Sự Tích Trầu Cau

Truyện cổ tích sự tích trầu cau

Ngày xưa có nhà quan lang họ Cao, có 2 anh em hơn nhau 1 tuổi, giống nhau như in, đến người ngoài không phân biệt được ai là anh ai là em. Năm hai anh em 17, 18 tuổi thì cha mẹ mất cả. Hai anh em vốn đã yêu thương nhau, nay gặp cảnh hiu quạnh lại càng yêu thương nhau hơn trước.

su-tich-trau-cau3

Không còn được cha dạy dỗ cho nữa, hai anh em đến xin học ông đạo sĩ họ Lưu. Hai anh em học hành chăm chỉ lại đứng đắn nên được thầy yêu như con. 

Nhà họ Lưu có một cô con gái cũng cùng lứa tuổi với họ. Để tìm hiểu người nào là anh người nào là em, một hôm cô gái họ Lưu bày ra một mẹo nhỏ. Giữa lúc họ đang đói, nàng chỉ dọn cho họ một bát cháo với một đôi đũa. Đứng sau khe vách, nàng thấy người này nhường cháo cho người kia ăn. Nàng lẩm bẩm: “à ra anh chàng vui tính kia là anh!”. Từ đó giữa người anh và cô gái có nhiều cuộc gặp gỡ. Tình yêu giữa hai người mỗi ngày một khăng khít.

[su_posts id=”172″ tax_term=”5″]

Thấy thế, đạo sĩ họ Lưu vui lòng gả con cho người anh. Sau khi cưới, hai vợ chồng đến ở một ngôi nhà mới, có người em ở chung. Từ ngày lấy vợ, người anh tuy vẫn chiều chuộng em nhưng không âu yếm em như trước nữa. Trước kia người em thường được anh chăm sóc nhưng bây giờ thì chàng có nhiều ngày cô đơn. Người em nhận thấy nhiều khi người anh muốn lánh mình. “Phải rồi, anh ấy mê vợ quên ta”. Trong lòng người em đầy chán nản buồn bực.

Một hôm hai anh em cùng lên nương đến tối mịt mới về. Người em về trước. Chàng vừa bỏ chân lên ngưỡng cửa thì vợ người anh từ trong buồng chạy ra ôm chầm lấy mình. Người em kêu lên. Cái nhầm của chị dâu làm cho cả hai người cùng ngượng nghịu xấu hổ. Giữa lúc đó thì người anh bước vào nhà. Từ đây người em lại biết thêm một tính tình mới của anh. người anh ghen em. Cái ghen càng tăng thêm sự hững hờ của người anh đối với chàng. Người em vừa giận vừa thẹn. Chàng muốn bỏ nhà ra đi cho bõ ghét.

[su_posts id=”215″ posts_per_page=”0″ tax_term=”5″ tax_operator=”0″ order=”desc”]

Một hôm trời mới mờ sáng, người em quyết định khởi hành. Chàng cứ theo con đường mòn đi mãi, trong lòng đầy bực bội oán trách. Đi luôn mấy ngày đường, người em tới bờ một con sông lớn. Thấy nước chảy xiết, chàng lấy làm ngại ngùng. Xung quanh không nghe qua một tiếng gà gáy chó sủa. Nhưng người em quyết không chịu trở lại, ngồi cúi gục trên bờ, ôm mặt khóc. Chàng khóc mãi, khóc mãi, đến nỗi những con chim đi kiếm ăn khuya vẫn còn nghe tiếng nức nở. Sáng hôm sau, người em chỉ còn là một cái xác không hồn,và chàng đã hóa đá. 

