Chị ! Sao không thể yêu em ? (Chương IV – P3)

(Doctruyenngan.mobi) – Chị ngước lên nhìn Quân, có sự gặp gỡ này sao?? không phải là sự vui mừng, cảm giác này là sao? tim như nghẹn lại, không thể thốt nên lời. Sau giây phút bất ngờ Quân lên tiếng.

Đọc truyện ngôn tình lãng mạn – Chị! Sao không thể yêu em ? (Chương IV – P3)

Cảm ơn, chị để lên bàn dùm tôi.

Chị như sực tỉnh. À vâng! Quân đây sao?

Cậu cần gì nữa không ? giọng chị run run…”muốn khóc quá”, là sự thật sao?

Không còn nữa, chị ra ngoài đi! Giọng nói lạnh băng.

Chị đi thật nhanh và không dám nhìn vào gương mặt Quân một giây nào hết, chị sợ mình sẽ không đứng vững, bao nhớ nhung lại ùa về,giây phút gặp nhau không phải là vui mừng mà là nỗi đau của bao nhiêu ngày dồn nén, thật sự đau quá. Chị chạy thật nhanh về phía cầu thang 2 tay ôm lấy mặt, chị kềm nén hết sức có thể để không phải khóc lên thành tiếng, tiếng khóc của chị như nghẹn lại. Là Quân, Quân của chị đây rồi, nhưng sao chị không thể chạy đến bên Quân, nổi đau đó hơn ngàn mũi kim đâm vào tim chị.

Trong lòng Quân là một mớ tâm trạng ngổn ngang, Anh không tin đây là sự thật.

Là em sao ? có đúng là em không ? là em thật rồi.

Sếp xong chưa, mọi người đang đợi anh kìa.

Quân như bừng tỉnh,dù sao cũng gặp rồi. Duyên phận này rốt cuộc là sao đây?

Suốt buổi làm việc Quân cố gắng lắm mới có thể xua đi hình ảnh của chị để tập trung vào công việc. Anh chỉ mong thời gian trôi qua cho cuộc hẹn mau kết thúc.

Anh trở về phòng,công việc khiến Quân mệt mỏi quá.

Quân không biết giờ phải làm sao, Chị đang ở đây, những yêu thương trong lòng giờ lại dâng lên, gặp chị sao ? nói gì bây giờ ? đã 1 năm trôi qua, biết trong lòng chị giờ có anh không? vẫn còn yêu anh hay đã có người khác? tin nhắn được anh gửi đi hằng ngày nhưng chị có bao giờ trả lời đâu.chị đang nghĩ gì? nếu chị còn yêu anh thì sao? thì anh sẽ nắm tay chị chạy đến cầu xin mẹ lần nữa hay anh sẽ cùng chị cao chạy xa bay,hay chị sẽ lại lần nữa chạy trốn khỏi nơi đây? ôi bao nhiêu câu hỏi đặt ra trong đầu anh. Anh thở dài.

 “Thà không gặp thì thôi,gặp lại sao mà nhớ thế không biết” anh lẩm bẩm.Quân suy nghĩ 1 rồi đập vỡ cái ly trong phòng ‘không biết cách này có ổn không”Anh tự hỏi và rồi tự nói.’ Anh phải làm gì đây ? Quân gọi tiếp tân nhờ người lên dọn dẹp và không quên nói yêu cầu người đó là chị (vì anh quen với gia đình khách sạn nên việc này đối với anh thật rất dễ dàng)

Có tiếng gõ cửa, chị đến rồi. Quân nắm chốt cửa mà cảm thấy rất hồi hộp, Quân hít thật sâu.

Cậu cần gì?

Tôi làm bể cái ly,chị giúp tôi lau dọn đi.

Vâng!

Quân bước đến ghế ngồi và cầm sắp hồ sơ làm việc.

Chị quét những mảnh thủy tinh và mắt hướng về phía Quân,tim chị lại đập thình thịch,rõ ràng là đang rất gần nhưng chẳng ai nói với ai câu nào.chị xong việc và bước ra. Quân nhìn theo và thầm trách ‘Sao không chạy đến ôm anh’.

Chị trở về nhà, mở từng tin nhắn ra đọc, dù nội dung giống nhau nhưng chị vẫn đọc ‘Anh nhớ em”chị đọc đi đọc lại nhiều lần. Chị nhớ Quân. Cảm giác của ngày xưa lại ùa về,giá như chị có thể chạy đến bên Quân và nói chị nhớ anh đến mức nào, chị yêu anh nhiều bao nhiêu.nhưng chị không dám, chị sợ mình không thể vượt qua nổi đau nếu phải xa Quân 1 lần nửa, thôi thì cứ như hiện tại,gặp nhau như vậy là đủ lắm rồi.chị lại cầm QL đưa vào tim ”Anh sẽ mãi ở nơi đây’.

