Rất nhớ, rất nhớ anh (chương 22)

(Doctruyenngan.mobi)_Rất nhớ, rất nhớ anh_Chương 22

Khi hai người đến trường học, nghiên cứu sinh ở dưới lầu đi đi lại lại, rất nhiều người lẫn xe.

Ngày trở về trường, rất nhiều người quen sắc mặt hồng nhuận nhờ nghỉ đông ăn nhậu chơi bời, đều gặp thoáng qua.

Cố Thanh chào hỏi mấy người, liền cảm thấy như vậy tuyệt đối không được, cơ hồ mỗi người đến chào hỏi đều mang biểu tình Thanh Thanh Mạn cậu thật có phúc…. Đầu Bài bên cạnh cô, chậm rãi đi, thưởng thức vườn trường của cô, dường như không hề để ý những ánh mắt đánh giá công khai lẫn ngấm ngầm.

Nếu…… fan trên mạng của hắn biết…. Đầu Bài nhà mình bị nhiều mm [1] bát quái vây quanh thế này, nhất định sẽ tổ đội đến headshot cô cho coi T_T

>>>Cùng theo dõi Doctruyenngan.mobi mỗi ngày để đọc truyện ngắn hay nhất nhé các bạn !

Cô dừng bước.

Mạc Thanh Thành cũng dừng lại.

“Đưa đến đây được rồi, cám ơn…. anh.”

Đại nhân ngài ngàn vạn lần đừng đưa ra yêu cầu muốn đến ký túc xá xem thử nha………

Chỉ có hôm nay cho phép mọi người ra vào lầu ký túc, ngài ngàn vạn lần đừng yêu cầu như vậy, không thì cô căn bản không biết cự tuyệt thế nào a…..

“Được,” Hắn rốt cuộc trả ba lô cho cô, “Lần sau gặp.”

“Vâng, tạm biệt.”

Cô xách ba lô của mình, xoay người.

Từng bước từng bước đi về phía trước, không dám quay đầu, muốn quay đầu nhìn, không dám quay đầu, muốn quay đầu…… Ba lô ôm phía trước, thiệt là nặng muốn chết, nếu sớm biết Đầu Bài xách suốt đường đi như vậy, cô nhất định không đem nhiều đồ ăn vặt theo. Đồ tham ăn, Thanh Thanh Mạn, xem ngươi khiến Đầu Bài mệt ra sao kìa T T

Cô đi vào cửa thủy tinh của ký

túc, sau đó bước sang trái hai bước, lặng lẽ xoay người, ở trong góc Mạc Thanh Thành không thấy được, quay đầu nhìn xem hắn có đi chưa.

Mạc Thanh Thành hình như thấy cô vào cửa rồi, nâng tay xem đồng hồ.

“Cố Thanh!” bên ngoài lầu ký túc chợt truyền đến thanh âm của Canh Tiểu Hạnh, “Cậu núp ở cửa nhìn ai đó? Soái ca sao?!”

……..

Để ta chết đi……. trời ơi đất ạ, nhanh nhanh ném thiên lôi xuống đánh chết ta đi……

Cố Thanh cứng người, nhìn Canh Tiểu Hạnh đầy sức sống chạy đến, khóe mắt liếc thấy Mạc Thanh Thành đã buông tay xuống, khá thú vị nhìn qua chỗ này, rồi xoay người rời đi.

……..

Hắn nhất định đã nghe thấy, nhất định nghe thấy rồi T T

“Sao cậu đần ra thế? Hôm qua gọi điện còn bình thường mà.” Canh Tiểu Hạnh cười tủm tỉm vươn tay quơ quơ trước mặt cô, “Nói mau, gặp mặt Đầu Bài đại nhân khuynh quốc khuynh thành kết quả thế nào?”

Cố Thanh yên lặng nhìn cô ấy.

“Vừa rồi Tuyệt Mỹ nhắn wechat cho mình, đại nhân đích thân đưa cậu về trường? Hai người tiến triển nhanh thật nha…..” Canh Tiểu Hạnh dùng ngữ khí hâm mộ, “Đầu Bài thật sự rất soái sao?”

Cố Thanh tiếp tục yên lặng nhìn cô ấy.

Cô bị kích thích suốt mấy tiếng, đã hết sức ứng phó mấy lời của Canh Tiểu Hạnh. Chỉ cảm thấy cuối cùng thì cổ họng Canh Tiểu Hạnh đã hoàn toàn hủy diệt hình tượng cô cố gắng duy trì cả buổi chiều và buổi tối, nhìn lén này nọ, thật sự rất dọa người.