Người anh thấy mất hút em thoạt đầu không để ý. Mãi sau vẫn không thấy em về, liền bổ đi tìm các nhà quen nhưng cũng không thấy tăm dạng. Biết là em bỏ đi vì giận mình, chàng lấy làm hối hận. Hôm sau nữa, cũng không thấy về, người anh hoảng hốt để vợ lại nhà, cất bước đi tìm. Sau mấy ngày, chàng đã đến bờ một con sông rộng. Không có cách gì qua được, người anh đi men dọc sông, cuối cùng thấy em đã hóa thành đá. Người anh đứng bên cạnh hòn đá khóc mãi cho đến lúc chỉ còn có tiếng nước cuồn cuộn chảy dưới bờ mà thôi. Người anh chết và hóa thành một cây thân mọc thẳng lên trời, bên cạnh hòn đá.

Vợ người anh chờ mãi không thấy chồng về, cũng bỏ nhà đi tìm. Nhưng cuối cùng con sông nọ cũng ngăn cản bước chân của nàng. Người đàn bà ấy ngồi lại bên cạnh cây, khóc cạn cả nước mắt.

su-tich-trau-cau1

Và sau đó nàng chết hóa thành một cây dây quấn quanh lấy cây kia. Đợi mãi không thấy ba người về, vợ chồng đạo sĩ nhờ mọi người chia nhau tìm kiếm. Trước hòn đá và hai cây lạ, họ chỉ còn biết dựng miếu thờ cả ba người trẻ tuổi ở ven sông. Nhân dân quanh vùng gọi là miếu “anh em hòa thuận, vợ chồng tiết nghĩa”.

Về sau, một năm nọ trời làm hạn hán rất dữ. Mọi cây cỏ đều khô héo cả. Duy hai cây mọc bên cạnh hòn đá trước miếu là vẫn xanh mượt. Mọi người cho là linh dị. Vua Hùng một hôm ngự giá qua xứ đó. Khi đi qua trước miếu, vua hơi ngạc nhiên vì cảnh lạ cây lạ: “Miếu này thờ vị thần nào? Mấy loại cây này ta chưa từng thấy bao giờ? ” Để trả lời câu hỏi của vua, Lạc tướng cho gọi mấy cụ già ở quanh vùng đến hỏi. Hùng Vương càng nghe, không ngăn được sự cảm động.

su-tich-trau-cau

Vua vạch lá trèo lên nhìn khắp mọi chỗ. Đoạn, vua sai một người trèo cây hái quả xuống nếm thử. Vị chát không có gì lạ. Nhưng khi nhai với lá cây dây thì một vị là lạ đến ở đầu lưỡi: nó vừa ngon ngọt, vừa thơm cay. Tự nhiên có một viên quan hầu kêu lên: “Trời ơi! Máu!” Mọi người giãn ra kinh ngạc. Thì ra những bãi nhai quả và lá của hai thứ cây đó một khi nhổ xuống đá bỗng đỏ ối ra như máu. Vua sai lấy cả ba thứ nhai lẫn với nhau thì bỗng thấy người nóng bừng như có hơi men, môi đỏ tươi, sắc mặt hồng hào tươi đẹp. Vua bảo:

– Thật là linh dị! Đúng là họ rồi! Tình yêu thương của họ thật là nồng nàn thắm đỏ. Từ đó người dân gọi cây mọc thẳng đứng là cây cau, còn cây dây leo là cây trầu.

Tình duyên của 3 người tuy đã chết mà vẫn keo sơn thắm thiết, vì vậy trong mọi cuộc gặp gỡ của người Việt Nam, miếng trầu bao giờ cũng là đầu câu chuyện. Để bắt đầu mối nhân duyên, khi có lễ nhỏ lễ lớn, cưới xin, hội hè thì tục ăn trầu đã trở thành truyền thống của dân tộc việt nam.

Các bạn có thể đọc thêm kho tàng truyện cười tại địa chỉ :http://doctruyenngan.mobi/truyen-cuoi để có những phút giây thư giãn thật thoải mái sau những giờ làm việc, học tập căng thẳng nhé !

Sự Tích Trầu Cau
3.5 8 votes
Loading...

Bình luận