sảnh, vẫy vẫy cô, “Lại đây, đến em ghi âm bổ sung.”

Cố Thanh vội ngừng nói chuyện, ném ly giấy vào thùng rác, rất nghe lời đi qua.

Mặc kệ tiểu cô nương kia sẽ nghĩ gì, đào tẩu trước tính sau……..

Đầu Bài tuyệt đối là người theo chủ nghĩa hoàn mỹ, cô trở vào phòng cách âm, người chỉ đạo cơ bản là Mạc Thanh Thành. Đối với phương diện này hắn coi như là tiền bối, Cố Thanh vô cùng phối hợp ghi âm lại rất nhiều lần, rốt cục qua được yêu cầu của vị thầy giáo nghiêm khắc này. Đến khi ghi âm xong bài này, mọi người đến giúp vui đều đói bụng, đã ăn sạch đồ ăn vặt trên bàn.

“Ai u, hai người các cậu tuyệt đối là chủ nghĩa hoàn mỹ,” Phỉ Thiếu oán giận, “Mắt mình bây giờ toàn cơm a, đều là cơm…..”

“Đây là giao lưu linh hồn, hiểu không, Phỉ Thiếu?” Phong Nhã Tụng uống cà phê tự pha, duyên dáng phun ra lời lý giải, “Là hai người có chất giọng tốt vậy, tất cả tình cảm tốt đẹp đều bắt đầu từ giao lưu giọng nói ~”

“Bọn họ không phải đã trao đổi hai tháng…. mới quyết định diện cơ sao?” Wwwwk hiển nhiên cảm thấy bản thân thật là tin tức linh thông.

***

Cố Thanh cảm thấy, bản thân nhất định không thể ở cùng những người này lâu hơn nữa, cô tự nhận ứng đối tự nhiên trên thế giới mạng, hiện tại một chữ cũng không nói được, bị trêu chọc đến thương tích đầy mình…..

“Em…. đêm nay còn có việc ở trường,” cô quyết đoán chọn chạy trốn, “Không thể đi ăn cùng mọi người.”

“Không phải chứ, Thanh Thanh ~ đêm nay trông cậy vào em để giải trí chút mà…..” Phỉ Thiếu thốt ra.

“Đúng đúng, bình thường chúng ta chẳng bao giờ dám dùng Đầu Bài để tiêu khiển.” Phong Nhã Tụng oán giận, “Hơn nữa cũng không tìm thấy gì để chọc hắn, khó được chị xuất hiện a.”

“Chọc hắn? Không sợ hắn giảng giải mở ngực phá rỗng thế nào sao?”

 “Thật ngại quá, em thật sự có việc,” Cố Thanh rưng rưng, tiếp tục ngắt lời bọn họ, “Lần sau đi, lần sau được không?” Cô vừa nói vừa mặc áo lông của mình, đeo khăn quàng cổ.

Đang định lấy ba lô chất đầy quần áo và thức ăn vặt của mình, đã bị một tay khác giành trước xách lên.

Mạc Thanh Thành cũng vừa mạc áo lông đen của mình: “Anh tiện đường, đưa em về trường học.”.

.

.

Đại nhân…. ngài….. sao có thể giúp em xách túi……..

Để Đầu Bài đại nhân xách cái túi nặng như vậy, em sẽ tự đánh chết mình mất đó biết không T_T

Đáng tiếc, Mạc Thanh Thành nói xong, dặn dò đơn giản một câu “Đi trước, không cần chờ cơm.” liền một tay xách cái ba lô cực đại màu lam nhạt của cô, mở cửa đi ra ngoài. Cố Thanh không kịp cân nhắc lợi hại, đành theo sát Đầu Bài và ba lô của mình ra ngoài. Trong nháy mắt cửa đóng, rõ ràng nghe được trong phòng có người không nhịn được, học sói tru một tiếng, hiển nhiên vấn đề bát quái đã đến nông nỗi khó có thể ức chế…..

Cửa bị đóng.

Đầu Bài đi khá nhanh, Cố Thanh chạy chậm đuổi theo bước chân của hắn.

Vừa định nói Đầu Bài ngài mau đưa túi cho em, liền bị tiểu cô nương tiếp tân nhìn đến sởn gai ốc, chỉ có thể giả chết, cúi đầu đi theo Mạc Thanh Thành ra khỏi cửa, đứng ở trước thang máy vẫn nhìn chằm chằm ba lô trong tay Đàu Bài……….

Thang máy ở cuối hành lang, bóng đèn vừa khéo bị hỏng một cái, xung quanh mờ mờ tối.

Mạc Thanh Thành nâng cổ tay xem đồng hồ: “Chưa trễ lắm, trường học có xa lắm không?”

“Không quá xa,” Cố Thanh thành thật nói, “Nếu suông sẻ chờ xe công cộng, hai mươi phút là tới.”

“Vậy thì tốt.” Thanh âm của hắn có chút vui vẻ nhàn nhạt.

Cố Thanh vẫn không thể tin nổi, mình và hắn lại như bạn bè quen thuộc như vậy.

Còn đứng ở đây, chỉ có hai người, tùy tiện tán gẫu.

Cố Thanh từ dưới nhìn lên Mạc Thanh Thành, tiếp tục rối rắm giãy dụa tự hỏi, làm sao để cầm lại ba lô của mình.

Khi cửa thang máy mở ra, Mạc Thanh Thành cụp mắt nhìn cô:

“Bọn họ rất ồn ào. Nếu không vội, anh và em đi ăn chút gì trước, rồi đưa em trở về.”

“A?” Đề nghị này rất đáng sợ, cô không chống đỡ nổi.

“Muốn ăn gì?”

“A?” Cô đáp ứng rồi sao?

Mạc Thanh Thành không kiềm được cười một tiếng: “Yêm đốc tiên, được không?”

……. Cô thề, cô lập tức sắp khóc rồi…….

“Không phản đối?” Hắn ra hiệu cho cô vào thang máy trước, “Vậy ăn yêm đốc tiên.”

***

[1] thất chủy bát thiệt: bảy miệng tám lưỡi, hình dung nhiều người lời nói hỗn tạp.

Đồng hành cùng Doctruyenngan.mobi để theo dõi thêm những tập tiếp theo của tập truyện ngôn tình lãng mạn Rất nhớ, rất nhớ anh nhé bạn!

Rất nhớ, rất nhớ anh (chương 20)
5 1 vote
Bài viết cùng chuyên mục:
Loading...

Bình luận