Ký túc xá bốn người, chỉ có hai người các cô là bảo vệ nghiên cứu sinh, hai người còn lại đã sớm đi thực tập.

Cho nên, dự đoán là mai mới trở về tượng trưng, báo tin rồi tiếp tục đi công tác.

Đêm nay lại chỉ có hai người bọn cô.

Canh Tiểu Hạnh qua mấy phen thăm dò không có có kết quả, cuối cùng trựa tiếp đá đề tài đến chỗ Tuyệt Mỹ, Cố Thanh rốt cục mở miệng, ngồi ở trên giường mình, vừa xem yy vừa nhắn tin, vừa nói: “Rất cao, ừm, là người rất có khí chất đế vương công, siêu cấp công….. Dù sao chỉ cần hắn không đùa giỡn, rất có khí thế.”

Còn khi đùa giỡn T T, giống như lão đại xã hội đen… loại lão đại xã hội đen nho nhã.

“Ờ ~” Canh Tiểu Hạnh trèo lên cây thang lên giường mình, cứ thế nửa bám vào cây thang, tay vịn đầu giường, “Nói thêm chút nữa đi.” Cố Thanh tận chức tận trách suy nghĩ một lát: “Nếu không lần sau cậu đi cùng mình, thôi quên đi…. Dù sao hai người □ lâu thế rồi.”

“Chỗ nào có gian tình chứ!” Canh Tiểu Hạnh tóm chân cô.

Cố Thanh vừa trốn vừa cười: “Chính là có gian tình!”

Canh Tiểu Hạnh đã bò lên giường cô.

“Đừng đừng,” Cố Thanh chỉ máy tính, “Mình đang cầm máy tính nha, đừng quậy hỏng.”

Canh Tiểu Hạnh cũng kiêng dè, bỗng nhiên phản ứng lại: “Hai người khi nào gặp lại?”

“A?”

“Không phải cậu nói lần sau sao?”

[su_posts id=”7161″ tax_operator=”0″ order=”desc”][su_posts id=”5768″ tax_term=”87″ tax_operator=”0″ order=”desc”][/su_posts]

Cố Thanh cũng không biết bản thân vì sao nói lần sau, chẳng lẽ là vì Đầu Bài nói lần sau gặp? Cô lắp bắp, nhìn thấy tin nhắn xã trưởng của mình gửi đến: “Thanh Thanh Mạn cậu đi đâu vậy…. Đêm nay là cậu trực hát đó, ta đã thay cậu chống đỡ nửa tiếng rồi a…. mau tới mau tới.”

Cô sửng sốt, lập tức nhớ ra, đêm nay là ngày mình trực hát ở xã đoàn nhà mình ……

“Mình không nói với cậu, không nói với cậu, mình phải hát rồi….” Cố Thanh đội tai nghe, thực áy náy nói, “Hôm nay đến phiên mình trực hát… vậy mà lại quên mất.”

Canh Tiểu Hạnh mang bộ dáng vui sướng khi người gặp họa, cuối cùng buông tha cho cô.

Cố Thanh lập tức vào kênh, chợt nghe giọng hát phi thường ai oán của xã trưởng liền hiểu, giọng hát khe khẽ bi thương cực kỳ. Thấy tên nàng lập tức nói: “Thanh Thanh Mạn đại nhân… ngài rốt cục cũng đến rồi.”

Cố Thanh đánh chữ: Ta quên mất……

Xã trưởng: “Trực tiếp mở mic đi…. ta sắp hát đến hết hơi rồi. Các vị chờ, lập tức đổi người.”

Cố Thanh gửi tin nhắn riêng cho xã trưởng: Ừm…. hôm nay không phải có 2 người trực hát sao? Tẩu Điều Nhi đâu?

Xã trưởng trả lời: Hắn nói hắn đi hẹn hò. Hắn bảo hắn sống hai mươi năm lần đầu tiên rốt cục không phải bị nam nhân tỏ tình, mà là nữ nhân, cho nên nhất định phải đến nơi hẹn…….

Cố Thanh: ……. Chúc phúc hắn.

Xã trưởng: Ta giúp em chống nửa tiếng rồi, em theo nguyện vọng hát một tiếng nữa rồi giải tán thôi.

Cố Thanh: Được.