[su_posts id=”5913″ tax_term=”1″ tax_operator=”0″ order=”desc”][su_posts id=”5768″ tax_term=”87″ tax_operator=”0″ order=”desc”][/su_posts]

Mỗi ngày Quân đều tìm 1 lý do để gặp chị nhưng tuyệt nhiên không nói câu nào.hôm nay cũng vậy.

Tôi là đỗ tí nước lên sàn chị lau giúp tôi đi.

Vâng!

Quân muốn nhìn thật kĩ cô gái này, muốn nhìn xem trên cổ cô ấy có còn giữ lại kỹ niệm của anh không, Quân đi đến chỗ chị và làm rơi sấp giấy.

Để tôi lượm cho cậu.

Quân cố nhìn nhưng không thấy.Quân thoáng buồn, chị nhặt và đưa Quân sấp tài liệu, và rồi bất chợt nhìn nhau. Ánh mắt Quân buồn quá, trái tim chị dường như không thể thở nổi khi nhìn ánh mắt đó. Chị thật chẳng dám nhìn lâu, chị bước nhanh ra cửa.

Ngày mai tôi về rồi,Quân nhìn theo chị và nói.

Chị dừng lại và rồi bước thật nhanh. Quân ở lai 1 mình, anh ôm đầu buồn bã.

Chị vẫn chạy đến cầu thang và đứng dựa vào góc tường. Chị cố cho nước mắt đừng chảy ra, nhưng sao nó vẫn chảy, thì Quân phải về thôi,nhưng sao chị buồn quá, chị thật sự muốn chạy đến và nói với Quân rằng anh đừng đi,hãy ở lại với chị.nhưng chị chẳng làm được gì hết, gặp lại rồi sẽ lại nhiều hơn.

Chiều tối hôm đó Quân hỏi quản lý khách sạn về giờ làm việc và giờ về của chị. Quân cố gắng thu xếp công việc nhật nhanh và cho xe đợi trước khách sạn.hết giờ làm việc chị ra về trên chiếc máy. Quân lái xe theo chị Quân muốn biết chị sống ở đâu và cũng muốn nhìn chị thêm chút nửa,chị cứ chạy và chạy.rồi chị dừng lại tại 1 khuôn viên cạnh bờ sông,chị chọn cho mình 1 góc khuất ánh đèn và ít người qua lại.Quân cứ thế mà đi theo chị. Quân ngồi không xa lắm nhưng đủ để chị không nhìn thấy anh. Quân muốn đến bên chị , muốn ôm lấy chị cho thỏa lòng mong nhớ, nhưng đến để làm gì ? để nỗi nhớ ngày 1 đong đầy, để tình yêu ngày 1 lớn và để đau khổ ngày Càng nhiều hơn. còn Chị cứ nhìn xuống dòng sông, chị buồn quá. mai Quân đi rồi không biết sẽ còn gặp lại không, chị sẽ nhớ rất nhiều nhưng sẽ vẫn giữ trong lòng,trái tim đó có lẽ không có chổ cho 1 ai khác, bởi tình yêu của tình yêu chị dành cho Quân qua lớn. có lẽ vì vậy nên giờ chị không dám nhìn Quân, chị sợ nếu lại 1 lần nữa đến bên Quân chị sợ rằng mình sẽ không buông tay được được nữa.Quân theo chị đến 1 con hẻm nhỏ và yên tịnh,xe không vào được. Quân quay về, trong lòng là 1 mớ ngổn ngang,phải làm gì đó để ở bên chị,cuộc gặp gỡ này quá bất ngờ nhưng đó có thể là định mệnh,Quân không muốn chuỗi ngày còn lại của cả 2 là nổi nhớ mong và sự vô vọng.

Sáng hôm sau Quân muốn được nhìn thấy chị trước khi về nhưng chị đã xin nghỉ, có lẽ chị không nhìn thấy Quân đi, trên đường về Quân lại cảm thấy tiếc. tiếc vì chưa được nhìn thật kĩ vào gương mặt chị, chưa được nắm đôi bàn tay của chị, cũng tiếc vì không nói được câu “Anh nhớ Em” tiếc tất cả mọi thứ, tiếc thời gian anh ở đó sao không nhìn chị nhiều hơn,tiếc sao không hỏi chị có nhớ anh không ? “anh sẽ quay trở lại, hãy đợi anh”

…………………………………

Anh à về nhà ăn cơm thôi, gần 12h rồi còn gì. Em gõ cửa mấy lần mà anh không nghe.

Quân đưa tay lên nhìn đồng hồ.

Ngôn tình chị! sao không thể yêu em

Đọc truyện ngắn online – Chị! Sao không thể yêu em.

Vậy sao? anh không nghĩ là đã trể như vậy.

Anh suy nghĩ gì mà quên cả giờ giấc,chuyến đi cần thơ có gì trở ngại hả anh ?

Không phải!

Vậy sao anh suy tư vậy.

Quân thở dài.Anh gặp Loan rồi.

Vậy sao,ở đâu anh?

Cần Thơ.

