luxu

Hãy vui cười ca hát

Loading...

Truyện Cười Ngắn: Hãy vui cười ca hát

Hãy vui cười ca hát

Sau khi khám xong xuôi, bác sĩ căn dặn một bệnh nhân quen thuộc: Tất cả bộ phận trong người ông hiện giờ đều tốt cả. Bệnh của ông do trí tưởng tượng mà ra.

Tôi thấy hồi nãy tinh thần của ông bị xuống quá, bởi thế ông đâm ra bi quan. Tôi khuyên ông nên ca hát và vui cười nhiều cho đời tươi trẻ lại, nhất là lúc ông đang làm việc mệt nhọc… À, hiện giờ ông đang làm nghề gì nhỉ ?

Bệnh nhân uể oải đáp:

– Dạ, tôi làm nghề khiêng đòn đám ma.

Đau đầu vì vầng hào quang

Bệnh nhân phàn nàn với bác sĩ là ông ta thường xuyên bị đau đầu. Bác sĩ hỏi:

– Ông có uống rượu không?

– Thưa bác sĩ, chưa bao giờ tôi uống lấy một giọt!

– Ông hút thuốc lá chứ?

– Thưa ngài, tuyệt đối không.

– Còn chuyện phụ nữ?

– Ồ! Tôi không hề nghĩ tới chuyện đó.

– Thế thì ông đúng là Thánh rồi! Có thể vầng hào quang trên đầu ông hơi bị chặt…

Ăn hoa quả

Một bà bị thiếu vitamin và chất xơ nghiêm trọng, vì vậy bác sĩ khuyên bà ta cần ăn thật nhiều các loại quả màu xanh và phải ăn cả vỏ, không được gọt bỏ.

Đến lần hẹn tái khám, bác sĩ hỏi:

– Cách ăn hoa quả như vậy có ảnh hưởng gì tới bà không?

– Thưa không! Đào, lê, táo, nho… đều ổn cả, chỉ có… quả dừa thì ăn hơi lâu thôi ạ!!!

[su_posts id=”2759″ posts_per_page=”0″ tax_term=”8″ tax_operator=”0″ order=”desc”]

Thôi miên liệu pháp

Một bà nọ mắc chứng rối loạn tuần hoàn chữa trị bằng nhiều loại thuốc men mãi không khỏi. Nghe nói bệnh này có thể điều trị bằng thôi miên, bà cũng thử xem sao.

Ông thày thôi miên nhìn xoáy sâu vào mắt bệnh nhân và bảo:

– Bà hãy nhắc lại từng lời tôi nói: “Tôi đã khỏi bệnh! Đã khỏi bệnh!”

Người bệnh mừng rỡ reo lên:

– Tôi đã khỏi bệnh!

– Bà phải trả tôi 500 đôla! – Ông thày thôi miên nói.

Bà bệnh nhân liền nhìn sâu vào mắt người vừa điều trị cho mình, niệm thần chú:

– Tôi đã trả tiền rồi. Thày hãy nói theo: “Vâng! Bà đã trả tiền rồi!”.

Doc truyen ngan: Y học kỳ diệu

Hai người bạn chơi thân với nhau làm việc trong một xưởng mộc. Một hôm, một người sơ ý bị lưỡi cưa máy cắt đứt cánh tay. Anh bạn đồng nghiệp bèn gói cánh tay bị đứt lìa vào túi nylon và đưa nó cùng với người bị nạn tới bệnh viện để gắn lại.

Hôm sau, anh ta đến thăm bạn và thấy người kia đang chơi tennis.

– Không thể tin được! – Anh chàng thốt lên – Y học hiện đại quả là kỳ diệu.

Một tháng nữa trôi qua và hai người bạn lại trở về xưởng làm việc. Vận xui dường như vẫn chưa chịu từ bỏ họ và anh chàng mới ra viện lại phải vào viện, lần này với một cẳng chân bị lưỡi cưa cắt lìa. Cũng như lần trước, người bạn gói cái chân vào một túi nylon và đưa người bị nạn đi cấp cứu. Hôm sau, anh ta vào viện thăm bạn và thấy người kia đang đá bóng.

– Không thể tin được! – Anh chàng thốt lên – Y học hiện đại quả là kỳ diệu.

Lại một tháng nữa trôi qua, khi người bị nạn bình phục, hai người bạn trở về xưởng mộc làm việc bên nhau và lần này, anh chàng lơ đễnh gặp tai nạn khủng khiếp, bị lưỡi cưa cắt cụt đầu. Vẫn như lần trước, anh bạn gói chiếc đầu vào túi nylon và đưa nó cùng với thân thể người đồng nghiệp đến bệnh viện để gắn lại.

Hôm sau, anh ta tới bệnh viện thăm bạn nhưng tìm mãi không thấy đâu. Gặp bác sĩ ngoài hành lang, anh ta bèn hỏi:

– Thưa bác sĩ! Hôm qua tôi đưa bạn tới đây để nối lại đầu. Anh ấy đâu rồi?

Bác sĩ nghĩ một phút rồi đáp:

– Xin lỗi nhé! Lần này chúng tôi đành chịu bó tay vì có thằng ngu nào đó đã gói đầu anh ta vào trong túi nylon làm anh ta bị chết ngạt.

“Xúc xích” đức.

Trong giờ thực hành môn giải phẫu cơ thể người, vị giáo sư cho sinh viên nhận dạng các bộ phận khác trên cơ thể một người nam giới

Ông cho các bộ phận tách rời nhau vào các túi đen để sinh viên dùng tay nhận dạng. Đầu tiên, vị giáo sư mời một nữ sinh. Cô ngập ngừng thò tay vào chiếc túi, mặt đỏ dần lên trong khi các bạn đang tủm tỉm cười.

Ông giáo sư nghiêm nghị: “Đây là một giờ học nghiêm túc, nào hãy nói cho tôi biết đó là bộ phận gì?”.

Cô sinh viên ngập ngừng một lát rồi bạo miệng: “Dạ thưa thầy, đây là một cái xúc xích Đức ạ”.

Cả lớp cười ồ lên còn ông giáo sư bực tức nói: “Không có vấn đề gì, tôi tôn trọng ý kiến của em. Giờ thì hãy bỏ nó ra ngoài xem sự suy đoán của em chính xác đến đâu”.

Cô sinh viên run rẩy lôi từ chiếc túi ra theo yêu cầu của ông giáo sư. Cả lớp ngạc nhiên vỗ tay rầm rầm, quả đúng là một cái xúc xích.

Lúc này, khuôn mặt của vị giáo sư bỗng tái dần. Ông ta lẩm bẩm:

– Chết, không biết lúc sáng mình kẹp gì vào bánh mì nhỉ?

Hãy vui cười ca hát
4 2 votes
Bài viết cùng chuyên mục:

Bình luận