Rất Nhớ, Rất Nhớ Anh – Chương 34

(Đọc truyện ngắn hay)_Rất Nhớ, Rất Nhớ Anh – Chương 34

Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo

Cô phát hiện mình đáng lẽ nên hỏi thêm mấy vấn đề, ví dụ như treo ở đâu, khăn lớn hay nhỏ……. Nhưng khi vào toilet, mới phát hiện mấy vấn đề đó đều dư thừa.

Trên giá treo khăn bên ngoài buồng tắm, bên trái một loạt khăn mặt lớn trung nhỏ màu trắng, bên phải là khăn lớn trung nhỏ màu lam, một loạt trên xuống, mỗi hàng treo hai cái.

Phân chia thực rõ ràng.

Cô nghĩ, khăn nhỏ bên trên để lau tay?

Cỡ trung để lau mặt?

Cái cuối cùng…….

Trong đầu dần hiện ra khái niệm về khăn tắm, lập tức né khỏi vấn đề đó, cầm khăn lau mặt. Vòi nước có nước lạnh và nóng, cô thấm ướt khăn, trở về phòng, phát hiện Mạc Thanh Thành đã mơ màng ngủ.

Hắn nghiêng người nằm đó, tư thế ngủ có chút trẻ con, gối lên tay trái của mình.

Nhìn mồ hôi trên trán hắn, có lẽ bắt đầu hạ sốt rồi?

Mỗi lần cô phát sốt đều mất cả buổi tối, mồ hôi ra thì bớt sốt, hết mồ hôi lại phát sốt…….. Cứ thế tới sáng mới khỏe, nếu không khỏe thì phải đến bệnh viện.

Cô nhớ cảm giác khó chịu khi mình phát sốt, liền cảm thấy hắn thật đáng thương, đặt khăn ở bệ đá cẩm thạch, đi đến bên giường, chậm rãi ngồi xổm xuống, lấy nhiệt kế bên cạnh gối hắn nhìn.

Ba mươi tám độ? Ừm… như vậy lúc nãy đo ra hẳn là cao hơn chút? Rốt cuộc là cao tới mức nào a? Cô lại nhìn người nằm trên giường, tự hỏi một hồi, dùng ngón tay nhẹ nhàng cầm tay lọt ra ngoài chăn bông của hắn, nhẹ nhàng dịch vào trong chăn.

Hy vọng khi trời tối hắn có thể hết sốt.

Sau đó ăn chút đồ, ngày mai là khỏe rồi.

Cô nhìn hắn.

Hắn ở trước mắt mình, ngủ thật sâu̷

0;…. Vì ra mồ hôi hạ sốt, làn da có vẻ càng trắng lại nhẵn mịn, còn có chút ửng hồng. Ửng hồng vì sốt, nhưng lại khiến vẻ mặt nghiêng của hắn tăng thêm mỹ cảm nhu hòa…..

Cô lớn bằng này, cũng chỉ vào qua phòng của anh họ, đây là lần đầu tiên cô thấy một nam nhân ngủ say. Hơn nữa….. người này là Đàu Bài, là Thương Thanh Từ chỉ cần tùy tiện gửi tin gì đó trên weibo là có thể khiến hơn mười vạn fan ăn mừng khắp chốn….

Ba ngày…. thật sự không thể đánh tan uy thế Thương Thanh Từ của hắn.

“Người chẳng phải gỗ đá đều có tình, không bằng không gặp giai nhân khuynh thành.”[1]…. Là cô yêu chất giọng của hắn trước, từng post một bài như thế. Hiện giờ……… hắn thật xứng với bốn chữ “Giai nhân khuynh thành”………

Lông mi của hắn giật giật.

Tim cô giật thót.

Sau đó……… mọi thứ tiếp tục an tĩnh.

Hộc, quá thách thức năng lực kháng áp của tim rồi……….

Cố Thanh cảm thấy bản thân tiếp tục nhìn hắn ngủ thế này, thật sự rất biến thái, liền tự đi ra phòng khách.