Nhưng sao anh gặp được chị.

Tình cờ thôi!

Giờ anh tính sao?

Sao là sao em. Anh thậm chí chẳng nói được lời nào.

Sao lại như vậy,chẳng phải anh nhớ chị lắm sao.

Thì là vậy, nhưng anh sợ chị ấy biến mất nửa, nên anh chẳng nói lời nào hết, Nhưng lần này anh sẽ không để mất chị ấy nửa.

Em cũng mong anh và chị được ở bên nhau.Thúy cười buồn, tình yêu của Thúy dành cho Quân anh biết rất rõ,nhưng trái tim anh không có chổ dành cho người con khác.anh nắm tay Thúy .’Xin lỗi Em”.

Chiều cuối tuần Quân tranh thủ làm xong mọi việc.hơn 8h tối Quân lái xe đi Cần Thơ, anh không đi công tác mà chỉ đi để gặp chị. Quân đến nơi hơn 11h đêm. Quân nôn nóng được gặp chị, nổi nhớ chị đang thiêu đốt trái tim anh,Quân không thể đợi đến sáng mai.

Reeenggg…….reenggggg

Chị giật mình khi nghe chuông điện thoại,càng ngạc nhiên hơn khi người gọi là Quân,1 năm nay Quân chưa gọi chị 1 lần,chị không nghe máy,1 lần,2 lần .rồi 3 lần chị vẫn không trả lời.

‘Tôi đang ở cần Thơ,chị ra gặp tôi đi” tin nhắn được gửi đến.Chị muốn đi ra thật nhanh đến chổ Quân nhưng ”gặp lại để làm gi”.chị lại nhìn vào điện thoại và tâm trạng đầy ngổn ngang, nổi nhớ thương và lo lắng.chị vẫn không trả lời. hơn 5 phút sau “tôi đợi chị ở bến Ninh Kiều” lại 1 tin nhắn nửa. và rồi chị cũng không thể chiến thắng lòng mình, bởi chị cũng đang mong Quân từng phút từng giây. Chị dẫn xe và lao thật nhanh đến nơi Quân đang đợi. Chị hít thở sâu và thở thật mạnh như muốn giảm bớt sự căng thẳng. Bến ninh kiều về khuya cũng đã ít người qua lại. Quân đang đứng trước mắt hướng về dòng sông, suy tư 1 điều gì đó.

Cậu gọi tôi có gì không?

Quân xoay người nhìn chị,trong ánh mắt đó là sự nhớ thương xen lẫn sự giận hờn trách móc.

Gọi cho em cũng khó thật đó.

Cậu gọi tôi có gì không ?

Em ngồi đi.Quân vừa nói vừa ngồi xuống ghế đá.

Sao giờ này cậu lại ở đây?

Anh mới xuống tới.

Vậy cậu tìm tôi có việc gì?

Xa lạ thật đó, Quân xuống giọng.

Chị phải cố gắng lắm mới có thể giữ cho nước mắt không rơi.

-Nếu không có việc gì thì tôi về đây,mai còn phải đi làm sớm,chị đứng dậy định bước đi.

-Anh nhớ Em quá. Lòng chị như thắt lại khi nghe câu nói ấy!

-Mọi chuyện đã qua rồi cậu à,đừng nhắc lại nữa.

-Em thật sự có thể quên Anh sao ? nước mắt chị đã thật sự không thể kìm nén nửa,nó cứ thế mà tuôn ra ,chị vội vàng lau đi và nhìn Quân.

-Tôi hiện giờ sống rất tốt, mọi chuyện đã qua rồi tôi không muốn nhắc lại nữa.

-Em thật sự đã quên tất cả rồi sao ?

-Đúng vâỵ.thôi khuya rồi tôi về mai tôi phải đi làm sớm.

Chị bước đi thật nhanh,như sợ mình không thể đi được nếu như Quân nói thêm 1 nào đó.

Quân nhìn theo .”Em có thể quên anh thật sao ?”

Suốt đêm đó chị không ngủ, đúng vậy, Quân nhớ chị những tin nhắn hằng ngày được gửi chỉ nói những câu đó,và nó như 1 liều thuốc tinh thần để chị có thể sống đến ngày hôm nay, giờ gặp lại Quân chị chỉ muốn gào lên để Quân biết rằng chị nhớ Quân đến nhường nào, Nhưng rồi mọi chuyện sẽ đi về đâu, chị muốn dẹp bỏ tất cả mọi suy nghĩ chỉ để nghĩ đến Quân thôi,nhưng rồi…

…………………..

Tình yêu của họ rồi sẽ đi đến đâu ? cùng đón đọc những phần tiếp theo của truyện ngôn tình đầy cảm xúc “Chị ! Sao không thể yêu em?” tại doctruyenngan.mobi nhé bạn!

 

Chị ! Sao không thể yêu em ? (Chương IV – P3)
5 2 votes
Bài viết cùng chuyên mục:
Loading...

Bình luận