Xã trưởng tắt mic, bắt đầu nghỉ ngơi treo giáp, cô mở mic, chọn hai bài tùy tiện hát, câu được câu không thu hoa[2]. Cô ở xã đoàn khá nhỏ, không có fan cố định, cho nên mỗi tuần có hai ngày sắp xếp ca sĩ trực hát, thu hút người. Cô đặt máy tính trên bàn nhỏ, bản thân khoanh chân, nghiêm túc ngồi trước bàn, bắt đầu hát.

Đang hát, chợt nghe thấy di động của mình kêu.

Cô lo hát phần mình, gõ gõ giường, ý bảo Canh Tiểu Hạnh đưa di động cho mình.

Nhận lấy di động, nhìn thấy là tin nhắn Đầu Bài gửi đến: Anh đã về đến nhà.

……..

Cô lập tức lạc giọng.

Thanh thanh giọng, thuận miệng nói: “Thật ngại quá, ta đi nhận điện thoại một chút.”

Nhạc nền vẫn đang phát, cô ở đó loay hoay trả lời wechat cho hắn: Về đến nhà là tốt rồi… Cảm ơn anh, hôm nay đưa em về ^^

Gửi đi rồi, lại cảm thấy không thích hợp.

Nhưng không nói được bất bình thường chỗ nào… Hình như Đầu Bài và cô bỗng nhiên bước một bước lớn tiến đến tình trạng vô cùng quen thuộc vậy. Nhưng cô ngoại trừ biết tên hắn là Mạc Thanh Thành, là Đầu Bài đại danh đỉnh đỉnh trên internet, thiệt tình không biết gì nữa cả.

Cô ném di động qua một bên, tùy tiện lật cặp tài liệu, tìm một bài để hát.

Vừa rồi nghe qua, ấn tượng quá sâu sắc, đúng lúc luyện tập một chút. Đương nhiên…. cô khẳng định không hát truyền cảm, hoàn mỹ được như Đàu Bài. Cô nhìn ca từ, chậm rãi hát.

Chợt nghe xã trưởng kích động cắt ngang mình: “A! Ta hoa mắt sao? Sao lại đột nhiên vượt quá một nghìn rồi? Ta nói… các cô ấy có phải đi nhầm kênh không…….”

Cố Thanh ngẩn người.

“Xã trưởng anh không hoa mắt….” Giọng của Tẩu Điều Nhi vang lên, “Em cảm thấy thật uổng công em chạy vội trở về….. A A A A! Em thấy cái gì đây, nam thần của em! Đầu Bài đại nhân!”

“Ở đâu chỗ nào, Đầu Bài đại nhân ở đâu! Đại nhân ngài thật sự quang lâm chỗ của chúng ta sao…. Quá cảm động a!”

Cố Thanh lập tức hiểu, cũng ngừng hát trong nháy mắt…..

Đàu Bài……..

Đầu Bài đến đây……

Vấn đề là, cô đang hát bài vừa rồi ở trên xe công cộng hắn chưa hát hết a a a a!

Trên chỗ bình luận, Thương Thanh Từ đơn giản gửi một khuôn mặt tươi cười.

Nháy mắt, hàng trăm bình luận quét qua “A a a a chụp ảnh chung…..”

“Đại nhân, xã đoàn chúng ta sắp tổ chức hội ca tròn một năm, ta có thể mời ngài được không được không?” Xã trưởng không hề bình tĩnh chút nào…..

Thương Thanh Từ lại gửi mặt cười: Nếu công việc không bận rộn, hẳn là đến được.

Nháy mắt, hàng trăm bình luận quét tiếp “A a a a hội ca……”

>>>Cùng theo dõi những tập tiếp theo của bộ truyện ngôn tình lãng mạn Rất nhớ, rất nhớ anh mỗi ngày tại Doctruyenngan.mobi nhé bạn!

Cố Thanh cảm thấy bản thân thật không hold được, mặc cho nhạc nền tiếp tục phát, đã chôn mặt mình vào đầu gối, quẫn đến muốn chết cho rồi…… Một đêm này, thanh danh cả đời cô đã mất sạch sành sanh luôn rồi đó biết không biết không biết không T T

[1] mm: mei mei = muội muội, chỉ mấy cô gái xung quanh.

[2] thu hoa: người nghe tặng hoa cho người hát, một chức năng của yy.

Rất nhớ, rất nhớ anh (chương 22)
5 1 vote
Bài viết cùng chuyên mục:
Loading...

Bình luận