Chăm chú đánh giá nhà hắn, hiện tại nhìn kỹ, sạch sẽ cực kỳ. Phòng không nhiễm một hạt bụi, nhưng đồ vật đa số để lung tung, từ quần áo đến tạp chí, CD, thật là đủ loạn.

Cô dọn CD trên sopha, còn có tạp chí, rồi ngồi xuống lấy quyển sách mình quen mang theo ra, đọc đọc một hồi liền ngủ quên mất. Khi tỉnh vì đau dạ dày, lúc này mới nhớ, cô vội vàng chạy tới đây, trừ uống nước chưa kịp ăn gì cả.

Bốn giờ hơn?

Vã mồ hôi. Thật là sắp đói chết đến nơi.

May mắn, trên bàn trà ở phòng khách có mấy hộp thức ăn, đều đã khui rồi, gì cũng có. Mình chịu mệt nhọc như vậy, chịu đựng tịch mịch bồi bệnh nhân, dù sao cũng không thể chết đói a…… Cô vừa oán thầm vừa lật tìm, quái vị đậu tằm, nguyên vị sò biển, nấm kim cay, hạt dưa, mề vịt……….[2]

T.T….. Hai nam nhân tham ăn muốn chết, chuẩn bị đồ ăn vặt nhiều như vậy, thế mà không có gì có thể nhét no bụng……

Mở một túi sò biển, một hơi ăn sạch.

Tiếp tục cái khác…….

Cố Thanh cúi đầu ăn, quả thực là càng ăn càng đói.

Khi cô xé gói thức ăn vặt thứ bảy, mới phát hiện, có thân ảnh đứng cách mình không xa. Cô hoảng sợ, ngẩng đầu, là Đàu Bài, thần sắc mơ hồ mệt mỏi, lại pha chút thú vị nhìn cô ăn.

Cố Thanh vội buông, đứng dậy: “Anh tỉnh rồi? Hết sốt chưa?”

Đầu Bài nhíu mi: “Hình như bớt sốt rồi, buổi tối hẳn sẽ sốt lại.”

………

“Chúng ta đến bệnh viện đi?”

“Không cần, quen rồi, mỗi năm anh hay bị sốt vài lần, qua một đêm là khỏe thôi.” Hắn lắc đầu, đi ra khỏi phòng. Cô đi theo: “Cả người anh đầy mồ hôi rồi, em giúp anh mở điều hòa phòng khách nha? Nếu không sẽ bị cảm mất.”

Đầu Bài lắc đầu: “Không cần.”

Cô phát hiện hắn định vào bếp: “Anh đói bụng sao? Hay là muốn uống nước?”

Đầu Bài dừng chân, cúi đầu nhìn Cố Thanh bên cạnh, nhìn ánh mắt dường như tỉnh táo hơn rồi.

Mình quá lo ra rồi? Sao hắn không đi tiếp……..

Hắn cười có chút bất đắc dĩ, mang theo chút trêu chọc: “Anh muốn đi toilet.”

 

“Anh đi đi…..”

[su_posts id=”7927″ tax_operator=”0″ order=”desc”][su_posts id=”5768″ tax_term=”87″ tax_operator=”0″ order=”desc”][/su_posts]

Cô nhìn hắn vào toilet, đóng cửa, bỗng nhiên cảm thấy bản thân thật không có tác dụng gì. Đầu Bài dường như là người rất biết chăm sóc bản thân….. Kỳ thật cô đến đây chỉ vì sợ hắn đột nhiên sốt cao, cùng hắn đến bệnh viện, hoặc nếu hắn đói có thể giúp đỡ đút hắn ăn…….. Vế trước có lẽ sẽ không xảy ra? Vế sau…….. hình như cô tự đút mình ăn no trước rồi.

Hộc.

Cố Thanh phân tích tình cảnh của chính mình, khi Đầu Bài đi ra, liền hỏi hắn: “Cơm chiều anh định giải quyết thế nào? Muốn ăn gì? Em nấu cho anh?” Tuy không bằng tay nghề đầu bếp của hắn, nấu cháo hay gì đó vẫn được………

Hắn không đáp, hỏi lại: “Ăn ngon không? Đồ ăn vặt ấy.”

