Truyện Cười: Bệnh nhân đầu tiên

Loading...

Đọc Truyện Cười: Bệnh nhân đầu tiên

Truyen cuoi: Bệnh nhân đầu tiên

Jim có một người bố là bác sĩ. Một hôm, John đến nhà Jim chơi. Hai đứa đang đùa thì bất ngờ John thấy một thứ vô cùng đáng sợ.

– Ối mẹ ơi. Có một bộ xương người trong tủ của cậu

Nghe vậy Jim cũng chỉ cười và trấn an bạn:

– Cậu đừng sợ, bộ xương ấy nằm trong tủ lâu rồi.

– Thật không?.

– Đúng mà.

– Bố cậu lấy bộ xương ấy từ đâu vậy? Trông y như thật vậy.

– Tớ cũng chẳng biết nữa. Nhưng rất có thể đó là bệnh nhân đầu tiên của bố.

– John: ……..

Chấm dứt vòng bạo lực

Con trai nói với bố: “Bố ơi, khi bố còn nhỏ, ông có từng đánh bố không?”

– Đánh nhiều ấy chứ.

– Vậy, ông lúc nhỏ có bị bố của ông đánh không?

– Đương nhiên, cũng bị đánh nhiều rồi!

– Nếu như bố chịu hợp tác với con, chúng ta có thể ngừng ngay cái vòng luẩn quẩn hành vi bạo lực này, được không bố?

– !!!!!

Đường lên thiên đàng

Bác sĩ Smith đang khám bệnh cho một cậu bé. Vì không muốn cậu sợ nên ông vừa khám vừa hỏi chuyện.

“Nào Jimmy, ngồi ngoan nhé để bác khám cho. Rồi bác sẽ cho cháu xem thiên đường. Cháu có biết làm thế nào để đến được thiên đường không?”

“Có chứ. Để đến được đó, trước tiên con người cần phải chết trước đã”, cậu bé đáp.

Bác sĩ giật mình bởi sự hiểu biết của cậu bé, nhưng vẫn hỏi tiếp để xem cậu ta thông thái đến đâu.

“Giỏi lắm, nhưng muốn chết thì chúng ta phải làm gì nào?”

“Phải đến bác sĩ trước ạ!”, cậu bé đáp gọn lỏn.

[su_posts id=”2676″ posts_per_page=”0″ tax_term=”8″ tax_operator=”0″ order=”desc”]

Vẽ trứng gà

Giờ học môn hội họa đã kết thúc. Thầy giáo bảo học trò đưa các cuốn tập lên. Lúc trò Khang nộp quyển tập, em nói với thấy:
 
– Thưa thầy. Thầy đừng để quyển tập của con ở dưới nha.
 
Thầy:
 
– Tại sao vậy?
 
Khang:
 
– Thưa thầy! Bở vì con vẽ trái trứng gà, nếu để dưới sợ bị vỡ ạ.

Biết gì mà khen

Chồng đi công tác về, vợ chạy ra khoe: “Con chúng ta đã mọc cái răng đầu tiên!”.

– Tuyệt!

– Và nó đã tự đi được một bước rồi.

– Quá tuyệt!

– Lúc tập đi nó bị ngã gãy mất chiếc răng nhưng lại bật ra câu nói đầu tiên…

– Hay quá!

– Anh biết nó nói từ gì mà khen hay!

– !!!!!

Phí hoài thời gian

Sau tuần học đầu tiên ở trường, cô bé 6 tuổi bày tỏ với mẹ: “Con nghĩ mình đang phí hoài thời gian ở cái nơi đó!”.

– Sao thế con yêu? – mẹ bé hỏi.

– Họ biết con không thể đọc, không thể viết, vậy mà họ lại còn không cho con nói chuyện với các bạn trong lớp nữa.

Con không muốn đến trường!

Một bà mẹ đánh thức con trai:

– Con ơi, dậy đi, đã đến giờ tới trường rồi!

– Mẹ, con không muốn đến trường đâu! Mẹ hãy để con ngủ.

– Con đừng có làm nũng như trẻ con…

– Con không muốn đến trường! Con không muốn đến đấy nữa. Chúng nó quậy quá, chúng cứ làm phiền con hoài…

– Nào Roger, con biết rõ rằng con phải đến trường. Dù sao con cũng là thầy giáo mà!

Rate this post
Bài viết cùng chuyên mục:

Bình luận