“Vâng……” Thật xấu hổ, Cố Thanh gật đầu, “Ăn ngon lắm.”

Hắn cười, vì bệnh mà có vẻ mệt, hỏi cô: “Thích ăn cái nào? Sau này anh mua nhiều chút.”

“Sò biển ăn ngon….. Nấm kim châm cũng không tệ…..” Cố Thanh nghĩ nghĩ, thành thực nói với hắn, “Thôi, sau này để em mua cho anh đi, ít nhất phải chuẩn bị vài thứ có thể no bụng.”

Hắn ừ.

Sau đó…….. lại trở về giường.

Cô tự giác rót ly nước ấm, đi vào đưa cho hắn: “Ra nhiều mồ hôi như vậy, uống chút nước đi.” Nói xong, bản thân cũng hơi ngượng, hình như với cô mà nói, sốt hoàn toàn = uống nước ấm + ngủ.

Mạc Thanh Thành nhận ly nước.

Uống một ngụm.

…… Lại uống một ngụm.

Chỉ có tiếng uống nước thật nhỏ.

Cô tự giác vươn người, cầm ly nước, đặt ở bệ tủ cạnh giường, khi quay đầu lại muốn đứng dậy thì da đầu chợt đau. Tóc của cô, bị quấn vào đồng hồ trên tay hắn…………

Đòi mạng mà……..

Cô tiện tay muốn kéo ra.

Đầu Bài thấp giọng ngăn: “Đừng dùng sức kéo, anh giúp em gỡ.”

Cô ừ một tiếng, ngồi sát bên người hắn, có chút bối rối.

Đầu Bài gạt tóc chắn tầm mắt ra, mò theo lọn tóc quấn quanh đồng hồ, dường như không gỡ được, dứt khoát tháo đồng hồ xuống, cúi đầu chăm chú nhìn chỗ tóc quấn.

Hắn kiên nhẫn gỡ, ngón tay vòng quanh lọn tóc của cô.

Cô không dám nhúc nhích, ngoan ngoãn ngồi cạnh hắn, một tay còn chống bên sườn kia, dùng tư thế có thể coi như quỷ dị, nửa chống bên trên hắn. Bất cẩn một chút sẽ áp sát chân hắn…….

Mau gỡ ra đi, please, mau gỡ ra đi……

Phòng thật tối………..

Cô nhúc nhích, đụng vào chân hắn, lập tức như bị phỏng, giật ra.

Hic…. lại kéo căng da đầu nữa…..

“Đau?” Hắn ngẩng đầu, nhìn cô.

“Vâng.”

“Đau cũng đừng lộn xộn.”

“Ừ.”

Hắn cúi đầu.

“Cái đó…..”

Mạc Thanh Thành ngẩng đầu.

“Không thì chúng ta bật đèn trước đi…….”

Nếu không bị cúp điện, sao phải mò mẫm trong tối thế này……. Hoặc là, trực tiếp giật đứt đi T.T

Hắn nghe cô nói, thần sắc hơi hoang mang nửa giây, sau đó là giật mình…. Khi hắn định mở miệng nói, ngoài cửa đã có người hắng giọng: “Hai vị…….. Cần ta giúp hai người đóng cửa không?”

Cùng đón Doc truyen ngon tinh online hay mang tên Rất Nhớ, Rất Nhớ Anh tại Doctruyenngan.mobi  mỗi ngày nhé !

[1] Trích trong thơ “Lý phu nhân” của Bạch Cư Dị [mình tra dịch thơ mà ko thấy], Lý phu nhân hay Hiếu Vũ Hoàng Hậu, là phi tần của Hán Vũ Đế. Câu nguyên gốc là: 人非木石皆有情,不如不遇倾城色 – nhân phi mộc thạch giai hữu, bất như bất ngộ khuynh thành sắc. Khuynh thành sắc chỉ vẻ đẹp khuynh thành, mình tạm dịch thành giai nhân cho dễ hiểu.

Rất Nhớ, Rất Nhớ Anh – Chương 34
5 1 vote
Bài viết cùng chuyên mục:
Loading...

Bình luận